Tags

,

Khương Lãng tuy là Ngự sử đại phu tòng nhị phẩm, nhưng có thể chạm vào An Bình Hầu phủ, cũng là gả cao.

Huống chi, An Bình Hầu này lại còn không phải phường ăn chơi trác táng, chàng vốn là con út của Quận vương, mười ba tuổi vào quân, chinh chiến bảy năm, chiến công đầy rẫy.

Vừa nhược quán [1] liền được phong làm An Bình Hầu.

Không ít người từng thấy chàng chiến thắng trở về, người mặc bảo giáp, đầu đội ngân quan, dáng người hiên ngang như thanh tùng, quả nhiên là tướng mạo đường đường.

Khương Tư chỉ từng gặp chàng một lần trong cung yến, cởi chiến giáp ra, một thân cẩm y ngọc bào, lại trông như một công tử hào hoa, anh tuấn mà lịch thiệp.

Một trái tim cứ vậy mà gửi gắm.

Than ôi chuyện tốt không dài, năm trước, An Bình Hầu nhận chỉ xuất chinh, bị kẻ thù gài bẫy, một mình bị quân địch vây quanh.

Đến khi cứu ra, cả người đã trúng mấy mũi tên, hấp hối.

Khi chàng được đưa gấp về thượng kinh, thiên tử tức giận, hạ chỉ bất kể ngự y hay thần y trong bá tánh, phàm là ai cứu được chàng, đều sẽ trọng thưởng.

Vì An Bình Hầu chỉ còn một hơi, chưa biết sống chết thế nào, có người đề nghị, bằng không cho Khương Nhị cô nương thành thân cùng An Bình Hầu sớm, không thể có thể xung hỉ [2].

Nghe chuyện này, Tương thị lập tức ngồi không yên.

Nếu An Bình Hầu khỏe mạnh thì cũng thôi, giờ hắn đã bước một chân vào Diêm La điện rồi, làm sao có thể để con gái mình hiến thân đi thủ tiết? Lập tức gây lộn với Khương Lãng.

Khương Lãng hết cách, trong lòng cũng tiếc con, liền ráng chịu cơn giận mặt rồng, từ chối hôn sự của hai người.

Quận vương phủ cũng chưa từng trách tội, dù sao An Bình Hầu đúng là không chống nổi bao lâu nữa, khi không làm cô nương nhà người ta đang yên đang lành phải vào cửa phí thời gian.

Nhưng nếu nói không vui, thì vẫn có vài phần như vậy.

Quan hệ hai bên cứ thế mà lạnh xuống, từ hôn không bao lâu, An Bình Hầu cũng ngậm cười.

Đến lúc này, Khương phủ lại trở nên xấu hổ.

Khương Tư bình thưòng hoạt bát sáng sủa cũng không còn thích ra đường, lúc nào cũng có người chỉ trỏ nàng, nói nàng bạc tình bạc nghĩa, không phải dâu hiền.

Dần dà, nàng nhốt mình trong viện, mỗi ngày rửa mặt bằng nước mắt.

Chờ đến khi hai vợ chồng hỏang sợ nhận ra con gái đã bị loạn thần thì An Bình Hầu đã mất hơn hai tháng.

Nghe đến đó, Lê Sân cau mày, “Xin hỏi phu nhân, Nhị cô nương vốn định như thế nào?” Nói cũng đã nói, Tương thị không gạt nữa: “Nếu Thanh Sương quyết tâm muốn gả, bọn ta có ngăn cản thế nào thì cũng sẽ ngăn không được.”

Nhưng con đã không muốn, bọn họ có thể nào không giúp nàng cố thử một lần? Cho dù có bị tiếng nhơ, cũng còn hơn cả đời cô tịch.

Thương thay tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ.

Lê Sân thở dài một tiếng: “Như vậy An Bình Hầu, đã được nhập thổ vi an phải không?” Nếu đúng theo lời Tương thị, An Bình Hầu tráng niên sớm thệ, trong lòng chưa buông xuống, âu là có thể hiểu được.

Tương thị lắc đầu, “Thánh thượng mời Minh Tuệ đại sư cầu phúc cho An Bình Hầu. Minh Tuệ đại sư nói, quan tài phải đặt ba trăm ngày, mới được đưa tang.”

Ba trăm ngày? Lê Sân hít vào một hơi, thầm kinh hãi.

Để kiểu đó, đợi đến hôm đưa tang, chỉ sợ đã rữa nát hết cả đúng không? Nhưng nàng có đoán thế nào, cũng là không đoán nổi vị cao tăng đắc đạo nổi tiếng khắp thiên hạ này.

“Không nói những chuyện đó, tiên cô, cô có thể nói cho tôi biết một câu, Thanh Sương có phải… có phải là bị……” Tương thị níu khăn tay, không dám nói tiếp.

“Phải, nhưng không phải.” Lê Sân ra vẻ cao thâm.

“Phải là thế nào, không phải là thế nào?” Tương thị nóng ruột, thật sự không muốn nghe Lê Sân lòng vòng.

“Phu nhân đừng vội,” Lê Sân đỡ tay bà, “Dân nữ có nói cũng chỉ tăng ưu phiền, không bằng để cho dân nữ thử một lần.”

Tương thị liền hỏi nàng muốn làm thế nào.

Lê Sân chỉ vào Khương Tư nằm sau bình phong, nhẹ giọng nói, “Tối nay, để dân nữ gác một đêm cho Nhị cô nương.”

Nàng cũng muốn biết, An Bình Hầu này đến tột cùng là đã hóa thành loại hồn nào.

[1] Nhược quán: 20 tuổi.

[2] Xung hỉ: dùng kết hôn để biến việc xấu thành việc tốt.


Bà Tuyên: Hầu gia ma sắp lên sân khấu ớ