Lúc nào cũng có người nôn nóng muốn bị vả mặt.
Yến Tử Khác thả Yến Thất xuống chiếc ghế trên ở nhà chính trong Tọa Hạ cư, không ở lại lâu cũng về Bão Xuân cư rồi, còn thó mất giày vớ của Yến Thất. Chử Vũ kinh hoảng chạy vào lập tức quỳ sấp xuống đất:
“Cô nương, nô tỳ sai rồi, nô tỳ vốn là thấy đến lúc tan học rồi mà cô nương vẫn chưa về phòng, cho nên mới muốn đi tìm cô nương. Kết quả đến trường bắn không thấy cô nương đâu, sợ lỡ mất cô nương nên lại chạy về Lăng Hàn hương xá. Ai ngờ vẫn không gặp cô nương ở đó, đành phải chạy ra ngoài cửa lớn thư viện tìm xe ngựa của phủ chúng ta. Ngũ cô nương liền bảo tiểu tỳ lên xe chờ, đợi một lát xe ngựa bỗng nhiên di chuyển, tiểu tỳ liền cho rằng cô nương đã lên xe với Ngũ cô nương rồi, vì thế nên mới…… yên tâm mà về theo. Ai ngờ xuống xe phát hiện không có cô nương, vội vàng đi tìm Ngũ cô nương hỏi. Ngũ cô nương lại nói chờ cô nương hoài không thấy, rồi nói cũng không thể vì chờ một mình cô nương mà hại mọi người đều không về được, cho nên liền về trước…… Tiểu tỳ gấp đến không còn cách nào, không thể tự gọi xe ngựa được, đành phải đi tìm Đại thái thái. Khi đến cửa chính Bão Xuân cư thì gặp được Đại lão gia, Đại lão gia hỏi, nô tỳ liền kể hết, Đại lão gia cho nô tỳ về trước chờ…… Cô nương, nô tỳ biết sai rồi, xin cô nương trách phạt……”
Những người hầu như bọn Chử Vũ cũng có xe ngựa của người hầu, lúc đi lúc về đều tách ra riêng, khó trách bị Yến Ngũ gạt.
Yến Thất xua tay cản: “Đứng lên đi, đừng quỳ nữa, việc này không trách em, bỏ qua hết đi. Tiểu Cửu đâu?”
Chử Vũ không bị phạt, vui vẻ đứng lên lau nước mắt hoảng sợ ban nãy: “Cửu thiếu gia vừa mới về nhà liền được lão thái gia kêu đến thư phòng ngoài, còn sai người về nói cơm chiều cũng ăn ở chỗ lão thái gia. Nghe nói lão thái gia đang kiểm tra bài vở, giờ này còn chưa về nữa.”
Thì ra là vậy, thứ này còn chưa biết chuyện nàng chưa về nhà.
“Cô nương ăn cơm trước đi, phòng bếp nhỏ còn hâm đồ ăn ạ.” Chử Vũ vội vàng nói.
“Không ăn, trên đường ăn rồi,” Yến Thất cúi đầu nhìn đôi chân mình, “Đi lấy đôi giày cho ta, rồi bảo Phanh Vân lục trong ngăn kéo xem có thuốc nước long đãm tử [1] không, ta bôi vết thương.”
Lúc này Chử Vũ mới phát hiện ngón chân Yến Thất đã bị ma sát chảy máu, kinh hoảng hô to gọi nhỏ mấy tiếng, bị Yến Thất đuổi đi lấy giày. Một hồi lâu sau mang được giày tới thật, nhưng không tìm được nước thuốc: “Phanh Vân đến chỗ Cửu thiếu gia tìm cũng không có, phải đến chỗ Đại thái thái nhận đúng lệnh bài rồi mới qua kho lấy được.”
“Thôi, cứ vậy đi, ngày mai sẽ hết.” Yến Thất lười phí công sức ấy, vì bình thuốc tím mà còn phải chạy tới chạy lui. Mi tưởng đi nhà kho lấy món đồ là lấy không à? Nhà kho mấy ngàn món đồ, tìm một bình thuốc tím nhỏ xíu như vậy, quản kho không mất công tốn sức sao? Mi không cần cho người ta tiền boa sao? Người ta chịu tìm cho thì còn may, người ta mà không muốn tìm, xốc đại hai cái nói câu “Hết rồi”, mi làm gì được? Đưa tiền còn phải hầu cười, cần gì chứ.
Nhị phòng đi đứng trong phủ kỳ thật chính là lao lực như vậy, ai bảo chủ nhà hai vợ chồng Nhị lão gia đều không ở trong phủ đây. Chuyện này, nếu đổi lại là Yến Ngũ, một câu xuống là quản kho có thể vừa quỳ vừa lết đưa thuốc đến nhành trưởng ngay.
Yến Thất lê giày sang tịnh thất rửa mặt, vừa ra đã thấy Chử Vũ đứng chờ trong phòng, thông báo: “Cô nương, Nhất Chi đưa vài thứ lại đây, tiểu tỳ đặt trên án thư rồi.”
Yến Thất đi đến án thư, đầu tiên là thấy một chiếc tráp lớn hình chữ nhật. Mở nắp ra, bên trong nằm một chiếc đàn tranh mới tinh.
Tranh?…… À, đúng rồi, Tần tiên sinh dạy nhạc nghệ bảo mọi người chuẩn bị một cây tranh tới, nhưng chuyện này chỉ mấy học sinh bọn họ biết, chủ của Nhất Chi lại từ đâu mà biết đây?
Đóng nắp hộp tranh lại, bên cạnh còn có hai chiếc hộp nhỏ bằng bàn tay. Mở một cái ra, bên trong để hai chiếc bình sứ nhỏ, bình cao là nước thuốc long đảm tử, bình tròn nhỏ là thuốc mỡ thông máu tan bầm.
Thông máu tan bầm…… Yến Thất cúi đầu nhìn kĩ bản thân từ chân đến đầu một lượt, cuối cùng phát hiện trên bàn tay kéo dây cung của mình, chỗ ngón tay cái đã bị bầm máu.
Tiếp tục mở chiếc hộp còn lại ra, bên trong đặt một chiếc nhẫn ban chỉ trắng hếu. Không phải ngà voi, không phải bạch ngọc, không phải thủy tinh, không phải phỉ thúy, chính là một chiếc ban chỉ bằng sừng nai sừng tấm.
“Nai sừng tấm…… sừng to, màu như ngà voi, dùng chế bắn, ngày nắng gắt không mùi hôi, nhưng long não bao quanh, những ai đều mà không say, cắt xuống chỉ cần một cái, đáng giá mấy vạn tiền.” [2]
Nhẫn ban chỉ bằng sừng nai sừng tấm, vào mùa hạ khi tay ra mồ hôi, chất sừng sẽ kết hợp với mồ hôi, làm cho vách trong của nhẫn trở nên dính dính, hợp chất có tính thông khí đồng đều, mang lâu cũng không sinh mùi thối.
Khi Yến Cửu thiếu gia từ thư phòng của lão thái gia trở về viện mình thì chị cậu đã ngủ rồi, sai người gọi Chử Vũ vào phía trước hỏi xem khi cậu không có ở đó vị ruột thịt kia đã ở trong phòng mân mê cái gì, sau đó quăng Chử Vũ về.
Rửa mặt xong, ngồi vào trước án thư, trải giấy ra, chấm mực thật cẩn thận, nhưng chỉ viết hai chữ: Yến Ngũ.
Ý bút lại có vài phần sắc bén.
……
Buổi sáng, Yến Thất mới vừa mở mắt đã thấy Chử Vũ mặt “cái lề gì thốn” vào thông báo: “Nhất Chi đưa đồ lại đây, cô nương muốn xem bây giờ hay giữa trưa về nhà lại xem?”
“Lấy vào đi.” Yến Thất ngáp một cái, ngồi bên mép giường hồi hồn.
Chử Vũ, Phanh Vân cùng nâng một cái rương vào, đặt trước mặt Yến Thất, mở nắp ra. Yến Thất vừa liếc qua cũng hết cmn hồn: Cả rương toàn là giày, các thể loại giày, các thể loại màu, các thể loại mục đích, hoa cả mắt.
“Cái nào cũng là đồ mới đấy ạ.” Chử Vũ lấy làm lạ, nói.
“Xem nè, có mang trong nhà, có mang ra cửa, có mang khi trời mưa, có ủng, có giày mỏng, có mặt gấm, có mặt lĩnh [một loại vải], có vải thô, có vải mịn, có da hươu, có da trâu — Ủng là nhiều nhất! Có ủng khô, ủng hoa, ủng da, ủng nỉ, ủng mỏng, ủng vân đầu, ủng nga đỉnh……” Phanh Vân kiểm kê một trận bum lum ba la.
Yến Thất ngẩn ra nhìn rương giày chốc lát, sau đó chỉ vào một đôi, nói: “Đôi đế tím nhạt thêu bồ công anh này lấy ra, hôm nay ta mang. Còn đôi ủng vải bố thêu mây kia mang theo đi học.”
“Cô nương, giày này thử trước xem có vừa chân không đã.” Chử Vũ vừa lấy ra vừa nói.
“Không cần.” Yến Thất lập tức xuống giường, đến tịnh thất rửa mặt.
Hôm nay lại là ngày thỉnh an. Vừa mới đến cửa thượng phòng Tứ Quý cư đã nghe thấy bên trong, Yến Ngũ cô nương đang ríu rít kể cho Yến lão thái thái nghe quá trình hôm qua nàng là thành viên “trăm dặm mới tìm được một” được chọn vào hội múa như thế nào. Vén mành đi vào, thấy Yến Đại lão gia vậy mà cũng đã có mặt ở đó, đang ngồi trên kháng dọc cửa sổ hướng Nam, nâng chung uống trà sáng.
Hôm nay sao vị này không lên triều thế kia?
“Hôm nay bác hưu mộc [3] à?” Yến Tam thái thái cũng mới vào nhà, thấy thế hỏi ngay.
Quan viên đương triều 5 ngày hưu mộc một lần, vị này hai ngày trước mới nghỉ xong.
“Ừm, đổi một ngày với bạn.” Yến Đại lão gia cũng chưa nói nguyên nhân.
Trừ Yến Tam lão gia đã qua thư viện và Yến Tứ lão gia còn chưa bình minh, cả gia đình đều đã đến đủ, vừa ngồi tán gẫu vừa chờ lão thái gia luyện chữ trong thư phòng. Yến Ngũ cô nương vẫn đang kể không ngừng miệng về cuộc thi tuyển chọn hôm qua, cả đám không ai chen nổi.
Yến Đại thái thái nhìn Yến Đại lão gia một cái, cười dịu dàng, vỗ nhẹ trên lưng Yến Ngũ cô nương: “Được rồi, mới sáng sớm chỉ nghe con líu ríu, đi châm trà cho phụ thân đi, để bà nội yên tai chốc lát.”
Yến Ngũ cô nương đành phải thòm thèm ngậm miệng, đứng dậy đi rót trà cho Yến Đại lão gia. Yến lão thái thái liền trách Yến Đại thái thái: “Một nhà thì phải vui tươi náo nhiệt, không thì cả đám buồn miệng im thin thít trông ra cái gì.” Thế nào cũng phải kiếm chuyện với con dâu cho bằng được.
Yến Đại thái thái cười đáp “Vâng”, ở trước mặt chồng, bà mới không ngốc mà đi cãi nhau với mẹ.
“Giày này Thất tỷ mới làm ạ? Sao trước kia không thấy Thất tỷ mang.” Yến Bát cô nương bỗng nhiên cười tủm tỉm hỏi Yến Thất.
Trong phủ, quần áo giày mũ của các chủ nhân con đều do phòng may làm thống nhất theo mùa, số lượng có quy định rõ ràng. Nếu mi muốn làm thêm vài bộ thì cũng không phải là không được, trong kho riêng có vải thì mi muốn làm gì cũng không ai nói. Nhưng nếu không có vải thì cũng chỉ có thể tự bỏ tiền ra mua, nhà chính sẽ không vung tiền thỏa mãn ham muốn cho mi đâu.
Yến Nhị thái thái khi ra biên cương tìm chồng đi quá vội vàng, đem chìa quá kho hàng và của hồi môn của mình giao cho vú nuôi theo hồi môn bảo quản. Ai ngờ bà chân trước vừa đi không bao lâu, vú nuôi đã lâm bệnh mất. Mấy nha hoàn hồi môn cũng bị Yến lão thái thái và Yến Đại thái thái lấy đủ cớ gả đi hoặc đuổi mất — chiến hoả mẹ chồng nàng dâu đã đốt sạch cả phủ, nhành hai cũng trở thành một trong những trận địa bị tranh đoạt. Yến lão thái thái thậm chí còn lấy cớ “hai vợ chồng thằng Hai không có ở đây, sợ phía dưới làm loạn trộm tài vật”, đem cất chìa khóa kho của nhành hai, nói “đợi vợ thằng Hai về lại đem ra sau, miễn cho ra chuyện”.
Thế nên Yến Thất không có vải dư mà dùng, trong phủ làm gì nàng chỉ có thể mặc nấy. Thế nên đôi giày mới nàng đang mang cũng chỉ có thể là từ “quỹ đen” mua vải, mua đồ nhờ người làm ra mà thôi. Thế nên đối với Yến Đại thái thái đang quản lí nhà cửa mà nói, Yến Thất làm như thế chẳng khác nào đang vả vào mặt bà, hay là đang có ý trách bà hẹp hòi với nàng chăng? Cho nên nữa là, Yến Bát cô nương nói câu này, nhìn như không có ý gì, nhưng lại vừa khiến cho Yến Thất đắc tội với Yến Đại thái thái, vừa làm cho Yến Đại thái thái mang tiếng quán xuyến không tươm tất, đãi thân bất từ [4].
Mệt mỏi. Yến Thất buông chung trà trong tay, một câu này kẹp mấy mũi tên, mũi nào mũi nấy còn bắn chuẩn hơn cả nàng.
Nàng chưa lên tiếng, Yến Cửu thiếu gia bên cạnh đã bỗng nhiên mở miệng: “Nói đến giày, tôi lại nhớ tới một chuyện cười nọ. Ngày ấy bạn học tôi được một quả chanh, đặt trên bàn bên kháng cho thơm. Một tỷ muội nhà hắn thấy được liền ngạc nhiên la to: ‘Đây là trái gì? Sao chưa thấy bao giờ? Sao trong nhà chỉ anh có mà tôi không có?’ Bạn học tôi liền nói nàng: ‘Chó đất Thục sủa mặt trời, thấy cái gì lạ cũng sủa. Chỉ là một thứ thuyền ngoại bang đưa tới, vậy mà cũng coi như cái gì hiếm lạ mà tranh cãi, chẳng lẽ tôi có thứ gì còn phải thông báo với cô? Có rảnh quan tâm những thứ lông gà vỏ tỏi này thì không bằng lo nghĩ làm sao hiếu kính cha mẹ, tự tay làm mấy đôi giày, ở không cứ nghĩ tranh dài tranh ngắn với người ta, làm như là chỉ trích cha mẹ không thương cô vậy.’ Bọn tôi nghe xong liền cảm thấy buồn cười, quả chanh kia vàng óng ánh chẳng khác gì mặt trời đấy sao, khó trách lại nói nàng ta chó đất Thục sủa mặt trời.”
Chuyện cười này lại chẳng buồn cười chút nào, Yến Bát cô nương nghe xong mặt lúc xanh lúc trắng. Mắng nàng là chó kìa, làm sao nàng cười được? Nhưng câu này chẳng những đang mắng nàng, mà còn bóng gió vu nàng oán giận cha mẹ không thương mình — nhưng cha mẹ nàng là ai? Một đứa con gái vợ lẽ như nàng, mẹ ruột không phải là mẹ, mẹ cả mới là mẹ. Ngay trước mặt Yến Tam thái thái, nói nàng oán giận mẹ cả không thương, há chẳng phải đang đẩy nàng xuống hố đao hay sao?!
Chỉ cây dâu, mắng cây hòe mà nói ra chẳng kiêng nể gì như thế , nhưng Yến Cửu thiếu gia dám kiêu ngạo như vậy đấy, còn nàng có thể trông cậy vào ai đứng ra nói giúp mình đây? Yến Đại thái thái ư? Câu vừa rồi của nàng đầy ý ly gián quan hệ giữa nhành trưởng và nhành hai, Yến Đại thái thái là ai, há có thể không nghe ra chút mưu kế của nàng, chịu giảng hòa giúp nàng mới là đầu kẹp ván cửa thì có.
Yến Tam thái thái? Nói giỡn, làm vợ cả hận nhất chính là vợ bé với con của ả, không mượn cơ hội ra oai, xử lý thì cũng đã xem như ông trời phù hộ rồi.
Yến lão thái thái thì sao? Nói giỡn nữa, người ta dù không thương con cái nhành hai đến mấy thì cũng tuyệt đối không thể vì một đứa cháu gái thứ mà đi vả mặt cháu trai ruột được.
Còn Yến Đại lão gia? Vị này cơ bản là xem nàng như không khí, giờ này còn đang cài lại trâm cho con gái rượu nhà mình kìa.
Yến Bát cô nương đã định phải tự rước lấy nhục, Yến Cửu thiếu gia nói xong liền nhấp ngụm trà, vẫy tay gọi nha hoàn đoan ống nhổ tới, phun nước trà vào, giống như nói chuyện với nàng nên mới dơ miệng, cần phải mau súc miệng sạch sẽ.
Người ta kiêu ngạo vậy đấy, ngươi có gan thì lại đây cắn.
Yến Bát cô nương xấu hổ, nhưng nàng biết làm sao. Con thứ khó làm, không lo nịnh bợ mẹ cả cho tốt, sau này đi đâu mà tìm nhà chồng đàng hoàng, tương lai tươi sáng đây? Nàng đã nhìn ra từ lâu, chỉ cần làm nhành trưởng khó ở là mẹ cả nàng sẽ rất sung sướng. Kết quả hôm nay không nịnh bợ được, còn đụng vào ván sắt, vỡ đầu chảy máu không nói, không chừng còn bị Tam thái thái cho rằng bình thường nàng oán giận bà nhiều thế nào…… Yến Cửu đáng ghét! Yến Thất đáng ghét! Giày đó rõ ràng là mới làm, chắc chắn không phải Yến Đại thái thái làm cho nàng ta, nàng không tin Yến Đại thái thái sẽ không đào sâu chuyện này, hãy đợi mà xem!
Yến Bát cô nương nghĩ gì, khắp phòng không ai để ý. Cả gia đình đến đại sảnh dùng bữa sáng, sau đó ai nấy cắp cặp ra cửa đi học. Vừa tới cổng lớn, các thiếu gia, tiểu thư đều ngây ra: Choa mạ ơi ai bán sỉ nhiều xe ngựa thế này?! Một hai ba bốn năm, ngáo đá hả!
[1] Thuốc nước long đảm tử: tên một vị thuốc Đông y.
[2] Phỏng dịch. Trích cuốn “Hắc Long Giang ngoại kỷ” do Tây Thanh viết vào đời nhà Thanh, ghi chép về tình hình chính trị, kinh tế, quân sự, địa lý, phong tục, tập quán của người dân vùng Hắc Long Giang giữa thời nhà Thanh.
[3] Hưu mộc: nghỉ phép. Lệ ngày xưa làm quan cứ mười ngày được nghỉ một lần để tắm gội, cho nên ngày lễ nghỉ gọi là “hưu mộc nhật”.
[4] Đãi thân bất từ: không hiền lành, yêu thương người thân trong gia đình.
【Ngoài lề: Cẩm Tú】
Yến Cửu: Mấy đoạn dùng kế tiểu nhân, đấu đá võ mồm này kia đúng là vô vị.
Yến Thất: Ừ, tôi cũng thấy vậy, ra tay được thì đừng nói lao nhao.
Yến Cửu: Ra tay đánh nhau à?
Yến Thất: Không, ra tay block hết mấy acc Weibo, WeChat, QQ của ả.
Yến Cửu: ……… Một chữ “Nhục” viết hoa in đậm gạch chân.