Gió xuân say lòng, màn đêm mơ màng.
Lăng Hàn Hương xá đã khóa cửa từ lâu, e rằng quần áo, sách vở lẫn túi tiền mang ít bạc vụn của Yến Thất đều còn bên trong. Nhỏ Chử Vũ không biết chạy đâu mất rồi, hiện giờ cả trường đều vắng tanh không một bóng người, Yến Thất đành phải ra ngoài luôn.
Vô lý, cô nhóc Chử Vũ lơ mơ thì không nói, tên Yến Tiểu Cửu kia về tới nhà mà không thấy nàng chẳng lẽ không hỏi một tiếng? Phí công nuôi nó lớn vậy.
Yến Thất lết chậm rì rì về phía cổng trường, chân bị giày cọ phồng rộp, hơn nữa còn sưng to, mỗi bước đạp xuống đất đều đau không nói nên lời, rát da rát thịt.
Vượt lửa qua sông phải chăng chính là cảm giác này? Yến Thất đi một bước lết một bước, khó khăn lắm mới đến cửa thư viện. Người gác cổng là một ông già nhanh nhẹn, cầm một chiếc đèn lồng màu vàng đứng ngay bên cửa ngó nghiêng về phía này như đang đợi ai. Thấy Yến Thất bò ra từ trong bóng tối, lập tức “Ai” một tiếng, giơ tay ra hiệu cho nàng mau qua đó: “Cuối cùng cũng ra tới! Lo chơi quên giờ quên giấc chứ gì? Nhà cháu đã chờ cháu ngoài cửa hơn nửa buổi rồi đấy! Mau đi đi!”
Nhà? Ai nhỉ?
Yến Thất bước qua ngạch cửa, ló người nhìn ra ngoài, một vầng trăng ngà vừa mới leo lên trời đông, cong miệng cười giữa màn đêm, dưới nụ cười đứng một người, trên áo tơ tằm màu nguyệt thêu chim én xám nhạt, trong gió đêm như muốn bay lên.
Người này đang khoanh tay trước ngực hơi nâng cằm nhìn núi xa nơi chân trời, một dải sao trời lấp lánh linh lung rơi thẳng từ bầu trời xuống trên đỉnh núi. Ánh trăng nhỏ bé không đủ mạnh mẽ, không át được những vì tinh tú, không át được sự rực rỡ của người ta, đành phải ấm a ấm ức mà mờ đi màu sắc, biến thành một dấu móng tay để lại.
Người này quay đầu lại thấy Yến Thất, vươn một bàn tay vẫy vẫy với nàng: “Lại.”
Yến Thất thật muốn lùi về trong cửa đổi cái tư thế đi ra một lần nữa, cái này chắc chắn là tại nàng ra cửa không đúng cách rồi, người này bên cạnh đậu chiếc xe trâu to chà bá lửa là mẹ nó thế nào? Còn con trâu kéo xe kia là có ý gì?
Xe trâu biết rồi đúng không? Chính là một cái ván gỗ to, hai bên lắp bánh xe, có xe hai bánh có xe bốn bánh, chiếc này là bốn bánh, phía trước thò ra hai cây gỗ, tròng lên gia súc là đi được, ở nông thôn dùng để chở cỏ khô chở củi chở nước chở đồ ăn chở tùm lum tà la các thứ. Thật ra thì cũng không phải không thể chở người, nhưng mi dùng một cái xe kéo, hơn nữa còn là xe trâu kéo tới chở một quan quyến……
— Yến Tử Khác mi bị điên! Mi đúng là bị điên!
Yến Thất trước khi đến gần, quan sát mặt trâu vài lần, có vẻ là cái tính tình không tệ, sau đó yên tâm ngồi lên phần xe đằng sau, “Không ai đánh xe à?”
“Nó biết đường.” Yến Tử Khác nói, chân dài vừa nhấc cũng ngồi lên trên, sàn xe trải một tấm thảm thật dày, để một chiếc bàn vuông nhỏ, trên bàn có hai dĩa bánh, một mâm cổ vịt một mâm chân gà, còn có một bầu rượu.
“Đi thôi, lão Lý.” Yến Tử Khác ngồi xếp bằng ổn thỏa, gọi một tiếng.
Trâu già họ Lý làm thật động bốn chân bắt đầu di chuyển.
Thần kinh a thần kinh a thần kinh a, trâu chẳng lẽ không nên là họ Ngưu sao họ Lý là cái quỷ gì.
“Nó biết đường đi nhà mình?” Yến Thất cũng xếp bằng, thấy lão Lý này kéo xe cũng vững lắm.
“Nó của nhà ta mà.” Yến Tử Khác cầm một cái chân gà lên đưa cho Yến Thất.
“Ai nuôi?” Yến Thất đang đói bụng thật, chân gà ngâm ớt, đúng khẩu vị nàng.
“Ta.” Yến Tử Khác cũng cầm cái chân gà lên ăn, chân gà ngâm ớt, cũng đúng khẩu vị của hắn.
…… Thần kinh ơi, mi nuôi cmn trâu ở nhà kéo xe lão thái gia lão thái thái biết không?!
Lão Lý tựa hồ thật sự biết đường về Yến phủ, vui vẻ thoải mái thong thả bước chậm dọc sông Chi Lan. Gió đêm thổi tới, bóng cây ánh sao lay lay, tiếng bước chân, tiếng nước chảy mát rượi, Yến Thất không biết vì sao nhớ tới những từ “Xuân phong trầm túy đích vãn thượng” [1], sau đó phát hiện người trước mặt đang uống rượu.
Một đêm say trong gió xuân, ngồi xe mui trần, thưởng thức cảnh đêm, khoanh chân đối diện nhau, ăn thịt uống rượu.
Trên đường đôi khi gặp vài ba người, thấy thế không khỏi cũng thong thả vài phần, chậm bước lại, tắm mình trong gió. Những cơn gió mùa xuân không lạnh, chỉ hơi mát thêm chút ấm, vừa mềm vừa xốp, nhẹ nhàng vờn trên gương mặt, vạt áo góc bào đều sẽ như cũng nhẹ lên theo, khó nhịn đưa ngón tay gợn lấy sợi tóc, cảm thấy cả người sạch sẽ lại nhẹ nhàng thoải mái, mơ màng mà nên thơ, bước chân càng ngày càng nhẹ, tung tăng, hát khẽ, dẫm lên bóng cây dưới đất mà phảng phất như sắp bay lên mây.
“An An.” Mùi rượu hoa đào bay ra từ giữa làn môi, ngọt đến mềm.
Yến Thất chờ hắn nói tiếp, nhưng hắn lại im lặng, ánh mắt dừng trên đôi ủng da của nàng, nhìn vài lần, tay cầm chân gà nhấn một cái, “Giày này chật, mang không đau?”
Chỉ cần nhìn là biết giày chật? Yến Thất cũng cúi đầu nhìn nhìn, lại chỉ có thể nhìn thấy một dấu chân gà dầu mỡ biến thái.
Hắn vứt chân gà, cũng không lau tay, duỗi lại tuốt giày Yến Thất ra quăng một bên, sau đó cầm bàn chân béo lên ngó vài lần. Trên vớ trắng như tuyết, chỗ mũi chân, máu do ma sát dưới ánh đèn lồng vàng nhạt bên đường giống như hai giọt mực đen trên trang giấy Tuyên Thành. Nhẹ nhàng giúp Yến Thất cởi vớ ra, lấy chùi bàn tay đầy dầu, nhét vào đôi ủng ban nãy, sau đó không quan tâm đến nàng nữa, chỉ lo uống rượu phần mình.
Gió lạnh lướt qua bàn chân nóng rát, giảm bớt cảm giác bỏng, thế mà còn thoải mái hơn bôi thuốc.
“Ngày mai ở nhà nghỉ một ngày.” Hắn nói.
“Không cần.” Yến Thất nói.
“Nghe lời.” Hắn nói.
“Ở nhà vô vị.” Yến Thất nói.
“Học thú vị?”
“Ừ, náo nhiệt.”
“Thích học môn gì?”
“Ừm…… Nấu nướng.”
“Học làm gì rồi?”
“Còn chưa học đâu.”
“Ta thích ăn thanh quyển.”
“Biết mà, học xong làm cho.”
“Tiên sinh tốt không?”
“Đều ổn.”
“Thích ai nhất?”
“Đàm tiên sinh dạy nữ công.”
“Ồ?”
“Tính tình tốt.”
“Lớp thơ văn là ai dạy?”
“Trần…… Trần bát lạc.”
“A, là hắn. Nói chuyện cứ thích chêm chữ ‘nông’?”
“Đúng rồi.” Yến Thất bắt chước giọng điệu của Trần bát lạc, nói, “‘Nông, ý của thánh nhân chính là: Không sợ người không hiểu ta, nông, chỉ sợ ta không hiểu người’ [2].”
“Nông, đạo học làm việc lớn, là ở chỗ làm rạng tỏ cái đức sáng của mình, thương yêu người dân, đạt tới chỗ chí thiện [3].” Yến Tử Khác cũng bắt chước, cư nhiên còn giống hơn nàng.
“Nông, hỗn độn chưa phân thiên địa loạn, mênh mang mờ mịt không người thấy. Từ thời Bàn Cổ phá hồng mông, mở nguồn cơn nghĩ biết đục trong [4].” Yến Thất lại nói.
“Nông, mọi chuyện như ván cờ chưa tàn, sớm nắng chiều mưa mấy vạn kiểu……” Yến Tử Khác nói.
“…… Đại bá, hai câu này từ đâu ra vậy?”
“À, thuận miệng bịa.”
Phải không.
Chứ không phải mấy câu trong cuốn sách tình trai bị cấm “Nghi Xuân Hương Chất” [5] à.
Ta ít đọc sách ngươi đừng gạt ta.
Lão Lý kéo chiếc xe, lắc lư lảo đảo không nhanh không chậm một đường, hơn nửa canh giờ mới tới Yến phủ. Yến Tử Khác nhấc chân xuống xe, quay lưng duỗi cánh tay dài ngoắc ngoắc, chờ Yến Thất nằm lên lưng xong thì quăng lão Lý cho người gác cửa, chỉ lo cõng Yến Thất vào nội trạch, trong tay còn không quên xách theo giày vớ khi nãy cởi ra giùm Yến Thất.
Yến Thất trơ trụi hai gót sen phì, không thể nghênh ngang đi giữa Yến phủ đèn đuốc sáng trưng được. Yến Tử Khác cũng chỉ chọn những con đường nhỏ không có đèn lồng mà đi, quanh co lòng vòng, xuyên hành lang vòng núi giả, khi qua một chỗ mái hiên có chiếc cửa sổ lại bị một người trong cửa sổ đang đứng tựa lan can ngắm trăng trông thấy.
“Yến…… đại nhân?” Tiếng nói mềm nhẹ, vừa kinh ngạc lại vừa có vài tia vui sướng khó nhận ra.
Ánh đèn từ cửa sổ hắt ra, chiếu lên gò má người nói chuyện, chỉ thấy mày ngài như vẽ mắt phượng thêm sương, dáng người thướt tha như liễu, khí chất ưu nhã tựa lan.
“Hà tiên sinh.” Yến Thất lên tiếng trước, nằm trên lưng bác không thể hành lễ, đành phải cúi đầu tỏ vẻ.
“Ôi…… Thất tiểu thư?” Cô gái được gọi là “Hà tiên sinh” này không dám chắc chắn, nhìn kĩ Yến Thất.
Hà tiên sinh chính là giáo viên dạy múa xuất thân từ vũ cơ trong cung được Yến Đại thái thái mời về cho Yến Ngũ cô nương. Yến Thất chỉ từng đi dự giờ một hai tiết, khó cho nàng trí nhớ tốt quá, vậy mà vẫn có thể nhận ra Yến Thất.
Hà tiên sinh đã làm công ở đây thì Yến phủ đương nhiên phải bao ăn ở, tòa nhà nhỏ này chính là nơi ngủ của nàng, cách Bão Xuân cư nhành lớn không bao xa, rất thanh u.
Thấy Yến Thất đáp, Hà tiên sinh liền không hỏi thêm, mỉm cười dịu dàng nhìn sang Yến Tử Khác, một bên nâng cổ tay ngọc vén tóc mai ra sau tai, một bên nhỏ nhẹ: “Yến đại nhân trễ như vậy mới……”
“Ừ.” Yến Tử Khác cũng lên tiếng, sau đó cõng Yến Thất đi mất.
…… Đi…… mất………… Hà tiên sinh khó khăn lắm mới nuốt xuống hai chữ “về phủ”, trong ánh mắt đuổi theo dáng hình người nọ lại thêm vào vài phần u oán khó cầm.
[1] Xuân phong trầm túy đích vãn thượng: Nghĩa là “một đêm say trong gió xuân”. Đây là tên gọi khác của bộ phim “Spring Fever” về đề tài đồng tính của đạo diễn Lưu Diệp đã đạt giải Kịch bản phim xuất sắc nhất tại Liên hoan phim Cannes 2009. Đọc thêm về phim ở đây.
[2] Lời Khổng Tử.
[3] Cũng là lời Khổng Tử.
[4] Tây Du Ký, hồi 1.
[5] Shi cứ tưởng chỉ là tên sách bịa, quan trọng đó là sách gay mà thôi, ai dè có cuốn “Nghi xuân hương chất” trong lịch sử thật đấy các cô ạ, hơn nữa lại còn là BL. Còn bộ này cũng có tên là “Nghi xuân hương chất”, cũng là BL cổ đại, nhưng không biết có phải cuốn được nhắc đến ở trên không.
đây có phải là 1 đoá hoa đào của đại bá :)))