Béo tinh đều là cổ phiếu tiềm năng.
Nguyên Sưởng nhìn chằm chằm Yến Thất chạy, nhìn suốt một vòng, còn định nhìn tiếp thì hội xúc cúc đã bắt đầu phần huấn luyện tiếp theo, đành phải dừng lại. Nhưng ánh mắt hắn vẫn thường thường liếc về phía Yến Thất, hại khi chia đội đá đối kháng bỏ lỡ vài bàn ăn chắc.
Yến Thất đang thầm nghĩ đến Chử Vũ, nha hoàn theo hầu nhà mình. Cô ngốc ấy nhất định lại ngủ quên trong phòng chờ ở Lăng Hàn Hương xá rồi, nếu không thì lâu như vậy không thấy chủ mình về đã sớm nên chạy ra đi tìm, hỏi thăm chủ đã đi đâu. Nếu Chử Vũ có thể tìm đến đây thì Yến Thất không cần phải lo không ai báo cho Yến Tiểu Cửu nữa, bằng không Yến Nhị Yến Ngũ mà đi một cái là nàng hết xe về nhà. Tuy phủ nhà họ Yến cách trường không tính quá xa, nhưng lát nữa mặt trời xuống núi, nàng cũng không thể đi bộ về nhanh được.
Nghĩ đến đó, Yến Thất cảm thấy thôi thà cắn môi tăng tốc chút thì hơn. Cơ thể này có sức chịu đựng tốt hơn nàng nghĩ một ít, có lẽ vì là con gái võ tướng nên tính chất cơ thể ưu tú cũng được di truyền. Hoặc có thể là nhờ từ khi xuyên qua nàng vẫn luôn cực kì chú trọng sức khỏe bản thân, nhằm tránh việc chỉ vì bệnh nhẹ mà ngậm cười chín suối quá sớm trong thời đại y học không được phát triển cho lắm này. Thường ngày khi không có việc gì, nàng vẫn thường tập luyện những bài vận động nhẹ. Còn việc vì sao vận động mà còn béo như vậy…… Mẹ nó làm sao tôi biết.
Vì thế Yến Thất bắt đầu tăng tốc, nhanh gần gấp đôi so với vận tốc ban đầu. Đương nhiên tốc độ ban đầu thật ra cũng không tính là nhanh, nhưng trong mắt người có tâm thì vẫn nhìn ra được rất rõ sự chênh lệch vận tốc.
Một tiếng “Phanh!” nặng nề vang lên, đập cho Nguyên Sưởng hồi phục tinh thần. Tức giận quay đầu nhìn về phía trái bóng bay tới, thấy một đồng đội đang nhìn hắn đầy kinh ngạc: “Quả này mà anh không né nổi hả? Ngó đi đâu vậy?!”
“Không có gì!” Nguyên Sưởng cúi đầu nhặt banh lên, ném về lại dưới chân người nọ, người đó càng kinh ngạc hơn: “Cái này còn phải dùng tay? Chân anh rảnh rỗi để kẹp đũa ăn cơm hay sao? Huynh đệ, ở đây bọn tôi đang đá bóng đấy ạ!”
“Được rồi được rồi, dong dài cái gì!” Nghe tiếng cười ồn ào huyên náo, Nguyên Sưởng hơi xấu hổ, đều tại Yến tiểu béo! Chạy mấy vòng đã bất bình thường rồi, còn dám tăng tốc! Có biết một cái thùng phi bay ngược quy luật tự nhiên coi thốn đến cỡ nào không?!
Bên kia Yến Thất từng vòng từng vòng lại từng vòng, bên này Nguyên Sưởng một sai hai sai lại mấy sai, cuối cùng chính mình đều bực: Làm gì cứ lo để ý nhỏ béo kia vậy! Người ta chạy của người ta, liên quan moẹ gì ta! Nàng béo như vậy chắc chắn ăn rất nhiều, ăn nhiều như vậy chắc chắn thân thể tốt, chạy được thế có gì mà lạ, có cần ngạc nhiên đến mức không thể tập trung không!
Nguyên Sưởng ngừng nghĩ vẩn vơ, nghiêm túc tập bóng. Yến Thất cũng chạy đến vòng cuối cùng. Lúc này vầng dương đã hạ đến chân trời, chỉ còn ráng chiều chiếu sáng. Trường học đã dần dần yên tĩnh từ lâu, đa số các hội đều đã kết thúc sinh hoạt, ngay cả thành viên hội xúc cúc cũng đang làm động tác thả lỏng trước khi kết thúc huấn luyện. Yến Thất cũng thả chậm tốc độ, vừa giãn cơ bắp — nếu có tồn tại, vừa tưng về điểm kết thúc. Không biết từ bao giờ, chỗ kết thúc đã thêm một người, thân hình cao thẳng, vòng eo săn chắc, ôm tay trước ngực, đứng yên không nhúc nhích chờ nàng.
“Thưa thầy, học trò đã chạy xong.” Yến Thất khẽ thở gấp, dừng lại, hành lễ với Võ Trường Qua.
“Chỉ mười vòng, mất hơn nửa canh giờ.” Võ Trường Qua nói nhẹ, trong giọng nói nghe không ra điều gì, nhưng tựa hồ là đang phê bình, “Phạt trò chưa dùng hết sức, tập thêm một trăm mũi tên.”
Chưa dùng hết? Nguyên Sưởng cách đó không xa, tai thính lắm, nghe câu đó ngạc nhiên đến mức đứng hình tại chỗ, ổng nói vừa rồi Yến tiểu béo chưa chạy hết sức? Rốt cuộc là thế nào! Nhỏ rõ ràng…… rõ ràng chỉ là một cô nhóc bình thường, vừa hiền vừa khờ vừa dễ ăn hiếp……
— Nhỏ mập chết tiệt! Dám lừa gạt ta! Nguyên Sưởng tự dưng bực bội.
Yến Thất cũng không phải không muốn dùng hết sức, vấn đề là hôm nay nàng mang đôi giày không phù hợp, hơi nhỏ, ma sát đau chân. Yến Đại thái thái quán xuyến việc nhà, mỗi ngày bao việc cần lo, làm sao quan tâm đến những chuyện nhỏ nhặt như giày làm cho nàng có vừa chân không. Kích cỡ này e vẫn là số đo đưa cho phòng may năm ngoái.
Một trăm tên thì một trăm tên, dù sao cũng trễ. Yến Thất đáp lời đi qua trường bắn, Võ Trường Qua không nhanh không chậm theo sau. Hội xúc cúc kết thúc sinh hoạt, Nguyên Sưởng do dự một chút, đang định đi qua trường bắn nhìn xem, lại bị giáo đầu nhà mình gọi lại, bưng râu bàn chuyện giải đấu liên đoàn đầu tháng ba sắp tới. Cũng hết cách, ai bảo hắn là chân sút chủ lực của đội làm chi, chỉ cần một cầu thủ cấp siêu sao là cũng đủ thành lập một “đội bóng một người”, chẳng trách giáo đầu đặc biệt quan tâm đến hắn.
Trong trường bắn vẫn còn để cung tên dùng tuyển chọn thành viên mới, Yến Thất vẫn như cũ chọn một cây sức kéo năm cân, đến chỗ cắm bia cách 30 mét. Đang định kéo cung bắt đầu thì nghe thấy chất giọng lạnh nhạt của Võ Trường Qua thổi từ bên sân tới: “Dùng bia cách 60 bước.”
Cách 60 bước bằng xấp xỉ 90 mét, cung sức năm cân thì có hơi không đủ. Yến Thất đổi sang cây cung sức kéo mười cân, đứng trước tấm bia cách 60 bước, nhắm chuẩn bắt đầu bắn.
Một trăm mũi tên, cho dù cứ 30 giây một mũi, bắn liên tục không ngừng nghỉ cũng phải mất gần một giờ. Huống chi đây là cung sức kéo mười cân, hơn nữa cơ thể hiện tại của Yến Thất vẫn chỉ là một đứa bé mười hai tuổi chưa dậy thì.
Võ Trường Qua đứng đó lạnh lùng nhìn, chẳng hề có ý thương hoa tiếc ngọc. Mà “bông hoa béo” Yến Thất hình như cũng không dễ bị gió thổi ngã như vậy, thành thật kiên định mà từng tên nối từng tên, giữ vững tốc độ bắn bia.
Giữa xuân trời vẫn tối xuống cực nhanh, đảo mắt ngay cả vạt nắng cuối cùng trên bầu trời cũng bị màn đêm lau đi mất. Trong lúc vầng trăng chậm chạp chưa lên, trên trường bắn không một ánh đèn tối như mực, chỉ có vài ngôi sao tản mác đáng thương đang le lói chiếu sáng. Trong trường im lìm, chỉ còn những tiếng tên cắm vào bia đơn điệu không ngừng vang vọng trên giáo trường trống trải.
Võ Trường Qua từ đầu đến cuối vẫn đứng đó lặng yên bất động, gió đêm không gợn nổi vạt áo vương đầy bụi trần sương giá của hắn. Hắn yên lặng nhìn thân hình cô bé trước mặt vẫn luôn bắn tên với tư thế cũ, chẳng hề có chút mỏi mệt, nhịn không được lặng lẽ hòa chung cùng bóng người trong kí ức.
Từng tên nối từng tên, cho thấy một sự kiên nhẫn bất tận, động tác lại mang một sự ổn định tuyệt đối. Nếu không phải đang mở to mắt nhìn nàng mà chỉ là nghe âm thanh, e rằng bất kể là ai cũng đều cho rằng kẻ đang đứng bắn tên ở đây chính là một người trưởng thành có nhiều năm kinh nghiệm cung tiễn.
“Thầy bắn xong rồi.” Yến Thất không dùng dấu câu tách từng chữ ra, tối lửa tắt đèn, nghe rất biến thái.
Một trăm tiếng tên cắm vào bia, không sót một mũi, mũi nào mũi nấy trúng đích.
“Về đi, ngày mai tiết bốn buổi chiều, chạy trước mười vòng như cũ.” Võ Trường Qua nói.
“Vâng.” Yến Thất buông cung, cũng không chủ động đi gom tên — ông thầy quỷ súc này không dặn, nàng mới không thèm đi làm chuyện thừa chọc hắn. Hành lễ xong liền đạp bóng đêm đi, đi không bao xa thì nghe ông thầy quỷ súc đằng sau lại thêm một câu: “Ngày mai mang đôi giày thích hợp tới.”
Mọe nó! Ông đã nhìn ra từ đầu còn phạt tôi bắn trăm mũi tên?
【Ngoài lề: Cẩm Tú】
Võ Trường Qua từ đầu đến cuối vẫn đứng đó lặng yên bất động, gió đêm không gợn nổi vạt áo vương đầy bụi trần sương giá của hắn. Hắn yên lặng nhìn thân hình cô bé trước mặt vẫn luôn bắn tên với tư thế cũ, chẳng hề có chút mỏi mệt, nhịn không được lặng lẽ hòa chung cùng bóng người trong kí ức.
……………Đúng là y như Cupid béo, Võ Trường Qua thầm nghĩ.