Tags

,

Author: lesharo
Translator: Soul
Rating: K+
Category: romance/humor, oneshot
Pairing: Hermione G. & Draco M.

Nguồn: http://www.fanfiction.net/s/5422339/1/Boxers

Chú thích của người dịch: boxers là loại quần tương tự quần soóc mà bọn con trai thường mặc như quần trong, có khi cũng mặc ở nhà hoặc khi đi ngủ.



Author Note: Vâng, tôi lại có một câu chuyện khác đây. Ngạc nhiên, há? Tôi cũng đã đùa nghịch với ý tưởng này được một thời gian, và thật sự muốn viết vì tôi hơi thất vọng với Too Late, và cần thứ gì đó để đền bù lại. Ít nhất, tôi hy vọng như vậy. Ý là, tôi nghĩ ý tưởng này dễ thương, nên có lẽ vậy là đủ. Dù sao, bạn hãy thưởng thức đi! Tôi cũng không có beta cho truyện này, nên nếu bạn thấy lỗi sai nào, xin hãy nói cho tôi biết. Tôi tương đối là kẻ độc tài với ngữ pháp và mớ lỗi sai khiến tôi phát rồ lên được.

Disclaimer: Tôi không phải JK Rowling. Nếu là bà ấy, tôi sẽ không bao giờ làm ngơ tình yêu rành rành giữa hai nhân vật này. Tôi cũng không kiếm tiền từ câu chuyện này. Tôi vẫn đang sống tần tiện bằng số tiền kiếm được từ việc trông trẻ hồi hè, nên làm ơn đừng kiện tôi. Làm vậy thì Draco sẽ rất không vui đấy.

Hermione Granger chậm chạp tỉnh dậy vào sáng thứ bảy.

Vì là Huynh trưởng, cô phải dậy sớm vào buổi sáng để đi tuần tra, nhưng cũng không sao, vì đằng nào đồng hồ sinh học cũng sẽ đánh thức cô dậy lúc sáu giờ mỗi ngày. Mất khoảng năm phút mới thực sự tỉnh hẳn, nhưng cô xem đó chỉ lại là hoạt động của phần nổi loạn bé nhỏ trong mình.

Cô rất ấm, đang nép vào thứ gì đó mềm và dễ chịu. Đang là tháng hai, không có nhiều khoảng thời gian cô cảm thấy ấm: lâu đài lồng lộng gió, và đôi khi lửa hoàn toàn không đủ để giữ ấm một cách đàng hoàng cho học sinh. Điều này dẫn đến việc nhiều người mặc chồng những chiếc áo len dày, và với trường hợp các nữ sinh năm thứ sáu nhà Ravenclaw, thì mang theo những chiếc mền len để quấn quanh chân và thân trên trong giờ học.

Hermione thực ra không phải kiểu người năng nổ vào buổi sáng, bất chấp việc thức-dậy-lúc-sáu-giờ-mỗi-ngày có thể chỉ ra điều gì (hẳn do stress gây ra, cô lập luận; điều này không bao giờ xảy ra vào mùa hè), cô thở vào gối, rất buồn ngủ.

Cái gối lập tức lăn qua.

Lẽ ra cô đã giật mình, nhưng bộ não đã bắt kịp cơ thể, và roạt, cô nhớ ra chiếc “gối” không hề là gối, mà là tên bạn trai hay cáu bẳn sở hữu bộ áo ngủ cô đang mặc.

Đó không phải một điều tỉnh táo, cô quyết định, nếu luôn mặc pijama của cậu ta đi ngủ. Chỉ là chúng sẽ thoải mái hơn một chút, và ít lộ liễu hơn chiếc đầm ngủ rất nữ tính của cô. Vì họ đã bắt đầu ngủ chung, nên việc giữ cho cậu bạn trai khỏi, e hèm, khám phá hơi quá nhiều là khá khó khăn nếu cô chỉ mặc chiếc đầm ngủ mỏng và ngắn-hết-chỗ-nói. Do vậy, cô bắt đầu mượn pijama của cậu ta, và như thế, bây giờ cô có thói quen lục lọi các ngăn tủ của cậu chàng khi hắn ở trong phòng tắm, rồi tròng lên người vài thứ quần áo của hắn. Vài chiếc quần cụt thậm chí còn bị cô làm dấu sở hữu (cho vui thôi), điều mà hắn ta chắc chắn sẽ không thích nếu biết được.

Cô nghe tiếng ậm ừ “Mmf” từ cậu trai, bèn nhoẻn cười. Bằng cách nào đó, mỗi ngày hắn đều tỉnh dậy chỉ sau cô chốc lát, ngay cả lúc cô không chuyển động. Bây giờ cô nằm im, lắng nghe âm thanh từ sự tỉnh giấc của anh chàng: những tiếng rên nho nhỏ cáu bẳn, chút xáo động mơ hồ khi cậu chàng bắt đầu cựa quậy đôi chân.

“Buổi sáng tuyệt vời nhỉ?” Cô nói để bắt chuyện, hắn chỉ cằn nhằn như thể bị quấy nhiễu. Cảm thấy muốn đùa nghịch, cô nhảy lên người cậu chàng, kéo tóc hắn.

Hắn cố gắng trở người để hất cô xuống (cô ả này đè bẹp phổi hắn mất!) nhưng cô bám chặt, và tay càng xiết mạnh hơn. “Cô là con gái hay con khỉ vậy hả?” Anh chàng tự hỏi thành tiếng. Cô phá ra cười, cuối cùng cũng buông tay, lăn xuống khỏi người hắn, đứng cạnh bên phần giường của cậu ta.

“Tôi là con gái, quá rõ ràng,” cô nói. “Tôi không nghĩ cậu sẽ hôn một con khỉ.”

“Đã nói đến đó thì, Granger, lại đây.”

Cô cười mỉa. “Tôi không nghĩ vậy đâu, Malfoy. Sáng nay chúng ta phải đi tuần tra, nhớ không?”

Hắn rên lên, “Cô giết tôi để tôi khỏi phải đi được không?” Hắn ghét đi tuần.

Cô lắc đầu, nắm tay kéo hắn ngồi dậy. “Xin lỗi cưng, nhưng e là tự sát có hỗ trợ cũng bị giáo sư McGonagall xem như cố sát. Và cậu biết vị trí này có ý nghĩa với tôi thế nào.” Cô đi về phía kia căn phòng, kéo ngăn tủ dưới mở ra, bên trong đựng áo choàng của cô. Cô đã cảm thấy hơi nôn nao khi nghĩ đến ý tưởng này – nó khiến cô liên tưởng đến một cặp đang yêu sống chung, mà, nếu nhìn quanh phòng, trông họ cũng giống như vậy lắm.

Sách của cô nằm trên bàn cạnh giường ngủ của hắn, giày tennis nơi bậc cửa, bài tập về nhà thì trên bàn học. Các vật dụng vệ sinh của cô ở trong phòng tắm, và một cái gối của hắn thậm chí còn được bọc bằng áo gối của cô. Tuy nhiên, ngay cả khi không có những điều này, vẫn tồn tại một không khí nữ tính riêng biệt trong căn phòng, thứ không hề hiện hữu trước khi cô ít nhiều tiếp quản. Nó đã rất nam tính, nhưng đã trở nên dịu hơn khi cô xuất hiện.

Cô lôi ra một chiếc quần jean và áo thun không trang trí trong lúc hắn trườn khỏi giường. Hắn chẳng bao giờ bận tâm đến việc thay bộ pijama để đi tuần sáng thứ bảy. Dù sao, hắn nói với cô, không việc gì phải ăn mặc cho tươm tất khi chung quanh chả có ai nhìn. Cô đã chỉ ra rằng cô sẽ ở đó, nhưng hắn nói cô không được tính, vì vẫn thấy hắn mặc pijama mỗi ngày rồi. Chà, cô không thể cãi lại lý luận đó, nhưng mà. Mặc pijama đi lại trong sảnh ở Hogwarts thì không ổn chút nào.

Cô lỉnh vào phòng tắm để thay trang phục, tròng vào chiếc áo choàng đen xếp nếp có dấu hiệu của trường. Khi cô quay ra, Malfoy cũng vừa tròng áo choàng vào đầu. Cô nhéo tay hắn trong lúc đi ngang để cho bộ pijama vào giỏ quần áo cần giặt mà cô nhất định đòi đặt cạnh bàn giấy.

“Cả gan nhỉ, Granger,” hắn khịt mũi, chỉ chốc sau đầu hắn lại xuất hiện, hắn chỉnh áo choàng. Cô cố gắng nhéo hắn thêm lần nữa vì câu nói đó, nhưng khi cô vươn tay lại, hắn chộp lấy và kéo về phía trước.

“Cô nợ tôi đấy, Hermione,” hắn nhăn nhó, cố gắng để trông thật đáng thương. “Tay tôi rất, rất là đau và cô làm gãy xương sườn tôi mất rồi, với cú nhảy kinh hoàng nho nhỏ khi nãy.” Cô đảo mắt, trong đầu tự nhủ sẽ dám cá cả tỉ tỉ galleon rằng mình biết chuyện này đang dẫn đến đâu.

“Nên tôi nghĩ cô nên chào tôi cho đàng hoàng,” cậu ta nói nốt. Khi cô nhướn một bên chân mày, hắn vỗ nhẹ lên miệng với nụ cười hết sức ranh mãnh.

Chúc mừng tôi, vì đã thắng một tỉ tỉ galleon! Hy vọng tôi sẽ dùng nó thật tốt.

Với tiếng thở dài chịu đựng giả tạo, cô đặt tay quanh cổ hắn, hắn choàng quanh eo cô, nhẹ nhàng kéo cô vào gần hơn nữa. Khi hắn cúi đầu, cô ngước lên, chạm môi với hắn. Malfoy yêu thích nụ hôn buổi sáng với Hermione một cách chân thành, vì đó là một trong những dịp hiếm hoi cô nàng khởi đầu nụ hôn (ngay cả khi đôi lúc là cô bị dụ dỗ để làm thế). Cô hôn một cách quyết đoán, hắn thích thế, có vẻ cô biết mọi thứ hắn thích. Thêm nữa, cô có mùi đặc trưng hơn (quả mâm xôi và hoa lài) vào buổi sáng, ít mang mùi giống những quyển sách cô ở cạnh suốt ngày. Khi rời ra, cô đang hơi nhếch mép cười. “Chào buổi sáng, Malfoy.”

Hắn cười toe toét. “Mm, đúng là buổi sáng tuyệt vời, Granger.” Cô đưa tay nhéo hắn cái nữa, và hắn trông thấy thứ cô cầm. Hắn chộp lấy chiếc quần cụt từ tay cô, khẽ cười.

“Nhìn này, Granger,” hắn nói, cô dám cá mình nghe được âm thanh nụ cười tự mãn trong giọng cậu chàng. Trên nhãn chiếc quần, viết bằng nét chữ thanh tao của mẹ hắn, là dòng chữ Vật thuộc sở hữu của Draco Malfoy.

“Cái quần cụt cô mặc là vật thuộc sở hữu của tôi. Tôi e như vậy có nghĩa cô cũng thuộc sở hữu của tôi.”

Cô khịt mũi cười một tiếng. “Tôi không nghĩ vậy, Malfoy.” Rồi, chợt sực nghĩ đến sự trễ tràng (cô rùng mình vì từ này) rất có thể xảy ra, cô nhớ về cuộc tuần tra. “Đi thôi, chúng ta sẽ muộn mất! Cậu tệ thật, là do cậu cả. Hôn chào buổi sáng gì chứ-vớ vẩn! Cậu chỉ muốn trì hoãn thôi.”

Hắn cười khanh khách trong lúc bị cô lôi ra khỏi phòng.

Khá lâu sau, cũng ngày hôm ấy, cả hai loạng choạng qua cửa và đổ xuống giường theo đúng nghĩa đen, cạnh nhau. Hôm nay thật là khó khăn đối với một ngày thứ bảy: vài học sinh năm nhất đã tham gia cuộc chiến bằng thức ăn trong Đại sảnh, Draco và Hermione phải mất hàng giờ đồng hồ khiển trách chúng rồi trông chừng việc dọn dẹp. Hermione phải lắng nghe một cô bé năm ba nhà Gryffindor trong lúc cô bé khóc lóc về điểm môn Độc dược, rồi dành phần lớn thời gian buổi trưa để giải thích cách pha chế Thuốc Lão hoá. Malfoy, mặt khác, phải tập dượt Quidditch, việc vẫn gây kiệt sức như tiêu chí mọi khi. Tuy nhiên, đặc biệt ở buổi tập này, hắn nhất định đòi đội thực hiện thêm vài lượt so với mọi khi; có một trận đấu sắp tới, họ cần phải chuẩn bị.

Khi bữa tối được dọn ra, hai người đã hoàn toàn mệt lử. Lúc Malfoy bắt được ánh mắt Hermione phía bên kia Đại sảnh và cô gật đầu, mỗi người bèn cáo từ bạn bè, chào tạm biệt, đoạn vội vàng trở về phòng chung tại Ký túc xá cho Huynh trưởng (dù, rõ ràng, có hai phòng ngủ, chỉ là một phòng Hermione gần đây không hề dùng đến).

Lúc này, qua vài sự trao đổi không dùng lời, cả hai miễn cưỡng đứng dậy thay vào bộ pijama. Draco đưa Hermione một chiếc quần cụt và áo sơ mi, cô vào phòng tắm để thay, còn hắn tự thay vào bộ của mình. Chỉ vừa cho quần áo vào giỏ giặt, cô thấy trong lúc hắn chui vào giường, rằng chiếc quần Malfoy mặc là một trong những chiếc cô thích.

“Malfoy,” cô nói, cười giễu cợt, “cậu có biết đang mặc cái gì không?”

“Cô đang nói cái gì vậy hả, điên à?” là câu trả lời uể oải của hắn.

“Kiểm tra cái mác trên quần cậu đi,” cô nói trong lúc kéo mền đắp lên người mình.

Hắn đảo mắt, nhưng quá mệt để cãi lại. Oằn người ra sau trong một cử động mà hắn thật thà cho là có thể khiến mình gãy lưng, hắn kéo mông quần ra khỏi chỗ dưới lưng mình, trông thấy trên tấm thẻ là hàng chữ: Vật thuộc sở hữu của Hermione Granger.

Hắn nhướn mày, nhìn sang cô. Cô đang nhe răng cười rất khoái chí, dịch đến cạnh bên và tựa đầu lên ngực hắn.

“Tôi không nghĩ vậy đâu, Granger,” hắn nói, choàng một tay quanh eo cô. “Tôi không thuộc sở hữu của cô.”

“Nếu cậu sở hữu tôi, thì tôi sở hữu ngược lại cậu cũng có lý lắm chứ,” cô lý luận.

“Không có lý chút nào, cô biết mà.”

Cô khịt mũi cười, và hắn nhéo tay cô.

“Cả gan nhỉ, Malfoy,” cô khiển trách. Cả hai cùng bật cười.




————–end