Tags
Nha hoàn nghe vậy, phồng hai má gật đầu lia lịa.
Đến khi Lê Sân ra lệnh, nàng liền chu miệng, cẩn thận thổi vào bột phấn.
Tương thị đứng bên, bàn tay vò chặt chiếc khăn.
Bột phấn không mùi, chỉ để lại trong không khí một làn sương trắng thật mịn, nha hoàn thổi hơn phân nửa, đầu mũi ngưa ngứa, không nhịn được muốn hắt xì.
Lê Sân thấy thế, giơ tay cho nàng ngừng, “Được rồi, cô lui xuống đi.”
Cô nha hoàn bưng mũi, nhịn đến hai mắt ngập nước, nghe câu này như được đại xá, vội vàng đi ra ngoài cửa mà hắt xì hơi.
Mà ở một đầu khác, sau khi màn sương trắng tan ra, mọi người lập tức thấy rõ những hoa văn dưới đất.
“Đây… đây… đây… là… là…” Tương thị sợ đến trắng bệch cả mặt, nếu không có ma ma bên cạnh đỡ lấy, chỉ sợ đã ngã bệt xuống đất.
Chỉ thấy từ cửa sổ đến mép giường có một đường dấu chân thẳng tắp, rõ ràng là chân đàn ông, còn là chân trần, ngón út bên trái thiếu một đoạn, chắc là đã đứt. Tương thị lập tức biết “oan hồn” này là ai.
Bà ôm ngực, ngã vào người ma ma, lặng lẽ rơi lệ.
“Nghiệt duyên ôi, nghiệt duyên.”
Lê Sân tạm thời không rảnh quan tâm bà, sau khi quan sát dấu chân, nàng vươn tay, đè vào một khe hở giữa hai dấu chân.
Một luồng hơi lạnh chui vào đầu ngón tay.
Nàng bỗng nhiên nhớ tới cái gì, sai người đem một chậu nước trong, lấy từ hộp gỗ ra một chiếc bình sứ to bằng ngón cái, thật cẩn thận nhỏ hai giọt chất lỏng đặc sệt vào chậu.
Ma ma đứng bên cạnh nhìn, chỉ thấy một màu đỏ sậm, trong lòng sợ hãi, không dám nhìn tiếp.
Chất lỏng vào nước lập tức tan ra, Lê Sân bưng bồn, nói với nha hoàn bên người: “Né ra.”
Chờ bọn họ đã lùi xa, nàng dùng lực vung, tạt cả bồn nước ra ngoài.
Chợt nghe vài tiếng xèo xèo vang lên. Nước bốc hơi hết, những bột phấn màu trắng cũng lập tức tan ra.
Đến cuối cùng còn lại, chính là một loạt đỏ dấu tay như máu, in lộn xộn trên mặt đất.
Giống như…… Giống như có người lấy hai tay làm chân, từng bước một mà đi lại đây.
Tương thị mặt cắt chẳng còn chút máu, thân thể run rẩy kịch liệt.
Có cô nha hoàn nhát gan, đã tối sầm hai mắt, chịu không nổi ngất xỉu.
Tương thị cũng muốn xỉu mất, nhưng vì con gái cưng, bà vẫn ráng chống một hơi.
“Tiên… tiên cô,” Giọng bà run rẩy không thôi, “Đây là giải thích thế nào?” Lúc này Lê Sân đã ngồi xổm dưới đất, tỉ mỉ nghiên cứu đám dấu tay dính máu.
Mùi tanh tưởi trong phòng, đầu sỏ chính là loạt dấu tay này đây.
Nhưng dấu chân kia lại là cớ gì?? Sinh hồn [1], nhưng lại có tử khí [2].
Là oán quỷ [3], lại rõ ràng không có lệ ý [4].
Ngược lại là những dấu tay này, oán khí [5] đậm đặc, không chỉ để lại dấu vết mà còn cả mùi thối nồng nặc.
Kiến thức không đủ làm Lê Sân hơi đau đầu.
“Phu nhân, trước đây Nhị cô nương có từng tiếp xúc với ai, người này có thể đang bệnh nguy kịch, hoặc là mới mất không lâu chăng?” Nha hoàn dâng khăn ướt cho nàng lau tay, lau xong liền quay đầu hỏi Tương thị.
Tương thị cứng họng, bất giác có vài phần chột dạ.
Bà không dám nhìn thẳng Lê Sân, ấp úng nói ậm ờ: “Chưa… chưa từng.”
Lê Sân tinh mắt, đương nhiên nhìn ra bà đang giấu diếm, lập tức nói thẳng: “Nếu như phu nhân không nói, bệnh này của Nhị cô nương, e rằng không khỏi được.”
Vừa nghe vậy, Tương thị lập tức sốt ruột, “Tiên cô chậm đã, việc này là lỗi của ta, không can gì đến Thanh Sương cả.”
Lê Sân dừng lại, chỉ nhìn bà, ý bảo bà nói tiếp.
“Ta…… Chuyện này…… Ôi……” Tương thị thở dài, như cam chịu, “Thanh Sương, vốn là có một cuộc hôn sự.”
An Bình Hầu tuổi trẻ anh tuấn, hồi mới vừa định ra, ai mà không hâm mộ Khương Tư có phước.
Nhưng tai hoạ trên đời, nào ai ngờ được.
[1] Sinh hồn: hồn của người còn sống nhưng thoát ra khỏi xác.
[2] Tử khí: hơi thở sự chết.
[3] Oán quỷ: người chết có oán hận, biến thành quỷ.
[4] Lệ khí: hơi thở hung ác.
[5] Oán khí: hơi thở giận dữ.
Bà Tuyên: Nghĩ đến có quỷ trèo cửa sổ liền sởn tóc gáy.