Tags

,

Bà Tuyên: Nói thật, phần này khúc trước cũng hơi kinh dị thật, tuôi muốn khủng bố cho thiệt một tí, ai nhát gan cẩn thận nhoa ~ Tối nay thử một chương, xem các cô phản ứng thế nào ~ đêm dài.


Khương Tư co rúm trong góc giường, áo ngủ bằng gấm thật dày che kín cả người, nhưng cơ thể lại vẫn như đang chìm trong hầm đá, run rẩy mà không tự biết.

Ngoài phòng, đèn lồng lay động, ánh nến lay lắt khi sáng khi tối.

“Đức Âm, Đức Dung!” Nàng la lên, giọng khàn khàn, tiếng nói thê lương quanh quẩn trong phòng, nhưng những tỳ nữ vốn nên lên tiếng trả lời lại không một ai đáp.

Khương Tư rơi lệ.

“Van xin ngươi, van xin ngươi, thả ta, thả ta……” Nàng khe khẽ thút thít, hy vọng âm hồn đang vờn bên có thể rời xa nàng.

Một luồng hơi lạnh đột nhiên mơn trớn lên hai gò má, hai cửa đóng chặt mà vô duyên vô cớ lại có gió lạnh xẹt qua, làm máu trong người nàng như đóng thành băng.

Khương Tư hét lên một tiếng, lẩy bẩy ngã xuống đất, định đi mở toang cửa ra.

Cửa gỗ bị lay kêu lên kẽo kẹt nhưng giống như đã bị khóa chặt, Khương Tư có cố gắng thế nào cũng không thể mở ra một ly.

Khương Tư chẳng còn chút sức lực, tựa lưng vào cửa gỗ, từ từ trượt xuống đất.

“Hô” một tiếng, đèn lồng ngoài cửa tắt.

Giá trúc bị gió thổi lắc lư, thường va vào bệ cửa sổ, một cái bóng khi dài khi ngắn, xuyên qua ánh trăng lạnh lẽo, dừng lại trên đôi gò má trắng bệch như tờ giấy của nàng Khương.

Hai đồng tử của Khương Tư dần dần giãn ra.

Trong mơ hồ, dường như có ai đang cúi đầu gọi tên nàng, gằn từng tiếng, thê lương não lòng.

“Thanh Sương…… Thanh Sương……” Cùng với tiếng gọi, trước cửa sổ còn mơ hồ có một bóng đen tràn vào, khuôn mặt không rõ, bị sương khói lượn lờ che mất.

Người nọ đi mỗi bước đều để lại một dấu chân, máu chảy tí tách.

Bóng đen này cách nàng càng lúc càng gần.

Khương Tư trơ mắt nhìn thấy hắn vươn tay, vết thương đầy người, da thịt phanh ra, móng tay đầy bùn nâu. Đôi tay này sắp chạm vào gò má mình.

Sợ hãi cực độ, nàng Khương cuối cùng không chịu nổi nữa, hai mắt tối sầm, cúi đầu hôn mê bất tỉnh.

Khương Lãng thở dài thườn thượt một hơi.

Nhìn cô thứ nữ trước mặt hai má lõm sâu, bầu mắt xanh đen, nói không đau lòng thì chính là nói dối.

Tương thị ngồi một bên lau nước mắt, khóc đến hai mắt đẫm lệ, “Lão gia, ngài nghĩ cách nào đi chứ, chẳng lẽ muốn ép chết Thanh Sương thật hay sao?!” Khương Lãng lắc đầu, “Oan nghiệt.”

Ông đường đường là Ngự sử đại phu, vốn không nên tin những chuyện bói toán, giờ lại vì con gái mà không thể không ngoại lệ. “Y như lúc trước đã nói, mời cô nương đó lại đây.”

Việc xấu trong nhà không thể truyền ra, nếu thật sự phải cầu đến Minh Tuệ đại sư thì nhất định sẽ phải ồn ào huyên náo, không bằng trước tìm một kẻ vô danh thử xem sao.

Tương thị nghe vậy, lập tức lau khô nước mắt, gọi ma ma bên người vào.

Hai người thì thầm một phen, ma ma đó hiểu rõ, đáp lời tuân mệnh, rồi lén lút cầm một hộp vàng lá ra cửa.

Một chiếc kiệu nhỏ khiêng đến ngõ Lê Hoa ngoài thành, bà quen đường đi đến một góc, tìm một cánh cửa gỗ phủ bụi, dè dặt gõ.

Sau ba tiếng, cửa đã có người mở ra.

Từ bên trong đi ra một cô gái áo trắng, nàng mang mạng che mặt, nhìn không rõ dung mạo, chỉ thấy mày cong mắt biếc, vui giận không rõ.

Thấy ma ma, nàng cũng không ngạc nhiên, chỉ khẽ vẫy tay, “Đi theo ta.”

Ma ma chậm chậm mồ hôi, không dám nhiều lời, ngoan ngoãn đi theo nàng vào cửa.

Tiểu viện này vừa nhìn thì thấy cũ nát nhưng lại rất sạch sẽ, nền lát gạch xanh, bàn đá ghế đá, đối diện là một cây sơn thù du đỏ rực.

Không biết nàng làm sao dời cây du nhục trên núi này vào sân, lại còn trồng tươi tốt như thế.

Ma ma lại nhìn xung quanh, nhưng ngoài cây thù du này ra, trong phòng cũng không còn gì đáng chú ý.

“Đã tới tìm ta, vậy chắc Khương Nhị cô nương đã nguy kịch rồi?”