Tags

Là bé mỡ hay bé cơ?


Nguyên Sưởng thuần thục luân phiên dùng má trong chân, má ngoài chân, đùi, vai, ngực, đầu để tâng bóng, đây là kỹ thuật phải luyện mỗi ngày của hội xúc cúc, hắn đã làm được thân tùy ý động từ lâu, người – bóng như hoà làm một. Bởi vậy lúc này có thể vừa tâng bóng tùy ý tự nhiên, vừa không ngừng quét mắt về phía bên kia có người đang chạy vòng quanh sân – Yến tiểu béo.

Buồn cười muốn chết, nhìn cả đống thịt mỡ kìa, chạy lên nung núc như viên chả cá.

Nguyên Sưởng nhịn không được nhếch miệng cười, đợi khi bé mỡ chạy đến gần đến bên này thì cố ý đá bay trái bóng, lấy cớ đi nhặt bóng, nhảy qua cười nàng: “Yến tiểu béo, còn được không đấy? Chạy không nổi thì lăn luôn đi, không chừng còn nhanh hơn cô chạy bằng chân nữa!”

“…… Tôi sẽ cân nhắc……” Yến Thất vừa thở hồng hộc vừa nói. Nàng thật đúng là muốn lăn thẳng luôn cho rồi, giờ mới đến vòng thứ hai, hai chân đã như đổ đầy chì, mà đi một bước còn bị phạt một vòng. Không biết nàng còn có thể sống sót nhìn thấy Yến Tiểu Cửu ngày mai không nữa.

Nguyên Sưởng khàn giọng phát ra một trận vịt cười, nhặt bóng về chỗ tiếp tục huấn luyện. Bóng đá cũng là một trong những môn thể thao phổ biến nhất ở thời đại này, trong chính sử, thời Hán từng xem nó như một phương pháp luyện binh được lưu hành trong quân, Ban Cố gọi là: “Dĩ lập công thủ chi thắng giả dã.” [1] Nhan Sư Cổ thời Đường cũng từng chú rằng: “Xúc cúc, trần lực chi sự, cố phụ vu binh pháp yên.” [2] Ngoài việc tượng trưng cho “thực lực quân đội” và huấn luyện binh lính, bóng đá còn được dùng làm phong phú đời sống trong quân, giúp chiến sĩ giữ vững thể lực và tâm lý tốt. Đây cũng chính là lí do môn bóng đá được thịnh hành trong đất nước thượng võ này.

Khi hội xúc cúc của thư viện Cẩm Tú thi đấu “giao lưu” với những trường trong kinh khác vẫn luôn giữ vững ngôi vương, giúp hội xúc cúc trở thành hội nhóm được lãnh đạo coi trọng nhất trong thư viện. Giáo đầu của hội trông vô cùng cao lớn hùng tráng, nét mặt dữ tợn cộng thêm bộ râu xồm xoàm trên mặt, đứng một chỗ hô hào chỉ đạo các thành viên luyện tập. Khi Yến Thất chạy đến một chỗ khác trên Đằng Phi tràng, vẫn có thể nghe thấy giọng vị này nói chuyện sang sảng: “Bây nghe cho rõ đây! Đầu tháng ba sẽ lại bắt đầu đá liên đoàn với những trường khác, tất cả tập trung tinh thần cho ta……”

Liên đoàn…… Yến Thất vướng chân một cái suýt bắn bay ra ngoài, mọe ơi thời này chẳng những dùng từ ngữ tiến bộ vượt bậc lại còn có thể bắt cầu quốc tế nữa, không chừng còn có liên minh hiệp hội linh tinh gì nữa…… Thật đến muốn lạy người xưa quỳ mười tám kiểu.

Ở chỗ này, “liên đoàn” là chỉ cơ chế liên hợp lại hình thành một giải đấu, thành viên tham gia lấy trường làm đơn vị, áp dụng sân chủ sân khách luân phiên thi đấu, nhân đó mở rộng sức ảnh hưởng và đề cao danh tiếng cho trường mình trong các khu vực. Có danh tiếng là có nguồn tài trợ, có nguồn tài trợ là có tiền, danh lợi song thu, còn chẳng phải là thứ con người hằng mơ ước hay sao?

Các hội viên hội xúc cúc đã làm xong phần chuẩn bị và nóng người, chia làm hai bắt đầu luyện tập thi đấu trong đội, trên Đằng Phi tràng lập tức trở nên càng thêm náo nhiệt. Tiếng gọi ầm ĩ cười mắng hết đợt này đến đợt khác, cùng với những tiếng sút bóng da “Phanh phanh”, dưới ánh chiều tà vẫn một vẻ khí thế ngất trời.

Nhưng mà lại còn có một bóng dáng hình cầu thật to, dưới hoàng hôn trông đầy cô độc và…… đau khổ như vậy. Nguyên Sưởng lâu lâu lại liếc mắt nhìn qua, ghi lại từng đoạn quãng đường đời chậm rãi của hình bóng nọ. Nàng cứ thế cô độc mà tưng lên, tưng lên, tưng lên, dùng đống thịt mỡ non nớt đầy người soạn cho mình một khúc khóc than “cmn đến bao giờ mới là kết thúc~”.

“Ba vòng nha tiểu béo, còn bảy vòng!” Nguyên Sưởng lại lần nữa lấy cớ nhặt bóng đến gần trêu Yến Thất.

“…… Ừ, cậu tính không sai……” Yến Thất suyễn.

Ai nói cái đó với cô! Cộng trừ trong phạm vi mười chẳng lẽ ông còn không biết tính hả?! Nguyên Sưởng chạy vài bước vượt qua Yến Thất, thế nào cũng phải làm cho nàng thấy sự trừng của hắn: “Cô chạy nghiêm túc cho ta, ta đang trông chừng cô đấy, dám đi một bước ta sẽ lập tức mách giáo đầu nhà cô cho xem.”

“Cậu cũng tập banh nghiêm túc đi, nha.” Yến Thất vẫy bàn tay béo chẳng còn hơi sức.

Nguyên Sưởng ngó bàn tay béo toàn thịt mum múp, nửa nắm thành quyền quơ tới quơ lui bên hông, y như cái màn thầu nhỏ, vừa trắng vừa mềm vừa thơm. Nhịn không được vươn tay ra túm lấy, sau đó hung hăng nắm chặt một chút, rồi lại quăng bàn tay béo đó ra, quay đầu ôm banh chạy mất.

“Làm gì vậy.” Yến Thất cúi đầu nhìn bàn tay bị Nguyên Sưởng nắm đau, nhìn nè, bóp thấy lỗ luôn.

Mẹ nó đó là cô tự béo ra thành lúm được không! Nguyên Sưởng vừa chạy vừa quay đầu lại trừng nàng.

Huấn luyện viên của hội xúc cúc còn đang tiếp tục, cô mập cũng chưa ngừng lăn lộn, Nguyên Sưởng nhìn nàng ở đó tưng từng bước một, cả người tự nhiên sung sức, đột nhiên chạy như bay khắp sân, mồ hôi như thác. Ngay cả giáo đầu nhìn thấy cũng hơi tròn mắt: “Thằng nhóc này ăn gì hăng hái vậy? Có cần cho nó luyện thêm gì không nhỉ……”

Nguyên Sưởng không hề biết lòng dạ đen tối của giáo đầu mình, còn ở bên kia đếm vòng cho Yến Thất, cười nhạo trên nỗi đau người khác: “Chà, không tệ, bốn vòng, cảm giác thế nào? Muốn tăng tốc không?”

“Tôi nói nha……” Yến Thất thở gấp, “Làm ơn giúp tôi một cái với……”

“Giúp gì?” Nguyên Sưởng nhướn mày, mặt thì ra vẻ “năn nỉ ta đi”, đáy lòng lại không biết vì sao, có một tia nhảy nhót.

“Tôi xem chắc đến tan học tôi cũng không chạy xong nổi……” Yến Thất ngẩng đầu nhìn sắc trời, “Cậu giúp tôi nhắn với Yến Tiểu Cửu……”

“Nhắn gì?” Nguyên Sưởng không biết vì sao trong lòng bỗng có vài phần thất vọng.

“Bảo nó nói với Nhị tỷ, Ngũ tỷ của tôi một tiếng, tôi không thể ngồi chung xe về nhà cùng họ được, xin họ cứ đi trước, không cần chờ tôi, bảo……” Yến Thất nói chút đã chạy xa, Nguyên Sưởng cũng không thể đi theo nàng mãi, giáo đầu còn ở bên kia chăm chăm như hổ rình mồi kìa, đành phải quay lại tiếp tục tập trung luyện tập.

“…… Bảo Yến Tiểu Cửu mướn giùm tôi một chiếc xe ngựa chờ ngoài cổng trường là được……” Hồi lâu sau Yến Thất mới vòng lại, nói với Nguyên Sưởng tiếp lời vòng trước.

“Tại sao tôi phải chạy chân truyền lời cho cô chứ?” Nguyên Sưởng thoải mái đi theo bên cạnh Yến Thất, vừa chạy vừa tâng bóng trên đùi. Hội xúc cúc đã tạm dừng huấn luyện, nghỉ ngơi một lát, chút còn phải huấn luyện tiếp nửa phần sau.

“A, vậy thôi.” Yến Thất không nói nữa, tiếp tục chạy, thở hổn hà hổn hển.

Nguyên Sưởng yên lặng chạy theo một đoạn, nghiêng đầu nhìn về trường bắn, nói: “Kiểm tra đầu vào của hội kỵ xạ đã kết thúc.”

“Ồ.”

“Chắc giáo đầu của cô cũng sắp lại đây.”

“Ừm.”

“Cô còn được không?”

“Thử xem đi.”

Nguyên Sưởng dừng chân, nhìn dáng Yến Thất tròn tròn dần dần tưng xa.

“Ê, Nguyên Sưởng, nhỏ béo đó là ai vậy?” Những thành viên hội xúc cúc đang nghỉ ngơi bên sân, có người hỏi hắn.

“Là ai can gì đến anh.” Nguyên Sưởng đang chán chường, đáp một câu.

“Không phải tỷ muội nào của anh đấy chứ?” Người nọ nói, “Thể lực không tồi nghen, thấy nàng chạy vài vòng mà không giảm tốc độ chút nào. Chẳng lẽ tổ truyền nhà anh trai gái đều có thân thể tốt thế?”

Nguyên Sưởng nghe vậy bỗng kinh ngạc nhận ra — đúng vậy! Yến tiểu béo này đúng là từ lúc bắt đầu chạy liền vẫn luôn giữ vững tốc độ này! Hơn nữa, tuy lúc nào nàng cũng thở dốc, nhưng cũng chỉ là thở gấp bình thường, từ đầu đến cuối đều cùng một tần suất, biên độ. Mỗi vòng hắn đều nói chuyện với nàng, nhưng mỗi lần khi nàng nói chuyện thở ra thở vào đều mạnh nhẹ như nhau, không hề có chuyện “thở không ra hơi” như khi vận động quá mức!

Nguyên Sưởng hơi giật mình, ánh mắt đã chạy đến Yến Thất phía xa. Cách một khoảng cách, càng dễ thấy rõ nhịp chạy và biên độ của nàng lúc này. Quả nhiên! Quả nhiên là không thay đổi! Khi nàng chạy vòng thứ nhất thế nào thì bây giờ chạy vòng thứ năm vẫn là như thế!

[1] Phỏng dịch: Người thạo cả tấn công lẫn phòng thủ chính là người chiến thắng.

[2] Phỏng dịch: Đá bóng, là việc dùng người, gắn liền với cách dụng binh.

Chương 24

【Ngoài lề: Cẩm Tú】

Yến Cửu:Tôi là một “tiểu thịt tươi“.

Nguyên Sưởng:Tôi là một “tiểu thịt “.

Yến Thất:……Tôi là một……tiểu thịt béo……

Yến Tử Khác:Tôi là “thịt mặc đồ nhìn gầy cởi đồ vạm vỡ“.

Mọi người:……