Tags

Rốt cuộc là chú Út hay đồ ăn quan trọng hơn? Đối với Lê Nhược Yên hiện giờ thì vấn đề này chẳng khác gì câu hỏi tếu lâm muôn thuở “Nếu em và mẹ anh cùng rơi xuống nước thì anh sẽ cứu ai?”

Lê Nhược Yên “tham lam” chọn: muốn cả hai.

Lần đầu học phụ đạo ở nhà chú Út, Lê Nhược Yên đương nhiên không quen, hơn nữa trước đây còn được mẹ chiều hư, mới một giờ đã bắt đầu thất thần, không chịu học tiếp. May mà đây là Lê Ngôn Xuyên, nếu là ông cụ thì không mắng té tát, cũng bị đòn roi.

Cuốn tuần trên cơ bản là bị nhét toàn phụ đạo, thật ra cũng không khác mấy lúc ở chỗ ông bị bắt luyện thư pháp. Nhưng vì giáo viên là chú Út nên mới cảm thấy cuối tuần trôi qua nhanh hơn một chút, mà cũng vui vẻ hơn một chút..

Đúng ba giờ chiều, Lê Nhược Yên bị học phụ đạo liên tục mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng chờ đến hai chữ “kết thúc”, thoả thích nằm trong phòng khách nhà Lê Ngôn Xuyên xem TV. Trước đây ở nhà ông là hoàn toàn không có đãi ngộ này, em vui đến mức chỉ thiếu điều lăn ngay trên bàn một cái.

Trên TV chiếu phim hoạt hình đã đứt quãng phát lại quá rất nhiều lần, Nhược Yên bấm điều khiển chán đến chết đem TV phiên một lần. Thoáng nhìn qua chú Út đang làm thí nghiệm, không dám quấy rầy, đành phải nằm trên sô pha giải phóng bản năng, ngủ một giờ rồi tính.

Ai ngờ vừa nhắm mắt đã ngủ thẳng ba giờ, sau lại vẫn là bị trong phòng khách truyền đến cánh gà vị đánh thứ. Em bò dậy nhìn qua, mặt trời đã sắp xuống núi, quần áo thay ra hồi sáng đã được chú giặt sạch sẽ, phơi trên ban công. Người nọ mang tạp dề bận rộn trong bếp, chỉ để lại cho em một dáng đứng cao gầy. Lê Nhược Yên thính mũi lập tức bắt được mùi cánh gà, cà thọt đứng ngay cửa phòng bếp, hận không thể vùi đầu vào trong nồi:

“Chú Út, có phải cánh gà không, có mùi cánh gà.”

Lê Ngôn Xuyên quay qua nhìn, Lê Nhược Yên vừa mới tỉnh, không để ý đầu tóc bị lộn xộn, chớp chớp mắt nhìn đồ ăn trong nồi, nước miếng sắp chảy đến nơi.

“Đi chải cái đầu ổ quạ đi, tôi không biết làm gà nướng New Orleans, chỉ biết cánh gà chiên Coca thôi.”

“Cánh gà chiên Coca cũng ngon.”

Lê Nhược Yên chỉ tùy tay cào đầu một chút, tiện thể sờ soạng phần tóc cụt lủn trên ót. Sờ hơi đâm tay, có lẽ hơn nửa năm nữa thì hết cần mang mũ.

Người kia thấy em không đi chải đầu, khó hiểu lại qua nhìn, đúng lúc thấy em lấy tay cào tóc càng cào càng rối, mái tóc như rơm khô sừng sững không ngã đứng lên tới, xuẩn manh muốn mệnh. Anh ngoắc ngoắc ngón tay:

“Vào đây.”

Lê Nhược Yên nghe lời đi vào, hỏi đầy chờ mong: “Cần người thử ạ, cháu sẽ cho ra nhất đúng trọng tâm đánh giá.”

Anh chỉ là im lặng lấy trong tủ âm tường ra một cái chảo được chà sáng bóng, quăng cho em:

“Tự soi đi.”

Lê Nhược Yên đang nhìn đáy chảo, bỗng nhiên nghe tiếng “ai đó” nói giỡn:

“Tóc cháu nuôi cún à?”

Lê Nhược Yên đầy mặt đỏ bừng đem chậu thả lại đi, yên lặng đi toilet lộng ướt tóc, đem kia một dúm cuốn lên tới đầu tóc lộng đi xuống, đối với gương cười cười, xú mỹ hơn nửa ngày.

Lê Ngôn Xuyên trù nghệ thực hảo, ít nhất so với gia gia ngẫu nhiên xuống bếp làm cho tiểu thái ăn ngon gấp trăm lần, một người độc chiếm cánh gà chiên Coca Lê Nhược Yên ngượng ngùng, yên lặng cấp tiểu thúc trong chén gắp cánh gà, kết quả bị hắn ghét bỏ cự tuyệt:

“Những thứ đồ ăn không lành mạnh, tôi không ăn.”

Lê Nhược Yên cảm thấy chính mình hạnh phúc đã chết, đùi phải hoảng càng thêm hăng say, chắp tay trước ngực cảm tạ:

“Cảm ơn chú Út nấu cơm cho cháu.”

“Thế định làm sao cảm ơn tôi đây?”

Lê Ngôn Xuyên cho rằng, giống nàng như vậy thông minh nha đầu, ít nhất muốn nhấc tay thề, nói cái gì về sau hảo hảo học tập, mỗi ngày hướng về phía trước, ai biết ngồi ở hắn bên cạnh cái kia tiểu nha đầu đột nhiên đem bóng nhẫy miệng thò lại gần, ở trên má hắn bẹp hôn một cái……

Lê Ngôn Xuyên sửng sốt, này xem như có ký ức tới nay lần đầu tiên bị người hôn môi gương mặt.

——

Cùng dĩ vãng ở gia gia nơi đó có chênh lệch, còn có cơm chiều lúc sau, Lê Ngôn Xuyên dặn dò nàng đỡ phòng khách sô pha đi lên vài vòng mệnh lệnh.

Hắn kêu nàng tới nơi này, nguyên bản liền không có tính toán cho nàng nhiều ít tự do, đều là an bài hảo nàng làm việc và nghỉ ngơi thời gian, trước từ này đó việc nhỏ bắt đầu thay đổi nàng tập tục xấu.

Tập đi cũng giống như trước kia khi bị mẹ cưỡng chế học bơi vậy, vừa khóc vừa năn nỉ cũng chẳng cơm áo gì. Nhưng em biết khóc lóc với chú là vô ích, chỉ đành nhíu mày, cố gắng bước lên vài bước, lâu lâu lại ngó tiết mục hay quảng cáo trên TV để giải tỏa áp lực.

Hồi lâu cuối cùng mới được Lê Ngôn Xuyên mãn hạn, phóng thích, em mới phát hiện chân mình như đã chết lặng, cứ cảm thấy chỗ đầu gối giống như đã nát, có làm thế nào cũng không thể thành một người bình thường được nữa.

Lê Ngôn Xuyên lặng lẽ quan sát, ghi chép lại:

“Ngày mai đi tiếp, không đi xong không có cánh gà.”

Lê Nhược Yên “ngao” một tiếng: “Chú Út ơi, chú có thể nào đừng hễ chút là nói chuyện đồ ăn được không.”

Người này nhược điểm của em ở đâu, lắc đầu: “Không thể.”

Chuyện đó gần như đã biến thành điểm yếu để Lê Ngôn Xuyên uy hiếp em, đến tối khi chuẩn bị ngủ, Lê Nhược Yên nằm lên giường nhớ đến vẫn hơi dỗi, lăn qua lộn lại thật lâu mới ngủ. Ngủ đến qua nửa đêm, đột nhiên Lê Nhược Yên bị tiếng sấm vang ngoài cửa sổ làm giật mình tỉnh dậy, mồ hôi như tắm sờ soạng mở đèn ngủ đầu giường lên. Đã 3 giờ sáng, từ khi vào mùa mưa, sau nửa đêm trời bắt đầu hạ mưa to, đa số thường mưa đến sáng.

Lê Nhược Yên cuộn mình trong chăn, chỉ lộ ra hai con mắt nhìn quanh, bị những tia chớp xẹt ngoài cửa sổ dọa sợ, càng cuộn mình kĩ hơn. Trước đây, gia đình em một nhà ba người chen trong một gian phòng không lớn, mỗi khi thời tiết thế này đều được nằm giữa cha và mẹ.

Lê Nhược Yên run lẩy bẩy ngồi dậy, muốn chạy đến phòng chú Út, kết quả lại bị tiếng sấm vang lên hù đứng hình, sợ tới mức trốn vào trong ổ chăn, giơ tay bưng kín lỗ tai, nằm run bần bật.

Cứ giữ vững tư thế rùa bò như vậy, không biết qua bao lâu em mới mơ hồ cảm thấy có người duỗi đôi tay vào trong ổ chăn, nắm được chính xác tay em, hỏi:

“Sợ sét đánh?”

Vừa dứt lời lại vang lên một trận tiếng sấm, Lê Nhược Yên bắt lấy bàn tay đó, không vươn đầu ra, chỉ nằm trong gật đầu, nhớ ra anh không thấy được, lại nói:

“Chú Út, sao chú còn chưa ngủ?”

“Bị đánh thức, lại nhìn xem.”

Lê Nhược Yên à một tiếng, trốn trong chăn nắm lấy bàn tay người ấy, lại thò cái đầu xù lông ra. Trong phòng không bật đèn, có thể mơ hồ nhìn thấy đèn đường từ ngoài cửa sổ, ánh sáng xen với bóng tối trải trên người anh. Người nọ ngồi bên giường em, thấy em vươn đầu ra, khẽ nhấc cằm:

“Cháu nằm ngửa ngủ.”

“Không được, phải cuộn lại, vậy mới an toàn.”

Bản thân em cũng không biết mình đã xem luận điệu vớ vẩn này ở đâu, như chuyện đi ngủ giống như con tôm, hay như ngày dông tố thì phải nằm sấp, những ý tưởng ngây ngốc như thế chỉ có mỗi em còn tin một mực.

Anh kiên nhẫn đợi trong chốc lát, thấy em vẫn cứ kéo tay mình, cuộn tròn như một nàng ngốc, mới khẽ nghiêng qua chỗ em nằm, định sửa đúng tư thế ngủ cho em:

“Như vậy sẽ bị sái cổ vì ngủ sai tư thế.”

Ngặt nỗi cô nương này trời sinh bướng bỉnh, bị anh ép phải nằm ngay lại ngủ, nghe tiếng mưa to ngoài kia đập vào cửa kính, giọng nói đã pha nghẹn ngào:

“Cháu chỉ thích ngủ vậy thôi, ngủ kiểu này dễ ôm tay mình.”

Giờ không còn cha còn mẹ nên mới phải tự ôm tay như vậy, dùng cách nguyên thủy nhất bảo vệ chính mình, có sai cũng không sao, em cũng chỉ là muốn có cảm giác an toàn mà thôi.

Cảm giác được bàn tay đang nắm càng cố chấp nắm chặt, Lê Ngôn Xuyên cởi giày, ngồi lên giường, xốc chăn em lên, quả nhiên nhìn thấy bé con dùng sức lủi đầu vào cánh tay mình như một chú mèo con tội nghiệp. Lê Ngôn Xuyên nhịn bản năng, buông tay em ra, đặt bàn tay lên mái tóc em, vuốt lại gọn gàng sau vành tai:

“Cháu không phải một mình, có tôi ở đây.”

Anh là một bác sĩ, biết rõ tư thế ngủ nào là tốt nhất, cũng biết cách làm sao tìm hiểu rõ ràng điều một đứa trẻ sợ hãi thật sự trong lòng.

Lê Nhược Yên nhắm mắt lại, trong lòng như bị mấy cuộn len cuốn lấy, tất cả đều rối như mê cung. Sau đó, em không còn nghe thấy giọng người nọ nữa, trong phòng an tĩnh vài giây, cổ chân em đột nhiên bị giữ chặt, được kiên trì kéo thẳng, mà tất cả những ký ức cuộn vò như cũng đồng thời được từng chút, từng chút một vuốt phẳng. Những chỗ được đôi bàn tay thần kỳ ấy vuốt qua như mang theo ánh mặt trời, hơi ấm còn đọng trong lòng em. Em không chút bướng bỉnh chối từ, đều vì giọng nói dịu dàng của anh làm tan chảy:

“Yên Nhi, tôi ở đây với cháu, sẽ không có gì không an toàn.”

Chương 9


Chú Út: Nghe nói cháu thèm khát tôi?

Nhược Yên: Không không không, không thể nào.

Chú Út: Cho cháu ăn, nhé?