Tags

Chúa tể của đàn bà không còn là đàn ông nữa.


Khi chuông tan học vang lên thì mọi người đã không rảnh để ý rốt cuộc đồng chí bét nhất sẽ phải chịu phạt những gì. Mọi người một bên âm thầm bàn tán màn thể hiện vượt quá tính chất hình tượng bản thân của Yến Thất, một bên tụ lại chờ xem trận quyết đấu cúp Hoàng gia giữa Tạ Phi và Lý Tử Khiêm gì.

“Yến Thất! Cô có chiêu ấy sao trước giờ không chịu nói với tôi?!” Võ Nguyệt thập phần bất mãn, nắm chặt hai vai Yến Thất lắc lia lịa.

“Cô cũng chưa từng hỏi tôi những chuyện này mà, đừng lắc nữa, cơm trưa sắp văng ra rồi……” Yến Thất váng đầu hoa mắt. Sức mạnh của Võ Nguyệt cũng không phải giả, nặng như nàng mà cũng nhấc như chơi.

“Tôi không hỏi thì cô không nói à?!” Võ Nguyệt cả giận.

“Khi không tôi nói cái này làm gì.” Yến Thất trốn qua sau lưng Lục Ngẫu.

“Tôi…… Như vậy chúng ta có thể cùng nhau chơi đùa chứ sao!” Võ Nguyệt tức nghẹn họng.

“…… Bây giờ không phải cũng đang cùng nhau chơi đùa à?” Yến Thất khó hiểu.

“Cô — cô làm tôi tức chết!” Võ Nguyệt dậm chân.

“A Nguyệt ngoan,” Lục Ngẫu cười giải vây, “Trước khi vào trường ba người chúng ta nhiều nhất cũng chỉ ngồi một chỗ tán gẫu, ngắm cảnh, dạo phố thôi. Vả lại lúc đến nhà nhau làm khách cũng phải chú ý ngôn hành cử chỉ, làm gì có cơ hội đi chơi bắn tên? Bây giờ cô biết cũng không muộn mà, giờ Tiểu Thất sẽ tham gia vào hội kỵ xạ, không bằng cô cũng tham gia đi, sau này có thể chơi với cô ấy mỗi ngày, chẳng phải đúng dịp hay sao?”

“Cái này……” Võ Nguyệt lại nghẹn, “Tôi không đi hội kỵ xạ đâu…… Thôi, tôi vẫn ở lại hội võ nghệ đi, tôi cũng chẳng ham chạy vô tay Thập nhị thúc tự tìm đau khổ. Các cô nghĩ xem vì sao tôi lại bỏ hội kỵ xạ không vào, mà lại đi tham gia hội võ nghệ chứ? Còn không phải là vì biết giáo đầu [1] phụ trách hội kỵ xạ chính là Thập nhị thúc tôi à! Chú ấy cũng sẽ không vì tôi là chất nữ mà thủ hạ lưu tình, chú ấy nha — hắc hắc, Tiểu Thất, sau này cho cô chịu đủ! Cô lo mà chuẩn bị đi!”

“Tôi thì còn chuẩn bị được gì.” Yến Thất bất đắc dĩ. Cho dù lúc nãy nàng có cương quyết từ chối Võ Trường Qua, không tham gia vào hội kỵ xạ đi nữa thì tin chắc Võ Trường Qua cũng sẽ có cách ép nàng lấp vào, cho nên cần gì phải phí công cho vô ích.

“Chuẩn bị thuốc men đầy đủ chứ sao.” Võ Nguyệt cười xấu xa trả thù.

“Cô tưởng cả người tôi mọc thịt để chơi à.” Yến Thất nói.

“Cũng lạ, tiễn pháp cô tốt như vậy, sao lại còn……” Béo thế? Võ Nguyệt cuối cùng cũng nhớ tới cảm xúc bạn thân, không nói tròn câu.

Tiễn pháp tốt cũng không phải luyện ở kiếp này. Yến Thất đột nhiên hơi thất thần.

“Nói đến tiễn pháp,” Lục Ngẫu nhìn về phía Yến Thất đầy nhạy bén, “Yến Nhị bá phụ trước giờ đều luôn trấn thủ ở biên cương, tiễn pháp của Tiểu Thất được học ở đâu thế?”

“Học từ tiên sinh dạy bắn trong phủ mời đến mà thôi.” Yến Thất nói dối.

“Vậy mà lại không nghe các vị huynh tỷ nhà cô có ai cũng bắn tên giỏi như vậy cả.” Lục Ngẫu mỉm cười, rõ ràng không tin.

“Thì tôi không thể là thiên tài ngàn dặm có một hay sao?” Yến Thất nói.

“Nhìn kìa! Tạ Phi tới!” Võ Nguyệt, Lục Ngẫu quyết định không quan tâm đến thứ này nữa, quay đầu nhìn về phía trường bắn.

Danh tiếng của Tạ Phi từ lâu Yến Thất đã nghe Võ Nguyệt nhắc đến không chỉ một lần. Trong thực tế, trong vòng quan quyến kinh thành, những người chưa từng nghe đến cái tên này đúng là đã ít đến không thể ít hơn. Nguyên nhân đương nhiên chỉ có một — tiễn pháp giỏi.

Nói đến những loại tài năng nào có thể nổi bật nhất, được tôn sùng nhất, phổ biến nhất ở triều đại này thì tổng cộng chỉ có ba: Tổng võ, kỵ xạ, vũ kỹ.

Vũ kỹ đương nhiên không cần phải nói. Chỉ cần xem hậu cung Hoàng đế ba ngàn mà trong đó hết chín phần phi tử đều biết múa là có thể hiểu tài nghệ này hiện nay đang nóng và được người ta tâng bốc cỡ nào. Không chỉ phụ nữ, đàn ông cũng có những người nhảy múa. Đương nhiên, đàn ông không thể nào nhảy những bài múa mềm mại kiều mị như phụ nữ được. Đàn ông cũng có vũ điệu của đàn ông, chủ yếu tôn lên sức mạnh, sự nam tính và sự kiên cường, dẻo dai. Cả triều dù nam hay nữ, dưới sự ảnh hưởng của Hoàng đế, cả mức độ thưởng thức lẫn lòng nhiệt tình, yêu thích đối với vũ đạo đều đã đạt đến tầm cao trước nay chưa từng có.

Có điều, xét cho cùng thì vũ đạo chung quy vẫn thích hợp với con gái nhất, vì vậy nếu một người con gái muốn trở nên nổi tiếng, phần lớn đều sẽ chọn con đường nhảy múa. Đàn bà muốn có danh, đàn ông thích thưởng thức, điều này đã tạo nên một vị thế rất cao cho hình thức nghệ thuật nhảy múa ở triều đại này, thậm chí đã có thể áp đảo cả tứ nghệ truyền thống. Ở thời đại này, một người nhảy múa tốt còn dễ được mọi người chú ý, hâm mộ hơn một người tài văn nổi bật nhiều.

Mà kỵ xạ, lại là một sự tồn tại còn cao hơn cả tài múa. Vũ đạo, rốt cuộc, chỉ là một cách hưởng lạc. Nó chỉ có thể làm một đam mê, yêu thích mà không thể nào trở thành gốc của một nước được. Nhưng kỵ xạ thì ngược lại: Hoàng đế lập quốc đã từng giành thiên hạ từ trên lưng ngựa. Qua mấy trăm năm lưu truyền, môn kỵ xạ vẫn luôn giữ vững địa vị tuyệt đối không thể thay thế trong lòng người dân cả nước. Toàn dân toàn binh vẫn luôn là một trong những kế sách bảo vệ tổ quốc quan trọng của đa số các Hoàng đế, dù trong thời đại thái bình thịnh trị trước mắt cũng tuyệt đối không được phép mất gốc quên nguồn.

Ở điểm này, nam nữ bỗng nhiên có một sự bình đẳng kì lạ. Đàn ông thạo kỵ xạ là đương nhiên, nhưng phụ nữ thạo kỵ xạ lại còn là đáng quý. Ở chỗ này, tuyệt đối sẽ không ai chỉ trích nữ nhân thích kỵ xạ là đồi phong bại tục, không tuân nữ tắc. Mọi người chỉ sẽ khen nữ nhân này yêu nước yêu vua cư an tư nguy có tinh thần phụng hiến. Huống chi, Hoàng hậu lập quốc chính từng đồng hành cùng Hoàng đế, cùng nhau chiến đấu giành thiên hạ từ trên lưng ngựa, mi nhạo báng đàn bà học kỵ xạ, há chẳng phải đang nhạo báng Hoàng Hậu lập quốc? Đời nhàm quá chán sống rồi đấy phỏng!

Vì thế, dưới tác dụng của thần tượng + tấm gương của vợ chồng Hoàng đế lập quốc, tài kỵ xạ đã trở thành một tài nghệ quốc dân. Không ai không tôn trọng, không ai không yêu thích, cho dù điều kiện hạn chế, không có cơ hội đi học thì cũng sẽ hoàn toàn không ảnh hưởng đến lòng si mê cuồng nhiệt đối với tài nghệ này. Quan trọng là, so sánh với một bộ môn trên cơ bản chỉ thuộc về phái yếu như vũ kỹ mà nói, thì môn kỵ xạ có phạm vi đối tượng rất rộng, nam nữ lớn bé đều được. Trên vũ đài này, đàn bà được hưởng vinh quang và quyền lực ngang bằng đàn ông, không cần tiếp tục xem phái mạnh như trời, không cần bị trói bằng nữ tắc. Phụ nữ cũng có thể bay cao, bay xa như đàn ông, được hưởng sự khen ngợi, sùng bái y như đàn ông. Đương nhiên, cũng có thể tìm được một gia đình tốt cả nhà đều là fan kỵ xạ và fan Hoàng hậu lập quốc để làm nhà chồng.

Đây là một môn vận động cực kì thử thách tố chất cơ thể, với phái nữ mà nói, muốn thể hiện tốt càng khó hơn nhiều lần, nên những cao thủ kỵ xạ là nữ cũng sẽ càng được tung hô nhiều hơn. Đây là nguyên nhân vì sao cô nương tên Tạ Phi kia có thể nổi tiếng như vậy, và cũng là lí do vì sao một trò cá cược đùa vui tầm thường lại hấp dẫn nhiều người vây xem đến vậy.

Học sinh bốn lớp biết trận cược giữa Tạ Phi và Lý Tử Khiêm, giờ phút này đều đã tụ tập ở trường bắn. Hai người này mà so kỵ xạ thì cũng không phải chỉ đứng yên bắn bia đơn giản như bọn Yến Thất mà chính là kỵ xạ thật sự, phải cưỡi ngựa.

Lý Tử Khiêm là một người thân hình linh hoạt, đến chuồng ngựa của trường dắt ngựa mình lại đây, lưu loát phi thân lên ngựa, tiếng trầm trồ khen ngợi vang rần. Lại nhìn Tạ Phi, mặc bộ đồ cưỡi ngựa đỏ tươi như một đám lửa chói mắt, lưng ong thắt chặt đôi chân thon dài, động tác lên ngựa gọn gàng tuyệt đẹp. Thân hình thiếu nữ căng tràn sức sống được phô bày qua một loạt động tác giữ, nhấc, phi, ngồi vô cùng nhuần nhuyễn, rực rỡ khôn xiết, diễm lệ khôn kể. Trong chốc lát mà tiếng hoan hô lúc này còn thắng Lý Tử Khiêm mấy lần.

Lý Tử Khiêm bị cướp ánh hào quang cũng không giận, chỉ lo cười hì hì với Tạ Phi: “Nắm chắc thời gian, một ván định thắng bại, thế nào?”

“Anh ra đề đi.” Giọng Tạ Phi nghe thanh thúy nhưng lộ tia cay nồng. Đôi mày cao, dài, mắt phượng liếc nghiêng, khóe môi nhếch khẽ, cổ thiên nga ngẩng đầu, không một nét không thể hiện sự cao ngạo, tự tin. Khí thế ngạo mạn này thậm chí còn không để cho ai có cơ hội sinh ra bất mãn, cứ thế mà bổ nhào vào, đè đầu người khác, khiến người ta chỉ có thể nảy sinh những cảm xúc kinh ngạc, cảm thán, ghen tị, chỉ có thể ngưỡng mộ, sùng bái.

“Vậy đơn giản tốt hơn,” Lý Tử Khiêm cười, “Cô tôi mỗi người buộc một quả hạch đào lên trán ngựa, ai bắn trước hạch đào người kia thì thắng. Nhưng trong quá trình nếu làm trầy da trán ngựa hay làm ngựa người kia sợ hãi thì lập tức thất bại. Thế nào?”

“Cứ vậy đi, bắt đầu.” Tạ Phi chẳng chút lơ mơ, quay đầu ngựa đi trước về phía Đông, Lý Tử Khiêm cũng giục ngựa đi về phía Tây — đương nhiên không thể bắt đầu ngay giữa sân được, nếu không chẳng đường thi thố.

Hai người cưỡi ngựa đứng vào vị trí hai đầu trường bắn, buộc hạch đào Lý Tử Khiêm chuẩn bị sẵn. Không biết quần chúng vây xem đứa nào nhìn trời phát giọng đĩa dập rống lên một câu “Bắt đầu”, hai người thật sự chân kẹp bụng ngựa, cầm cung tên phóng vào giữa sân. Phút chốc bên sân đã vang đầy tiếng ồn ào trầm trồ khen ngợi, khiến những học sinh lớp khác vừa tan học cũng đều tụ lại.

Chỉ thấy, hai người mỗi người làm tư thế giương cung, mũi tên đã gài trên dây, vừa cưỡi ngựa vừa tìm kiếm thời cơ và góc độ. Nhưng cũng không phải chỉ chực chờ sung rụng, hai người khi thì lướt qua vai nhau, khi thì đi bộ vờn quanh, khi thì kẻ đuổi người theo, khi thì lóe trái nghiêng phải. Con ngựa dưới hông như cùng người hợp hai làm một, hành động không chút chậm chập chần chừ, phối hợp với chủ cực kì linh hoạt tự nhiên.

Tình hình này làm cho khán giả bên sân không ngớt ngạc nhiên, thán phục. Dùng tên bắn hạch đào vốn đã không phải chuyện dễ, mà hạch đào còn buộc trên trán ngựa, ngựa còn không đứng yên bất động. Mặt khác, nó cũng không vận động bằng phẳng mà là không ngừng né người hay chồm lên, làm cho quả hạch đào liên tục nhảy nhót loạn xạ trên dưới trái phải. Nếu muốn cưỡi một con ngựa xóc nảy y hệt mà bắn trúng quả hạch đào bay lắc điên cuồng của đối phương thì quả thực, khó hơn lên trời!

Quần chúng vây xem đều ý thức được độ khó của trận cược này, cho nên càng thêm hồi hộp, chờ mong. Nhất thời, không ai dám phát ra thêm một tiếng động, sợ làm phân tán sự chú ý của hai người họ, phá hỏng một trận trò hay. Mà ở giữa sân, hai người cũng đang cực kì tập trung, không ngừng thăm dò, giằng co, kiên nhẫn tìm kiếm góc độ và thời cơ tốt nhất.

Trò này không chỉ khảo sát tài bắn cung mà đồng thời còn kiểm tra tài cưỡi ngựa. Hai người thuần thục khiển ngựa linh hoạt, khi thì nước đại khi thì phanh gấp, trong quá trình thay đổi vận tốc bất quy tắc này, cực dễ xuất hiện sai lầm và sơ hở, đồng thời cực dễ xuất hiện cơ hội.

Hai người cứ thế vờn nhau chừng một nén nhang, bỗng thấy Lý Tử Khiêm đột nhiên ra tay, một mũi tên như điện xẹt bay thẳng đến hạch đào giữa đầu ngựa Tạ Phi. Tạ Phi không lo không hoảng, thuận thế kéo cương một cái, chỉ huy đầu ngựa tránh đi, hơn nữa lập tức trả một mũi tên. Cả hai mũi tên lại đều bắn chệch, “Phác” một cái cắm xuống mặt đất.

Người xem kêu một tiếng “Hay!” xong lại lập tức im, tiếp tục tập trung vào tình hình trong sân. Lại thấy hai người họ một lần nữa cùng phóng ngựa lao về phía đối phương, đến khi gần tới mức cơ hồ sắp đụng. Một trận xoay tròn làm người ta hoa cả mắt xảy ra, đột nhiên nghe thấy một tiếng “Bang” thật giòn vang lên. Không biết Tạ Phi đã ra tay như thế nào, thế mà lại bắn trúng quả hạch đào trên đầu ngựa Lý Tử Khiêm. Mũi tên đó đánh vỡ hạch đào xong lập tức tiếp tục bay về phía trước, nghiêng nghiêng cắm vào trong đất.

Khi mọi người mới thấy rõ kết quả đã là mấy giây sau, tiếng hoan hô reo hò lập tức ầm ầm bùng nổ. Tạ Phi ngồi thẳng tắp trên lưng ngựa cao, vẻ mặt bình tĩnh nhận lấy sự tán thưởng ca ngợi đến từ bốn phương tám hướng, nhưng khóe mắt hơi nhướn không cẩn thận tiết lộ sự kiêu ngạo và hưởng thụ của nàng lúc này. Dù cho có người phát hiện đi nữa thì cũng sẽ chỉ càng vỗ tay khen ngợi nhiệt liệt hơn, vì sự kiêu ngạo này hoàn toàn là điều cô nương này nên đạt được!

Lý Tử Khiêm tuy thua, nhưng thua dưới mũi tên mỹ nhân thì ngược lại cũng có một loại cam lòng như “chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu”. Không nói hai lời, lập tức nhảy xuống ngựa, đi mấy bước đến trước ngựa Tạ Phi, quỳ một gối xuống đất, đập vai mình, cười: “Mời đi!”

Tạ Phi liền dẫm lên vai Lý Tử Khiêm xuống ngựa trong tiếng ồn ào càng táo tợn của quần chúng vây xem. Vẻ mặt ngạo nghễ lạnh lùng kia, vòng eo thon nhỏ thẳng tắp kia, trông cực giống một vị công chúa cao quý vô ngần. Trong phút chốc không biết đã đốn hết trái tim bao nhiêu thiếu niên, đồng thời lại kéo theo bao nhiêu thiếu nữ ngưỡng mộ, sùng bái.

“Quá tuyệt vời! Quá xuất sắc!” Thiếu nữ Võ Nguyệt kích động đến mức bấu vai nàng béo Yến Thất ra sức lắc, “Cô có thấy không? Thấy chưa? Mũi tên lúc nãy chính xác đến cỡ nào! Quyết đoán đến cỡ nào! Trời ạ, chị ấy làm sao làm được! Không hổ là đệ nhất thần tiễn thủ nữ học toàn kinh! Không hổ là hạng nhất giải đấu kỵ xạ nữ học toàn kinh ba năm liên tiếp! Quả thực quá lợi hại! Các cô nói đúng không?!”

“Ngừng ngay ngừng ngay, cô bấu chết tôi rồi.” Yến Thất giãy giụa thoát khỏi ma chưởng của Võ Nguyệt, “Rồi rồi rồi, chị ấy lợi hại nhất, được chưa chị hai, xin buông tha.”

“Cô cũng có thể làm được đó Tiểu Thất!” Võ Nguyệt hưng phấn, “Cô ngoan ngoãn luyện tập với Thập nhị thúc cho tôi! Nói không chừng sau này còn có thể đuổi kịp Tạ Phi nữa đấy! Tôi tin tưởng cô!”

“Đuổi kịp chị ấy có lợi gì không?” Yến Thất hỏi.

“Cô…… Cô muốn lợi gì mới được?” Võ Nguyệt liếc nàng.

“Tôi không muốn lợi gì hết, cho nên vì sao phải đuổi kịp chị ấy?” Yến Thất hỏi.

…… Đủ rồi. Võ Nguyệt không để ý đến tên này nữa, chỉ lo đứng từ xa nhìn Tạ Phi rời đi trường bắn giữa dòng người vây kín, tràn đầy ngưỡng mộ.

[1] Giáo đầu: huấn luyện viên.

Chương 22


【Ngoài lề: Cẩm Tú】

Yến Thất: Sáng hôm qua lúc tác giả đi làm, sau khi tìm hình minh hoạ cho chương mới, trả lời bình luận của các độc giả xong thì đã đến ba giờ chiều. Bà ấy nhờ tôi nhắn với mọi người: Xin hãy quý trọng một con tác giả rất (rảnh) có (rỗi) trách (nông) nhiệm (nỗi) yêu quý mọi người vô cùng như thế, đừng vì nội dung tiến triển hơi chậm mà ghét bỏ bà già tuổi nghề bắt đầu vào hàng cổ lỗ này. Đây là một câu chuyện đời thường có liên quan đến thanh xuân tuổi trẻ, trong sự bình đạm mới thể hiện được chân tình sâu sắc, giữa vụn vặt mới thấy được sự “ninh tĩnh trí viễn” [2]. Trước giờ thì tình yêu mì ăn liền chín lẹ ăn lẹ không phải là sở trường của tác giả, bà ấy cũng không chuyên những thủ đoạn trạch đấu sấm vang chớp giật. Bà không có thiên phú dữ dội, không có lối hành văn mê hoặc, chỉ có lòng nhiệt tình với sáng tác và lòng biết ơn tràn trề với những người bạn luôn ủng hộ, cổ vũ cho bà… 

Yến Cửu: Nói đơn giản một chút!

Yến Thất: Đừng drop truyện.

Yến Cửu: …

[2] “Ninh tĩnh trí viễn” 寧静致遠: Tâm thái bình lặng, không bị tạp niệm mới có thể xác định và thực hiện được những mục tiêu cao xa. Nguồn: Facebook.