Lê Ngôn Xuyên sải chân vài bước, mở đèn:
“Là mô hình giải phẫu.”
Lê Nhược Yên tròn mắt nhìn bộ xương trắng bóng, càng sợ hơn, ôm chặt đùi Lê Ngôn Xuyên, trây hết nước mắt lên ống quần anh, năn nỉ:
“Chú ơi chú mau mau cất nó đi, oa huhuhuhu……”
“Chú cất nó mau lên, thứ này có linh, buổi tối sẽ động đậy đó.”
Lê Nhược Yên nhớ rất rõ, trước đây ở với ba mẹ, có lần qua nhà anh hàng xóm xem TV, trong tủ quần áo tự nhiên có búp bê Tây, có máu không biết ở đâu ra và cả nhạc nền rùng rợn kinh dị. Đây là một rong số ký ức ít ỏi về khi còn nhỏ mà em còn nhớ, lần đó em bị phim kinh dị trên TV dọa đến són ra quần. Từ đó về sau chỉ dám đem búp bê Tây trong nhà bỏ vào tủ khóa lại, thẳng đến thật lâu sau này mới dám lấy ra chơi tiếp.
Bây giờ đột nhiên bị mô hình trong phòng ngủ chú dọa hết hồn, Nhược Yên ôm đùi Lê Ngôn Xuyên, mở miệng lập tức òa khóc, chân mà đi được thì em ước gì bò lên eo chú luôn.
Cuối cùng vẫn gừng càng già càng cay, sập bẫy ông chú Chu Bác Vân. Học y thật là quái dị, tại sao phòng ngủ lại để một bộ xương khô to vậy chứ.
Em hoàn toàn không dám nhìn vào trong nữa, nước mắt nước mũi tèm lem, năn nỉ:
“Chú ơi, chú mau mau quăng đi, ghê quá.”
Đây là một niềm đam mê trừ Chu Bác Vân ra, rất ít người biết. Với Lê Ngôn Xuyên, trong phòng ngủ để mô hình giải phẫu hoặc dán sơ đồ huyệt đạo trên tường gì gì là hết sức bình thường. Chỉ có điều Chu Bác Vân và Lê Nhược Yên giống nhau, hoàn toàn không thể hiểu được lí do phải để những thứ đồ này trong phòng ngủ.
Lê Ngôn Xuyên ngồi xổm xuống đất, nhẫn nại dỗ hơn nửa ngày đến khi cô cháu bình tĩnh lại, Lê Ngôn Xuyên mới đi vào, thể theo yêu cầu của Lê Nhược Yên lấy vải trắng phủ lên, thuận tay đóng cửa lại.
Lê Nhược Yên bò dậy, dựa vào sô pha nghỉ ngơi một hồi, không dám liếc về phía phòng ngủ lấy một cái, lúc nào cũng cảm thấy thứ đó đang nhìn mình chằm chằm qua cánh cửa, đến tối sẽ sống lại ăn thịt em mất. Lê Ngôn Xuyên nhìn quần áo em bị lăn dưới đất làm dơ:
“Đi thay quần áo đi, tôi dạy cho học.”
Lê Nhược Yên cúi đầu nhìn quần áo, tuy sàn nhà chú Út còn sạch hơn cả tay em, trên quần cũng không thấy bụi đất gì, nhưng chú đã hạ chỉ, em đành phải bò dậy, vào phòng nhỏ thay quần áo trước. Căn phòng này có lẽ bình thường chỉ là phòng cho khách sử dụng, không có màu sắc gì dành cho con gái, nhất là những màu tâm hồn thiếu nữ như màu hồng phấn.
Khi Lê Nhược Yên ra ngoài, người nọ đã quét dọn sạch sẽ vụn bánh mì em ăn lúc nãy, sàn nhà chùi đến mức sắp sáng như gương. Lê Nhược Yên nhấc chân lên nhìn vụn bánh mì dính trên dép lê của mình, lặng lẽ cởi ra, lén lút lấy khăn giấy chùi sạch dưới đế.
Em không muốn chú Út thấy em không sạch sẽ rồi không thương em nữa.
“Chú ơi, cháu có làm phiền chú làm thí nghiệm không.”
Lê Ngôn Xuyên lắc đầu, lấy khay nuôi cấy từ trong thùng giấy mới đem về ra, để trên ban công:
“Tôi làm ở nhà.”
Lê Ngôn Xuyên vốn định biến phòng cho khách ở nhà thành thư phòng, nhưng lo có thể sau này Lê Nhược Yên cũng tới nên quyết định chia ban công thành hai, một nửa làm thành bàn làm việc đơn sơ hiện giờ, những thí nghiệm đơn giản ở nhà làm cũng được.
Anh từ trường về thẳng nhà, áo blouse còn chưa kịp cởi, vừa quay đầu liền thấy cô bé đang đứng ở bồn rửa tay, nghiêm túc kì cọ. Anh nhìn xuống đùi em, khẽ nhíu mày, hỏi:
“Giờ ở trường còn chống gậy không?”
Lê Nhược Yên tắt nước, ngượng ngùng cười với chú: “Cháu đi rất chậm, có thể đi được từ bàn học đến bảng rồi quay về.”
Em luôn cố gắng tập đi bộ, bỏ hết những dụng cụ hỗ trợ. Em biết ông nội cũng mong em có thể đi lại sớm, việc này gần như đã biến thành một gánh nặng lớn trong lòng em.
Lê Ngôn Xuyên kéo ghế ngồi xuống cạnh em:
“Lấy sách giáo khoa ra, học toán trước đi, môn toán cháu mất căn bản rất nghiêm trọng.”
Lê Nhược Yên mất hơn một tuần mới hòa nhập được vào trong lớp, nhảy qua lớp 6, căn bản vốn không tốt, trên lớp trầy trật nghe bài, rất nhiều kiến thức nghe không hiểu được. Lê Ngôn Xuyên như rất hiểu điểm yếu của em, không bắt đầu học từ lớp 7, mà bắt đầu từ chương trình học lớp 6.
Lê Nhược Yên từ nhỏ đã có tật thích làm việc riêng, dù có chú Út Lê Ngôn Xuyên bên cạnh vẫn không kiên trì được lâu, rất mau liền chán, cả đầu đều là đến tối ăn gì, ngày mai ăn gì. Suy nghĩ nửa ngày, ánh mắt em thậm chí còn rơi xuống gương mặt đang giảng bài của Lê Ngôn Xuyên.
Sườn mặt người này đẹp hơn ba mình rất nhiều, đặc biệt là chiếc mũi, nhìn từ bên hông, được hàng lông mày dày tôn lên, vừa cao vừa thẳng, trông cực kì đẹp. Cả lúc người này nói chuyện nữa, đôi môi mỏng, hồng nhạt lúc đóng lúc mở, hơi hơi giương lên, mang theo hơi thở ôn hòa. Người này chưa từng nổi giận với em bao giờ, em biết lúc nào chú cũng rất dịu dàng.
Em nghĩ: Sau này chú Út bác sĩ, gặp bệnh nhân nữ chắc cũng không cần kê thuốc, chỉ cần cho họ ngắm đôi môi với nhan sắc thượng hạng này một hồi là đảm bảo sẽ khỏi hết hoàn toàn….
Nhược Yên đang sắp nhập thần, đột nhiên bị người kia giơ tay búng trán, ai da một tiếng, cau mày kêu to:
“Sao chú Út đánh cháu?”
“Tôi mới nói gì đấy?”
Lê Nhược Yên hoàn toàn không nghe, theo thói quen đặt ngón trỏ lên miệng, uhm nửa ngày, cắn móng tay, nhìn dáng vẻ nghiêm túc trên mặt người này, lại nhắm mắt lại uhm một tiếng thật dài, chém gió:
“Nếu đổ đầy nước vào một cái hồ bơi hai mét……”
“Hồ bơi nhà cháu dài hai mét?”
“Nếu hai mét không đủ……” Lê Nhược Yên cau mày nhìn vào mắt anh: “2… 200 mét?”
Lê Ngôn Xuyên nhíu mày, cô nhóc này tính tình giống khi còn nhỏ y như đúc. Thấy chú Út đột nhiên nghiêm túc lên, vừa nhìn em vừa giơ tay lên, Lê Nhược Yên tưởng anh định đánh, rụt đầu ra sau một chút. Không ngờ đột nhiên bị ngón tay khô ráo của anh bắt lấy, rút ngón tay đang bị em bỏ trong miệng gặm nãy giờ ra, nhìn chằm chằm vào nước miếng dính trên đó:
“Cháu biết trong nước miếng có bao nhiêu vi khuẩn không?”
Lê Nhược Yên hơi xấu hổ, nuốt nước miếng: “Ngày nào cháu cũng đánh răng……”
Lê Ngôn Xuyên nhìn ngón tay bị em gặm xấu xí, lấy kềm cắt móng tay trong ngăn bàn ra:
“Tay kia giơ ra.”
Lê Nhược Yên ngoan ngoãn giơ bàn tay còn lại ra, nhìn anh cúi đầu cắt móng tay cho mình, nằm bò ra nhìn anh:
“Chú Út, chúng ta học hơn một giờ rồi, nghỉ ngơi một lát đi?”
Người kia cũng không ngẩng đầu lên, thông báo: “Trước khi tôi cắt móng tay xong, cho não cháu đào ngũ một hồi đấy.”
Lê Nhược Yên chỉ cần nói chuyện với anh thì sẽ không nghĩ lung tung, nhìn anh chăm chú, hỏi tiếp:
“Chú Út, cháu phát hiện gen nhà mình cực kì tốt luôn, chú đẹp trai, cháu đẹp gái.”
Nói xong, Lê Nhược Yên đỏm dáng nhìn miếng gương nhỏ xíu trên hộp bút, tỉ mỉ đánh giá chính mình.
Lê Ngôn Xuyên ngước mắt nhìn thoáng qua, nghe nói con gái thích đẹp không chịu học hành đàng hoàng, xem ra không sai. Lê Ngôn Xuyên đổi tay cho em, tiếp tục cắt:
“Đẹp không ăn được.”
“Cái đó chưa chắc.” Lê Nhược Yên nhìn qua chú Út, lén lút bật cười, hơi thẹn thùng nói:
“Chú Út, cháu mà được ngắm chú cả ngày thì cũng không cần ăn cơm.”
Lê Nhược Yên còn nhỏ đã biết dỗ dành người khác, không thể không nhắc đến công phu gia truyền của cha em. Chỉ một câu em liền thấy chú Út đang cúi đầu nhẹ nâng khóe môi, thật ra cũng thích nghe em nói chú điển trai, nam tính. Người này ngẩng đầu nhìn em một cái:
“Nếu vậy thì tối nay cháu đừng ăn cơm?”
Lê Nhược Yên: “……”
Thấy Lê Nhược Yên lập tức liền nằm sấp dưới chân đồ ăn, Lê Ngôn Xuyên cố ý chọc ghẹo, cúi đầu nhìn vào mắt em, nhấn mạnh:
“Tối nay nhịn đói, chịu không, hử?”
Vốn định ghẹo em một chút, tiếng “hử” đằng sau lại mang theo một tia ý cười không dễ phát hiện, khóe môi hơi nhếch lên, thoạt trông có chút xấu xa.
Lê Nhược Yên thầm kêu to trong lòng, trời ạ, trên đời chắc chắn sẽ không có người thứ ai đẹp được như chú Út. Em ngây ngô gật đầu, lập tức nhận ra không đúng, vội vàng lắc đầu nguầy nguậy:
“Không được, cháu muốn ăn cơm, cháu muốn ăn cánh gà nướng New Orleans.”
Lê Ngôn Xuyên giơ tay búng trán em một cái, trong ánh mắt giấu sự cưng chiều:
“Bé tham ăn.”
Kết hôn xong Lê Ngôn Xuyên không cẩn thận chọc lông Nhược Yên, vì thế tối đó liền phát hiện bên gối nằm một bộ xương khô, hỏi vợ:
“Ý gì?”
“Tối nay không vui, kêu bộ xương ** cho anh đi, vẫy tay bye bye.”
Lê Ngôn Xuyên không nói lời nào trực tiếp nhào vào, tắt đèn, một chân đá bộ xương khô xuống giường, ôm chặt không chịu buông:
“Thứ này không điện không nước, không làm!”