Tags

Lê Nhược Yên chỉ chịu nghe lời Lê Ngôn Xuyên, được chú Út dỗ dành trong thư phòng ngoan ngoãn ăn cơm, còn làm bài tập xong mới đi ngủ.

Phòng bên kia ông nội mãi lo chuyện học hành của Nhược Yên vẫn chưa ngủ. Thấy Lê Ngôn Xuyên đi ra từ phòng Nhược Yên, hỏi anh:

“Hết giận rồi?”

Lê Ngôn Xuyên gật đầu, Lê Ngôn Xuyên làm con đương nhiên biết rõ cách giáo dục của ông Lê. Thật ra trong lòng ông cụ rất thương Nhược Yên, bằng không cũng sẽ không thức khuya thế này:

“Con nhóc này, tính tình kì cục thật.”

Lê Ngôn Xuyên nhìn lại cánh cửa khép kín, cất bước về phía phòng mình:

“Đó cũng là do cha nói những câu bé không thích nghe, cô nương này được cưng từ nhỏ, không phải con trai, cách giáo dục cần phải sửa lại.”

Ông Lê không thích bị con dạy dỗ, hừ nhẹ một tiếng, chau mày:

“Hạng nhất đếm ngược kiểu này, tám phần là mẹ nó chiều ra thì có.”

Ông Lê hay thích nói chưa hết nửa câu liền nhắc đến mẹ Nhược Yên, đến Lê Ngôn Xuyên cũng có chút phiền. Anh suy nghĩ, dừng ở đầu cầu thang, bàn với ông cụ:

“Bên con còn phòng trống, cuối tuần cho bé qua chỗ con học bổ túc, một thời gian sẽ học theo kịp thôi.”

“Bản thân con đã bận túi bụi, cái này……” Càng già càng cố chấp, nhưng ông Lê vẫn luôn cực kì tự hào về cậu út Lê Ngôn Xuyên: “Ba nhớ hồi con còn nhỏ, ba đã chẳng cần phải quản con gì nhiều.”

“Cuối tuần không bận.” Lê Ngôn Xuyên kiên trì: “Không thể so sánh người này với người kia được, lớp 6 mất rất nhiều bài, không học bù sẽ không học kịp nổi.”

Nói dứt lời cũng không cần biết ông cụ có đồng ý hay không, Lê Ngôn Xuyên về phòng mình trước. Con nít bây giờ làm sao còn như ngày trước, gia cảnh Nhược Yên tuy không tốt lắm, nhưng cũng từng được anh chị Hai nâng như nâng trứng, phải dạy dỗ từ từ, từng chút một.

——

Thứ bảy này, Nhược Yên vừa ngủ dậy đã được dì Khâu báo ông cụ sẽ cho người đưa bé đến nhà chú Út Lê Ngôn Xuyên, ăn sáng xong liền xuất phát, dặn em mang theo bài vở.

Dì Khâu lấy trong tủ đồ của bé ra mấy bộ quần áo tắm rửa, xếp vào vali, dặn dò bé:

“Chú Út con phải hy sinh thời gian cuối tuần dạy con học bài, nhớ nghe lời.”

Từ sáng dậy đến giờ Lê Nhược Yên cũng chưa thấy mặt người, hiển nhiên là đã bận rộn nên về trước. Giờ nghe dì Khâu nói sau này cuối tuần sẽ đi học bù ở nhà chú Út, trong lòng mừng rỡ, không nhịn được nhảy lên, ôm dì Khâu:

“Thật tốt quá, sau này không cần phải gặp ông nội nữa.”

Dì Khâu nghe vậy câm nín nửa ngày, ngược lại lại nâng cằm nhìn sau lưng em. Lê Nhược Yên xoay người lại, đúng lúc thấy ông cụ từ trên lầu xuống, vẻ mặt nghiêm nghị. Lê Nhược Yên sợ tới mức run lên, trốn sau dì Khâu, nhỏ giọng chào:

“Cháu chào ông ạ.”

Ông cụ chẳng thèm nhìn em, đi ăn bữa sáng trước, lạnh mặt dặn người lái xe đưa Nhược Yên qua xong thì về đón mình. Vốn còn định đưa con nhóc này đi, nghe câu đó thiếu chút nữa tức chết, giọng nói lạnh như băng.

Tự biết mình nói sai, Lê Nhược Yên không dám ngồi ăn chung với ông, cầm bánh bao với sữa vội vàng đeo cặp đi trước. Dì Khâu đi theo em, giúp em để hành lý sau cốp xe, dặn dò vài câu xong mới cho tài xế khởi hành.

Lê Nhược Yên chỉ biết chú Út không ở trường nữa nhưng vẫn chưa từng thấy nhà mới của anh, dọc đường đều ôm lòng tò mò. Chỉ mong không phải như nhà ông nội, cả căn nhà lớn nhưng trông lại trống rỗng, cái gì cũng không có. Sự trống trải làm người ta cảm thấy cô đơn và sợ hãi, em không thích một căn nhà như vậy.

Cuối tuần, trong thành phố cũng không tắc đường. Chiếc xe chạy hơn nửa giờ, dừng lại ở một khu nhà yên tĩnh, lịch sự. Đưa mắt nhìn quanh, trước mặt là từng căn từng căn nhà cửa sổ song song, nhà lầu san sát, là kiểu nhà ngày xưa ba mẹ từng ở, vừa nói chuyện được với hàng xóm, vừa được đi thang máy.

Tài xế đưa em lên lầu, đợi trước cửa một lát, không thấy chú Út đâu lại thấy ông cụ gọi đến:

“Cô chủ, chắc tôi phải về trước, ông chủ còn phải ra sân bay.”

“Chú đi đi ạ, không có gì đâu, báo chú Út là được.”

Lê Nhược Yên kéo vali, đứng tựa cửa nhà chú Út, ngẫm nghĩ, nói thêm: “Cháu biết không được nói chuyện với người lạ mà, chú đi đi.”

Thấy tài xế vào thang máy, Lê Nhược Yên quyết định ngả vali ra, ngồi xếp bằng dưới đất bình tĩnh chờ chú về. Bên kia không biết có chuyện gì, cũng chẳng biết đã đợi bao lâu, hồi lâu mơ mơ màng màng sắp ngủ mới thấy Chu Bác Vân tới:

“Ủa, Lê Nhược Yên, cháu làm gì đấy, xem bói à?”

Lê Nhược Yên mở to mắt, thấy trước mặt là Chu Bác Vân, hơi thất vọng, hỏi:

“Chú Út đâu?”

Chu Bác Vân lấy chìa khóa ra: “Nói trỏng, không lễ phép.”

Lê Nhược Yên không đáp, nhíu mày hỏi: “Chú Út cháu đâu, chú chọn bệnh nhân rồi ạ?”

Chu Bác Vân nghiêm túc: “Gọi chú đi chú nói cho.”

“Cháu chào chú Chu ạ.”

Chu Bác Vân biết cô nhỏ này trong cốt vẫn còn ương bướng, nhưng giả vờ ngoan ngoãn cũng không tệ, giơ tay xoa đầu em một cái, mở cửa:

“Ông nội cháu ghét cháu dữ vậy à, tối qua nói 8 giờ tối đưa lại đây, sao 8 giờ sáng đã gói ghém quăng qua. Chú Út cháu ở phòng thực hành làm thí nghiệm, cậu ta chọn thí nghiệm, không chọn cháu rồi.”

Chu Bác Vân nói xong, quả nhiên thấy trong mắt cô bé tràn đầy thất vọng, mùi chua bốc lên nồng nặc. Chu Bác Vân thích dáng vẻ tâm sự viết hết trên mặt kiểu này của em, giúp em kéo vali vào:

“Lấy bài tập cuối tuần ra trước đi, ngoan ngoan ở yên chỗ này, chút nữa chú Út xử lý xong là về rồi.”

Chu Bác Vân ở đây cũng là do thánh chỉ của Lê Ngôn Xuyên. Anh không có thí nghiệm, không khắc khổ như Lê Ngôn Xuyên, moi đại trong tủ lạnh ra ít đồ ăn, ném cho Lê Nhược Yên:

“Vừa ăn vừa làm, hôm nay chú có hẹn xem phim với người khác, chỉ có thể giúp chú cháu đến đây.”

Chu Bác Vân đưa chìa khóa cho cô bé, lấy của em một miếng bánh mì nướng. Vừa mới tới cửa liền nghe được nhóc hỏi:

“Chú Chu, nhất định là chú đi hẹn hò với con trai.”

Chu Bác Vân dừng lại: “Con gái, vì sao ông lại hẹn hò con trai!”

“Học ngành y không có bạn gái đâu, chú hết hy vọng đi!”

Chu Bác Vân nổi giận đùng đùng quay ngược về: “Cháu lặp lại lần nữa!”

Nhược Yên lập tức đầu hàng: “Không phải cháu nói, chú Út nói đấy, chú Út nói học y không có thời gian yêu đương.”

Chu Bác Vân “à” một tiếng: “Chú Út nhà cháu là tên biến thái, còn ông là người bình thường, ông muốn yêu đương.”

“Chú Út không phải biến thái đâu!”

Chu Bác Vân thoáng nhìn về cửa phòng ngủ của Lê Ngôn Xuyên: “Cháu không tin thì tự đi xem phòng ngủ cậu ta đi.”

Chu Bác Vân thông minh, trước khi Nhược Yên muốn lý luận về vấn đề chú Út có biến thái hay không đã vội đánh bài chuồn mất, quăng Nhược Yên ở nhà một mình.

——

Lê Nhược Yên không muốn làm bài tập, ăn hết đồ ăn trên bàn xong liền bắt đầu tham quan nhà chú. Căn nhà này có diện tích gần giống ngôi nhà gia đình em từng ở, hai phòng ngủ một phòng khách, nội thất màu trắng gần như chiếm hơn phân nửa diện tích, thoạt trông hơi lạnh lùng. Chỉ có mấy chậu cây xanh treo trước cửa sổ làm điểm nhấn, cực kì tối giản.

Em chống gậy một mình tham quan hết bên ngoài một lần, cuối cùng dừng trước cửa phòng ngủ của Lê Ngôn Xuyên. Lê Nhược Yên đứng ngoài cửa suy tư chốc lát, nhớ tới lời nói của Chu Bác Vân, không nhịn được lòng hiếu kỳ cào cấu, cẩn thận ló đầu nhìn vào. Bên trong vẫn chủ yếu là màu trắng, nhìn chẳng có lấy chút màu nào, phong cách này thật ra chẳng hợp với chú Út chút nào. Trong lòng em, người này hẳn là màu cam ấm áp, là sự tồn tại mang đến cho em hơi ấm và ánh sáng. Em đi mấy bước vào trong, đột nhiên nhìn thấy bên trong có bóng người, lập tức sợ tới mức la lên một tiếng, ngã xuống đất, nước mắt trào ra……

“Yên Nhi.”

Bỗng nghe ở ngoài có tiếng ai mở cửa, Lê Nhược Yên ngã ngồi trên mặt đất, nhìn về phía cửa. Thấy người chú quen thuộc xuất hiện, em lắp bắp cầu cứu:

“Chú Út, phòng… phòng chú có người.”

Chương 7