Tags

Giữa tháng mười, Lê Ngôn Xuyên chính thức dọn ra ký túc xá nghiên cứu sinh. Chu Bác Vân bị kêu đến giúp mang theo hai người bạn cùng trường, thừa cơ chém Lê Ngôn Xuyên một bữa. Mấy người ăn cơm trong nội thành, nói chuyện về kế hoạch sau khi kết thúc thực tập, có người chuẩn bị ra nước ngoài, cũng có người đang nhờ quan hệ chuẩn bị ở lại trường. Lê Ngôn Xuyên tuy giỏi hơn Chu Bác Vân, nhưng vì học tiến sĩ nên giúp Chu Bác Vân chuột sa hũ gạo, tốt nghiệp xong sẽ vào làm ở bệnh viện đang thực tập.

Chu Bác Vân kính anh vài ly:

“Ngôn Xuyên, cậu học tiến sĩ xong chắc chắn sẽ có càng nhiều lựa chọn, đừng nói sẽ rời khỏi Lộ Tân thị đấy?”

Lê Ngôn Xuyên đã có kế hoạch tương lai kỹ càng, tỉ mỉ, cụng ly với Chu Bác Vân:

“Không, sao nỡ đi.”

Đám người nói nói cười cười, ai cũng biết Lê Ngôn Xuyên rất tự tin về tương lai, gia cảnh giàu có, hoàn toàn không cần lo chuyện việc làm sau khi tốt nghiệp. Thậm chí, một thiên tài như anh, nếu có thể lấy hai học vị thì ở lại trường làm việc cũng là một con đường cực tốt.

Sau lại có người nói mình chuẩn bị đính hôn, Chu Bác Vân độc-toàn-thân lập tức đứng ngồi không yên, một hai phải kéo Lê Ngôn Xuyên chết chùm:

“Đừng ở đó mà khịa mình tôi, Lê Ngôn Xuyên nè, Ngôn Xuyên của chúng ta vẫn còn zin đấy nhé.”

Lê Ngôn Xuyên lãnh đạm nói: “Tôi nhỏ hơn anh, anh quan tâm là đúng……”

Chưa nói hết đã bị trong tiếng rung từ trong túi quấy rầy, Lê Ngôn Xuyên ra ngoài tiếp điện thoại, là máy bàn trong nhà gọi đến. Dì Khâu hơi ngại, hỏi có làm phiền anh không, sau đó mới nói đến chuyện tối nay. Lê Nhược Yên mới nhập học 2 tuần hôm nay nhận được bảng điểm, thành tích không tốt, chọc ông Lê phát hỏa, rất thất vọng. Cô bé bướng bỉnh, không chịu ăn cơm, giằng co, đến giờ còn khóc lên khóc xuống, chiến tranh với ông nội.

Lê Ngôn Xuyên không nghĩ nhiều, cúp điện thoại vào trong, thuận tay lấy áo và tài liệu trên ghế đi:

“Hôm nay có việc, tôi về nhà trước một chuyến, hôm nào lại hẹn.”

Có người lo lắng hỏi một câu: “Trong nhà xảy ra chuyện gì?”

Chu Bác Vân yên tâm uống rượu, không cần nghĩ cũng biết chuyện gì: “Chắc chắn là cô cháu nhà hắn lại gây chuyện.”

Quả nhiên, thấy vẻ mặt của Lê Ngôn Xuyên, ai cũng đều thầm hiểu rõ, thẳng đến anh đi rồi mới nói:

“Cậu ta là người giám hộ à, cô bé đáng thương quá?”

“Người giám hộ là ông cụ, nhưng cách giáo dục của ông cụ lúc nào cũng nghiêm khắc cứng nhắc, làm sao Ngôn Xuyên bỏ mặc được.” Chu Bác Vân là bạn thân của Lê Ngôn Xuyên, lại thực tập ở cùng bệnh viện, lúc trước Lê Nhược Yên làm vật lý trị liệu ở đó, nghe nói gần như không có kết quả gì. Có lần cô bé than thở với anh cực kỳ tội nghiệp, nói ông nội rất thất vọng về em, hình như lúc nào cũng kỳ vọng em là một cô bé thông minh.

Có người thở dài: “Vậy nhất định là Ngôn Xuyên quá ưu tú nên mới bị so sánh, trên thế giới làm sao có một Lê Ngôn Xuyên thứ hai.”

——

Thật lâu trước kia Lê Nhược Yên đã biết nhà họ Lê có một chú Út thông minh, bởi vì mỗi lần người đó đến đây thăm người thân thì lúc nào cũng được cha khen ngợi, ngưỡng mộ. Dần dần em còn biết, so với chú Út, mình cũng chỉ là một con người thật bình thường mà thôi.

Thậm chí, có lẽ còn hơi ngốc hơn người bình thường một chút, nếu không cũng sẽ không mới đi học kiểm tra tháng thứ nhất mà chỉ được hạng nhất từ dưới đếm lên, hơn nữa còn là hạng nhất từ dưới đếm lên của cả khối.

Từ lúc dì Khâu đưa bảng điểm cho ông nội, em đã biết mình không còn bất cứ hy vọng gì với ông rồi. Ông Lê nhìn bài trắc nghiệm sai bét, nhíu mày, hừ lạnh một tiếng:

“Lúc mẹ cháu còn sống, bình thường không dạy cháu à?”

Ông Lê cho rằng người mẹ phải chịu trách nhiệm giáo dục con cái, đổ hết tội lỗi lên người cô con dâu đáng ghét.

Lê Nhược Yên ngồi trên ghế, biết mình làm sai, cũng không cãi cọ. Đột nhiên nghe thấy ông nội nhắc tới mẹ mình, mắt đỏ hoe, không dám phản bác. Nước mắt rơi lã chã, làm gì cứ phải nhắc tới mẹ đã mất rồi:

“Là tự cháu học không giỏi, không liên quan gì đến mẹ!”

Dì Khâu biết nguyên nhân ông Lê không thích Lê Nhược Yên cho lắm. Câu này nghe y như lúc ba Lê Nhược Yên dẫn bạn gái về nói muốn kết hôn, ăn nói ngông cuồng: “Là con yêu cô ấy, cô ấy không dụ dỗ con!” vậy.

Lê Nhược Yên lớn lên rất giống mẹ, mỗi lần ông Lê nhìn thấy đôi mắt cố chấp đó liền cực chướng mắt. Ông tức giận đập bàn, ném bài kiểm tra lại:

“Đi thư phòng chép bài đi, chép xong mới ăn cơm.”

Ai ngờ Lê Nhược Yên bướng bỉnh muốn giằng co với ông, chép xong cũng không ăn, cứ ngồi lì trong thư phòng.

Dì Khâu kiên nhẫn khuyên: “Tiểu Yên, đói lả sẽ không cao thật đấy, ông nội cũng chỉ lo chuyện học của cháu thôi.”

“Không dám lo chuyện học của cháu đâu, ông lo cháu làm ông mất mặt thì có. Người họ Lê ai cũng phải thông minh như chú Út, dở mấy cũng phải mở công ty như chú Ba!”

Nhắc tới chú Út lúc nào cũng hoàn hảo, nhớ tới những lời cha nói trước đây, Lê Nhược Yên giơ tay đẩy cơm trên tay dì Khâu ra:

“Đói chết thì thôi, cháu không ăn. Cháu ăn cũng không thi nổi hạng nhất, cháu thi không đậu nghiên cứu sinh, thi không đậu tiến sĩ.”

Tuy dì Khâu luôn kiên nhẫn dịu dàng như vậy nhưng cũng không biết làm sao với Lê Nhược Yên. Khó khăn lắm chờ đến Lê Ngôn Xuyên về, dì Khâu mới vội vàng đưa anh tới thư phòng, vừa đi vừa giải thích tại sao hai ông cháu cãi nhau:

“Tính tình ông cụ cháu cũng biết, còn không phải là canh cánh trong lòng chuyện kia.”

Lê Ngôn Xuyên gật khẽ, dừng trước cửa thư phòng, không cho dì Khâu nói chuyện. Đầu tiên kéo then cửa ra nhìn vào, trong phòng hơi tối, chỉ có đèn bàn trên án thư đang sáng, chén cơm đặt cạnh em cũng không đụng vào. Cô bé nhỏ nằm trên bàn, bả vai hơi run, khóc rất ấm ức.

Lê Ngôn Xuyên đưa áo khoác cho dì Khâu, cất bước vào phòng. Lê Nhược Yên tưởng dì Khâu, cũng không ngẩng lên, nghẹn ngào giận dỗi:

“Cháu biết ông nội thích chú Út, không thích cháu, cháu cũng không mong đợi ông thích cháu, cháu lớn lên sẽ tự ra đi.”

“Cháu định đi đâu?”

Nghe thấy giọng nói này, Lê Nhược Yên sửng sốt một hồi, sau đó mới vội vàng lau nước mắt ngẩng đầu lên. Trong phòng không bật đèn, người nọ yên lặng đứng trước mặt em, hơi cúi người, đặt tay trên đầu gối nhìn em. Chút ánh đèn lờ mờ trong phòng dừng trên gương mặt ấy, thân thể anh biến mất trong màn đêm, nhìn không rõ.

Lê Ngôn Xuyên nói với em:

“Ông nội đương nhiên thích cháu, khi còn nhỏ bọn tôi đều từng bị đánh, nhưng cháu không bị.”

Lê Nhược Yên sửng sốt, đôi mắt em như mã não đen nằm dưới dòng nước, phiếm từng điểm sáng xíu xiu lấp lánh. Em rất khó hiểu, vẫn cứ lắc đầu, làm nước mắt tràn đầy lại rơi xuống:

“Cháu biết chú đang an ủi cháu, cháu biết cháu rất ngốc.”

Lê Ngôn Xuyên giương tay lau, dùng ngón tay véo véo mặt em: “Tôi luôn sống trong sự hâm mộ của người khác, ai cũng biết tôi rất thông minh, nhưng cháu lại biết tôi không biết bơi. Tôi cũng có khuyết điểm, cuộc đời của cháu không phải chỉ một câu của ông nội mà phủ định được đâu.”

Lê Nhược Yên mới mười hai tuổi, đương nhiên không thể nào hiểu hết những lời anh nói. Chỉ là nhìn thấy anh xuất hiện ở trước mặt mình liền cảm thấy trong lòng như có một đốm lửa nhỏ, cả thế giới đều trở nên ấm áp. Anh uống ít rượu, lúc khom lại gần hơi mang chút mùi rượu nhàn nhạt, làm người muốn say. Lê Nhược Yên nhăn mũi:

“Chú Út, chú ăn tiệc về ạ, chú say rồi?”

Trước đây cha em cũng từng như vậy, đi xã giao về uống say bí tỉ không biết gì. Tối về sẽ nói với em rất nhiều, em ngủ rồi cũng sẽ bị dựng dậy, một hai đòi kể chuyện cổ tích cho em nghe, từ “Công chúa Bạch Tuyết” đến “Alibaba và 40 tên cướp”, kể sinh động như thật. Những lúc như vậy mẹ sẽ làm mặt ghét bỏ nói ba y như bị thần kinh.

Bị Lê Nhược Yên kể chọc cười, Lê Ngôn Xuyên cười khẽ:

“Tôi mà uống say thì sẽ không vừa nghe cháu không ăn cơm liền lập tức về ngay.”

Lê Nhược Yên không tin, leo xuống ghế, ôm anh, đầu mái đầu xù trên eo anh, hít sâu một cái. Lê Ngôn Xuyên bị bộ lông xù của bé chọc trúng, nhịn không được bật cười, hỏi em:

“Cháu làm gì vậy?”

Lê Nhược Yên nhăn mũi: “Có mùi rượu là say rồi.”

Đúng là sắp bị cô nương này đánh bại, Lê Ngôn Xuyên ngồi xổm xuống, trực tiếp nhìn thẳng mắt em, giơ tay búng trán em một cái. Lê Nhược Yên vội ôm đầu á một tiếng, khó hiểu hỏi anh:

“Chú Út ăn hiếp cháu?”

“Tôi mà say còn có sức búng trán cháu à?”

“Chuyện đó cần gì nhiều sức?” Lê Nhược Yên hừ khẽ một tiếng: “Ba cháu mà say thì sẽ ôm cháu không nổi, trừ phi chú ôm nổi cháu!”

Người đó cười cười, đứng thẳng từ dưới đất lên, ôm em thật chặt. Lê Nhược Yên không chuẩn bị, kêu to một tiếng, ôm cổ anh, cuối cùng cũng cười rộ lên:

“Chú ơi, cháu tin rồi, cháu tin rồi, chú không có say.”

Chương 6