Mấy nam sinh nghịch ngợm quay người lại, thấy sau lưng đứng một người lớn có vẻ tức giận, lập tức ngừng cười, mặt còn hơi đỏ lên. Lê Ngôn Xuyên đội nón cho Lê Nhược Yên, đi đến bên Lê Nhược Yên, vỗ về vai em, lạnh mặt hỏi cậu chàng đầu têu ầm ĩ:
“Học trung học rồi, còn nghịch kiểu này?”
Lê Ngôn Xuyên cao hơn anh chàng rất nhiều, xụ mặt, mấy nhóc con đứng trước mặt nháy mắt liền bị doạ sợ. Thấy mấy đứa nhỏ đều sợ sắc mặt mình, một lát sau anh mới thôi, hỏi người gây chuyện:
“Thấy Lê Nhược Yên xinh đẹp, ăn hiếp phải không?”
Vốn tưởng chú Út định dạy dỗ đám con trai nghịch ngợm này một trận ra trò, ai ngờ lại mở miệng nói như vậy, chọc bọn nam sinh đỏ ửng cả mặt. Anh chàng đứng đầu hừ nhẹ, ấp úng giải thích:
“Cháu đâu có ăn hiếp bạn ấy, cháu chỉ nói giỡn thôi.”
Lê Ngôn Xuyên kéo nón sau lưng cậu ta ra, trùm lên đầu cậu, hếch cằm uy hiếp:
“Chờ đến lúc nó đi lại được rồi, cậu thế này không theo đuổi nổi đâu, biết chưa?”
Anh chàng cuống đến đỏ mặt, ấp úng nửa ngày, cuối cùng vung cặp, đem chúng bạn chạy mất. Lê Ngôn Xuyên thấy mấy cậu nhỏ đeo cặp sau lưng nổi giận đùng đùng thì cười cười, phủi bụi trên nón, đội lên đầu em, hơi đè nhẹ xuống, nói:
“Nếu bọn con trai đó còn ăn hiếp cháu nữa thì nhất định phải về nói với tôi, tôi sẽ giải quyết giúp cháu.”
Lê Nhược Yên hít hít mũi, kéo tay anh quơ quơ: “Chú Út, chú tới từ hồi nào?”
“Mới vừa tới.”
Anh sẽ không nói ra mình đã đến được một lúc rồi, thấy em bị bọn con trai chọc ghẹo đến mức chẳng làm gì được, chỉ có thể đứng một chỗ đỏ hoe mắt nên mới ra mặt. Cô bé này tính tình yếu đuối, trong lòng cực kỳ để ý đến mái tóc và đôi chân mình, khi bị con trai vây giữa thì chẳng còn chút tự tin nào.
Nói xong, Lê Ngôn Xuyên vỗ vai em: “Đi thôi, tóc từ từ sẽ dài, chân cũng từ từ sẽ khỏi.”
Lê Nhược Yên đi vài bước về phía trước, quay đầu lại nhìn người sau lưng. Anh chỉ ở cách em 50m, dõi theo em bước từng bước một, im lặng đi theo sau. Thấy cô nhóc nhìn mình bằng đôi mắt ngập nước, anh cong môi:
“Đừng sợ, Yên Nhi, cháu đi tiếp về phía trước đi, tôi ở sau lưng cháu.”
Người nọ cong môi mỉm cười dưới ánh mặt trời tựa như ban mai, gió nhẹ. Lê Nhược Yên nhìn anh, gật đầu quyết tâm, quay người qua tiếp tục đi về phía trước.
Về tất cả những gì xảy ra với em: cuộc sống ở trường không thể hòa nhập; hiện trường tai nạn thường xuyên hiện lên trong giấc mơ; chân trái đau đớn thấu xương cùng những gút mắc không thể nói thành lời – em tin lời chú Út nói: tất cả từ từ sẽ tốt lên.
Đi được một hồi, Lê Nhược Yên dừng lại, xoay lại nhìn nhìn người ở sau lưng, giương miệng thở hắt một hơi, làm nũng:
“Chú ơi chú ơi, chú cõng cháu đi, cháu đi hết nổi nữa rồi.”
Anh biết em thích làm nũng, nhưng cũng chỉ ở trước mặt anh. Trước đây, nghỉ hè có đôi khi anh sẽ đến nhà anh Hai qua lại hỏi thăm, cô nhóc này cũng sẽ lắc lắc tay anh muốn anh chơi với em. Anh Hai chị Hai bận rộn công việc không thể quan tâm nhiều đến con gái duy nhất Lê Nhược Yên, anh giúp đưa bé đi chỗ này chỗ kia chơi như một người anh đúng nghĩa. Nhóc cũng không thích gọi anh là chú Út, chỉ thích gọi là anh trai, lúc đó anh mới học cấp ba. Sau này lên đại học, số lần gặp ít dần, lâu lâu gọi điện qua có thể nghe được tiếng cô bé này đang làm nũng với ba.
Lê Ngôn Xuyên ngẫm nghĩ, trước khi ngồi xổm xuống còn nhắc nhở em:
“Không được để giày dơ dính lên áo tôi.”
Lê Nhược Yên leo lên, ôm cổ anh, nằm trên lưng anh cười trộm.
——
Buổi tối tan học, Lê Nhược Yên phải đến bệnh viện làm vật lý trị liệu như thường lệ. Lúc này Lê Ngôn Xuyên chưa tan việc, em chỉ có thể ở chỗ Ngô Mãn Đình tập đi từng bước một. Em đã ở đây luyện tập ba ngày liên tục, nhưng hiệu quả trị liệu lại rất thấp.
Lê Ngôn Xuyên rất bận, không thể nào đến thăm em. Trước khi tan tầm được đi khám bệnh lâm sàng với bác sĩ chủ nhiệm, trong lứa thực tập sinh lần này, Lê Ngôn Xuyên và Chu Bác Vân là hai học sinh giỏi nhất. Lê Ngôn Xuyên giỏi hơn, vì thế được bác sĩ chủ nhiệm gọi riêng đến văn phòng:
“Ngôn Xuyên, mấy ngày trước giám đốc bệnh viện nói chuyện với tôi có nhắc đến cậu, học nghiên cứu sinh xong còn tính đi học tiếp không?”
“Em định học tiến sĩ.” Lê Ngôn Xuyên học y lâm sàng, từ thạc sĩ học lên trên thì phải học tiến sĩ. Chủ nhiệm nói như vậy chắc chắn là mong anh tốt nghiệp xong sẽ trực tiếp ở lại làm. Chủ nhiệm nghe xong, lau kính mắt, gật đầu:
“Đường đấy cũng không tệ, còn học thêm mấy năm.”
Chủ nhiệm vốn định giải quyết chuyện Lê Ngôn Xuyên trước nghe anh nói còn nhiều năm như vậy, chuẩn bị báo với giám đốc bệnh viện trước, chi tiết phải xem giám đốc muốn sắp xếp như thế nào. Bệnh viện của họ là nơi tốt nhất vùng Tây Nam, chắc rằng cậu ta sẽ không từ chối việc ở lại bệnh viện. Ông lấy trong ngăn bàn ra bệnh án và phim chụp của Lê Nhược Yên lúc trước nằm bệnh viện:
“Đây là bệnh án và giấy chẩn bệnh của cháu gái cậu, tôi đem qua trường y làm ví dụ giảng bài một bữa, giờ trả cho cậu được rồi.” Nói xong, chủ nhiệm lại nhấp miếng trà:
“Đúng rồi, cô bé đi lại được chưa?”
Ra khỏi văn phòng, Chu Bác Vân đã chờ ở ngoài nãy giờ bắt được Lê Ngôn Xuyên, đi theo sau lưng hỏi anh:
“Giữ lại bệnh viện phải không?”
“Tôi còn phải học tiến sĩ.” Lê Ngôn Xuyên cũng không phải không muốn học nghiên cứu sinh xong thì ở lại đây, nhưng tuổi anh vẫn còn nhỏ hơn Chu Bác Vân nhiều, còn có thể học được thêm vài năm, việc này thật ra còn có rất nhiều lựa chọn.
Chu Bác Vân ồ một tiếng, cũng khá tiếc nuối: “Học tiến sĩ đào tạo chuyên sâu cũng tốt lắm.”
Thấy Lê Ngôn Xuyên dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị đón cháu, Chu Bác Vân cảm thán một tiếng:
“Í, tối nay về nhà hả, tôi muốn ăn da……”
Lê Ngôn Xuyên cầm hộp sữa cô y tá nào cho trên bàn quăng cho Chu Bác Vân:
“Ăn nữa coi chừng bị trĩ.” Nói xong, cầm áo blouse đi thẳng ra cửa.
Chu Bác Vân sờ mông, nhớ tới con vịt nướng tối qua, chép chép miệng, mở sữa ra uống một ngụm: “Bác sĩ Lê nói rất đúng.”
Muốn đi từ chỗ này đến phòng trị liệu của Lê Nhược Yên phải đi qua một tòa nhà phụ. Lê Ngôn Xuyên bước trên dãy hành lang tản mác ánh hoàng hôn, mở bệnh án của Lê Nhược Yên ra đọc. Bệnh nghề nghiệp của sinh viên y, cầm bệnh án việc đầu tiên đương nhiên là nhìn hình chụp, đọc nội dung khám bệnh. Hình chụp chân em rất rõ, chân trái bị đá đè, có thể thấy rõ mảnh vỡ xương đầu gối. Với tình trạng này, nếu là người lớn thì cần phải trị liệu hơn một tháng. Em hồi phục nhanh như vậy đã là cực kỳ may mắn rồi, chỉ hy vọng có thể mau đi lại được, đừng để lại di chứng gì.
Một chỗ bị thương nữa là vết thương khâu bảy mũi trên ót. Anh bước chậm đi về phía trước, ánh mắt rơi xuống một dòng chữ trên bệnh án, chợt ngừng lại, nhìn đi nhìn lại mấy lần nội dung phần khám bệnh. Không tin nổi, tiếp tục lật thêm vài tờ……
——
Lê Nhược Yên ở phòng phục hồi chức năng đợi Lê Ngôn Xuyên hơn nửa giờ, sau đó thấy chán, lấy sách ngữ văn trong cặp ra, bắt đầu đọc từ bài đầu tiên. Ngô Mãn Đình đã tan việc vẫn tẫn trách ở lại với em, đến 7 giờ mới thấy Lê Ngôn Xuyên cầm áo blouse trắng bước vào.
Lê Nhược Yên ngồi trên ghế dài, nghe Ngô Mãn Đình gọi bác sĩ Lê, vừa ngẩng đầu lên liền thấy đến người nọ cầm áo blouse đứng ở cửa, mỉm cười với em. Anh cố ý không bước vào, chờ em dọn đồ xong tự chống gậy đi ra. Đến đó mới cúi người hỏi em:
“Hôm nay thế nào?”
Lê Nhược Yên lắc đầu, hơi ngại ngùng: “Không có tiến bộ.”
“Không sao, từ từ.”
Ở trong lòng Lê Nhược Yên, người này chưa từng cười nhạo em bao giờ, cũng chưa từng có yêu cầu nghiêm khác nào, lúc nào cũng thật khoan dung với em, tính tình nhàn nhạt. Nếu phải dùng thứ gì để hình dung Lê Ngôn Xuyên thì điều duy nhất em có thể nghĩ đến chính là một dòng suối trong vắt trong khe núi gia đình em từng đi qua, có ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá đọng trên mặt nước sáng lóng lánh. Lê Ngôn Xuyên chính là như thế, sáng tỏ mà dịu dàng, sạch sẽ, xanh trong.
Tối hôm đó khi Lê Nhược Yên và chú trở về, trong sân Lê trạch có đậu một chiếc xe mới. Ông Lê cầm chìa khóa đưa cho Lê Ngôn Xuyên:
“Sau này cứ chạy về nhà cũng bất tiện, xem như quà thi đậu thạc sĩ.”
Lê Nhược Yên đến ở, khó tránh sau này phải nhờ chú Út ở gần đây chăm lo nhiều việc, có xe sẽ tiện hơn nhiều. Ông Lê vẫn thường tặng quà cho đứa con trai út, nhưng chưa từng tặng thứ gì đắt tiền như vậy. Lê Nhược Yên vui muốn chết, lay lay tay Lê Ngôn Xuyên:
“Chú Út, mai mốt cháu sẽ được ngồi xe chú phải không?”
Lê Ngôn Xuyên ngồi xổm xuống nhìn thẳng mắt nàng, biết cô nhóc này muốn lười biếng, cười thâm, búng trán em:
“Từ trường học đến bệnh viện phải tự đi.”
Lê Nhược Yên ngao một tiếng, chiếc xe này thật ra chẳng liên can gì đến em, không phải dùng để đưa em đi học, mà là để chú Út chở em mỗi khi về Lê trạch.
Ông Lê thấy cháu gái đáng yêu như vậy, ở một bên cười, thấy Lê Ngôn Xuyên cầm bệnh án trên tay, hỏi anh:
“Lấy được bệnh án Tiểu Yên rồi à, không có chuyện gì đi?”
Lê Ngôn Xuyên nắm bệnh án thật chặt, đứng thẳng người, đầu tiên dìu Lê Nhược Yên vào nhà:
“Không có gì, nó phục hồi khá tốt.”
Lê Nhược Yên ở trường ngày đầu tiên cũng không học được kiến thức gì, ngay cả bạn cùng bàn tên gì cũng không nhớ rõ. Lúc ngồi ăn cơm bị ông Lê hỏi một hồi, không đáp được câu nào, vừa lo vừa ngượng lùa cơm vào miệng, không dám nói với ông nội nghiêm khắc rằng thật ra mình chẳng hiểu gì cả.
Có lẽ Lê Ngôn Xuyên đã nhìn ra, ngăn ông Lê đặt câu hỏi:
“Ngày đầu tiên là để làm quen, đừng sợ, sau này sẽ từ từ khá lên.”
Lê Nhược Yên nãy giờ nháy chú Út bảo vệ nhẹ thở hắt ra, mỉm cười với anh, vô cùng cảm kích.
Ăn tối xong, Lê Ngôn Xuyên dạy bổ túc cho Nhược Yên bài trong lớp, nhìn chằm chằm em làm xong bài tập về nhà mới cho về phòng. Anh lấy hồ sơ bệnh án trong ngăn bàn ra, suy nghĩ, sau đó ra ngoài bưng vô một chậu nước, xé hết quăng vào……