Tags

Chu Bác Vân nghe giọng điệu đó sửng sốt nửa ngày, cười rộ: “Ranh con, chú Út là chú Út, cháu to gan nhỉ.”

“Cháu biết mà, cháu có ước mơ không được sao?”

Lê Nhược Yên troll Chu Bác Vân một hố, thiếu chút sấp mặt.

Đương nhiên là em biết rồi, cho nên chỉ là mơ mộng mà thôi. Không phải lúc nào người lớn cũng muốn chọc em chơi sao, đùa giỡn chẳng kiêng nể gì, em cũng chỉ ăn miếng trả miếng thôi.

Lê Ngôn Xuyên thấy Chu Bác Vân há hốc mồm, bị một đứa nhóc khẩu xuất cuồng ngôn chặn họng nửa ngày không nói nên lời, thong thả tự rót cho mình một ly trà, ngước mắt nhìn qua, cong môi, nhướng mày:

“Cậu cho người nhà họ Lê chúng tôi là ăn chay đấy hử?”

Dứt lời, khẽ bật cười, hiển nhiên vô cùng hài lòng với màn trình diễn của Lê Nhược Yên.

Chu Bác Vân chỉ thấy cả người lạnh toát, chậc chậc thở dài, phủi phủi da gà. Đúng là nồi nào úp vung nấy, bị một đứa nhóc mười hai tuổi cho vào tròng, đúng là mất mặt.

Từ đây về sau, trong mắt Chu Bác Vân, Lê Nhược Yên không còn chỉ là một đứa nhỏ mười hai tuổi nữa, mà còn gắn thêm một cái tag – 9x.

Nhưng Lê Nhược Yên tự biết, cho dù ở trước mặt người ngoài em có thông minh đến mấy thì cũng không bao giờ có thể theo kịp chú Út mình, dù sao chú cũng là một người ưu tú đến vậy.

Giữa trưa Lê Nhược Yên luyện tập ở phòng hồi phục chức năng thêm mấy giờ, miễn cưỡng đi được vài bước, sau đó chỉ ngồi trong phòng khám bệnh xem chú làm việc. Nghe nói lần này phải thực tập tới cuối năm, quốc khánh chắc cũng phải trực. Lê Nhược Yên không dám quấy rầy anh, chỉ yên lặng ngồi ở trong, nhìn anh viết chữ trên bệnh án. Đôi khi được phân cho vài bệnh nhân đến khám, anh sẽ tập trung hơn khi viết bệnh án nhiều. Bởi vì đây là chuyện mà bất kỳ sinh viên y nào cũng thích nhất – được khám bệnh, chẩn đoán bệnh, hỏi thăm tình trạng bệnh. Đây chính là cơ hội tốt nhất để có thể tích lũy kiến thức và kinh nghiệm trong nghề.

Thế nào thì Lê Nhược Yên cũng không thể nói chuyện với anh, chỉ biết ngồi yên lặng sau lưng anh, nhìn anh cúi đầu viết chữ. Khi anh hỏi thăm tình trạng bệnh nhân thì sẽ hơi cúi đầu nghiêng tai, đôi mắt được ráng trời nhuộm thành màu hổ phách, thoạt trông cực kỳ dịu dàng, bình yên.

Lê Nhược Yên ôm những cuốn sách mình đọc không hiểu, xuất thần nghĩ, một người đẹp trai tài giỏi như chú Út, cho dù là mình đi nữa, thì thật ra cũng không xứng.

——

Lúc tan sở, ông nội cố ý gọi điện hỏi bọn họ mấy giờ về nhà, nói hôm nay dì Khâu có gói sủi cảo, cho xe lại đón. Lê Ngôn Xuyên dọn đồ xong, đầu tiên là đưa Lê Nhược Yên đến cửa hàng văn phòng phẩm gần đó mua đồ, cho em chọn đồ dùng nhập học. Trường học ông Lê đã liên lạc xong, vào một trường tư thục bản địa học thẳng lớp 7, không học lớp 6.

Kế hoạch cuộc đời sau này của Lê Nhược Yên do một tay ông Lê quyết định. Lê Ngôn Xuyên tuy có phản đối việc Lê Nhược Yên nhảy lớp 6 lên lớp 7, nhưng bị ông Lê bác thẳng:

“Một đứa nhỏ thông minh như vậy, sao có thể không học kịp. Con cái họ Lê chúng ta không ai ngu dốt, không phải con cũng nhảy lớp đấy thôi.”

Nhưng không thể so người này với người kia được. Lê Nhược Yên biết mình ngốc nghếch, nghe nói phải lên lớp 7, trên đường về Lê trạch liền hơi phản đối:

“Chú ơi, con học ở trường bên kia cũng không giỏi lắm, lỡ con không theo kịp, ông nội có khi nào giận con không?”

Thật ra em vẫn biết rất rõ, mình lúc này đã không bằng trước kia, phải lấy lòng cái gia đình xa lạ này, đồng thời phải làm một đứa nhỏ ngoan ngoãn đáng yêu. Ông Lê nghiêm khắc, cổ hủ, trong lòng Lê Nhược Yên vẫn có kiêng dè. Đối với ông Lê, em luôn sợ hãi nhiều hơn kính trọng.

Dì Khâu biết Lê Ngôn Xuyên tối mai đi trực, có làm da vịt nướng để trong tủ lạnh, bảo Lê Ngôn Xuyên sáng mai mang theo, hâm nóng bằng lò vi sóng bệnh viện:

“Lúc nào cho con cái lò vi sóng để ở ký túc xá, thức khuya học bài đói bụng thật bất tiện.”

Lê Nhược Yên ngồi trên ghế đung đưa chân, nghe dì Khâu lo chuyện ký túc xá của chú, bất cẩn làm rớt sủi cảo xuống bàn. Em lấy đũa gắp sủi cảo mấy lần không được, bị chú lấy khăn giấy bọc lại bỏ:

“Bàn dơ, không được ăn.”

Lê Nhược Yên dạ một tiếng, thấy ông nội không trách mình, vội cúi đầu nhét sủi cảo, lại nghe thấy chú Út nói:

“Con tìm được chỗ ở mới rồi, giữa tháng mười có thể dọn vào.”

Ông Lê gắp cái sủi cảo cho Lê Nhược Yên: “Có cần mua thêm đồ nội thất gì không, chỗ đó giao thông thuận tiện không?”

Những vấn đề này Lê Ngôn Xuyên chưa từng để người lớn bận tâm, chuyện đơn giản như vậy thì chỉ nói ít ỏi vài câu với cha, sau đó lại chuyển đề tài về phía Lê Nhược Yên cùng chính mình phụ thân nói vài câu, sau đó lại chuyển đề tài sang Lê Nhược Yên:

“Trường Yên Nhi cũng gần chỗ con, nếu học không theo kịp, đến chỗ con học phụ đạo cũng được.”

Lê Nhược Yên đột nhiên không còn lo sợ mình chỉ là một người chưa học lớp 6 nữa, nghĩ đến chú Út còn có thể giúp em trong chuyện này thật quá tốt. Ông Lê suy nghĩ, gật đầu đồng ý:

“Cũng được, ba thấy con lo quá rồi, ba nó cũng thông minh……” Nhắc tới con lớn đã mất, ông cụ không khỏi có chút tiếc hận. Không nói hết câu, chỉ nói Lê Nhược Yên mau ăn cơm, ngày mai theo chú đi bệnh viện phục hồi chức năng.

Cuối tuần chính là lăn lóc phục hồi chức năng trong bệnh viện. Sáng sớm thứ hai, chú Út có việc ở trường, ông Lê tự mình đưa em đi học. Ông Lê không cho em ngồi xe lăn, xuống xe xong chỉ có thể lặng lẽ chống gậy một mình. Giáo viên đặc biệt nâng đỡ, giúp em giới thiệu với mọi người, xếp cho ngồi cùng bàn với một bạn gái trong lớp.

Đến khi tan học, việc chân em bị thương như thế nào rất mau đã bị cả lớp biết hết.

Lần đầu đến trường mới, lớp mới, Lê Nhược Yên không quen lắm, hơn nữa sách giáo khoa cầm trong tay cũng thật lạ lẫm, Lê Nhược Yên không học vào chữ nào. Ngược lại, bởi vì cái chân mà lúc nào cũng bị đám con trai nhìn chằm chằm, trong lòng càng thêm không thoải mái, hơi hơi trốn tránh.

Bạn cùng bàn Cát Vi thoạt trông là một nữ sinh thân thiện, khi em những gì em đã trải qua, an ủi em:

“Lê Nhược Yên, nếu bạn muốn đi toilet thì nói, mình giúp bạn nha.”

“Mình không đi, cảm ơn bạn.”

Bị ông nội hấp tấp nhét vào chỗ xa lạ này vốn là muốn cho em mau thích nghi một chút, mau quên đi chuyện đôi chân. Kết quả lại hoàn toàn ngược lại, Lê Nhược Yên ngồi yên một chỗ cũng cảm thấy bất an, đừng nói là làm phiền bạn học.

Giữa trưa tan học chú Út đón, không về Lê trạch được, chỉ có thể ăn cơm tạm ở bệnh viện của chú. Cứ qua đại vài lần, sau này ở trường quen rồi, xin ở lại trường buổi trưa là được. Ngày đầu tiên đi học, đúng là không quen thực sự.

Vất vả chờ đến tan học, Lê Nhược Yên mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, kiên nhẫn đi bộ xuống cầu thang. Lần đầu tiên dùng gậy cũng không quen lắm, đi một đoạn từ trên lầu xuống đã là cố gắng hết sức rồi. Trong lớp có mấy cậu trai hiếu kỳ cứ đi theo sau lưng em, có cậu tinh mắt thấy dưới nón em có chỗ lộ ra ít chân tóc xanh, giơ tay kéo, tháo nón em xuống:

“Wow, Lê Nhược Yên sao tóc cậu ghê thế?”

Con trai tuổi này, mới từ lớp 6 lên, vẫn còn đùa giỡn kiểu học sinh tiểu học, chắn trước mặt cười nhạo em:

“Đúng là còn xấu hơn Cậu Bé Dưa Hấu [1], cậu là người Nhật à?”

[1] Cậu Bé Dưa Hấu:

Mấy đứa con trai vây quanh một đứa con gái cười sằng sặc. Lê Nhược Yên hung tợn trừng một cái, giơ tay giật nón lại, bị cậu trai đó ném cho người khác. Mấy nam sinh chuyền qua chuyền lại, chơi đùa hăng say.

Lê Nhược Yên quá ỷ lại vào gậy, không thể chạy nhảy như bình thường, đành phải đứng một chỗ thở phì phì, nắm tay gầm lên:

“Trả cho tôi!”

“Đừng giận mà, cậu biết đấy trong trường không được đội nón, sao tóc sau ót cậu trụi lủi vậy, thợ cắt tóc đúng là hại đời người ta quá.”

Bị người lớn hấp tấp quăng vào môi trường xa lạ này, lại bị mấy đứa con trai chặn giữa đường ăn hiếp, chuyện này chắc còn buồn hơn lúc học bơi bị huấn luyện viên mắng. Mấy nam sinh cười nhạo, chọc Lê Nhược Yên tức đến mức đỏ cả mũi:

“Không trả lại, tôi nổi giận đấy!”

Đằng nào vẫn còn nhỏ, tính tình lại yếu đuối, nói câu này chẳng có sức uy hiếp nào, ngược lại còn chọc cho bọn họ cười ha hả.

Cậu trai đó tung nón lên, hỏi em:

“Lê Nhược Yên, cậu có bạn bè không, không có thì kết bạn với bọn tôi đi.”

Cậu nhóc tự tin đặc biệt quăng nón đi, hoàn toàn không để ý sau lưng có một người đàn ông mặc áo sơ mi. Người nọ giơ tay một cái đón được chiếc nón nhỏ, Lê Nhược Yên ngẩng đầu lên, khuôn mặt mới còn thở phì phò lập tức trong veo, kêu to:

“Chú Út.”

Chương 4