Tối hôm qua Lê Nhược Yên ăn cơm với chú Út, hai giờ sáng ngủ, tám giờ sáng đã bị dì Khâu đánh thức. Em nằm trên giường trở mình, híp mắt nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, dụi mắt hỏi:
“Dì Khâu, hôm nay còn mưa không?”
“Hết rồi, từ hôm nay sẽ nắng lâu đấy.”
Em không thích trời mưa, nghe nói có nắng, trước khi đi còn cố ý thay váy. Lê Ngôn Xuyên đã ăn sáng xong, đợi dưới lầu mười mấy phút, lúc này mới thấy em khó khăn vịn cầu thang xuống. Để giúp em học đi đường, ông Lê không cho em đem xe lăn lên, mỗi ngày chỉ có đoạn đường ngắn này cần phải tự mình đi. Nhưng dù như vậy, em vẫn cảm thấy mình đi không nổi, thế nào cũng không thể đi lại tự do được.
Thấy Lê Ngôn Xuyên lại nhìn em, cô nhóc này cười cười, nảy ra một ý, soạt một phát trèo lên lan can gỗ. Lê Ngôn Xuyên hoảng sợ, chờ đến khi phản ứng lại, cô nàng nghịch ngợm đã trượt từ lan can xuống. Dì Khâu ở dưới đón được, ôm em thả lên xe lăn:
“Coi chừng đừng bị ông thấy được, mắng cho đấy.”
Ông Lê không thích con gái không ra vẻ con gái.
“Hì hì, chú Út, cháu thông minh đúng không?”
Lê Ngôn Xuyên dở khóc dở cười: “Thông minh, nhưng nếu cháu đi học thì không thể làm hành vi như vậy được, huống chi còn mặc váy.”
Em được cha nâng niu lớn lên, cho dù một nhà ba người cũng chẳng giàu có bao nhiêu, nhưng vì hai vợ chồng thương yêu chiều chuộng con cái nên em lớn lên chẳng có khúc chiết gì. Thời gian nằm viện, anh nhìn đứa nhỏ này nằm trên giường không nói lời nào còn sợ sau này sẽ bị để lại bóng ma tâm lý, nhưng từ khi được ông nội thu lưu, dì Khâu chăm sóc đã làm em thoáng ra không ít. Hiện giờ nhìn gương mặt Lê Nhược Yên có thể thấy chút bóng dáng của cô bé nhỏ năm đó, Lê Ngôn Xuyên vẫn rất vui.
Cuối tuần này ông Lê không đi công ty, cho tài xế riêng tới đưa đón. Lê Nhược Yên sợ không kịp giờ phục hồi chức năng của bệnh viện, cầm bánh bao và sữa đậu nành theo vừa đi vừa ăn. Lê Ngôn Xuyên bế em lên xe, thấy bên miệng em dính vỏ bánh bao, lấy tay cầm xuống ném thùng rác, cầm khăn ướt lau tay mình hết lần này đến lần khác:
“Ăn từ từ, không cần phải vội.”
Lê Nhược Yên dạ một tiếng, ánh mắt rơi xuống những ngón tay thon dài trắng nõn của chú. Oa một tiếng cảm thán, lập tức dùng bàn tay bóng nhẫy kéo tay anh dán sát lại:
“Ngón tay chú dài quá.”
Ngón tay của anh là những ngón tay thon dài nhất em từng gặp, như là từng cây hành lá phát sáng dưới ánh mặt trời, đốt tay rõ ràng, cầm vào cũng ấm vù vù.
Lê Ngôn Xuyên bị cô nhóc làm dơ ngón tay, vẻ mặt bất đắc dĩ, đành phải kệ cho em nắm. Em hỏi với vẻ mặt cực kỳ hâm mộ, so sánh với bàn tay nhỏ xíu của mình:
“Chú ơi, năm nay chú học lớp mấy?”
“Năm nay mới năm nhất thạc sĩ.”
Lê Nhược Yên mười hai tuổi, nhỏ hơn chú Út chín tuổi. Chú Út 21 tuổi trời sinh thông minh, đi học sớm, giờ đã là nghiên cứu sinh ngành y ở Lộ Đại, bước chân đi nhanh hơn người bình thường. Lê Nhược Yên hơi ngại ngùng, cười:
“Năm nay cháu mới lớp 6.”
Lê Nhược Yên đi học trễ hơn người khác, năm nay mới lớp 6, còn là đứa bé học dở nhất trường.
“Chú Út, ba cháu nói chú thông minh lắm, là niềm tự hào của nhà chúng ta……”
Nhắc tới người cha đã không gặp không biết bao lâu, Lê Nhược Yên dần dần nhỏ giọng, đôi mắt vốn đang cười cũng trầm xuống. Như cảm nhận được nỗi đau trong lòng em, người này không nói gì, chỉ lấy khăn ướt lau khô tay cho em:
“Cháu cũng rất thông minh, lớn lên sẽ giỏi hơn tôi.”
Trước đây lúc chú Út qua bên kia thăm em, ba từng kể em nghe về chú, em cũng từng lộ ra vẻ ngưỡng mộ, ba cũng từng an ủi em như vậy, nhưng em biết mình chỉ là một cô ngốc. Em hỏi:
“Chú Út, chú biết bơi không?”
Lê Ngôn Xuyên đột nhiên dừng lại, nắm tay em, bất đắc dĩ lắc đầu: “Không biết.”
Lê Nhược Yên thầm cảm thán: Chú Út lúc nào cũng hoàn hảo vậy mà lại không biết bơi, cái này có tính khuyết điểm không?
Lê Ngôn Xuyên nhìn tính toán trong mắt cô nàng, cúi người hỏi em:
“Cháu nghĩ gì đấy?”
Lê Nhược Yên chỉ cười cười, nhấp miệng lắc đầu: “Không nghĩ gì hết.”
Thật ra em đang thầm nghĩ, em học bơi cho tốt, ở trước mặt chú có lẽ đó là kỹ năng duy nhất có thể được chú khen.
Hai giờ sau, khi Lê Nhược Yên bị kĩ thuật viên đè chân trái, bắt em dẫm lên sàn, khóc khàn họng vài tiếng, chuyện đi học bơi đã đã bị quăng sau ót:
“Chị ơi, không được, em không đi được.”
Kĩ thuật viên vật lý trị liệu Ngô Mãn Đình là bạn cùng trường chú, nếu không phải xem mặt mũi chú, chị đương nhiên không muốn ở chung với một cô nhóc sợ đau làm bài tập phục hồi. Ngô Mãn Đình tốt nghiệp xong đã thực tập ở đây một thời gian, biết loại tình trạng này đa số là do vấn đề tâm lý, đè chân em, dỗ dành:
“Em không được nhón chân, sau này quen sẽ thành người thọt. Thật ra chân em đã khỏi hẳn rồi, giờ em cảm thấy đau đớn chỉ là cơn đau nháy mắt lúc đầu khi bị cục đá đè trúng thôi. Em tin chị, thử đi từng bước từng bước một.”
Lê Nhược Yên ôm dụng cụ phục hồi chức năng bên cạnh không chịu buông ra: “Thôi để em bị thọt đi, chị ơi, em không tập nữa đâu.”
Màn này đúng lúc bị Chu Bác Vân đi ngang qua nhìn thấy, lát sau đến phòng khám bệnh liền nói giỡn với Lê Ngôn Xuyên:
“Cô cháu của cậu tiểu thư quá, nếu không phải Ngô Mãn Đình kiên nhẫn thì đã chịu không nổi từ lâu. Cứ ôm lan can sống chết không buông ra.”
Trước đó hai người đi theo bác sĩ chủ nhiệm quan sát ca hiếm, Lê Ngôn Xuyên lo viết báo cáo, nghe Chu Bác Vân nói vậy, anh cũng không ngẩng đầu lên, chỉ giải thích cho Nhược Yên:
“Con nít đứa nào không sợ đau?”
Đứa nhỏ này trước đây ở với cha đã chẳng chịu khổ gì, cơn đau nháy mắt lúc xảy ra sự cố nhất định vẫn còn khắc sâu đến tận bây giờ, nếu không sao lại không thể đứng lên.
Viết báo cáo xong, Lê Ngôn Xuyên vẫn rút thời gian đi xem Lê Nhược Yên. Em đã không còn như Chu Bác Vân cường điệu nữa, hai tay nắm trên lan can hỗ trợ, thật cẩn thận đi về phía trước. Em cũng không khóc thành tiếng, chỉ là đôi mắt ngân ngấn nước đầy ấm ức. Dưới sự giám sát của Ngô Mãn Đình, em không thể không nâng chân trái lên, khó khăn đặt trên mặt đất, đi từng bước một.
Đi được vài bước trong bộ dạng này, ngay lúc em định bỏ cuộc thì đột nhiên nhìn thấy dáng người bên cửa. Người đó không nói gì, chỉ đứng ở cửa, lặng lẽ thả hai tay trong túi áo blouse trắng, sau lưng là hành lang trắng sáng, cả con đường đều là cửa sổ đang mở ra. Có chút nắng chiếu vào, nghiêng sau lưng anh. Người như một vị thần, đứng đó nhìn em cong khóe môi:
Cố gắng đi thêm vài bước xem sao!
Lê Nhược Yên được cổ vũ, đi cả ngày trong phòng phục hồi chức năng, vẫn lảo đảo sắp ngã như cũ, rất ỷ lại dụng cụ hỗ trợ. Sau cuối cùng chờ đến giờ nghỉ của chú mới được chú dẫn đi ăn cơm. Bạn của chú là Chu Bác Vân và Ngô Mãn Đình cũng có mặt, ông Chu Bác Vân kia nghe nói đến giờ vẫn còn cần công cụ hỗ trợ, cười nhạo em:
“Tiểu Yên Nhi, không được đâu, thế này làm sao trở thành người bình thường.”
Lê Nhược Yên kéo góc áo chú à một tiếng, hơi ngượng ngùng, đỏ mặt.
Bước ra bệnh viện náo nhiệt, vào một nhà hàng gần đó, Lê Nhược Yên thấy trong đầy khách, hơi xấu hổ giơ tay đè lại mái tóc, phía sau vẫn còn trống một khoảnh to, tóc chưa mọc ra, sờ lên còn lún phún.
Chu Bác Vân cầm thực đơn, cố ý chọc em: “Ê, Tiểu Yên Nhi, uống rượu không?”
Lê Nhược Yên cúi đầu, nghe vậy, lập tức lắc đầu nói: “Trẻ con không uống rượu.”
Lê Ngôn Xuyên nãy giờ vẫn im lặng, sắp xếp Lê Nhược Yên xong xuôi rồi đứng lên, giao chuyện gọi món cho Chu Bác Vân:
“Hai người gọi trước, tôi đi ra ngoài chút.”
Lê Nhược Yên thấy chú đã đi xa mới đánh bạo hỏi:
“Chú Chu, chú Út có uống rượu không?”
Chu Bác Vân hoàn toàn xem Lê Nhược Yên là con nít, cô nhóc có đôi mắt vừa to tròn vừa trong suốt, nằm trên bàn nói chuyện với anh trông rất đáng yêu, liền giơ tay véo nựng mặt em:
“Có, sao lại không, cậu ta còn biết hút thuốc, còn có bệnh sạch, khó hầu hạ lắm.”
Chu Bác Vân thấy Lê Nhược Yên không có phản ứng, xúi:
“Về nói với ông, để ông dạy dỗ lại chú Út, mời ăn bánh tét bánh roi gì đó.”
Lê Ngôn Xuyên ở nhà họ Lê là con trai út, lại được cưng chiều, còn trẻ đã là nghiên cứu sinh, trong trường y đã có không ít con gái theo đuổi, Chu Bác Vân chính là ghen ghét phát cuồng.
Tuy nhiên, kế hoạch của Chu Bác Vân đã bị Tiểu Yên Nhi một câu sặc chết: “Cháu mới không nói với ông nội đâu. Hừ, sao chú hư vậy, chú là bạn thân của chú Út mà.”
Ngô Mãn Đình bị tiểu loli kiêu ngạo chính nghĩa chọc cười, giơ tay vỗ vai Chu Bác Vân:
“Xem mặt cậu kìa, hai chữ ghen ghét viết đầy cả mặt.”
Hai người lớn vây quanh một cô nhóc đùa giỡn, thấy Lê Nhược Yên lúc nào cũng nghiêm túc càng cười vui vẻ, chẳng ra vẻ người lớn. Hồi sau Lê Ngôn Xuyên trở về, hai người mới thống nhất câm miệng, Lê Nhược Yên chỉ thấy trên tay anh có thêm một túi giấy, bận rộn mách lẻo với chú:
“Chú Út, họ nói ở trường chú có rất nhiều bạn gái, có thật không ạ?”
Lê Ngôn Xuyên ngồi lại ghế, nhìn Chu Bác Vân thấy hành vi bại lộ xong nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ:
“Tôi không có bạn gái, là Chu Bác Vân có rất nhiều bạn gái, nước nào cũng có, đủ loại màu da, đủ loại ngôn ngữ.”
Ngô Mãn Đình nãy giờ ngồi yên không nói lời nào ho nhẹ một tiếng, thẹn thùng che mặt: “Ồ, bác sĩ Chu, khẩu vị độc đáo, phục, phục.”
Chu Bác Vân: “…… Ê ê, là mô hình giải phẫu mà, mô hình đấy!”
Lê Nhược Yên nghe không hiểu, thấy Chu Bác Vân vì lời của chú mà rất xấu hổ, cũng ngồi bên cười theo. Đang cười, trên đầu đã bị ai đội một cái nón, em giơ tay sờ sờ, lập tức đỏ mặt. Thì ra mới nãy chú đi ra ngoài là để mua nón cho mình?
Từ đầu chú đã biết em rất để ý nửa cái đầu trọc của mình, Lê Nhược Yên nhìn anh đầy hạnh phúc, kéo tay anh:
“Chú ơi có phải chú biết coi bói nữa không, biết cháu muốn mua nón?”
Chu Bác Vân cũng bị giọng nói vui vẻ của em chọc cười:
“Chú Út không chỉ biết coi bói, còn biết làm phép, bảo chú hóa phép lên chân cho cháu, ngày mai xuống giường nhấc chân trái trước, thế nào cũng đi được.”
“Cháu không phải con nít ba tuổi đâu, chú Chu, sang năm cháu vào lớp 7 rồi, lập tức là có thể vào cùng trường đại học với chú Út cho xem.”
Chu Bác Vân cười ngửa tới ngửa lui: “Chờ đến khi cháu vào đại học thì chắc chú Út cũng đã lấy vợ rồi, tỉnh đi, Tiểu Yên Nhi.”
Lê Nhược Yên lập tức lo lắng giữ chặt chú: “Chú Út, chú không được kết hôn!”
“Wow!” Chu Bác Vân wow một tiếng, uống ngụm trà, “Chẳng lẽ cháu còn định nói cháu muốn gả cho chú Út chắc?” Con nít đúng là con nít, mấy đứa con nít nuông chiều từ nhỏ đúng là không bằng những đứa nhỏ bình thường.
Lê Nhược Yên ngồi thẳng người, nắm bàn tay nhỏ, tức giận nói:
“Người đẹp trai như chú Út, chỉ có mỹ nhân khuynh thành như cháu mới xứng, ai cũng không được!”