Tags

Tháng chín, mưa to gần hơn nửa tháng.

Vào cổng chính, từ đình viện tĩnh lặng đi thẳng về phía trước một chút là có thể nhìn thấy đại sảnh im lặng trang nghiêm nhất trong căn nhà này. 12 giờ tối, căn nhà này vẫn còn sáng đèn. Ngoài tiếng nước mưa rơi xuống trên dù lạch tạch còn có thể loáng thoáng nghe thấy những tiếng bàn bạc trong phòng. Người đàn ông ngừng ở cửa, đứng yên một lúc, dưới tán dù nghiêng che một đôi mày anh tuấn, nhưng đang hơi nhíu lại vì những lời này…

Lê Nhược Yên lo lắng ngồi giữa sảnh, ngón tay lướt qua những bộ phận kim loại trên xe lăn. Vài người họ hàng đứng vây quanh em, nhìn em như đang xem xét một con quái vật, có người thỉnh thoảng thở dài, đôi khi giơ tay bóp giữa trán. Vấn đề của em rất phiền toái, khiến họ khó xử vô cùng:

“Cũng có thể qua chỗ con ở một thời gian, dù sao hiện giờ con cũng đang độc thân. Chỉ là nếu con có bạn gái thì có thể sẽ hơi phiền……”

Ông Lê ngồi ở ghế trên, trầm mặc hồi lâu, nghe chú Ba Lê Ngôn Lâm nói vậy, ngẩng đầu nhìn qua, xua tay ghét bỏ:

“Thôi, mình anh ăn chơi trác táng đủ rồi, đừng dạy hư Tiểu Yên.”

Tia hy vọng trong mắt Lê Nhược Yên lại một lần nữa vụt tắt. Em mím môi, không dám lên tiếng.

Mấy người lớn đang bàn bạc về tương lai và vấn đề ăn ở của em, chưa biết giải quyết thế nào. Sau, không biết ông Lê nghĩ đi đâu, đột nhiên nổi xung:

“Thằng con tôi đang yên đang lành, còn định năm nay đưa nó vào công ty. Tôi đã nói từ đầu rồi, ả đàn bà đó là một tai họa, xui xẻo……”

“Ba, ba đừng nói vậy. Chị dâu và anh Hai đã ở bên nhau rất nhiều năm rồi, con cái cũng đã mười hai tuổi……”

“Nếu hôm đó mẹ nó không ở trên xe thì đã không xảy ra chuyện thế này.”

Đôi mắt Lê Nhược Yên đỏ lên, nhìn chỗ này chỗ kia, hoàn toàn không biết sau này mình sẽ về đâu. Thấy người ông lúc nào cũng nghiêm nghị nhắc tới mẹ mình, tuy không cam lòng nhưng em cũng không dám tranh luận với ông ngay lúc này, chỉ biết im lặng cúi đầu, không dám phản bác. Không những thế, cho dù sau này mình được sống nhờ nhà của bất kì ai ở này, chỉ cần có chỗ ăn, chỗ ngủ thì mình cũng phải biết đủ. Bỗng nhiên, bên ngoài vang lên tiếng gõ và tiếng cửa gỗ đẩy ra kẽo kẹt. Lê Nhược Yên ngồi trên xe lăn ngẩng đầu, theo ánh mắt mọi người nhìn về bên kia……

Có lẽ người đó mới về gấp từ bệnh viện, trên người còn mặc áo blouse trắng, lớp vải bị mưa thấm ướt dính sát vào ống quần thon dài, cả người thoạt trông hơi gầy gò. Ngoài phòng vẫn còn mưa đêm liên miên không dứt, dưới ánh đèn ấm áp cũng trở nên sáng sủa. Người này đóng dù, cúi người dựng bên cạnh cửa. Ánh mắt Lê Nhược Yên chạm vào gương mặt anh, cuối cùng cũng dấy lên chút hy vọng.

“Nói những chuyện quá khứ đó làm gì?”

Đêm nay theo bác sĩ chủ nhiệm vào phòng giải phẫu, vừa mới ra liền lập tức về nhà. Giọng nói nghiêm túc, mạnh mẽ lẫn vào tiếng mưa rơi, có thể nghe rõ sự mệt mỏi, hiển nhiên là đang nói với ông Lê cố chấp. Anh nhìn sang Lê Nhược Yên đang ngồi giữa nhà, bước đến trước mặt, ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt em:

“Yên Nhi, cháu sẽ không bị bỏ rơi đâu, đừng lo lắng.”

Gương mặt người này hơi giống cha, chỉ là càng đậm nét hơn. Khi nhìn thẳng vào em như vậy, có thể thấy từ trong đôi mắt màu hổ phách kia như đang chứa ánh dương ấm áp, trong vắt đến mức có thể thấy cả bóng chính mình lẫn đôi mắt hoảng sợ, bất lực. Lê Nhược Yên kéo áo blouse trắng của anh, nước mưa đã thấm ướt cả cổ tay áo, chất liệu rất cứng cáp, dày dặn. Giọng khản đặc, em hỏi:

“Chú Út, chú sẽ không bỏ rơi cháu, đúng không?”

Người này giơ tay búng trán em một cái, khóe môi mỉm cười, nhìn thẳng vào đôi mắt ậng nước:

“Đúng vậy, tôi sẽ không bỏ rơi cháu.”

————

Kết quả bàn bạc cuối cùng là, bọn họ không đẩy em cho bất cứ họ hàng nào. Chú Út Lê Ngô Xuyên đang làm nghiên cứu sinh, dạo này thực sự bận tối mặt. Từ khi xử lý hậu sự của cha Nhược Yên xong, anh đã tăng ca ở bệnh viện mấy ngày. Còn chú Ba cả bản thân còn lo không xong thì đã bị ông Lê từ chối thẳng.

Em sẽ sống chung với ông Lê ngay tại Lê trạch, sau này ở lại Lộ Tân thị, không về Lâm thành.

Hôm đó sau khi họp gia tộc xong, Lê Nhược Yên níu chặt tay áo anh, hỏi:

“Chú Út, chú còn ở nhà ông nội không……”

Em nhớ rõ mấy năm trước lúc mình đến nhà ông nội, chú Út vẫn còn đang sống với ông, nhờ vậy mới được tiếp xúc nhiều hơn với chú. Từ dạo đó, em đã thích người chú kiệm lời, ấm áp này.

“Cuối tuần tôi sẽ về.”

Lê Ngôn Xuyên học y, dạo này đúng kỳ thực tập, vì chuyện trong nhà đã xin nghỉ rất nhiều ngày. Thực ra trước mắt sẽ không được nghỉ, nhưng để cô bé trước mặt yên tâm, vẫn nói để an ủi.

Lê Nhược Yên bị sắp xếp dưỡng bệnh ở Lê trạch, chân mãi không khá, không đứng lên được. Trong nhà có dì giúp việc họ Khâu, Lê Nhược Yên gọi theo chú là dì Khâu. Bà phụ trách chăm sóc tất cả ăn, mặc, ở, đi lại của Lê Nhược Yên, ông Lê đi làm ở công ty nhà mình, đôi khi đi công tác ở những thành phố khác, trong nhà chỉ còn hai người họ, rất yên tĩnh, cũng rất cô đơn.

Dì Khâu không biết chữ nhiều, đọc sách rất chậm, Lê Nhược Yên chỉ có thể lặng lẽ đọc sách luyện chữ một mình. Ngoài chuyện này ra, mỗi ngày em đều xem lịch, mong ngóng con số trôi nhanh hơn một chút, mong muốn cuối tuần được gặp chú Út ngày càng mạnh mẽ theo thời gian.

Tối hứ sáu, Lê Nhược Yên cố ý gọi cho Lê Ngôn Xuyên, em ngồi ở trên xe lăn lắc đùi phải, lúc điện thoại được bắt, cố ý nuốt nước miếng, bóp giọng hỏi anh:

“Đoán xem ta là ai?”

Lê Ngôn Xuyên vừa mới viết bài học y xong, nghe giọng cô bé truyền ra từ điện thoại, cong khóe miệng: “Yên Nhi, đã đi được chưa?”

Bên kia im lặng trong chốc lát, nói hơi thất vọng:

“Cháu không đứng lên được.”

Hiện giờ đôi chân em đã không có vấn đề gì, anh biết rõ tình trạng của em, dù gì anh cũng đang thực tập ở bệnh viện nơi em chữa, có bệnh tình gì chủ nhiệm sẽ nói cho anh biết. Bên kia không thấy anh nói chuyện, lại hỏi:

“Chú ơi, có phải cả đời này cháu sẽ không thể đứng lên không?”

“Không đâu, đừng nghĩ bậy.” Lê Ngôn Xuyên bỏ sách lại trên kệ, lấy đồ dùng cá nhân ở trên giường:

“Mai tan việc chú về xem.”

Chu Bác Vân đang soạn bài, nghe Lê Ngôn Xuyên nói sắp về nhà, nhét cái bánh lòng trắng trứng vào miệng, nhồm nhoàm hỏi:

“Cháu cậu hình như hồi phục không tệ.” Chu Bác Vân biết Lê Ngôn Xuyên có một cháu gái, còn từng gặp Lê Nhược Yên ở bệnh viện. Lúc trước cha mẹ Nhược Yên từ Lâm thành về thăm ông cụ, không may gặp sạt lở đất, chỉ còn mình Lê Nhược Yên, em bị thương ở đầu và chân trái. Chu Bác Vân ngẫm nghĩ, nói:

“Nếu còn chưa đứng dậy nổi, hơn phân nửa là bị tâm lý đúng không?”

“Tám phần là vậy.”

Lê Ngôn Xuyên vừa cúi đầu liền thấy vụn bánh rớt trên sàn nhà, nhíu mày, lấy khăn giấy trên bàn nhặt lên, rồi ngồi xổm xuống kì cọ chỗ đó hồi lâu.

Chu Bác Vân biết Lê Ngôn Xuyên có thói ở sạch, lúc trước chính vì người này ghét bỏ ký túc xá bốn người nên mới xin trường ký túc xá hai người. Thấy Lê Ngôn Xuyên không nói tiếng nào ngồi xổm xuống đất lau sàn nhà, Chu Bác Vân im lặng lau miệng, không dám làm rớt thêm miếng vụn nào xuống đất, càm ràm:

“Tôi nói này, Ngôn Xuyên, làm người học y, có bệnh sạch sơ sơ thì tôi cũng còn hiểu được, nhưng cái bệnh sạch của cậu là đến mức biến thái rồi đấy.”

Lê Ngôn Xuyên giơ tay ném khăn giấy dơ vào sọt rác, không quan tâm bạn cùng phòng cười nhạo, đã quen.

Nhìn Lê Ngôn Xuyên vào toilet, Chu Bác Vân giơ tay lên miệng cà khịa:

“Ê, hay bữa nào gọt luôn cái mũi đi, chỗ đó ngày nào cũng có trăm triệu vi khuẩn bay vào đấy.”

Toilet truyền đến tiếng nước chảy pha với giọng nói êm tai của Lê Ngôn Xuyên trả lời một cách mất kiên nhẫn:

“Gà trống mà cũng biết đẻ trứng, kêu thật khó nghe.”

Chu Bác Vân: “!!!”

——

Lê trạch không ở trung tâm thành phố mà ở khu phía Bắc dựa núi gần sông, từ nơi này lái xe vào nội thành mất nửa giờ, Lê Ngôn Xuyên tan tầm ra đến đây cũng khoảng 7 giờ. Luyện chữ trong thư phòng xong, Lê Nhược Yên liền không chờ nổi chạy ra cổng lớn, canh chừng con đường nhỏ duy nhất thông đến cửa nhà.

Nhưng Lê Nhược Yên chờ đến trời tối cũng không thấy chú về. Dì Khâu làm đồ ăn xong, chờ với ông Lê đến 7 giờ rưỡi, bên kia mới nhờ đồng nghiệp phòng trực ban gọi về, nói phải vào mổ, hiếm khi có cơ hội thực tiễn, phải về trễ.

Ông Lê đứng lên, lay Lê Nhược Yên sắp ngủ gục ngoài cửa, nói:

“Tiểu Yên, vào ăn cơm.”

Lê Nhược Yên dụi mắt, nhìn trong phòng khách không có bóng chú Út: “Chú Út chưa về.”

“Nó phải phẫu thuật cho bệnh nhân, không làm xong không về được.”

Nhược Yên lập tức yểu xìu, mân môi rất thất vọng. Ông Lê sợ em buồn, thuận tay xoa đầu một cái, tuy ông không thích cháu gái này mấy nhưng cũng không ghét, giờ con lớn đi rồi, chỉ còn lại đứa con gái duy nhất này, nhất định phải chăm nom cho tốt.

Ông giải thích với Lê Nhược Yên:

“Bác sĩ vốn chính là cứu tử phù thương [1], phải bỏ cái nhỏ vì cái lớn, là một nghề làm người ta hãnh diện, kính nể.”

[1] Cứu tử phù thương: cứu sống người, chữa vết thương.

Lê Nhược Yên thở phì phì, hung hăng: “Cho nên sau này chú Út thành bác sĩ thì không cần về nhà nữa, cũng không cần chúng ta nữa, chỉ cần bệnh nhân thôi phải không!”

Dì Khâu bật cười: “Sao có chuyện đó được, Ngôn Xuyên có hiếu, ngoan ngoãn, hiểu chuyện như vậy.”

Lê Nhược Yên mười hai tuổi tuy biết nghề bác sĩ rất vĩ đại, nhưng lại không muốn chú Út chỉ dành hết ấm áp, kiên nhẫn cho bệnh nhân của mình. Ăn cơm xong Lê Nhược Yên không dám đi ngủ, ngồi lì ngoài phòng khách xem hoạt hình, lâu lâu lại hỏi dì Khâu một câu: “Dì Khâu ơi, chú có gọi điện về không ạ?”

Dì Khâu lắc đầu, thấy cô nhóc này chờ đến 10 giờ rưỡi, trước sau chẳng thấy người trở về, dỗ em đi ngủ:

“Sáng mai dậy thế nào chẳng gặp được, đi ngủ trước đi, không ngủ không cao nổi đấy.”

Lê Nhược Yên cố chấp canh cửa, bấu chặt tay vịn xe lăn, khẳng định với dì Khâu:

“Không được, tuần trước đã không được gặp chú Út rồi!”

Lê Nhược Yên không chịu ngủ, nhất định phải chờ Lê Ngôn Xuyên về. Dì Khâu nói không lại em, đành phải ngồi ở phòng khách xem TV chung. Lê Nhược Yên bình thường đúng 10 giờ lên giường ngủ, làm sao thức lâu nổi, chỉ chốc lát sau là nghoẹo đầu, ngủ o o.

Em nhớ chú Út quá nên lúc ngủ cũng có thể mơ thấy bóng anh mở cửa vào, chỉ thấy bóng áo blouse trắng lờ mờ, nhưng vừa duỗi tay ra người đó liền mất dạng. Chờ đến khi mở to mắt, không biết đã mấy giờ, thấy mình đang nằm trong khuỷu tay người nọ. Anh không mặc áo blouse, chỉ mặc một chiếc áo lông xanh đen, ôm em bước từng bước lên lầu, tiếng bậc thang gỗ vang lên kẽo kẹt trong gian nhà trống nghe hơi chói tai. Lê Nhược Yên cọ cọ đầu vào lòng ngực anh, cười rạng rỡ:

“Chú Út về rồi.”

“Về rồi.”

Lê Nhược Yên thấy anh định ôm mình về phòng, giãy giụa một chút, ngồi thẳng lên: “Chú ơi chú ơi, cháu chưa ngủ đâu, cháu thấy có mùi cánh gà.”

Lê Ngôn Xuyên ra khỏi phòng mổ vẫn chưa ăn cơm, ra bệnh viện lập tức về nhà. Vừa tới nơi thấy cô nương này ngủ rồi mới định ôm về phòng trước, dì Khâu giờ đang lo hâm cơm cho anh, không ngờ bị nhóc này ngửi thấy.

Lê Ngôn Xuyên thả em xuống giữa lối đi, bảo em đi thử một chút. Từ trên tay anh xuống, Lê Nhược Yên dùng một tay khác vịn cổ tay anh:

“Để cháu thử xem.”

Em đi không được bao nhiêu, chân trái không có sức, vừa chạm chân liền cảm thấy cả xương tủy đều sắp vỡ vụn, chỉ có thể đặt toàn bộ trọng lượng lên chân phải. Lê Ngôn Xuyên ngồi xổm xuống, kéo ống quần em lên xem, thật cẩn thận sờ khẽ, men theo vết sẹo hướng lên đến đầu gối:

“Đau chỗ này?”

Lúc này cả đầu gối đều được bao trùm trong lòng bàn tay chú, như một phép lạ, toàn bộ đầu gối em đều thật ấm áp, không còn bị đau đớn khủng khiếp như trước nữa.

“Chú ơi, nếu cả đời cháu đều không đứng lên được, ông nội còn thương cháu không, chú còn thương cháu không?” Em rất sợ hãi, bây giờ ở trong ngôi nhà xa lạ này sẽ bị mọi ngươi ghét bỏ, bài xích.

Như là mẹ em, mỗi lần đến chỗ ông nội đều như một người ngoài. Nghe nói ông không thích mẹ chỉ vì năm đó cha và mẹ không được cho phép, có em liền bỏ trốn, từ đó ở Lâm thành mười mấy năm, quan hệ giữa hai cha con cũng rất bế tắc. Nhiều năm qua, cũng chỉ có chú Út này thường thích đến chỗ cha chơi, lâu lâu cũng ở lại mấy ngày, tâm sự việc nhà, nhờ vậy nên giờ em ở trong căn nhà xa lạ này mới có một người có thể ỷ lại.

Lê Ngôn Xuyên không trả lời em, trực tiếp dùng một tay ôm lên, kẹp nách xách xuống lầu như hồi còn nhỏ:

“Ngày mai đưa cháu đến bệnh viện làm phục hồi chức năng, sẽ khỏi thôi.”

Lê Nhược Yên lập tức quên biến tất cả sầu lo trong lòng, ở bên cạnh anh cười ha ha.

Lê Ngôn Xuyên làm vậy nhằm đánh mất nỗi lo của em với vết thương chân, anh bế em tới ghế ăn cơm mới thả xuống, không vội không chậm hỏi:

“Cười cái gì?”

Lê Nhược Yên giơ tay chống cằm nhìn anh, khuôn mặt vừa mới cười nhiều còn ửng hồng:

“Đương nhiên là vui vẻ rồi.” Lê Nhược Yên kéo anh lắc qua lắc lại:

“Chú Út ơi, chú không biết đâu, bữa giờ cháu nhớ chú quá trời, nhớ chú đến hoa cũng tàn [2], mặt trời cũng lặn mất tiêu.”

[2] “Đợi anh đến hoa cũng tàn rồi” là tên một bài hát.

Bản Hoàng Lệ Linh.

Bản Trương Học Hữu.

Cả dì Khâu cũng bị cô nàng lanh mồm lanh miệng chọc cười, Lê Ngôn Xuyên lấy chén đũa cho em, giơ tay búng trán:

“Học ở đâu ra, chém tiếp đi.”

Lê Nhược Yên bô lô ba la chim cò hoa lá họe, nói một hồi chợt nhìn xuống con tôm to chú Út đang lột vỏ, nước miếng sắp chảy ra, cúi đầu mong ngóng, ủ rũ so đầu ngón tay:

“Nhớ chú, tôm to cũng chẳng ăn được mấy con.”

Chương 2