Tags

Có một thời, chúng mình hằng tin có những con sóng nhỏ thầm thì đã muôn đời trong vỏ ốc…
Có một thời, chúng mình hằng tin nếu thốt lên lòng mình vào đúng lúc có ánh sao băng quét ngang trời thì mơ ước ấy sẽ thành hiện thực…
Có một thời, chúng mình hằng tin vào chiếc nhẫn bằng thép của Variusa, rằng nếu đeo nó vào ngón tay đeo nhẫn, sẽ là niềm tin lớn nở hoa, nếu ta đeo nó vào ngón trỏ, sẽ là muôn hồng ngàn tía vẻ đẹp đất trời tụ hội về đây…
Có một thời như thế, ta tin mà không hiểu. Ngày hôm nay, ơi tuổi mười tám của ta, có còn không, niềm tin vào giấc mơ cổ tích diệu kỳ?
Đằng sau cổ tích là gì? Để lấy được chàng hoàng tử của lòng mình, công chúa đã vượt qua muôn trùng gian khó, rồi bằng sự tinh tế của mình, phải nhận biết vết gợn dưới mười hai lần đệm.
Đằng sau cổ tích còn là gì nữa? Những người viết nên cổ tích có bao giờ được hưởng niềm hạnh phúc như trong chính câu chuyện cổ tích của mình? Có bao giờ ta nghĩ tới điều này. Mười tám tuổi rồi đấy, có khi nào đôi mắt ngời sáng của chúng mình không nhìn rõ những gì hiện hữu ngày trên mặt đất? Một cọng cỏ ứ tràn nhựa sống thơm ngát, những bông hoa li ti như cái chuông con trên nền rêu khô xám, chẳng lẽ đó không phải là điều kỳ diệu? Dẫu biết rằng, cuộc sống không phải lúc nào cũng có chỗ dành cho sự lãng mạn, nhưng có phải ta đã vội vã lướt qua những gì mong manh, khó nhận thấy nhất mà đất trời gửi tới.
Chuyện kể rằng, có một chiếc gương của quỷ làm ra để bóp méo, bôi nhọ sự vật, những mảnh vỡ của chiếc gương bắn vào mắt ai, người đó sẽ không nhìn thấy cái đẹp, mảnh vỡ bắn vào tim ai, trái tim ấy sẽ trở nên giá lạnh.
Chúng mình, bạn và tôi, đều không muốn bị những mảnh vỡ ấy đọng trong mắt, găm vào tim bởi ta biết rằng dù mỗi ngày qua không phải là một giấc mơ cổ tích nhưng ở đâu đó, vẫn có những nẻo đường nào đó, nơi tuổi mười tám đi qua.
Cũng vẫn là câu chuyện cổ tích đó thôi, nhưng ánh hào quang bắt nguồn từ sự ngu ngơ trẻ nhỏ đã không còn, ta sẽ chỉ gặp lại sự khô cằn của con chữ trên mặt giấy, nếu như ta không biết lắng nghe hơi thở phập phồng của sự sống phía sau con chữ, và đó cũng là phía sau cổ tích. Một niềm tin mù quáng thì không thể tồn tại vĩnh viễn, nhưng hãy hiểu cổ tích, để chúng mình lại biết tin vào những câu chuyện cổ tích của tuổi mười tám, để “trái tim ta như nắng thuở ban đầu, chưa chút gợn một lần cay đắng…” (Xuân Quỳnh).
Mười tám năm qua, đã gặp mình tại những cung bậc khác nhau của cảm xúc, có những điều đã qua và vĩnh viễn không trở lại, có những điều đang tới mà ta chưa hề biết, có lúc nào chợt tự hỏi lòng mình, những ngày tháng qua ta sống hay ta tồn tại?
Khép lại chặng đường mười tám năm, là kết thúc, mà lại là bắt đầu, triết lý một chút, bâng khuâng một chút, để hiểu hơn những câu chuyện cổ tích nằm lòng thời thơ dại, và giữ gìn chúng như một hành trang quý báu cho chặng đường đời kế tiếp chặng đường mười tám năm, rồi đây chính ta sẽ phải nhìn nhận những gì đang tới một cách sâu sắc hơn như ta đã biết nhìn sâu vào phía sau cổ tích, năm ta mười tám tuổi, phải không bạn, phải không tôi?…”
Minh Ngọc
(Hoa học trò số 299 ngày 2-9-99)