Giáo đầu ma quỷ vs. Loli bánh bao.
Tiết thứ hai buổi chiều là nữ công, Yến Thất làm kim chỉ cũng tính là tạm ổn. Có thể thêu được bao nhiêu kiểu dáng thì khoan hẵng nói, nhưng bù lại tốc độ cực mau, vì tay vững nên khi cầm kim đâm xuống, từng mũi kim đều có thể đâm đúng vị trí mặt trái. Nhìn chính xác thì đâm chính xác, tốc độ vèo vèo, hơn nữa từ nhỏ đến lớn chưa từng bất cẩn đâm kim vào tay bao giờ.
Việc may vá là kỹ năng cơ bản nhất mà một người con gái cần phải có, thậm chí có thể không biết chữ nhưng tuyệt đối cũng không thể không biết kim chỉ. Thế nên trước khi nhập học thì các cô bé đều đã được học căn bản ở nhà rồi, sau khi vào thư viện Cẩm Tú thì đều học những thứ cao cấp hơn.
Thêu mũi đột là kỹ thuật thêu cơ bản nhất, đơn giản nhất, tất cả các học sinh trong lớp đều biết làm. Bây giờ tiên sinh sắp bắt đầu dạy chính là phối hợp màu chỉ, những màu chỉ nào phối hợp với nhau đẹp nhất. Những chỉ nam phối màu kinh điển trong “Hồng Lâu Mộng” [1] gần như đều đã bị học nát, cái gì liễu hoàng phối thông lục, tùng hoa phối đỏ đào; giờ này tiên sinh đã dạy đến những thứ còn phức tạp hơn nhiều, ví dụ như thiển thông, thanh cam phối trắng thuần, tím tử đằng, lam yến phối hồng trà [2]. Đến hết tiết mắt Yến Thất đều thành 3.
Lúc giữa tiết, trai trường Tề tiên sinh đến tìm Yến Thất, đưa cho nàng một bức thư phê chuẩn gia nhập hội kỵ xạ, đồng thời trả lại đơn xin gia nhập hội y dược. Trước khi rời đi còn nhìn nàng một cái đầy huyền bí, sau đó thở ra bốn chữ: “Dũng cảm đáng khen.”
…… Cái này vẫn là đổi cách nói nàng béo đúng không?!
Chiều nay tiết thứ ba và tiết thứ tư đều bị dùng làm thời gian kiểm tra đầu vào của các hội nhóm. Ai sắp múa thì thay đồ múa, ai sắp tập võ thì thay áo ngắn, sắp bơi lội thì thay đồ bơi [3], ai sắp nuôi sâu thì lấy sâu ra, sắp nuôi heo……
Võ Nguyệt hồi hộp ôm một thanh kiếm ngắn đến Tập Hiền bình, Lục Ngẫu bình tĩnh ôm cây tranh của mình đến Linh Âm thủy tạ. Yến Thất tay không, đơ mặt đi ra trường bắn.
Muốn đến trường bắn thì phải đi ngang Đằng Phi tràng, một đám nam sinh đông đúc đang ở đó đá bóng vô cùng náo nhiệt. Trong đó có cái cực tinh mắt, từ xa đã thấy một cục thịt lăn tròn đều hướng về phía này, lập tức quăng mọi người ra sau ót, chạy nhanh qua.
“Yến tiểu béo, đi đâu đấy?” Nguyên Sưởng cười xấu xa chắn trước mặt Yến Thất.
Đậu moá ta không cần tên hiệu này.
“Đi trường bắn.”
“Trường bắn?” Nguyên Sưởng khó hiểu, “Giờ này trường bắn đang chọn người tham gia hội kỵ xạ, cô chạy đến đó hóng chuyện cái gì?”
“Ư.” Yến Thất nói.
“…… Ư cái gì ư! Đang hỏi cô đấy! Đi trường bắn làm gì?” Nguyên Sưởng giơ tay, búng ngay ót Yến Thất cái bóc.
“Vào hội kỵ xạ chứ gì.” Yến Thất vòng qua Nguyên Sưởng tiếp tục đi về phía trường bắn.
Nguyên Sưởng hơi kinh ngạc, xoay người đi theo bên cạnh Yến Thất nghiêng đầu trừng nàng: “Cô bị bóng đập trúng ngốc rồi phải không? Cô á? Kỵ xạ? Cô lên ngựa nổi không? Kéo cung nổi không? Đừng không biết tự lượng sức nha Yến tiểu béo, ngoan ngoãn đi tham gia hội ẩm thực đi.”
Mợ nó anh tưởng ông không muốn vào hội thực phẩm hả.
Mợ nó quan trọng là trường anh không mở hội thực phẩm được không.
“Cô nói thật à?! Cô xin vào hội kỵ xạ thật?” Nguyên Sưởng thấy Yến Thất quyết đoán đi về phía trường bắn, lúc này mới nhận ra cô béo này không nói giỡn.
“Ừ, thật.”
Nguyên Sưởng cười “Ha” một tiếng: “Vậy tốt, tôi đi theo cô qua đó xem. Hội kỵ xạ mỗi năm chỉ tuyển mười người, tôi ngược lại muốn nhìn cô có thể làm người được chọn thứ mấy.”
“Không cần nhìn, tôi đã là hội viên chính thức rồi.” Yến Thất nói.
“Cô còn dám nói dối?!” Nguyên Sưởng trừng nàng, “Cô mà là hội viên chính thức thì tôi chính là thiên hạ đệ nhất tiễn [4]!”
Cái này thì có thể có đấy.
“Đừng đi theo tôi, cậu không xúc cúc à?” Yến Thất thoáng nhìn qua khóe mắt, thấy một góc khác rất xa trên Đằng Phi tràng, cách một vạt cỏ lại qua một hồ nước, trong một vườn hoa, sau một góc đình hóng gió, dưới một gốc cây ngô đồng, đồng chí Yến Tiểu Cửu đang liếc trợn trắng mắt về phía này, giấu hai tay vào tay áo, lướt ngang qua một bóng ma.
“Giáo đầu còn chưa tới, tôi đi chốc lát không sao cả.” Nguyên Sưởng cong nửa miệng, vẻ mặt ngạo nghễ, “Huống chi với tài nghệ của tôi, không tập dăm ba bữa cũng sẽ chẳng ảnh hưởng chút nào.”
Đúng là ranh con quỷ sứ.
Băng qua Đằng Phi tràng, thấy trên trường bắn đã toàn đầu là đầu chật như nêm cối, lâu lâu còn ầm lên một trận tiếng vỗ tay trầm trồ. Kiểm tra vào hội đã bắt đầu rồi, những nam nữ sinh mới nhập học tụ tập đông như kiến, ai cũng nhìn nhau vừa tò mò tìm hiểu vừa đánh giá lẫn nhau.
Không hổ là bộ môn kỵ xạ, e là số lượng những học sinh mới xin vào hội cũng là đông nhất trong tất cả các hội nhóm. Đáng tiếc, mỗi năm chỉ chọn mười người, có thể thấy mục tiêu chính là chất lượng hơn số lượng.
Đứng ngoài trường bắn, trừ những thí sinh tới tham gia tuyển chọn thì cũng có rất nhiều người tới vây xem náo nhiệt, bọc kín quanh sân ba tầng trong ba tầng ngoài kiến chui không lọt. Yến Thất chen chúc dọc theo bức tường người đi đúng một vòng, không thấy chỗ hổng nào có thể len vào trường bắn. Đang định vòng tiếp vòng thứ hai thì chợt nghe Nguyên Sưởng nói tiếng “Ngốc chết ngốc chết!” Sau đó đã bị hắn túm cánh tay ngang nhiên vạch đám người ra chen thẳng vào.
Võ Trường Qua đứng thẳng trong sân. Hội kỵ xã tuyển chọn nhân tài, đương kim giáo đầu đương nhiên phải đến đứng đây trấn ải. Trừ hắn ra còn có Tạ Phi, nghe nói Tạ Phi là học sinh nữ mà hắn đắc ý nhất. Bên cạnh Tạ Phi còn có vài “khối cao” cả trai lẫn gái, hiển nhiên đều là thành viên hội kỵ xạ, đứng đây chứng kiến những thành viên mới ra đời.
Đã tuyển chọn thì đương nhiên không thể không có thi đấu kiểm tra. Tất cả những người đăng kí xếp thành đội tiến hành bắn bia theo thứ tự, mỗi người năm mũi tên. Lấy một nửa có số vòng cao tiến vào đợt tỷ thí thứ hai, nửa còn lại đương nhiên bị đào thải. Vì có rất đông người đăng kí, để tiết kiệm thời gian nên chia làm mấy đội tiến hành cùng lúc. Tạ Phi và những hội viên cũ mỗi người giám sát một đội, ghi chép thành tích, sau đó xếp thứ tự.
Yến Thất ở ngoài sân nhìn một hồi, cảm thấy hôm nay hẳn là sẽ không huấn luyện gì, quay người định đi. Lại bị Nguyên Sưởng túm về, nhìn nàng nửa cười nửa không: “Sao thế, không phải cô là thành viên chính thức à, sao lại đi rồi? Không lên hỏi giáo đầu bài tập hôm nay à?”
“Hôm nay hẳn là sẽ không có thời gian huấn luyện, ở lại đây không có nghĩa gì.” Yến Thất nói.
Nguyên Sưởng đang định nói tiếp, Võ Trường Qua bên kia lại nhìn thấy Yến Thất, đỉnh mày khẽ nhướn, thản nhiên ngoắc ngón tay về phía Yến Thất. Yến Thất bất đắc dĩ liếc sang Nguyên Sưởng đang trắng trợn “vui sướng khi người gặp họa”, nói: “Cậu xem, tôi đã nói tôi là hội viên chính thức rồi mà.”
Những người phụ trách ghi thành tích cho thí sinh dự thi đều là thành viên của hội, Võ Trường Qua chỉ lo đứng một bên quan sát, Yến Thất đi đến trước mặt đầu tiên là hành lễ với hắn, nói câu “Tiên sinh”, sau đó chờ hắn chỉ thị.
“Từ hôm nay trò sẽ bắt đầu huấn luyện trong hội,” Võ Trường Qua chỉ lo nhìn các học sinh đang bắn tên ở giữa sân, không bố thí Yến Thất nửa ánh mắt, “Đầu tiên chạy mười vòng quanh Đằng Phi tràng, trong lúc chạy không được ngừng nửa bước, ngừng một bước phạt một vòng. Đừng tưởng ta không có mặt thì có thể giở trò lười biếng, hôm nay không chạy xong thì trò cũng không cần về nhà.”
—what**hợi!
Một vòng Đằng Phi tràng ít nhất 400 mét, mười vòng, 4000 mét. Đừng nói là thiên kim tiểu thư cổ đại nuôi nấng yểu điệu trong khuê phòng, cho dù là đám học sinh trung học thân thể khoẻ mạnh ở đời bên kia cũng không thể nào làm được chuyện mới vào là 4000m.
“Học trò chỉ sợ không làm được.” Yến Thất ăn ngay nói thật.
Võ Trường Qua cuối cùng ban cho Yến Thất một con mắt, trên mặt lại hiện lên nét cười như không đáng ghét kia: “Trò vào thư viện Cẩm Tú để làm gì?”
“Cũng không phải để học kỵ xạ.” Yến Thất nói. Thế nào, ngươi tưởng tất cả nữ nhân đi học đều chỉ để gả chồng thôi hả? Muốn gả chồng cũng không cần chạy một lần đến 4000 mét đi.
“Không muốn học? Được.” Nét cười đáng ghét của Võ Trường Qua lại sâu vài phần, “Điều thứ nhất nội quy thư viện Cẩm Tú là gì?”
Trung quân ái quốc, tôn sư trọng đạo.
“Không nghe lời tiên sinh, xem như bất kính bất tôn. Theo nội quy có thể khuyến lui, nếu như không chịu, có thể trực tiếp gạch tên.” Võ Trường Qua hai tay ôm ngực, hơi hơi hạ vai xuống, đôi mắt sắc nhìn thẳng Yến Thất, “Nói đến cùng cũng chỉ là gạch tên mà thôi, nghĩ chắc trò cũng sẽ không để ý lắm. Nếu là thế, ta không ngại làm người đệ đơn gạch tên cho trò, ý trò thế nào?”
Gạch tên chính là đuổi học, những học sinh bị trường đuổi học về nhà, cả đời đều đừng mong ngóc đầu lên lần nữa. Danh tiếng như vậy chẳng hơn thất trinh thất đức là bao, thậm chí có học sinh bị trường gạch tên xong còn xấu hổ tự sát, có thể thấy hậu quả của việc gạch tên nghiêm trọng cỡ nào.
“Học trò đây đi chạy.” Yến Thất nói.
Võ Trường Qua xem cô mập này trên mặt lúc nào cũng không lo không giận gió nhẹ mây trôi, trong đáy mắt hiện lên một tia hứng thú: Con gái Yến Tử Thầm…… Ha ha.
[1] Cách phối màu trong “Hồng Lâu Mộng”: xem thêm ở đây.


[2] Liễu hoàng phối thông lục:

Tùng hoa phối đỏ đào:

Thiển thông:

Thanh cam:

Tím tử đằng:

Lam yến:

Hồng trà:

[3] Nguyên tác là “giao nhân y”, “giao nhân” là người cá.
[4] Tiễn: xạ thủ, người bắn cung.
【Ngoài lề: Cẩm Tú】
Yến Thất: Cha, rốt cuộc ngài đã làm gì Võ Mười Hai mà ổng lại làm thế với con? Cha, ngài nói đi, cha?
Yến Cửu: Bắc mạc xa quá, wifi không tốt.
Yến Thất: Tôi mới thấy cha spam selfie trên tường mà, toàn là hình ăn BBQ các kiểu tư thế bên rìa sa mạc.
Yến Cửu: Nhưng lúc Võ Mười Hai nhắn ổng đã off rồi.
Yến Thất: Ô? Nhắn gì vậy?
Yến Cửu:『Yến Nhị mi có tiền mua thịt ăn BBQ, mà lại không có tiền trả hai lượng bạc mượn ta mười năm trước hả?!』
Yến Thất: ……Lẽ nào đây chính là “đời cha ăn mặn đời con khát nước” trong truyền thuyết……?