Tags

“Vì sao lúc nào muội cũng trốn tránh? Vì sao muội biết chân tướng xong thì vẫn còn có thể im lặng đối diện? Nhạn Nhi, ta thật sự không hiểu gì về muội cả! Rõ ràng muội thông minh là thế, nhưng lúc nào cũng sắm vai người hồ đồ nhất! Ta chỉ xin muội, đừng làm chính mình quá mệt mỏi! Muội là tình yêu đầu tiên của ta, cũng là người cuối cùng mà ta yêu, ta sẽ không bao giờ vì ai lần nữa. Trong lòng ta cũng sẽ không để bất cứ ai bước vào nữa.” Một lời hứa hẹn, chính là sông cạn đá mòn cũng sẽ không thay đổi.

Có những người, nhìn như lăng nhang, đa tình khắp nơi; có những người, nhìn như bạc tình, ở đâu cũng lạnh lẽo vô tình, thật ra bọn họ lại là những người coi trọng tình cảm nhất, chỉ cần bọn họ mở miệng ra thì cả cuộc đời này sẽ không thay đổi.

“Một đời một kiếp một đôi người, đó chính là điều muội theo đuổi! Muội không quen dùng chung với người khác, muội thích “độc nhất vô nhị” thuộc về mình muội.” Có lẽ trước kia đọc tiểu thuyết quá nhiều, niềm tin “một đời một kiếp một đôi” này đã khắc sâu vào lòng.

“Ta nhất định sẽ làm được.” Hắn nhất định sẽ làm cho nàng xem, không có chuyện gì có thể làm hắn chịu thua được.

Tả Phỉ Nhạn cười một tiếng nghịch ngợm, “Muội chờ, muội chờ “duy nhất” của muội.”

Dáng người nhẹ nhàng cười khẽ từ từ biến mất khỏi cửa hông, mảnh trời chỉ thuộc về riêng hắn này, giờ chỉ còn lại một mình hắn. Nhưng, nơi này đã có thêm hơi thở của nàng, những đóa hoa sẽ càng nở thật xinh đẹp.

Hắn không dễ hứa hẹn gì với nữ nhân, cho dù là mối tình đầu thanh mai trúc mã Ý Vận đi nữa, hắn cũng chưa từng hứa hẹn điều gì!

Có lẽ, ở đúng thời điểm, gặp được đúng người, chỉ là sai hoàn cảnh!

Hắn là chân long thiên tử, hắn không sợ, hắn nên vì Nhạn Nhi, vì chính mình, mà quyết đấu với tất cả mọi thứ xung quanh!

Yêu một người không sai, nhưng nếu chỉ yêu mà không thể có được, đó chính là một kẻ vô năng! Hắn không làm được chỉ đứng xa xa lặng lẽ bảo vệ, hắn muốn đi tranh, đi giành lấy phần hạnh phúc thuộc về mình, tựa như lúc trước Nhạn Nhi từng làm để hắn chú ý tới nàng vậy!

Một đời một kiếp một đôi người, nắm tay cả đời, bên nhau đến già! Hắn không biết có bao nhiêu người làm được, nhưng hắn nhất định sẽ làm được! Hắn sẽ không bỏ cuộc.

Nhạn Nhi, muội hãy xem đi! Ta sẽ tự tay giúp muội mặc vào giá y ta đo may cho muội.

Phía chân trời, những tầng mây đã từ từ tan mất, lộ ra ráng hồng xinh đẹp, như đang cổ vũ hắn!

Long Ngâm Điện, Vu Vĩ Kỳ đứng nhìn chằm chằm vào cánh cửa hông đang đóng kia, các đốt ngón tay nắm chặt lại, gân xanh nổi lên, hắn phải nhẫn nại! Chỉ có nhẫn nại, mới sẽ không làm ra những chuyện thất thố.

Trở về lần này, hắn phát hiện cảm xúc của mình càng ngày càng khó kiểm soát, hơn nữa nhìn thấy khi bọn họ ở cùng một chỗ không khí yên vui như vậy, hắn càng không nhịn được muốn phá hỏng!

“Phu quân.” Không biết từ khi nào, Tả Phỉ Nhạn đã chạy đến trước mặt Vu Vĩ Kỳ đang đứng sững sờ, nhẹ giọng kêu.

“Nói chuyện xong rồi?” Bất mãn với sự thất thường của chính mình, giọng điệu nói chuyện với nàng cũng trở nên nóng nảy.

“Đúng vậy!” Lướt qua bên người hắn, đi đến trước mặt Thủy Liên, Thủy Điệp, xem xét hành lý bọn họ thu xếp có còn thiếu sót gì không.

“Công chúa, chúng ta cứ vậy mà trở về ạ?” Thủy Liên mềm mại hỏi, ánh mắt liếc về phía cánh cửa hông đóng kín, không biết công chúa đã nói chuyện gì với bệ hạ, thời gian nửa chén trà nhỏ này, sắc mặt Phò Mã vẫn luôn hầm hầm không vui.

“Bằng không thì sao?” Tả Phỉ Nhạn bật cười hỏi lại.

“Bệ hạ không muốn giữ công chúa lại ạ?” Thủy Điệp bật hỏi mà không suy nghĩ.

Quan hệ giữa công chúa và bệ hạ đã khác xưa, bệ hạ sẽ thả công chúa về Vu gia thật ư?

“Điệp Nhi…” Tả Phỉ Nhạn trầm giọng nói, trong giọng nói hơn một tia bén nhọn.

“Điệp Nhi biết sai.” Thủy Điệp lập tức xin lỗi, biết mình đã hỏi chuyện không nên hỏi.

“Về sau chuyện nào nên hỏi, chuyện nào không nên hỏi, không cần chủ nhân ta phải dạy nữa đúng không? Nếu không biết, vậy thì ở lại Lễ Nghi Phòng trong cung học quy củ cho tốt rồi đến bên ta sau.” Xem ra, là mình dung túng các nàng quá nhiều thật, làm các nàng không biết câu nào nên nói, câu nào không nên nói.

“Được rồi! Thu xếp hành lý xong chúng ta trở về đi!” Không nhìn bọn họ nữa, lại đổi sắc mặt đến bên Vu Vĩ Kỳ.

“Ngựa của ta ở ngoài cửa cung.” Vu Vĩ Kỳ nói đơn giản.

Đưa tay ra cho hắn cầm, theo bước chân hắn từ từ đi ra khỏi nơi hoàng huynh.

Con ngựa đen tựa như chủ nhân nó vậy, toàn thân tản ra khí phách và lạnh lùng, làm người ta không dễ tới gần.

Vu Vĩ Kỳ ôm eo nàng, nhảy nhẹ một cái, người đã ở trên lưng ngựa, khi con ngựa phát hiện nhiều thêm một người, phát ra tiếng kêu bất mãn, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại, bắt đầu lên đường với tốc độ cực nhanh, như là đang kiểm tra người còn lại trên lưng có khả năng để nó chấp nhận hay không, cũng có thể là, muốn mượn từ lực chấn lớn, làm cho người trên lưng ngựa văng ra!

“Đây là ngựa tốt ngàn dặm?” Nàng cảm giác được địch ý và sự khinh thường của con ngựa đối với nàng rất rõ ràng, nhưng nàng không thèm để ý, bởi vì nàng có lòng tin có thể làm con ngựa này chấp nhận nàng.

“Ừ.” Vu Vĩ Kỳ nhìn thoáng qua nàng, ngẩng đầu lại tiếp tục nhìn chằm chằm con đường phía trước.

“Vì sao chàng lạnh lùng với ta như thế? Ta là thê tử của chàng.” Bất mãn hắn nãy giờ không để ý đến mình, Tả Phỉ Nhạn không thể nhịn được nữa, mở miệng trách.

“Vậy vì sao khi nàng đối diện với ta, lại vẫn đeo mặt nạ?”

Hắn hỏi lại, làm cho Tả Phỉ Nhạn im lặng không nói được gì, nàng không biết nên trả lời như thế nào, đúng là nàng đang đeo mặt nạ, nhưng làm sao hắn phát hiện được?

“Khi gặp ta, nàng có thể không mang mặt nạ! Giống như nàng nói, chúng ta là phu thê! Nàng là thê tử của ta, còn ta là trượng phu của nàng, là người để nàng dựa vào cả đời.” Chiếc mặt nạ trên mặt nàng, hắn đã muốn tháo ra cho nàng từ lâu, nhưng vẫn luôn không biết nên bắt đầu từ đâu.

“Ta không có đeo, cũng không cần phải tháo mặt nạ xuống, nhưng chàng thì sao! Đeo mặt nạ lâu như vậy không mệt ư?” Từ lần đầu tiên gặp mặt, hắn vẫn dùng sự lạnh lùng như một chiếc mặt nạ kín mít không kẽ hở.

“Giống như lời nàng, ta cũng không hề đeo bất kì mặt nạ gì!” Nàng không muốn thừa nhận, vậy vì sao hắn phải thừa nhận? Bọn họ đều không thể chạm đến trái tim nhau, tuy đang dựa sát gần kề, nhưng lúc nào cũng cách thiên sơn vạn thủy.

“Chàng lạnh lùng quá!” Lạnh lùng đến mức tựa như trái tim cũng bị đóng băng mất! Những chuyện này nàng không muốn nói thêm nữa!

“Có lẽ vậy!” Trong đôi mắt đen sâu như màn đêm bỗng dưng hiện lên một tia lạnh lẽo, lướt qua biến mất.

“Vì sao chàng làm ta hiểu lầm?”

“Không phải nàng đã biết rồi sao?”

“Ta chỉ biết phụ thân thật sự của con ta là ai, về phần những gì đã xảy ra, ta chẳng biết chút gì, chàng thân là phu quân, có phải nên giải thích một chút không?” Tả Phỉ Nhạn hạ mắt xuống, bắt đầu trở nên bí ẩn kì lạ.

“Ta là phụ thân duy nhất của nó.” Nắm chặt cằm nàng, làm cho nàng nhìn thấy sự kiên quyết trong đôi mắt!

“Con ta không có phụ thân duy nhất, nó là của một mình ta! Ta chỉ muốn biết, rốt cuộc là đêm đó đã xảy ra chuyện gì?” Chuyện đó chắc chắn có liên quan đến hắn, sở dĩ nàng không hỏi hoàng huynh, là vì sợ tình nghĩa huynh đệ giữa hoàng huynh và hắn sẽ chấm dứt.