Tags
Thâm Hô Tích là CP Châu Thâm x Vương Tích từ chương trình Thanh Nhập Nhân Tâm 2018.
Cần Thâm Thâm là CP Châu Thâm x Lý Khắc Cần từ chương trình Bài hát của chúng ta 2019.

Trong mùa đông này,
chú sơn ca đã gặp được cây đại hồ cầm của mình.
Nhưng đây không phải chỉ giới hạn trong mùa đông.
Bởi vì bọn họ vẫn còn rất nhiều rất nhiều phổ nhạc,
thật nhiều thật nhiều bài ca,
phải tiếp tục hát cùng với nhau.
Trọng điểm: Hợp ý Shi. Tạm dịch.
Một cặp CP đặc biệt bi thảm. Sau BE 512, ngoài mặt, trên cơ bản thì ai đi đường nấy, gần như không đề cập đến, gõ đến tình cảm thật sự của CP thì thua. Lúc đầu, những người có khả năng kiểm soát kém sẽ thực sự đi nói chuyện bậy bạ khắp mọi nơi, và đôi khi một số tương tác chọc vào điểm G của fan CP có thể tưởng tượng đến cả tên con là gì sinh mấy đứa (phép so sánh thôi đừng để ý), đa số fcp biết không làm phiền người khác (như tôi (˶‾᷄ ⁻̫ ‾᷅˵)) Fan cũ thoát fan, đi đọc fic hoặc theo dõi Weibo âm thầm ủng hộ, một phần rất cuồng nhiệt hơn nữa còn rất điên khùng, ma quỷ thì lên tiếng quấy rầy người khác, có cả đi khuyên vợ chồng người ta ly hôn nữa (không nhìn nhầm đâu, có người làm điều này thật đấy) gây chiến khắp nơi xé mặt khắp chốn hắt nước bẩn lên người SS nói khổ tình buộc CP đàn anh nói WX buộc CP đàn em hút máu không từ thủ đoạn để kiếm fame. Tổng kết chính là một vài fcp đáng ghét cứ đi làm trò khắp nơi làm cho Thâm Hô Tích ngừng hợp tác. SHX là cặp CP người thật đầu tiên mà tôi ship, xem từ lúc họ mới gặp nhau, đến nhiệt tình nỗ lực vì người kia, đến cuối cùng không còn tương tác công khai nữa. Tôi đã nghĩ tôi có thể dưỡng lão ở siêu thoại rồi, sau đó nhận ra tôi cũng không muốn tự kỷ một chỗ nữa, cho nên tôi thoát hố, không quan tâm siêu thoại, không chủ động đi tìm những chủ đề liên quan đến SHX. Tối nay đọc được câu hỏi của cô tôi đột nhiên muốn trả lời nên hơi dài dòng chút. Ở trên là sơ lược quá trình tôi ship SHX và Trăng cong cong thật sự là một bài hát hay, hy vọng mọi người không cần vì nguyên nhân gì mà phủ định nó. QSS [Cần Thâm Thâm] thật sự hahahaha rất hạnh phúc. Tôi có thể nói trong Bài hát của chúng ta tôi chỉ xem trích đoạn của hai người họ không? Đối với thầy Lý [Lý Khắc Cần] tôi chỉ có ấn tượng mỗi “Mặt trời đỏ”. Trong Bài hát của chúng ta nghe được rất nhiều bài hát kinh điển của thầy, lần đầu tiên cảm nhận được vẻ đẹp của những bài hát tiếng Quảng Đông. Thầy là một tiền bối lớn quá lợi hại. QSS nếu nói là CP thì thật ra càng giống tổ hợp [nhóm nhạc] hơn bởi vì fcp đã bớt bớt rất nhiều, ít nhất cho tới giờ tôi vẫn chưa thấy vụ war đẫm máu nào. Những bài hát họ kết hợp đều có thể ra album, bài nào cũng siêu siêu siêu hay.
[Dịch đoạn fanwar lòng tui đaooo thấy mợ T_T]
2. Giọng của Châu Thâm thanh tao và bí ẩn, nhưng sau khi nghe lâu sẽ có một cảm giác tiếc nuối không biết vì sao. Giọng của Vương Tích mang lại cho Châu Thâm một sức nặng, giống như một con thuyền trôi được neo lại, cảm giác như cuối cùng có thể nghỉ ngơi một chút vậy. Giọng nói của Vương Tích điềm tĩnh và gợi cảm, nghe lâu sẽ có một loại cảm xúc hơi chua xót, cay đắng, mà chính sự mộng ảo trong giọng của Châu Thâm đúng lúc có thể hòa tan sự cay đắng này. Tôi vẫn còn nhớ rõ đoạn đầu tiên bài Over the rainbow lúc giọng Vương Tích cất lên lập tức nâng giọng của Châu Thâm lên, tuyệt đẹp.
3. Nói thêm một chút cũng không sao. Bạn có biết tại sao cả Vương Khải và Dư Địch đều muốn tam ca không? Hãy nói theo cách này, Vương Tích giống như khung và đường nét trong một bức tranh. Châu Thâm giống như màu sắc và ánh sáng trong bức tranh ấy. Họ đã là một bức tranh đẹp, nhưng chỉ thiếu duy nhất là một người trong tranh, Vương Khải và những người khác đều khao khát trở thành người trong bức tranh này. Thực tế, cá nhân tôi cảm thấy Vương Tích đại diện cho một quá khứ sâu sắc, và Châu Thâm đại diện cho một tương lai còn mờ mịt, quả thật thiếu một “hiện tại” qua lại giữa hai cực, nhưng tôi lại rối rắm vụ hai người song ca cũng rất thú vị nữa, dù sao thì, những điều quan trọng nhất trong cuộc sống cũng nằm ở chỗ không có được và đã mất đi.
***
Comment của Shi:
Biết đến Châu Thâm lần đầu tiên từ nhiều năm trước khi nghe “Đại Ngư” nhưng lúc đó hình như “duyên phận” chưa tới nên vẫn chưa để ý nhiều. Shi thậm chí còn chẳng coi “Đại ngư hải đường”. Sau này khi tình cờ “gặp” bộ Hoa niên, mới nhận ra bài Đại Ngư hợp với người mình thương quá đỗi, từ đó mới thật sự nhìn lại hai chữ Châu, Thâm. Nhưng cũng không đi nghe bài nào khác của bạn, vì… không hứng thú.
Bẵng đi một thời gian, tình cờ Youtube recommend bài “Thiên hạ hữu tình nhân” của Cần Thâm Thâm. Làm một con thanh khống, Shi lập tức dành 2 ngày cày hết 12 tập show Bài hát của chúng ta 2019. Lúc đó vẫn chưa get được Tiêu Chiến, hoàn toàn là stan Châu Thâm.
Ôi trên đời sao lại có đôi song ca hoàn hảo như vậy, giọng hai người hoà vào nhau quá tuyệt vời. Lúc mới xem có nghe chú Phí Ngọc Thanh nhận xét về mối quan hệ của CP Cần Thâm Thâm này, chú bảo đó là hai người bạn có cùng chí hướng trong âm nhạc. Lúc đó Shi cảm thấy hai người hát tình ca quá hay, nhưng vì biết đến Lý Khắc Cần từ trước (đã có vợ con đề huề) nên vẫn không thể nào gán ghép hai người theo hướng tình cảm được. Và thật ra với Shi, hai người cũng không có “thứ tình cảm đó”.
Coi xong thì đói. Lần mò đi kiếm vết mèo. À lúc đó vẫn chưa gọi là mèo. Chỉ gọi là Châu Thâm. Xem có bài giới thiệu Thanh Nhập Nhân Tâm bảo ôi một dàn các anh đẹp trai hát giọng opera, lại có một ông chú nào đó tên Vương Tích giọng siêu trầm song ca với Châu Thâm. Ở đâu có giọng trầm, có trai đẹp, ở đó có Shi.
Thế là lọt hố. Biết đến Thâm Hô Tích. Lúc mới xem cũng rất ngạc nhiên, vì trong Bài hát của chúng ta Châu Thâm trông rất tự tin, vui vẻ, hơi nghịch ngợm, nhưng rất thông minh. Xem Thanh Nhập Nhân Tâm mới biết, à thì ra sự tự tin đó không phải bẩm sinh mà có. Cảm ơn anh, cảm ơn các anh, đã nuôi mèo thật tốt, để cậu chàng có thể bước đi tiếp một mình.
Kể một tràng để mọi người biết thật ra tôi thiên vị Cần Thâm Thâm hơn là Thâm Hô Tích, nhưng tôi vẫn nuối tiếc về Thâm Hô Tích. Sau khi nghe Trăng cong cong, rồi nghe nhiều bản Remix Thâm Hô Tích, và cả nhiều bản solo của Châu Thâm và Vương Tích, tôi mới nhận ra tại sao mình “khao khát” cặp đôi này đến vậy. Tuy những bài song ca của Cần Thâm Thâm đều là kiệt tác, nhưng chính bởi vì nó hoàn hảo qúa, nên có thể ví như… văn mẫu chăng? Còn về Thâm Hô Tích, giọng riêng của Vương Tích quá trầm, rất êm, rất an tâm, rất buồn, rất “không có ngày mai”. Giọng của Châu Thâm rất mềm mại, rất thanh thoát, rất “tiên”, nghe như được ôm trong một tấm thảm lông mịn vậy. Nhưng nhạc của Châu Thâm nghe nhiều thì sẽ thèm một “bến đỗ”, vì giọng của bạn cứ bay, cứ bổng, cứ phấp phới. Chính vì vậy, khi Thâm Hô Tích song ca, vừa đủ. Giọng Châu Thâm mang bài hát tuy sầu mà không thảm, tuy bi mà không luỵ. Giọng Vương Tích thì lại chính là “bến đò”, là “cái neo”, là “quy túc”, là bụi trần níu giữ vạt áo tiên. Và ngược lại, giọng của Châu Thâm có sức mạnh làm dịu đi mọi đau khổ, tuy vẫn đau, nhưng dường như trong lòng vẫn biết, qua cơn đau, ngày mai sẽ sáng.
Tại sao Cần Thâm Thâm không làm được điều này? Shi không biết nữa, nhưng giờ nhớ lại lời nhận xét của chú Phí, Shi nghĩ đó là bởi vì tuy hai người hát rất nhiều tình ca sầu thảm, nhưng đều hát như hai người ngoài cuộc, cùng cảm thán về một cuộc tình chăng?