Tags

Giáo đầu ma quỷ lên sân khấu.


Tiết đầu buổi chiều là môn kỵ xạ. Về lý thì kỵ xạ cũng là một loại hoạt động thể dục thể thao, vốn nên nằm chung trong môn kiện thể. Nhưng sở dĩ lại tách ra thành một môn riêng chính là nhằm thể hiện rõ sự coi trọng và tôn sùng của thời đại này đối với bộ môn kỵ xạ. 

Các cô gái lớp Hoa Mai nhịp nhàng cùng thay đồ, mặc trang phục cưỡi ngựa vào. Nói đến cưỡi ngựa bắn cung thì khó tránh đề cập đến Hồ phục [1]. Ở thời đại này cũng có người Hồ, người Hồ cũng mặc Hồ phục, sau khi lưu truyền đến Trung Nguyên thì bị người Trung Nguyên biến đổi rất nhiều. Thời này tiếp tục sử dụng thân áo và tay áo hẹp, vạt áo có ba loại độ dài: qua mông, đến đầu gối và đến mắt cá. Các cô gái đa số chọn kiểu đến đầu gối, vừa che được người vừa tiện cử động. Về phần cổ áo, cổ tay áo, và vạt áo thì có rất nhiều kiểu dáng, thích kiểu nào làm kiểu nấy, thích gọn thế nào thì làm thế nấy. Cứ thế, bình thường cũng có rất nhiều cô gái mặc Hồ phục như trang phục hằng ngày.

Dưới áo Hồ phục là quần dài sát người kết hợp với ủng da, eo đeo đai quách lạc, tóc tết thành bím rồi búi chặt sau đầu. Các cô bé mười mấy tuổi xinh như hoa, ai cũng trông vô cùng hoạt bát, chỉ trừ nàng béo ôm đuôi nào đó.

Nàng béo thật ra cũng rất hoạt bát, áo màu tím mật rồng [2] dài đến gối, hoa văn thêu hình đám mây từng cụm bằng chỉ đen tuyền, thân béo rung lên còn có thể toả ra vài phần lạnh lùng. Quần dài màu đen kết hợp với ủng da đen làm chân cũng kéo dài được chút. Khuôn mặt đơ đơ đứng cuối đội ngũ, đối lập với cả bụi hoa tươi sống động đằng trước, trông y như sắp gần đất xa trời đến nơi.

Trên Đằng Phi tràng hôm nay vẫn náo nhiệt như cũ, tổng cộng có bốn lớp cùng học, Cẩm viện Tú viện mỗi khu hai lớp. Hai lớp Cẩm viện đều là học sinh “khối lớn”, nhìn chừng mười sáu, mười bảy tuổi, cả đám đều là những “đàn anh” cao to. Dáng dấp đó đương nhiên hoàn toàn khác những đứa con nít chưa lớn như Nguyên Sưởng, hơn nữa ai cũng đều mặc áo ngắn bó sát người, trông lại càng có vẻ vai rộng hông hẹp cực kì nam tính, làm các cô bé bên này đều hơi hơi ngượng ngùng.

Bên Tú viện, ngoại trừ những học sinh mới lớp Hoa Mai thì lớp còn lại cũng là khối lớn. Các đàn chị mười lăm, mười sáu tuổi chỉ cần đứng yên một chỗ, đó mới đúng là hoa tươi e ấp xinh đẹp kiều diễm, nháy mắt đã đè bẹp đám nụ hoa mới nhú còn đang phát triển.

Chuông vào học chưa vang, các đàn anh đứng túm tụm bên kia cười giỡn hi hi ha ha, không ngừng nhìn qua bên này. Nhìn hoa, nhìn nụ, đánh giá vài câu, cười phá vài tiếng. Các đàn chị không chịu yếu thế, cũng tụm lại đánh giá những nam sinh kia. Từ đầu đến chân, từ râu đến yết hầu, từ mụn dậy thì đến mụn trứng cá, ngay cả mụn đầu đen trên mũi cũng chẳng bỏ sót. Các cô em lại chẳng thể thoải mái như vậy, đầu tiên lo dàn hàng tập hợp đội trước, rồi lại làm bộ quay sang hai bên thì thầm rỉ tai nhau hòng giấu giếm sự mất tự nhiên khi bị anh chị nhìn ngắm.

“Tạ Phi! Lý Tử Khiêm nói muốn so tên với cô! Cô có dám không?” Bên đàn anh đột nhiên có người vừa cười vừa la to về phía trận địa các tỷ tỷ, lập tức làm bên nam cười phá lên một trận.

Bên các chị cũng cười một trận, tiếng cười như chuông bạc, cao cao trầm trầm nghe rất êm tai, nhưng trong giọng cười lại mang vài phần khinh thường, bỡn cợt. Có người nói “Không biết lượng sức”, cũng có “Tự chuốc lấy nhục”. Các nữ sinh lập tức hỏi ngược bên kia: “Nếu so thì có cược gì không? Thắng thì sao? Thua thì sao?”

Bên nam sinh tiếp tục hi hi ha ha bắt đầu thương lượng, cuối cùng có người nói: “Thua làm mã thạch cho thắng, dám không?!”

Làm mã thạch chính là làm cục đá cho người ta dẫm lên để lên lưng ngựa, tiền cược này cũng không nhẹ. Nếu nam thua thì không sao, để con gái dẫm lên lên ngựa nói đến thì cũng là một chuyện phong lưu. Nhưng lỡ bên nữ mà thua, chẳng lẽ dám để đàn ông đạp dưới chân lên ngựa thật ư? Đến lúc đó không ai nói nàng này phong lưu cả, người ta sẽ chỉ mắng cô ta nhục mặt mà thôi.

Không ngờ bên nữ sinh lại dám chịu thật, hai bên chốt hẹn hết tiết này xong sẽ so tài cao thấp ngay tại Đằng Phi tràng. Cả sân lập tức ồ lên kinh ngạc, nhất thời không khí trở nên thật high. Yến Thất cũng thật bội phục cô nương “Tạ Phi” kia, có dũng cảm, có quyết đoán. Võ Nguyệt lượn lại tám một câu: “Tạ Phi chính là một trong những người đứng đầu hội kỵ xạ thư viện Cẩm Tú, ái tướng của Thập nhị thúc tôi đấy!”

Võ Thập nhị thúc dạy kỵ xạ trong trường, Võ Nguyệt không khó nghe được danh tiếng Tạ Phi.

“Hết tiết chúng ta cũng ở lại xem đi! Tôi thích Tạ Phi lắm!” Võ Nguyệt là fan cuồng của Tạ Phi, ước mơ trở thành nữ thần kỵ xạ y như Tạ Phi.

Tiếng chuông vào học vang lên làm không khí đang up hơi lắng xuống. Các cô nương lớp Hoa Mai đã xếp đội hình xong, đội hình này xếp theo họ tên như khi xếp chỗ ngồi trong lớp nên đương nhiên là không khoa học. Chỉ là vừa mới khai giảng, tất cả còn đang trong giai đoạn làm quen nóng người, nhất thời nửa khắc không thể tỉ mỉ nhiều mặt được.

Khi tiếng chuông vang, bên sân đã có thêm một dáng người cao lớn từ từ đi về phía Hoa Mai bên này. Người này có chiều cao đặc biệt của nhà họ Võ, mày lưỡi đao, mũi khuynh sơn, mặc một bộ áo vải xanh đen. Cả người trông như một thác nước trên núi, giữa trời xuân vẫn còn lạnh lẽo. Dù còn cách rất xa vẫn có thể cảm nhận được cỗ khí thế lạnh thấu xương ấy.

Các cô bé lập tức đồng loạt rùng mình, đến khi người này lại gần thì cả đám lại càng sợ hãi đến mức run chân một trận, thậm chí có người còn lỡ miệng la lên một tiếng. Chợt thấy trên mặt người này vốn rất tuấn lãng lại có một vết sẹo hơi ngả đỏ sậm từ xương mày phải vạch nghiêng xuống cả khuôn mặt, dài mãi đến má trái.

Đây là tiên sinh kỵ xạ của chúng ta ư? Đáng sợ quá! Các cô nương bắt đầu trở nên e ngại.

Thập nhị thúc trâu ghê, bước ra một cái là hold hết cả sân! Võ Nguyệt đắc ý.

Võ gia Thập nhị gia – Võ Trường Qua, tiên sinh kỵ xạ tại thư viện Cẩm Tú.

“Khách quen nhà họ Võ” Yến Thất chưa từng gặp vị Thập nhị thúc này của Võ Nguyệt lần nào. Nghe nói trước đây vẫn luôn bảo vệ tổ quốc ngoài tiền tuyến, cho dù thỉnh thoảng có về thì Yến Thất cũng không kịp gặp.

Nhìn đội hình so le cao thấp không đồng đều trước mặt, Võ Trường Qua lại hừ cười một tiếng. Cười kiểu này ngược lại càng làm vết sẹo trông vặn vẹo dữ tợn hơn, các cô nương đã sợ đến rúm lại một chỗ.

“Sợ cái gì?” Võ Trường Qua từ từ mở miệng, trong trầm có bổng, còn mang vài phần ngạo mạn, “Chỉ là một cái sẹo, chẳng lẽ có thể chạy từ mặt ta sang mặt các người hay sao?”

Các cô gái không dám lên tiếng, Võ Nguyệt dùng ánh mắt vừa bất mãn lại vừa kiêu ngạo nhìn lướt qua đám bạn học mình: Thập nhị thúc ta trên mặt có sẹo thì sao chứ? Đó là sẹo vinh quang ra trận giết địch bảo vệ tổ quốc! Không có những tướng sĩ như Thập nhị thúc ta liều mạng với địch ngoài tiền tuyến thì đám mọt gạo các người còn sống được bình yên thoải mái như giờ chắc?! Không chừng đã đầu thai mấy lượt!

Chỉ là, đáng tiếc…… Võ Nguyệt nhìn về phía Thập nhị thúc nhà mình, thầm thở dài. Rõ ràng ngay lúc tráng niên, đúng tuổi đi kiến công lập nghiệp thể hiện tài hoa, lại vì chuyện đó mà không thể không rút khỏi chiến trận. Lánh trong trường làm tiên sinh kỵ xạ cho một đám mọt gạo sống trong nhung lụa, tựa như hùng ưng bị nhốt vào lồng chim sẻ. Đó là nhục nhã, uất ức đến mức nào?!

Mặt Võ Trường Qua lúc này không nhìn ra bất kì uất ức bất bình gì cả. Một đôi con ngươi sắc bén đầu tiên là quan sát đám tiểu thư nũng nịu trước mặt một hồi, sau đó mở miệng lần hai: “Xếp đội lần nữa, trái thấp, phải cao, bốn ngang năm dọc.”

Bốn hàng ngang, mỗi hàng năm người, lớp Hoa Mai mười chín học sinh, hàng cuối thiếu một.

Các cô gái luống cuống tay chân chen chúc một trận. Yến Thất mơ mơ màng màng đã bị đẩy tới vị trí thứ ba hàng đầu tiên, đứng ngay chính giữa.

“Mập đứng sau đi.” Võ Trường Qua hất cằm, chỉ thẳng vào Yến Thất đang đối diện gã, không thèm giấu nụ cười nhạo bên khóe môi đối với béo tinh [3], “Hàng đầu chính là mặt tiền cả đội.”

Ta đậu cái moá.

Béo thì sao, ăn miếng cơm nào nhà ngươi à. Béo thì sao, ngồi mất miếng nào nhà ngươi à. Béo thì sao, xài vải xài áo nhà ngươi à. Béo thì sao, thì sao hả.

Ai mà cũng giống như ngươi thì trên đời này làm sao còn có thể tràn ngập tình yêu.

Yến Thất đi thẳng xuống hàng cuối cùng, hai cô nương bên trái phải còn đang cười trộm.

“Học lớp của ta, một không được khóc, hai không được ầm ĩ.” Võ Trường Qua đã bắt đầu nói chuyện chính, “Tất cả đều phải phục tùng mệnh lệnh vô điều kiện, ai dám trái lệnh —”

“Chém!” Võ Nguyệt bật thốt lên tiếng tiếp theo, sau đó liền thấy mợ: Chú Mười hai chú đi ngân dài chỗ này làm gì! Trước giờ cứ “Ai trái lệnh” xong thì đều là chữ “Chém” mà! Làm người ta đọc tiểu thuyết nhiều quá phản xạ có điều kiện lập tức tiếp lời!

Mọi người hoảng sợ tập thể: Không phải chỉ đi học thôi hay sao, làm gì đến nỗi rơi đầu?! Bọn em không học được không? Bọn em về nhà làm mọt gạo được không?

“Võ Minh Dương bước ra khỏi hàng.” Võ Trường Qua đương nhiên biết tự của cháu gái mình, mở miệng gọi thẳng.

Võ Nguyệt hơi hối hận, bước hai bước về phía trước ra khỏi hàng thứ nhất.

“Chưa được phép đã tự tiện lên tiếng, phạt hít đất hai mươi cái.” Võ Trường Qua nói lãnh đạm.

Các cô gái đều sợ ngây người, hít đất! Đó là chuyện chỉ có nam nhân mới làm được! Tiên sinh này ác độc quá đi!

Lại thấy Võ Nguyệt không nói tiếng nào lập tức nằm sấp xuống làm. Tạch một cái, tạch một cái, tạch tạch tạch, tư thế đúng chuẩn động tác nhịp nhàng. Chớp mắt đã làm bảy, tám cái nhẹ như bấc, cả đám người lại càng ngây như phỗng.

Võ Nguyệt đang làm bên kia, Võ Trường Qua bên này tiếp tục nói: “Ai trái lệnh đều sẽ bị phạt tương xứng. Nếu ai không phục, lập tức cuốn gói, từ đây không cần học môn này nữa. Trong lớp của ta, các người chỉ cần làm hai chuyện — phục tùng tuyệt đối, dùng hết sức lực.”

Mợ nó nha! Bọn em không phải lính nha! Bọn em là khuê tú! Là gió nhẹ là mưa phùn là mây ấm! Cầu xin đừng tìm khoái cảm tướng quân trên người bọn em! Một đám tiểu thư tay trói gà không chặt khóc không ra nước mắt.

Võ Trường Qua nhìn đống mặt khổ qua trước mắt, khóe môi cong lên như cười như không. Ra hiệu cho Võ Nguyệt đã hít đất xong trở về hàng, đoạn, nói tiếp: “Bắn, cung. Nỗ phát vu thân nhi trung vu viễn dã [4]. Quan trọng cần học: Đứng vững, gài tên, nắm dây, kéo hờ, giương cung, nhắm chuẩn, thả dây……”

Tự nhiên bắt đầu bài giảng rồi hả? Mọi người còn chưa kịp phục hồi từ tâm trạng đau khổ thì vị này đã mở miệng tràng giang đại hải.

Lần lượt giới thiệu những kiến thức về nguồn gốc, truyền thống, cách dùng và ý nghĩa vân vân của cung tên xong, Võ Trường Qua dẫn mọi người đến trường bắn phía Đông Đằng Phi tràng. Trên trường bắn có cắm rất nhiều bia bắn gắn số, cao cao thấp thấp xa xa gần gần. Bên sân đặt một bàn dài, trên bàn nằm năm cây cung theo thứ tự từ lớn đến nhỏ, dưới chân bàn để một sọt tên lớn.

“Cung năm cân, cung mười cân, cung mười lăm cân, cung hai mươi cân, cung ba mươi cân.” Võ Trường Qua đọc sức kéo những cây cung này rồi đảo qua các cô tiểu thư liễu yếu đào tơ, khóe môi lại gợn lên nụ cười như thật như giả, “Nội dung tiết thứ nhất: kiểm tra hiểu bài. Nửa tiết đầu học, nửa tiết sau kiểm tra. Ai kém nhất, phạt.”

[1] Hồ phục: 

23ce3d0e53a1104fd016a7ce3136d5f51537866948

[2] Tím mật rồng: 

d727212af72943fdb8ccad7c0f2d2ffa

[3] Béo tinh: bình thường có hồ ly tinh – hồ ly thành tinh, cho nên béo tinh ở đây cũng có nghĩa như thế nhé.

[4] Trích cuốn “Thuyết văn giải tự” của Hứa Thận, đại khái giới thiệu về cung nỏ.

Chương 20

【Ngoài lề: Cẩm Tú】

Võ Nguyệt: Cha và các chú nhà tôi đều được đặt tên theo các binh khí, chẳng hạn như cha tôi là Võ Trường Đao, Nhị thúc là Võ Trường Thương, Tam thúc là Võ Trường Kiếm vân vân, thú vị không!

Yến Thất: Theo tên thập bát ban võ nghệ?

Võ Nguyệt: Ừ.

Yến Thất: Cơ mà Võ Trường Xoa, Võ Trường Ba, Võ Trường Quải, Võ Trường Bổng, Võ Trường Chử, Võ Trường Bái gì gì, nghe không kì à?

Võ Nguyệt: ……Ba cái cuối nghe sao thảm thế……