Tags

Tư duy chính là môn học huyền bí nhất, hữu dụng nhất, tốt đẹp nhất trên đời.


Yến Thất ngồi chung xe ngựa với Yến Nhị cô nương và Yến Ngũ cô nương, ba người đều là con vợ cả. Con vợ lẽ Yến Lục, Yến Bát ngồi trong một chiếc xe khác. Lúc này, xuất thân lại trở thành căn cứ để phân loại.

Yến Nhị cô nương là trưởng nữ đời thứ ba ở Yến phủ, đã qua tuổi cập kê, trên nguyên tắc thì đã có thể gả chồng.

Có điều, độ tuổi kết hôn ở thời đại này khá rộng, từ mười ba đến hai mươi tuổi, trong khoảng này lúc nào cũng được.

Sớm hơn mười ba tuổi cũng không sao, nhưng trễ hơn hai mươi tuổi thì người lớn sẽ bị phạt. Dù gì thì thời này, dân cư mới là sức sản xuất mạnh nhất, bất cứ hành vi nào cản trở sự phát triển sức sản xuất đều là trái pháp.

Yến Nhị cô nương mười lăm tuổi, dong dỏng như ngọc, dung mạo như hoa, ba phần trông như Yến Đại lão gia nhưng vẫn giống Yến Đại thái thái nhiều hơn. Xinh đẹp mà lạnh lùng, tuy hơi kiệm lời nhưng lúc nào cũng có một cỗ uy nghiêm của người chị cả.

Nếu nói nàng công chúa kiêu căng Yến Ngũ cô nương ở nhà này sợ nhất là ai thì ngoài Yến lão thái gia, Yến lão thái thái ra chỉ còn mỗi người chị ruột này, cho nên bây giờ mới ngoan ngoãn ngồi trong xe không hó hé nửa tiếng. Nếu là bình thường thì các tuyệt kĩ châm chọc mỉa mai đã sớm đồng loạt khai hỏa, chỉ cần một nén nhang là đủ nổ banh Yến Thất.

Yến Nhị cô nương chỉ cầm quyển sách đọc, nét mặt bình thản.

Hiếm khi được yên tĩnh, Yến Thất nghiêng đầu, xuyên qua cửa kính trong suốt trên vách thùng xe nhìn ra ngoài.

Xe ngựa quẹo ra phố Liễu Trường, dần dần chạy lên những con đường rộng hơn.

Chỉ thấy, được hai bên đường tường nối tường, ngói liền ngói, hẻm như mạng nhện, viện như bàn cờ.

Tuy vẫn còn sớm nhưng trên đường đã đông như trẩy hội: sĩ công nông thương, già trẻ lớn bé, áo lụa áo vải, ngồi kiệu cưỡi ngựa. Bán củi bán hoa bán bánh, đẩy xe gánh hàng khiêng bao tải, giàu nghèo sang hèn nam nữ già trẻ, nói hát tranh cãi khóc cười đùa giỡn. Một quyển trục trăm vẻ nhân gian dài dằng dặc cứ thế mà dần dần trải ra ngay tại khung cửa sổ nho nhỏ này, chính là phồn hoa, chính là thịnh thế, chính là thiên hạ thái bình.

Xe ngựa xuyên qua phố hẻm, cuối cùng quẹo lên một con đường gọi là Chiết Quế. Bên cạnh đường Chiết Quế có một con sông chạy xuyên thành rộng mấy thước gọi là Chi Lan, chỗ này lấy tên từ ý thơ “Chi lan tú phát, chiết quế tranh tiên” [1].

Khi chạy đến con phố này, dòng người rõ ràng thưa dần, hơn nữa thấy người đi đường đa số là những học trò.

Đường thông với sông, trên đường có xe ngựa, dưới sông có ô bồng [2], bên đường hàng liễu soi mình, cầu vòm thành chuỗi.

Bên bờ sông, tường trắng ngói xám nóc nhà liền nhau, từng tấm biển bức hoành trên cạnh cửa cái nào cái nấy tao nhã đẹp đẽ. Nhìn kỹ lại thấy, thì ra đều là một “khu văn hóa”, tất cả cửa hàng đều buôn bán những thứ liên quan đến thi, họa, văn, nghệ [3], trong màn sương khói lững lờ lộ ra mùi hương sách, mực đậm đà.

Bờ sông còn lại là nhà cửa của bá tánh, nhưng lại không ồn ào náo nhiệt như khu dân cư trung tâm kinh thành. Nghe nói những người ở đây đều là những văn nhân thanh quý, làm cho nơi này lắng đọng một bầu không khí nho nhã, trầm tĩnh.

Xe ngựa dọc theo đường Chiết Quế đi thẳng về hướng Đông, dần dần đi vào một khu đất rộng. Từng khối từng khối gạch vuông bằng đá xanh thật lớn được mài giũa sáng đến mức có thể soi bóng người, dưới ánh mặt trời chiếu ra những vầng sáng xanh mênh mông.

Trong ánh sáng, ngay cuối quảng trường đá xanh, một tòa nhà lớn trang nghiêm cổ kính lẳng lặng đứng sừng sững dưới bầu trời xanh nhạt, làm người ta không tự chủ được mà kính cẩn, nghiêm túc.

Trên cửa chính đề tấm bảng viết bốn chữ “Thư viện Cẩm Tú” thếp vàng lộng lẫy.

Tới rồi.

Trên quảng trường ngoài cửa thư viện đã dừng không ít xe ngựa, đều là những quan quyến tới đi học.

Ai cũng đem theo người hầu, đeo tráp sách to to nhỏ nhỏ, thậm chí có người còn xách theo tay nải.

Yến Thất như tìm lại được cảm giác hồi khai giảng đại học lúc trước, chỉ không biết có học sinh cũ phụ trách đón tiếp học sinh mới không.

Tất cả người Yến gia đều xuống xe ngựa, đi theo những học sinh khác vào trong cánh cửa. Yến Thất quay đầu lại, thấy Yến Cửu thiếu gia đang đi đằng sau.

Thư viện Cẩm Tú chia làm hai khu – “Cẩm viện” của nam và “Tú viện” của nữ. Cẩm viện ở phía Nam trường, Tú viện ở phía Bắc trường, vào cổng chính xong thì học sinh nam nữ lập tức phải chia ra, ai đi khu nấy.

“Học hành cho giỏi, thiên thiên hướng thượng [4].” Yến Thất nói với Yến Cửu thiếu gia.

Yến Cửu thiếu gia chậm rãi ngẩng đầu nhìn trời, sau đó lại chậm rãi hỏi Yến Thất: “’Thiên thiên’ là ai?”

“Nhật nhật [5].” Yến Thất đổi chữ.

“Đừng nói tục.” Yến Cửu thiếu gia rảo bước từ tốn vào cửa Nam.

“……”

Yến Thất vào cửa lớn Tú viện, theo dòng người bước lên cầu thang. Liếc mắt nhìn thử, thấy đa số “hành trang” của mọi người đều giống như nhau, một nha hoàn, một tráp sách, một lòng thấp thỏm lại chờ mong.

Lên đến bậc thang thứ 36 mới thấy rõ kiến trúc trong trường.

Đâu đâu cũng là đá lạ lóng lánh hoa cỏ thơm hương, chỗ thì một đình, chỗ thì nửa hành lang, minh hiên cận thủy, nhã lư lâm đường [6], là chốn bồng lai thanh tĩnh tao nhã lịch sự không vướng bụi trần.

Yến Thất hít hít mũi.

Không hổ là ngôi trường đứng đầu kinh đô.

Từ phút đầu tiên bước vào cửa viện, cả người dường như đều được bầu không khí cổ kính rêu phong này gột rửa. Tâm trạng bỗng nhiên chợt trầm tĩnh sạch sẽ hẳn, giơ tay nhấc chân đều tựa như mang theo khí chất thanh tao cao nhã của chốn thư hương, tựa như một kẻ “khách lạ” như nàng vốn cũng là một người cổ đại được sinh ra tại vùng đất này, từng tấc da thịt đều căng tràn lòng kính yêu nhiệt thành đối với thời đại này vậy.

Con gái đi học không phải vì thi đậu công danh mà chỉ để xây dựng phẩm chất.

Mà phẩm chất không chỉ dựa vào học tập mà còn cần phải có môi trường hun đúc.

Thế nên ở Tú viện không nghiêm trang cứng nhắc như Cẩm viện. Băng qua một đoạn cảnh quan xinh đẹp như một lời dạo đầu, một khung cảnh càng xinh đẹp tao nhã hơn nữa được vẽ tỉ mỉ trải ra ngay trước mắt.

Từng tòa đình đài lầu các như một bức lâm viên đồ [7] thấp thoáng giữa từng mảng cỏ cây xanh biếc, chỉ lộ ra vài cây xà miếng ngói như nàng thiếu nữ phương Đông ngượng ngùng mà bí ẩn, quyến rũ người ta đi tìm hiểu một phen.

Những học sinh “khối cao” đã lo tự đi về phía “phòng học” của mình. Yến Nhị cô nương năm nay là “khối năm tư”, dặn dò mấy cô em gái mới nhập học vài câu thì cũng theo “bạn cùng lớp” của mình đi mất.

Để lại bốn người học sinh mới Yến Ngũ Yến Lục Yến Thất Yến Bát, bốn trái dưa tròn đứng đơ tại chỗ.

Tất cả học sinh mới đều có mấy đặc trưng rất dễ phân biệt: Vẻ mặt dại ra, ánh mắt lưỡng lự, chân tay bứt rứt, trong lòng rít gào.

Trước mắt, xung quanh Yến Thất đã tụ tập trên dưới trăm học sinh mới có những đặc trưng rõ rệt như trên.

Tuy tất cả đều là con nhà quan, những trong thời đại tôn sư trọng đạo thế này thì chỉ cần vừa bước vào cổng trường là ai cũng bình đẳng như ai, ai cũng phải giữ gìn lòng tôn kính thành tâm nhất đối với giáo viên và trường học.

May mà khoảng thời gian lúng túng cũng không dài lắm, trên đường nhỏ đã bước tới vài người phụ nữ trung niên vẻ mặt nghiêm nghị dẫn các học sinh mới tiến vào sâu trong trường.

Các cô bé mười một, mười hai tuổi mới rời xa người nhà yêu thương cùng đám tôi tớ nghe rời răm rắp nhà mình bỗng nhiên đều cảm thấy hồi hộp. Ai cũng im tiếng nín thở, chỉ nghe được những tiếng bước chân rộn ràng vang lên.

Chia hoa rẽ lá, vòng qua hành lang, trước mặt liền hiện ra một căn phòng rộng rãi thoáng mát, chiếc biển trên cạnh cửa ghi ba chữ “Lan Hinh đường” thật to.

Vào trong, cuối phòng chỉ có một chiếc ghế, dưới bậc tam cấp đều trống rỗng. Người phụ nữ đứng đầu lập tức bước lên bục, xoay người lại nhìn xuống tất cả những người ở dưới, giọng nói nhẹ nhàng chậm rãi truyền ra: “Tú viện có mười điều răn, tất cả lắng nghe!”

…… Cấm miệng lưỡi, cấm trộm cướp, cấm ganh ghét, cấm dâm dật, cấm blah blah blah.

Những điều răn ở nữ học cũng không khác thất xuất [8] bao nhiêu. Từ giây phút bước chân vào cổng trường này, những cô bé chỉ vừa qua tuổi “nhi đồng” đã lập tức phải bắt đầu chuẩn bị để phục vụ đàn ông thật tốt.

Nói rõ lời răn của trường xong, tiếp theo là chia lớp.

Trong thư viện Cẩm Tú, chỉ riêng nữ học mỗi năm đã phải tuyển gần trăm học sinh mới, không thể để tất cả chen chung một phòng mà học được.

Còn phân chia thế nào thì đều hoàn toàn dựa vào bốc thăm trúng thưởng.

Cách bốc thăm cũng rất lịch sự tao nhã, tất cả học sinh mới đứng xếp hàng, từng người bước lên rút thăm, lá thăm là dùng những tấm gỗ đàn hương chạm khắc thành thăm hoa. Yến Thất rút ra cầm trong tay quan sát, thấy ở trên vẽ một nhành mai cùng một câu thơ: Mai hoa hương tự khổ hàn lai [9].

Yến Ngũ cô nương rút một tấm hoa đào, thơ rằng: Tiểu đào chi thượng xuân phong tảo [10].

Sau đó chia lớp theo thăm. Yến Thất được chia tới lớp Hoa Mai, Yến Ngũ cô nương chia tới lớp Hoa Đào, Yến Lục cô nương đi lớp Hoa Sen, Yến Bát cô nương lớp Hoa Trà. Tên lớp lấy tên hoa, Yến Thất không kịp chuẩn bị, đến lạy với “lớp hai năm nhất”.

Trong Tú viện, mỗi “khối” chia làm sáu lớp, cả viện tổng cộng sáu khối.

Đa số học sinh đều nhập học từ mười hai tuổi, đến khi học đủ 6 năm tốt nghiệp thì vừa tròn mười tám.

Về phần học sinh muốn ở đây học mấy năm thì trong trường không có quy định cứng nhắc, có khối người muốn học nhiều vài năm để làm mình càng thêm ưu tú, qua đó hấp dẫn những nhà có điều kiện tốt hơn cầu thân.

Nhưng nếu còn đi học mà đã định hôn sự, hơn nữa sắp thành thân thì học sinh cũng có thể thôi học bất cứ lúc nào. Có điều một khi đã thành thân thì sẽ không bao giờ được trở lại trường nữa — đương nhiên, thành thân thì phải giúp chồng dạy con báo hiếu cha mẹ chồng, ai còn cho ngươi đi học? Đi học là để gả chồng, nào có chuyện lẫn lộn đầu đuôi?

Yến Thất cầm thăm hoa trong tay, giương mắt thấy Võ Nguyệt và Lục Ngẫu cười hì hì đi tới bên này. Làm như đánh ám hiệu, Võ Nguyệt nói với nàng một tiếng: “Mai hoa —” Lục Ngẫu liền nối: “— hương tự —” Yến Thất: “Khổ hàn lai.”

Ba người rút cùng một lớp, vui như ăn Tết.

Chuyện Võ Nguyệt, Lục Ngẫu cũng tới thư viện Cẩm Tú đi học thì Yến Thất đã biết từ lâu.

Thập nhị thúc nhà Võ Nguyệt dạy kỵ xạ [11] trong trường nên người nhà cũng được miễn thi đầu vào mà tuyển thẳng, còn Lục Ngẫu người ta chính là dùng bản lĩnh thật sự để thi đậu. Trong tiểu đội, đồng chí này chính là người có trình độ văn hóa cao nhất.

Chia lớp xong, những người phụ nữ kia liền phân công dẫn các lớp ra khỏi Lan Hinh đường.

Lan Hinh đường này chắc là tương đương với sảnh đường của trường học đời kia, bình thường dùng làm nơi tập hợp hay mở hội nghị. Người phụ nữ mới vừa đọc lời răn tự giới thiệu bản thân, họ Nghiêm, chức vụ là phó sơn trưởng, tức hiệu phó.

Người phụ nữ dẫn các học sinh lớp Hoa Mai đến phòng học chính là trai trường (chủ nhiệm lớp) của lớp Hoa Mai, họ Tề, nhìn rất ôn hòa, trên dưới 30, cử chỉ nhã nhặn, khí chất xuất chúng.

Bọn học sinh theo bà đi thẳng hướng Đông, dọc theo một con đường đá bước vào một mảnh rừng mai. Thời tiết này đang có những chùm mai xuân lặng yên nở rộ, sắc hồng chen đỏ, điểm xuyết trên từng nhành cây dọc ngang nghiêng ngả, trông như người xưa chỉ đường.

Sâu vào rừng mai có một toà nhà rộng với cửa sổ sơn nổi bật, chính là phòng học của lớp Hoa Mai, trên biển ghi bốn chữ “Lăng Hàn hương xá”.

Đẩy cửa đi vào, đầu tiên là một gian phòng có cửa, để bàn trà.

Phía Đông có một cánh cửa tròn, đi vào trong là một gian phòng rất to và thoáng. Sàn bằng gỗ sồi bóng loáng như gương, hơn mười chiếc kiều đầu án bằng gỗ hồng mộc đỏ [12], tường Đông có hai chiếc cửa sổ hình tròn gắn kính, treo mành trúc Tương Phi. Bên tường Nam để các kiểu bàn dài, ghế con, giàn hoa, ở trên đặt nhiều loại bồn hoa, đồ cổ.

Tường Tây treo tranh chữ danh nhân, tường Bắc cả một mặt đều là bình phong cẩn đá thạch anh cao đến trần nhà. Trước tấm bình phong là một bộ bàn ghế gỗ lim thật to, trên mặt bàn bày các loại văn phòng tứ bảo, ghế trải đệm hoa đỏ nhũ bạc, có thể thấy là chỗ ngồi của giáo viên.

Đây chính là nơi đi học chính thức, hiện đại gọi là giảng đường, thời này gọi là khóa thất.

Ngoài ra, trong Lăng Hàn hương xá còn chia ra văn phòng chủ nhiệm, kì thất, trà thất, hương thất [13], phòng thay quần áo và phòng chuyên dành cho những nha hoàn theo hầu nghỉ ngơi chờ gọi, vân vân và vân vân.

Dẫn bọn học sinh làm quen với các phòng học xong, Tề tiên sinh tiếp tục sắp xếp chỗ ngồi cho mọi người.

Yến Thất bị xếp ở vị trí cuối ngay bên cửa sổ, nghiêng đầu nhìn, ngoài cửa sổ là những chùm mơ non xanh biếc. Nắng xuân ấm áp chiếu xuống, chim khách sặc sỡ kêu ríu rít nhảy tới bay đi, tràn đầy vẻ yên bình tốt đẹp.

Lớp Hoa Mai tổng cộng mười chín người, toàn là loli xinh xắn đáng yêu, ít nhất trông bề ngoài là vậy.

Ngày đầu tiên đi học có rất nhiều các loại công việc rườm rà rắc rối cần làm.

Sắp xếp chỗ ngồi xong còn phải chọn lớp, lớp bắt buộc có mười môn, gồm cầm kì thư họa, nữ công bếp núc, lễ nghi gia chính, kiện thể kỵ xạ. 

Cái gọi là gia chính ở đây chính là quản lý gia đình, bao gồm quản lý việc bếp núc, kiểm kê sổ sách, quản lý cửa hàng thôn trang và giao tiếp xã giao vân vân.

Kiện thể thật ra là môn thể dục, con gái cũng phải tiến hành rèn luyện sức khoẻ thích hợp. Mục tiêu là để có một cơ thể khoẻ mạnh có khả năng sinh sản, tốt nhất là sinh một hơi mười đứa tám đứa nhóc mẹ tròn con vuông, nâng cao dân số và chất lượng quốc gia, trách nhiệm vô cùng nặng nề.

Về phần kỵ xạ, các trường bình dân có thể sẽ không đem môn này làm môn bắt buộc, nhưng phần lớn những trường nhà quan vẫn sẽ chọn môn này làm môn học chính cho học sinh. Dù sao cũng từng giành được thiên hạ từ trên lưng ngựa, thân là gia quyến thần tử, tất nhiên là phải tiếp tục phát huy kéo dài sự vinh quang này.

Ngoài mười môn bắt buộc thì còn có những môn tự chọn.

Danh sách các môn tự chọn rất đa dạng, hơn mười môn nào là võ thuật, nào là ca múa, nào là trà đạo, hoa đạo, hương đạo, thủ công thậm chí y dược vân vân.

Học sinh phải chọn ít nhất hai môn trong đó để học, có sức có thời gian thì thậm chí chọn hết cũng được. Không sức không thời gian ít nhất cũng phải chọn đủ hai môn.

Hai môn này cộng với mười môn bắt buộc tổng cộng là mười hai môn học, sẽ được liệt vào để thi khảo sát mỗi nửa năm một lần rồi báo điểm về cho phụ huynh.

Yến Thất đã có sức miễn dịch nhất định với các thể loại thiết lập đáng sợ xuất hiện ở thời đại đáng sợ này rồi.

Nhìn tới nhìn lui danh sách môn học tự chọn mấy lần, cuối cùng Yến Thất chọn hai môn là thủ công và y dược.

Chọn y dược là để đảm bảo cơ thể khỏe mạnh. Dù sao thì điều kiện y học cổ đại cũng tương đối lạc hậu, có nhiều biện pháp sinh tồn vẫn tốt hơn là lúc đổ bệnh thì bó tay bó chân không làm được gì.

Chọn thủ công là để không cần phải ra ngoài, chỉ ngồi trước bàn là đủ…… Mục tiêu cuối cùng là chọn những môn nào có thể lười biếng.

Chọn môn xong thì sẽ được phát thời khóa biểu chương trình học. Những môn bắt buộc mọi người học chung, môn tự chọn có giáo viên chuyên ngành ở phòng chuyên ngành, đến tiết thì tự đi tìm giáo viên là được.

Giải quyết xong vấn đề môn học, Tề tiên sinh chủ nhiệm lại tiếp tục nói một tràng dài, đơn giản là những điều cần phải chú ý ở trường, phải tuân thủ nội quy trường, học lời răn của trường. Đợi đến khi thông báo hoàn tất hết mọi chuyện thì đã qua một buổi sáng.

Giữa trưa có một canh giờ để nghỉ ngơi, mấy đứa nhỏ lại lên xe ngựa trở về Yến phủ. Đi đường chỉ mất mười lăm phút, về nhà ăn cơm, ngủ trưa một lát, sau đó trở lại trường học tiếp tục hành trình buổi chiều.

Mục tiêu chính của buổi chiều là để giáo viên dẫn đi làm quen với tất cả những kiến trúc trong trường. Sau đó là mục đăng ký hồ sơ cá nhân, ví dụ như chiều cao cân nặng, số đo quần áo, bởi vì cần làm đồng phục thống nhất.

Ngoài ra còn phát tài liệu học tập cần dùng cho những môn học của học kỳ này, có những thứ do trường phát, có những thứ học sinh phải tự chuẩn bị. Tóm lại là một lô một lốc, ngày đầu tiên khai giảng dần trôi qua giữa trong một đống công việc tuần tự rườm rà ấy.

“Tiểu thư cảm thấy trường học thế nào?” Buổi tối lúc đi thỉnh an Yến lão thái thái, Trang ma ma cười hỏi Yến Thất.

“Tốt ạ.” Yến Thất nói.

Nói thật, là tốt.

Cho dù tất cả những gì nữ học dạy cho phụ nữ đều là vì đàn ông, nhưng ít nhất nó cho người phụ nữ khả năng và cơ hội để tư duy.

Tư duy chính là môn học huyền bí nhất, hữu dụng nhất, tốt đẹp nhất trên cõi đời này.


[1] Đọc thêm ở đây.

[2] Ô bồng: 

unnamed-2

[3] Văn nghệ ở đây không có nghĩa là ca hát, mà là văn học và nghệ thuật.

[4] Thiên thiên hướng thượng: ngày ngày tiến về phía trước. Đồng thời đây là tên một chương trình tạp kĩ của Trung Quốc, có Vương Nhất Bác làm MC.

[5] Nhật nhật: cũng có nghĩa là “ngày ngày”. Hình như là một câu chửi bậy Trung Quốc.

[6] Minh hiên cận thủy, nhã lư lâm đường: miêu tả đình đài lầu các trang nhã, lịch sự.

[7] Lâm viên đồ:

[8] Thất xuất chi điều: bảy lý do người chồng có thể bỏ vợ thời cổ đại, bao gồm: không con, dâm dật, không thờ cha mẹ chồng, lắm điều, trộm cắp, ghen tuông, có ác tật. Đọc thêm ở đây.

[9] “Mai hoa hương tự khổ hàn lai”: trích “Bảo kiếm phong tòng ma lệ xuất, mai hoa hương tự khổ hàn lai.” (Dịch: Mũi kiềm nhọn do mài đá ráp mà nhọn, mùi thơm hoa mai là tự tiết trời rét lạnh mà thơm).

[10] “Tiểu đào chi thượng xuân phong tảo”: Trên nhành đào gió xuân thổi sớm.

[11] Kỵ xạ: bắn cung trên lưng ngựa.

[12] Kiều đầu án: 

images

Gỗ hồng mộc: còn gọi là rosewood, hiện nay là một loại gỗ quý hiếm, cấm khai thác, được bảo tồn.

[13] Trà thất: phòng để học trà đạo, kì thất: phòng để học đánh cờ, hương thất: phòng để học hương đạo.

Hương đạo: nghệ thuật sử dụng/ đốt hương/ nhang. Đọc thêm ở đây.

Chương 10

【Ngoài lề: Cẩm Tú】

Yến Thất: Thật nhiều bạn đọc mới đọc đến chương 8 đã thích cậu rồi, tại sao không ai thích tôi, tôi mới là nữ chính.

Yến Cửu: Đừng lo, đó là vì mọi người còn chưa biết rõ về chị thôi.

Yến Thất: Biết rõ xong thì sao?

Yến Cửu: Có so sánh mới biết hơn thua, biết rõ chị xong mọi người sẽ nhận ra càng thích tôi hơn.

Yến Thất: ……