Tags

Bây giờ đến giáo viên cũng có người xấu.


Yến Thất đến bên cửa sổ nhìn vào trong, thấy nguyên mặt tường phía Bắc đều là tủ thuốc, tường phía Tây dựa một chiếc giường La Hán. Tường Đông bày biện lò thuốc, ấm sắc thuốc, chày cối, vân vân. Còn lại trong phòng là một bộ bàn ghế, mà ngay trên chiếc bàn này, đang nằm bò một vị mặc áo xanh đen.

Ngủ? Nguyên Sưởng đã sắp dỡ cửa xuống đến nơi rồi, ngủ chết mấy cũng đã bị đánh thức, nhưng người này vẫn như cũ nằm đó im lìm.

Yến Thất duỗi tay đẩy đẩy cửa sổ, không đẩy ra nổi dù chỉ một cái khe. Nguyên Sưởng ở bên kia vừa phá vừa đẩy cửa chính nhưng cũng không thể vào, có thể thấy y thất này đã bị chốt toàn bộ cửa chính, cửa sổ từ bên trong. Trừ phi người ngồi bên bàn đứng dậy ra đây mở cửa, bằng không người ở ngoài nếu muốn vào trong thì cũng chỉ còn cách dùng sức phá cửa mà thôi.

“Đừng đập,” Yến Cửu thiếu gia nói với Nguyên Sưởng, “Anh chạy nhanh, đi gọi người tới đi.”

Nguyên Sưởng ngừng tay liếc Yến Cửu thiếu gia một cái, quay người chạy ngay đi thật. Yến Cửu thiếu gia ở đằng sau chậm rãi dặn dò: “Đừng chạy ra cổng trường.”

Cổng trường cách Bách Dược lư một cái ngã rẽ cộng thêm năm vạn bốn ngàn dặm.

Đến nước này rồi mà thứ này vẫn không quên trào phúng.

“Lý y sư chết rồi phải không.” Yến Cửu thiếu gia đứng ngoài cửa sổ nhìn vào, tựa hồ cũng miễn dịch với người chết như Yến Thất.

“Ta đi thôi.” Yến Thất nói.

“Nếu thầy chết thật, một hồi quan sai tới còn phải kêu tôi với chị về hỏi.” Yến Cửu thiếu gia quay đầu nhìn Yến Thất, “Sợ à?” Không đợi Yến Thất đáp đã bước đến cửa phòng học bên cạnh, đẩy cửa ra chỉ một lóng tay, “Vào trong ngồi chờ đi.”

Thứ này biết thương yêu người khác từ bao giờ?

“Miễn cho chị dọa xỉu dưới đất tôi còn phải cõng, chị béo thế này.” Yến Cửu thiếu gia từ từ bồi thêm một câu.

“……”

……

Lúc Kiều Tri phủ Kiều Nhạc Tử mang theo các đệ đuổi tới Bách Dược lư ở thư viện Cẩm Tú thì cửa y thất đã bị ai đập mở từ bên ngoài. Chính chủ Lý y sư bị đặt nằm dưới đất, trên mặt che vải, cho thấy đã là một cái tử thi. Các vị lãnh đạo trong trường sắc mặt nghiêm trọng đứng bên ngoài, cũng rất rõ quy tắc, không hề làm hỏng hiện trường án mạng.

Theo lý những sự cố chết người như vậy nha môn chỉ cần phái mấy sai dịch lại đây xử lý là xong, ngặt nỗi thư viện Cẩm Tú không phải là một trường học bình thường. Học sinh trong này toàn là quan quyến, giáo viên trong này cũng đều là danh nho, hiệu trưởng trường này còn từng làm đế sư, Kiều Tri phủ vừa hay tin nào dám chậm trễ. Nếu trong nha môn bận rộn thì ngài không qua cũng được, nhưng ai bảo chiều nay đúng lúc nhàn rỗi bất thường làm chi, cái thân lại tiện, ngồi không thì vừa ngứa vừa đau, kết quả là đã đích thân dẫn người chạy tới hóng.

Nhân lúc bọn nha dịch đang ùa vào nhà kiểm tra, Kiều Tri phủ chào hỏi vài câu với các vị lãnh đạo ở đây, sau đó liền vào thẳng vấn đề chính: “Ai là người đầu tiên phát hiện nạn nhân?”

Lãnh đạo Giáp đưa Kiều Tri phủ đến phòng học bên cạnh. Vừa vào cửa, Kiều Tri phủ đã cạn lời: Sao lại là hai đứa nhỏ này? Cho dù kiếp trước Yến Tử Khác có làm quá nhiều chuyện xấu thật đi nữa thì cũng không thể báo ứng vận rủi lên người bọn nhỏ được, thật là.

Hai đứa nhỏ đứng dậy hành lễ với hắn, bên cạnh còn kẹp theo một tên nhóc choai choai, mày như đao cắt mắt như thấm mực, trông rất năng động.

“Kể lại tình hình lúc đó đi.” Kiều tri phủ túm đại cái ghế ngồi xuống, không nói nửa câu vô nghĩa, vào thẳng chủ đề.

Nguyên Sưởng dùng giọng vịt đực kể lại chuyện lúc nãy một lần, nhiều lắm cũng chỉ mấy câu mà Kiều Tri phủ nghe đến tê cả da đầu. Con nít dậy thì đúng là có sức sát thương lớn thật, nghe cái giọng như lưỡi cưa này.

“Trên đường các ngươi đi qua có từng gặp ai trông tương đối khả nghi không?” Kiều Tri phủ chờ Nguyên Sưởng nói xong liền hỏi.

Tuy vẫn chưa xác định nguyên nhân tử vong của nạn nhân, nhưng vẫn phải hỏi đầy đủ kỹ càng tỉ mỉ cho tốt.

Ba đứa nhỏ cùng nhau lắc đầu.

“Lúc vào dược lư [1] còn có người khác ở đó không?” Kiều Tri phủ hỏi thật kĩ.

Ba đứa nhỏ tiếp tục lắc đầu.

Mới hỏi hai câu thì có một nha dịch cầm tờ giấy lại giao cho hắn: “Phát hiện trên bàn nạn nhân.”

Kiều Tri phủ cầm trong tay nhìn kỹ, thấy là một bức di thư. Nội dung chỉ có mấy câu đơn giản: Tôi tự biết nghiệp chướng nặng nề, không xứng làm thầy người. Không còn mặt mũi nào sống tiếp trên đời, nay tự sát mong tạ tội.

Lạc khoản ghi Lý Ý Đường, là tên y sư.

“Tự sát?” Kiều Tri phủ gãi gãi đầu mình, “Ngỗ tác đâu?”

Ngỗ tác tiến vào đáp lời: “Nạn nhân trúng độc than mà chết.”

Độc than chính là carbon monoxit (CO). Kiều Tri phủ nghe xong lời khai vừa rồi của Nguyên Sưởng, biết cửa chính và cửa sổ y thất nơi Lý y sư mất mạng đều bị đóng kín, trong lò thuốc còn đốt than rất nồng. Vì vậy mà khi các lãnh đạo nghe tin đến trước mới không dám vào phòng, phải mở các cửa thông gió nửa ngày, lúc nãy mới dám bước vào.

Nếu trúng độc than chết thì trên cơ bản chính là tự sát, không còn gì phải nói, nhưng…… Nếu đã hạ quyết tâm muốn tự sát thì trong y thất có rất nhiều độc dược, làm một thầy thuốc, tự làm một ít thuốc độc chết người không phải là dễ như trở bàn tay ư? Bỏ cách tự sát đơn giản trực tiếp này mà lại chọn trúng độc than từ từ mà chết, làm vậy để làm gì? Sợ chịu khổ nên muốn chết một cách không đau đớn? Chuyện đó dùng thuốc thì cũng làm được mà? Huống chi nếu muốn tự sát, chết trong nhà mình không phải tiện hơn ư? Chạy đến trường chết, chẳng lẽ không sợ “tội nghiệt” của mình bị quậy ra cho mọi người đều biết hay sao?

Khả nghi.

Kiều Tri phủ gõ ngón tay lên mặt bàn một cái, nói với ngỗ tác: “Tra kĩ! Một sợi tóc cũng không tha!”

Ngỗ tác lĩnh mệnh đi. Kiều Tri phủ nói với ba đứa nhỏ trong phòng: “Bên này tạm thời không còn gì nữa, các ngươi về trước đi. Nhưng có thể sau này sẽ còn truyền các ngươi tới hỏi chuyện, không được chạy lung tung.”

Ba người Yến Thất liền rời khỏi Bách Dược lư, dọc theo ruộng thuốc trở về. Nguyên Sưởng đi phía trước, cúi đầu vừa đá đất ven ruộng vừa suy nghĩ, bỗng nhiên quay đầu nhìn chằm chằm vào Yến Thất, nói: “Đầu cô còn đau không?”

Yến Thất lắc đầu, Nguyên Sưởng lại xoay người sấn đến, kéo tay cô vọt về hướng Bách Dược lư: “Ta biết Lý y sư để thuốc trị thương ở đâu, ta bôi cho cô!”

“Tôi hết đau rồi mà.” Yến Thất bị túm đến lảo đảo. Nguyên Sưởng cao hơn cô cả một cái đầu cộng một cái cổ, khí thế như hùm lực tay mạnh thật, xách cô như xách con gà, chẳng tốn công gì.

“Không đau cũng phải bôi!” Nguyên Sưởng ngược lại càng đi vội hơn, Yến Thất đã sắp lao như tên bắn.

Thằng quỷ này muốn về hóng biến thì có! Muốn xem thì mi cứ nói! Dắt chó cũng không đến mức lôi xềnh xệch như mi có được không!

Tuy Yến Cửu thiếu gia là bạn cùng lớp với Nguyên Sưởng nhưng nhóc này đi học sớm, nhỏ hơn học sinh cùng cấp những ba, bốn tuổi. Tuy tâm lý trưởng thành sớm (Yến Thất nói vậy), nhưng trên sinh lý vẫn là một cậu bé chưa phát dục. Đối diện với những đứa nhỏ choai choai lớn hơn cậu vài tuổi thì vị này cũng không đủ giá trị vũ lực mà cản, chỉ đành nghiêm mặt theo sau. Hai mắt nheo lại, lộ ra ý xấu đủ làm cho người nào đó xui xẻo.

Người nào đó chỉ lo túm Yến Thất chạy như bay về Bách Dược lư, nhưng lại không đi cửa chính mà là quẹo đường vòng ra phía sau dược lư. Tìm thấy cửa sổ đằng sau gian phòng nào đó, nhẹ nhàng dùng tay đẩy, cánh cửa sổ liền lặng lẽ mở ra không phát ra động tĩnh nào. Lại là một gian phòng nhỏ bên cạnh y thất, trong phòng có một giường một bàn một ghế một tủ, còn có một cái giá rửa mặt, hình như là nơi ngày thường Lý y sư dùng để nghỉ tạm.

Nguyên Sưởng rón ra rón rén, phi thân một cái cực kì uyển chuyển nhẹ nhàng nhảy vào cửa sổ. Khi rơi xuống đất cũng chưa phát ra bất kì tiếng động nào, cũng có chút võ công. Sau đó huơ tay múa chân về phía Yến Thất ngoài cửa sổ, làm một động tác “suỵt”.

Kéo cô đến chắn đạn đây mà, lỡ như bị ai phát hiện thì nói là đưa cô tới bôi thuốc, hẳn mấy vị lãnh đạo cũng chẳng thể làm gì y được.

Yến Thất lập tức quay đầu bước đi. Một đứa bé thành thật như cô rất biết tuân thủ kỷ luật, những chuyện nghe lén nhìn lén này cô không thèm làm đâu.

Tiết hai buổi chiều của lớp Hoa Mai là môn lễ nghi. Yến Thất đã trễ hơn nửa tiết, giờ này không tiện bước vào phòng học, đành phải ngồi chờ trong gian trà nước. Một tay chống cằm, suy nghĩ về vị Lý y sư mới mất mạng kia.

Tự sát à…… Trúng độc carbon monoxit là một cách tự sát có thể nói là khá chậm, hoàn toàn có cơ hội nửa đường đổi ý tông cửa xông ra. Dùng cách này để tự sát, xem ra quyết tâm muốn chết là phi thường kiên quyết.

Chỉ là…… Một người có thái độ muốn chết kiên quyết như vậy mà còn có tâm trạng viết di chúc xong rồi vuốt thuận lông bút ư?

Lúc Yến Thất đứng ngoài cửa sổ y thất nhìn vào phòng đã chú ý đến cái bàn chỗ Lý y sư gục. Bức di thư đó đặt trên mặt bàn, Yến Thất đọc rõ từng chữ trên giấy. Đừng nghi ngờ thị lực cô, thân thể này có một ưu điểm lớn nhất chính là thị lực tốt, đạt chuẩn mắt phi công.

Trên mặt bàn đó đầy đủ văn phòng tứ bảo các thứ, một bên di thư có một đồ gác bút sứ, trên đồ gác bút có gác một cây bút đã từng chấm mực. Hiển nhiên bức di thư của nạn nhân chính là được viết bằng cây bút này, mà đầu bút đã được vuốt thuận đến mượt mà, chỉnh tề, nhọn như một mũi tên — một người một lòng muốn chết, viết di chúc xong vất đại bút đi là phản ứng bình thường nhất, gác bút gọn gàng lên đồ gác bút cũng có thể giải thích là vì thói quen, hành động theo bản năng. Nhưng viết di chúc xong mà còn có tâm trạng tỉ mỉ vuốt thuận đầu bút thì liền có chút không đúng lẽ thường cho lắm, trừ phi đồng chí Lý y sư là một Xử Nữ. Có điều, chiếu theo Yến Thất quan sát, trong y thất, các loại chai lọ vại bình được bày biện cực kì lộn xộn, dưới đất nhìn đâu cũng thấy cặn thuốc bột vụn, cho thấy vị Lý y sư này cũng không phải một người ưa sạch sẽ, có chứng cưỡng chế hay cẩn thận tỉ mỉ gì.

Một gian nhà rộng như vậy, hơn trăm ngăn tủ đựng thuốc, mấy chục dụng cụ chai lọ, bàn ghế giường tủ cộng thêm một cái xác, vậy mà lại chỉ chú ý đến một cái đầu bút nhỏ xíu như thế, Yến Thất cũng rất bội phục thị giác cùng với sức hoang tưởng của mình. Đương nhiên, cô càng tin việc trên đời này có quá nhiều chuyện không thể nào suy luận theo lẽ thường, mỗi một ngày mỗi một phút mỗi một giây đều có các loại trùng hợp không ngừng xảy ra, đáp án cần phải dựa vào sự thật và chứng cứ để chứng minh. Conan từng nói: Khi đã loại trừ hết tất cả những khả năng không thể xảy ra, thì cái cuối cùng còn lại dù khó tin đến đâu, cũng nhất định chính là sự thật.

Tiết ba buổi chiều là môn tự chọn. Sau khi an ủi trên đầu Yến Thất có bị gì không thì Võ Nguyệt phải đi học môn võ kỹ của nàng, Lục Ngẫu phải học trà đạo. Yến Thất nhìn lại thời khoá biểu của mình, phát hiện lớp cô phải học hôm nay đúng là môn y dược.

Cho dù giáo viên giảng bài có sống hay chết thì thế nào cũng phải đến Bách Dược lư điểm danh. Ba người ra Lăng Hàn Hương xá xong liền chia nhau đi tìm lớp tự chọn của mình. Yến Thất lại đến Bách Dược lư một lần nữa.

Vừa đến mảnh rừng thông nọ đã nghe từ trên đỉnh đầu có một tiếng vịt kêu: “Ê!”

Yến Thất nghe tiếng mới vừa ngước đầu, chú vịt đó đã rơi từ trên cây xuống, đứng chần dần ngay trước mặt, trừng mắt trợn ngược nhìn cô: “Cô dám chạy đi một mình quăng ta ở đó! Hại ta bị họ Kiều kia bắt được trăm miệng khó cãi!”

Đậu moá ta có ở lại thì cũng có cái mồn lèo tác dụng a, bị họ Kiều bắt được thì cũng chỉ hai trăm miệng khó cãi mà thôi.

“Ồ, ngài ấy không mắng cậu chứ?” Yến Thất vừa nói vừa định đi lướt qua vai hắn, bị Nguyên Sưởng lóe người cản lại.

“Cô còn mặt mũi ở đó mà hỏi à! Phó sơn trưởng còn nói ta đi phá phách nữa, nếu vừa rồi cô có ở đó thì cũng đã có thể giúp ta chứng minh là ta đi tìm thuốc cho cô rồi!” Nguyên Sưởng cúi đầu xuống hung ác trừng mắt tên béo lùn trước mặt.

“Tiết sau cậu học môn gì? Giờ mà không về thì sẽ trốn học thêm một tiết đấy.” Yến Thất lại định lướt vai lần nữa.

“……” Lại mẹ nó nữa! Kỹ năng đánh trống lảng của cô nhỏ này đúng là trọn điểm, mẹ kiếp! “Cô đứng lại đó cho ta!” Nguyên Sưởng kéo tay Yến Thất một cái.

Yến Thất quay đầu lại nhìn hắn.

“Cô……” Nguyên Sưởng bỗng nhiên chạm đến đôi mắt có thần trên gương mặt liệt trước mắt, lời đã tới miệng lại không biết nuốt đi đâu mất. Ho khan một tiếng mới tìm về giọng nói cũng không thuận tai lắm của mình, “Sao cô còn sang bên đó làm gì? Họ Kiều đã sai người phong toả chỗ đó rồi, ai không liên can đều không được tới gần.”

“Tôi đi học lớp y dược.” Yến Thất cũng thấy rầu rĩ, giáo viên đã chết không đi học được thế này sao cũng chẳng ai tới báo một tiếng, lỡ đâu trong trường tìm giáo viên đứng thế tạm thời thì sao. Cô mà không đến Bách Dược lư xem một cái để lỡ mất tiết này nữa thì coi như nguyên chiều nay phí hết.

“Kêu quỷ dạy cho cô à?!” Nguyên Sưởng cảm thấy người này không chỉ cơ mặt không tốt mà cả đầu óc cũng chẳng khá hơn là bao.

“Tôi qua nhìn thử đi, biết đâu được thì sao.” Yến Thất cất bước định đi, cánh tay lại bị Nguyên Sưởng túm chặt, “Cậu còn chuyện gì à?”

“Ta……” Nguyên Sưởng nhớ tới mục đích mình chặn đường con bé này, “Cô đúng là không có nghĩa khí! Dám quăng ta ở đó một mình!”

“Cậu sợ xác chết à?” Yến Thất hỏi.

— không phải chuyện đó có được không! Cô ngốc này đúng là trời sinh cho tài làm người ta tức chết mà! Nguyên Sưởng thở phì phò hai cái thật mạnh, nghiến răng: “Phó sơn trưởng phạt ta viết thư kiểm điểm, đều tại cô hại, cô viết cho ta đi!”

“Được, chừng nào cậu nộp?” Yến Thất nói.

“Chừng……” Nguyên Sưởng nghẹn: Vậy mà chịu rồi?! Còn tưởng cô ta sẽ từ chối sau đó cố gắng nói lý gì đó với hắn chứ, sao cô ta lại — sao cô ta lại chẳng cư xử bình thường gì hết vậy?! Cảm giác đánh quyền vào bông này thật làm người ta bực bội quá xá!

“Ngày mai nộp!” Nguyên Sưởng tức không xả được, quăng tay Yến Thất ra, “Cô lo mà viết cho ta!”

“Được, ngày mai bảo Yến Tiểu Cửu đưa cho cậu.” Cánh tay Yến Thất bị ném sinh đau, “Tôi đi nha.” Vừa xoa vừa bước đi thật.

Nguyên Sưởng tức đến giơ chân đá bay cục hòn đá ven đường.

Yến Thất đi ra rừng thông, từ xa trông thấy ngoài Bách Dược lư đã tụ tập một đám đông học sinh. Nam có nữ có, lớn lớn nhỏ nhỏ, đang châu đầu ghé tai hay đứng nhón chân nhìn vào trong lư. Cửa dược lư bị hai người vận đồ nha dịch đứng gác, một người đàn ông trông như giáo viên đang bước từ trong ra, vẫy tay về phía bọn học sinh.

Đến khi Yến Thất chen được gần phía trước thì chỉ kịp nghe giáo viên nọ kết thúc: “…… Tạm thời ai về lớp nấy, không được đi lung tung, nói lung tung. Không được ở lại xung quanh nơi này, không được bịa đặt tam sao thất bổn. Nếu bị phát hiện, nghiêm trị không tha!”

Được lắm, tiết này lại bay. Yến Thất xoay người đi về, lại thấy Nguyên Sưởng kia đang đứng sau lưng cách đó không xa, ôm tay trước ngực nhìn cô đầy khinh bỉ: “Ta đã nói tiết này cô chắc chắn không học được mà, đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!”

Nói quá rồi.

Thấy Yến Thất vẫn chẳng thèm đếm xỉa lời mình, không biết vì sao Nguyên Sưởng lại nực: “Cô đi đâu?!”

Yến Thất về không ngừng bước: “Về phòng học chứ đâu.”

Nguyên Sưởng hơi sốt ruột — không thể để con nhóc ranh này cứ vậy mà đi được — hắn vẫn còn đang tức cành hông đây này! “Cô không muốn biết vì sao Lý y sư lại muốn tự sát à?!”

“Không muốn nha.”

Mẹ nó lòng hiếu kỳ đàn bà các ngươi đâu?! “Ta nói cho cô biết, ta biết một bí mật của Lý y sư!” Nguyên Sưởng thò qua tới, đè nhỏ giọng, hơi hung tợn nói với Yến Thất.

“Ồ.” Yến Thất nói.

“……” Nguyên Sưởng tức chết rồi, kéo Yến Thất không cho cô đi tiếp, “Biết là bí mật gì không?”

“Tôi cũng không muốn biết……”

“Ta càng muốn làm cho cô biết!” Nguyên Sưởng trừng cô, khóe miệng mang theo một nụ cười “tàn nhẫn”.

Tàn nhẫn quá nha tàn nhẫn quá nha. “Thôi được, cậu nói.” Yến Thất nói.

“……” Tức chết ta tức chết ta tức chết ta! Nguyên Sưởng nghiến răng nghiến lợi, “…… Lý y sư chưa đón dâu, nhưng trong gian phòng nhỏ bên cạnh y thất thầy có giấu một cái tráp, trong tráp có khóa một cái yếm con gái. Có lần ta bị thương ngoài da đến dược lư bôi thuốc, vô tình đi ngang qua sau cửa sổ phòng nhỏ, thấy thầy đang cầm cái yếm đó để dưới mũi ngửi tới ngửi lui. Cô nói có kì lạ không.”

Thì ra lúc ấy thằng nhóc này lén lút trèo vào cửa sổ căn phòng nhỏ đó là vì chuyện này…… Hừ, không thể không nói, tên quỷ này cũng nhạy bén lắm.

Yếm con gái…… Yến Thất quay đầu nhìn lại về hướng Bách Dược lư. Không xứng làm thầy người, xem ra lời này cũng không sai.

[1] Dược lư: dịch ra là nhà thuốc, nhưng ở đây vừa là phòng khám, vừa là tiệm thuốc, vừa là phòng dạy học.

Chương 13

【Phụ lục: Cẩm Tú——Về tên những nhân vật đã lên sóng】

① Võ Nguyệt: đồng âm với “Ngũ nguyệt”, tháng 5 (Nông lịch) là một mùa rất sáng sủa sôi động, mà bạn nhỏ Võ Nguyệt cũng là một người rất sáng sủa sôi động nè~

Lục Ngẫu: trong quyển thượng của sách “Thuật Dị Ký” viết bởi Lương Nhâm Phưởng triều Nam có chép: “Nước Việt có vườn quýt của họ Vương, núi mai của họ Hồ, gò dưa của họ Hạ. Nước Ngô có hoa sen trắng nhà họ Lục, trúc đốm nhà họ Cố.” Sau lấy “lục ngẫu” để chỉ hoa sen trắng. Đương nhiên, “bạch liên”/ hoa sen trắng trong này là chỉ nghĩa tốt nè~

③Nguyên Sưởng: Sưởng, âm “chăng”, nghĩa là “thanh thản”, “thoải mái”, ý “thông suốt”.