Thời đại tốt nhất.
Lớp Hoa Mai binh chia hai đường, chín người một tổ, đứng thành hai phía AB. Lớp Hoa Mận mười tám người, tất cả đứng giữa A và B. Kỷ Hiểu Hoằng và Đỗ Lãng làm trọng tài, chia nhau giám thị hai bên tấn công phòng thủ xem có hiện tượng vi phạm quy định không.
Có bao cát thật, trong “Kho vũ khí” của trường chất mười mấy.
Một tiếng hiệu lệnh vang lên, cuộc đấu bắt đầu.
Bên công ném mạnh bao cát, bên thủ né, bắt.
Cả đám con gái bắt đầu hét rầm trời, mặc kệ có trúng hay không, la trước tính sau. Sân bên thủ đông người, chen chen chúc chúc thì càng dễ trúng bao cát. Người bị trúng chỉ kịp hét lên một tiếng đã ngơ ngác bị loại.
“Đứng giãn ra đứng giãn ra! Lẹ làng lên chút!” Kỷ Hiểu Hoằng đứng ngoài, kêu.
Bên công tiếp tục ném bao cát. Cô gái nọ đang cầm bao cát trong tay chuẩn bị ném, hết nhìn bên này lại ngó bên kia, nhất thời do dự không biết nên ném phía nào, Yến Thất kết luận vị này chắc chắn là cung Thiên Bình không chạy đâu được. Bao cát mềm như bông mà quăng ra thì bay chẳng tới nửa sân, càng không thể lại gần một góc áo bên thủ. Phe tấn công đối diện vội vàng cử một người chạy ra nhặt lại bao cát rồi về vạch tấn công tiếp tục ném mạnh.
Quăng qua ném lại mười mấy phen, thành viên bên thủ không ngừng xoay người đổi hướng để né bao cát. Có người mất thăng bằng quay vài cái bị chụp ếch ngã xuống, cũng may chỉ là đất nên cũng không đau lắm.
Với những thiên kim khuê tú thường rất ít vận động mà nói thì trong trò chơi này, kỳ thật bên thủ khó chơi hơn. Không chỉ cần thân hình linh hoạt, tinh thần đồng đội, mà còn phải có đủ sức khỏe để đổi tới đổi lui chạy Đông chạy Tây. Chỉ khoảng mười phút mà bên thủ đã không còn một mống, chẳng đón được bao cát nào.
Các nàng Hoa Mai nhẹ giọng hoan hô — tiểu thư khuê các mà, chưa đến mức phải gào rú ăn mừng.
Nghỉ ngơi một lát, hoán đổi vị trí công – phòng.
Phần lớn học sinh lớp Hoa Mai cũng không tốt hơn lớp Hoa Mận được mấy, không bị một kích mất mạng thì cũng mất thăng bằng, té. Nhưng lớp Hoa Mai lại có một Võ Nguyệt, ở trận địa bên thủ né trái né phải cực kì linh hoạt, thậm chí còn đón được bao cát năm sáu lần, ngay cả Đỗ Lãng ở ngoài sân cũng phải kêu một tiếng hay.
Các bạn trẻ lớp Hoa Mai được màn biểu diễn của Võ Nguyệt gia tăng nhiệt huyết, những người bị loại ở ngoài sân vỗ tay cổ vũ cho nàng, những người còn trong sân thì hăng hái tinh thần, tích cực ứng chiến. Nhưng dù sao thì đây vẫn là một trò chơi tập thể, chỉ mình Võ Nguyệt thể hiện tốt đến mấy cũng không thể cứu vãn, cuối cùng giữa sân chỉ còn mình nàng. Một cây làm chẳng nên non, hơn nữa sức lực còn giảm, cuối cùng vẫn phải bị loại.
Đấu hết hai ván, khi lớp Hoa Mai tấn công không ai bị loại, khi lớp Hoa Mận tấn công bị loại sáu người. Rất rõ ràng, lớp Hoa Mai thắng.
“Tiếp tiếp!” Kỷ Hiểu Hoằng không chịu thua, “Đấu lần này chỉ có thể coi như giao lưu mà thôi, thi đấu không dùng chiến thuật mà coi là đấu à? Tiếp! Ba trận thắng hai!”
Hoán đổi công thủ cũng tính là một lần đấu, yêu cầu của Kỷ Hiểu Hoằng cũng không tính là gây sự. Đỗ Lãng nhìn mấy cô bé dưới trướng nhà mình giờ đều đang liên tục thở gấp hết hơi hết sức, đằng nào cũng là thân thể tiểu thư, đột nhiên vận động mạnh một chút đều đã sắp không chịu nổi.
“Không bằng vầy đi,” Đỗ Lãng nói với Kỷ Hiểu Hoằng, “Hiệp hai không cần nhiều người, mỗi bên chọn mười lên đi.”
Kỷ Hiểu Hoằng đồng ý, muốn chọn thì đương nhiên phải chọn vừa linh hoạt vừa có sức khỏe. Hiệp đầu vừa rồi đã giúp gã hiểu rõ hơn về thể lực của các cô nương lớp Hoa Mận, vì thế rất mau đã chọn đủ mười người.
Bên Hoa Mai, đầu tiên Đỗ Lãng chọn Võ Nguyệt, sau đó là cô gái mày mỏng mắt nhỏ kia, cuối cùng chỉ một lóng tay vào Yến Thất: “Trò nữa, mới rồi không tham gia, giờ thể lực tốt hơn mấy đứa kia nhiều, lên trận này đi.”
Trò này hồi tiểu học Yến Thất đã chơi 6 năm [1], giờ bảo cô lên sân khấu thì chỉ có nghiền ép các bạn nhỏ đáng thương lớp Hoa Mận thôi. Hiệp thứ hai, nửa trận đầu vẫn do lớp Hoa Mai tấn công trước. Yến Thất nhặt bao cát lên, ném bừa một cái, hai cái, ba cái…… Chỉ năm phút, các đồng chí bên thủ lớp Hoa Mận đã toàn quân bị diệt, chiến thuật của Kỷ Hiểu Hoằng chẳng dùng được gì.
“Hô, lại là một tay ném thần.” Đỗ Lãng nhìn Yến Thất cười.
Lớp Hoa Mai đổi đến bên thủ, Yến Thất và Võ Nguyệt hai người cô đón một cái tôi đón một cái. Cũng chỉ cần năm phút, bên công lớp Hoa Mận đã bị loại hết, lớp Hoa Mai chiến thắng áp đảo.
“Có phục không?” Đỗ Lãng xoa eo đắc ý dào dạt hỏi Kỷ Hiểu Hoằng.
“Được rồi được rồi, nhiều lắm chỉ là dỗ mấy đứa nhỏ chơi trò chơi thôi, có thế cũng khoe như cái gì vậy,” Kỷ Hiểu Hoằng giơ tay chắn, “Có bản lĩnh một tháng nữa so tài hội thao.” Nói đoạn mang các học sinh mình về, chính thức lên lớp.
Đỗ Lãng cũng không níu kéo, cho học sinh lớp Hoa Mai xếp lại đội hình một lần nữa, nói: “Chơi xong thì cũng tới lúc học hành đàng hoàng. Trong môn kiện thể, ngoại trừ học cách cường thân kiện thể ra, các trò còn phải học các kỹ năng thể thao. Thể hiện được quốc lực hùng mạnh của một quốc gia không chỉ có đất đai, quân đội và tài nguyên. Trong thiên hạ này bất kể nam nữ đều là con dân của thiên tử, dân cường thì quốc thịnh. Cho dù hiện giờ bốn biển thái bình thì vẫn cần lúc nào cũng có phải tư tưởng ‘dù ta đang sống yên, vẫn luôn phòng nguy biến’. Thân là một thành viên của đất nước, đương nhiên phải dốc hết sức lực bảo gia vệ quốc, cho dù các vị là nữ tử thì cũng nên tận sức tận trung với nước nhà. Tuy không cần các vị xông pha trận mạc, nhưng trong lúc cấp bách cũng cần đừng liên lụy quốc gia. Các trò nghe hiểu chưa?”
Chính là nói đàn bà đừng làm gánh nặng cho đàn ông thôi. Lúc đàn ông cưỡi ngựa chạy trốn thì đàn bà phải biết đuổi kịp, lúc đàn ông giương cung bắn địch thì đàn bà phải biết đưa tên. Lúc đàn ông trèo đèo lội suối thì không thể kéo chân, lúc đàn ông chết hết thì phải thay thế tiếp tục bảo vệ đất nước.
Không hổ là môi trường nuôi trồng nàng vợ hoàn hảo.
“Hiểu rõ.” Các nàng vợ hoàn hảo lớp dự bị cùng đáp to.
“Tiết đầu tiên thì tập chạy bộ trước đi,” Đỗ Lãng chỉ trỏ một chút, “Sắp xếp đội hình chạy chậm dọc theo vòng ngoài sân, mục tiêu là một vòng. Chạy chậm chút cũng được nhưng không được dừng lại hoặc đi bộ. Bắt đầu từ chỗ này đi.”
Một đám thiên kim khuê tú lập tức bắt đầu chạy dọc vòng quanh sân thể dục. Yến Thất bị cảm giác cổ kim xen kẽ quái dị này làm cho tinh thần thác loạn. Ảo tung chảo, sao thời đại này cứ làm người ta có cảm giác rối bời như có bug thế này?
Có chắc Hoàng đế lập nước không phải là tiền bối xuyên việt không?
Thật đúng là qúa lật đổ thế giới quan, mất bao mùa lá rụng đọc tiểu thuyết trạch đấu mới xây nên được.
Chẳng lẽ đây là phó bản thi đấu thể thao?
Tưởng tượng nổi một đám cung nữ cổ đại quần là áo lượt thoa vàng trâm ngọc thay đồng phục ngắn [2] nhấc chân lên chạy là thế nào không?!
Đã bảo phụ nữ thời phong kiến cửa lớn không ra cửa sau không bước nuôi trong khuê phòng không ai được gặp, đâu?
Đã bảo truyền thống trạch đấu: đích/ thứ nữ nhà cao cửa rộng không được sủng ái dựa vào mưu kế thủ đoạn đấu mẹ cả/ hầu thiếp đấu tỷ muội/ điêu nô cuối cùng gả cho rể vàng, đâu?
Chơi với lửa có ngày chết cháy, ai tùy hứng thì nhớ cẩn thận.
Đúng vậy, tùy hứng. Thời đại này quá tùy hứng, bắt một đám thiên kim khuê tú chạy vòng vòng sân, rốt cuộc muốn chơi kiểu gì. Vừa quá thoáng vừa quá tự do, tự nhiên lại thấy không quen.
Cứ có cảm giác quái đản “cả thế giới đều đang chơi ta” là thế nào.
“Bịch!” Yến Thất bị một tiếng vang ngay trên ót mình cắt ngang đạn mạc trong đầu. Ót tê rần hoa cả mắt, thân mình lảo đảo về trước một cái, ba bước thành hai té ngã, trực tiếp sấp mặt xuống đất.
“Á —” có mấy cô bé hét lên, sau đó có một trận tiếng chân từ xa chạy về phía này.
Yến Thất chóng mặt, quỳ rạp dưới đất một hồi. Lần này thế nào cũng bị chấn động não nhẹ, thấy hơi buồn nôn luôn rồi.
Trong chốc lát không dậy được, tiếng bước chân đã tới sát người. Một giọng nói cúi thấp hỏi: “Choáng à?”
Mi nói thử xem, không choáng ai lại tùy tiện nằm sấp dưới đất.
“Còn cử động được không?” Giọng này lại hỏi. Giọng khàn khàn, là giọng con trai giữa thời kỳ vỡ giọng điển hình, nghe như vịt đực.
Mi nói thử xem, động được còn bò mãi dưới đất à.
“Nói coi, có động được không?” Giọng khàn nói, có chút mất kiên nhẫn.
Ụ á mi còn dám mất kiên nhẫn, cút cút cút, giọng khó nghe muốn chết.
Người này cũng không lăn, duỗi tay lại kéo cánh tay Yến Thất, mỗi bên một cái, sau đó dùng sức nhấc lên. Nửa người trên thì nhấc lên rồi, nửa người dưới lại vẫn còn dưới đất, hơi bất cẩn thả lỏng tay một tí, Yến Thất lại lập tức quỳ nguyên con.
“Không sao chứ?” Người này thò đầu xuống, trừng Yến Thất.
Mắt anh đâu, đã choáng cỡ này mà có thể không sao à? Yến Thất đỡ đầu, giương mắt nhìn hắn: “Hai người sinh đôi à?”
“……” Tốt rồi, nhìn người ra bóng chồng luôn, thế nào cũng bị đập choáng. Người này sắc mặt hơi ngượng, đang định nói chuyện, lại có mấy người chạy tới trước mặt, có người đã kêu: “Nguyên Sưởng, có chuyện rồi chứ gì?! Còn dám chém gió chân ngươi thần sầu không? Thần ghê đấy, đập chính xác ngay ót người ta!”
Người bên cạnh lập tức ngoác ra cười, mồm năm miệng mười ồn ào kêu Nguyên Sưởng mau mau xin lỗi.
“Cút hết đi!” Trong giọng Nguyên Sưởng dường như có vài phần thẹn quá hóa giận. Một tay kéo Yến Thất đứng dậy, hùng hùng hổ hổ nói, “Cô khỏe chưa? Chẳng lẽ còn muốn ta cõng cô đi xem lang trung?”
Anh đá bóng gây tai nạn còn dám già mồm cãi cố nữa à?! Thả tay ra, lôi lôi kéo kéo ở nơi công cộng tôi kiện anh tội say rượu lái xe bây giờ!
“Chỉ sợ anh tìm không thấy lang trung.” Một giọng nói chậm rãi vang lên bên tai Yến Thất, sau đó có bàn tay duỗi lại đỡ lấy cánh tay cô, tiện thể hất tay Nguyên Sưởng đang kéo Yến Thất ra. Là Yến Cửu thiếu gia.
“Lý y sư không phải ở Bách Dược lư à?” Nguyên Sưởng khó hiểu, hỏi.
Bách Dược lư tương đương với phòng y tế, do trường đặc biệt lập nên để phòng vạn nhất. Lý y sư chính là bác sĩ của trường.
“Chân kiểu như anh, tôi sợ anh quẹo đến Tàng Thư các.” Yến Cửu thiếu gia từ tốn nói.
Tàng Thư các là thư viện trường, cách Bách Dược lư xa vạn dặm.
“Anh — anh nói lại lần nữa?!” Nguyên Sưởng bị khịa, nổi giận.
“Ha ha.” Yến Cửu thiếu gia kết thúc cuộc trò chuyện, đỡ Yến Thất quay đầu đi.
“Yến Cửu! Anh đứng lại đó cho ta!” Nguyên Sưởng không chịu bỏ qua, đuổi theo hai bước chặn trước mặt, trừng Yến Cửu thiếu gia, “Anh mới nói câu đó là ý gì?! Có gan nói lại ông nghe lần nữa!”
Yến Thất nghiêng mặt hỏi Yến Cửu thiếu gia: “Bạn cùng lớp à?”
“Ừ.” Yến Cửu thiếu gia nói.
“Trông rất sôi nổi. Sao cậu lại cứ một bộ chưa già đã yếu thế này?” Yến Thất nói.
“Châu chấu cũng nhảy rất hăng, chẳng qua nổi mùa đông.” Yến Cửu thiếu gia nhàn nhạt.
“Cậu biết con gì lúc nào cũng chậm rì rì không?” Yến Thất hỏi.
“Chị biết con gì lúc nào cũng đơ mặt không?” Yến Cửu thiếu gia hỏi lại.
“Rùa đen.”
“Dương đà [3].”
“…… Tiết sau hai người học gì?”
“Số học.”
“Cái này cũng học à? Vậy tôi hỏi cậu, Tiểu Minh có tổng cộng mười tám trái táo, ăn một hơi hết mười ba trái, hỏi còn mấy trái?”
“Tiểu Minh chết thật thảm.”
Hai chị em vừa nói vừa vòng qua Nguyên Sưởng đi mất. Nguyên Sưởng bị lơ trực tiếp đứng tại chỗ vẻ mặt rối rắm: Ông đang nói chuyện với các người mà! Cái gì gọi là “trông rất sôi nổi” hả?! Ông đây gọi là cường tráng được không! Mi mới là châu chấu! Cả nhà mi đều là châu chấu! Có ai tự ý coi người ta như không khí như mấy người không?! Xem thường người khác đấy à?! Mấy người có biết ông là ai không?! Mấy người —
Yến Thất xin Đỗ Lãng cho nghỉ, Yến Cửu thiếu gia đưa cô đến Bách Dược lư khám bệnh. Nguyên Sưởng tức giận đi theo sau, đằng nào thì hắn cũng là người gây họa, theo nguyên tắc sống “đại trượng phu dám làm dám chịu”, đương nhiên là phải chịu tất cả trách nhiệm.
“Rốt cuộc cô bị có sao không?” Nguyên Sưởng lẽo đẽo theo sau hai chị em đi bộ chậm rì, mất kiên nhẫn, “Ta còn phải đi đá xúc cúc với chúng, nếu cô không đi nhanh được, cùng lắm thì ta cõng cô đi!”
“A, nếu cậu sốt ruột thì cứ đi trước đi,” Yến Thất quay đầu nói, “Nếu y sư kiểm tra ra chuyện gì thì tôi sẽ báo cậu biết.”
“Báo ta biết……” Nguyên Sưởng hơi giật khóe miệng, không phải chỉ bị bóng đập trúng đầu à, bóng bơm khí chứ phải sắt đâu, còn đập nát óc được chắc?! Nhìn ý này là còn muốn ăn vạ đúng không?! “Được, ta trả tiền thuốc, ta trả liền bây giờ luôn, mười lượng bạc đủ không? Không đủ thì hai mươi lượng?” Trong giọng còn tràn đầy châm chọc, coi Yến Thất như bà thím ăn vạ thật.
Thời đại này một lượng bạc bằng 300 nhân dân tệ, hai mươi lượng chính là 6000 tệ [4]. Đập bóng vào đầu một cái đòi 6000 tiền thuốc men, không phải làm tiền thì còn gì?
“Cất nhiều bạc thế không sợ mất à?” Yến Thất nói.
…… Vấn đề là ở chỗ đó hả?! Nguyên Sưởng tiếp tục giật khóe miệng, gã đúng là không mang nhiều tiền thế thật.
“Khám bệnh trong trường còn phải trả tiền à?” Yến Thất quay lại hỏi Yến Cửu thiếu gia.
“Cũng không thể kêu y sư uống bã thuốc qua ngày.” Yến Cửu thiếu gia lãnh đạm liếc người chị ruột ngốc nghếch nhà mình một cái.
“Môn tự chọn tôi chọn y dược, có phải y sư này dạy không?”
“Vậy thầy sẽ là người đầu tiên biết có một loại ngốc không có thuốc chữa.”
“……”
“……” Nguyên Sưởng thật muốn phát điên, hai tên này cũng biết chuyển đề quá! Năm lần bảy lượt làm hắn đấm vào không khí! Né đạn tự nhiên như vậy có lộ trình diễn quá điêu luyện hay không?!
Nguyên Sưởng không thèm để ý hai người này nữa, ôm một bụng tức vô danh chỉ lo cắm đầu theo sau. Ba người ra khỏi Đằng Phi tràng nãy giờ vẫn đi về hướng Đông, xuyên qua một cánh rừng thông nghênh khách nhỏ, xuất hiện mấy mảnh đất ruộng, nhìn kỹ trong ruộng trồng là thảo dược các loại. Bên cạnh ruộng thuốc dựng một ngôi nhà tranh tường đất, trên cửa treo tấm biển có viết ba chữ “Bách Dược lư”.
Ngôi nhà này vừa là phòng y tế vừa là phòng học của lớp y dược. Trên tường đất có gắn kính sáng ngời, từ ngoài liếc mắt là có thể nhìn thấy từng dãy bàn học chỉnh tề trong phòng. Giờ này không có lớp, trong phòng học không một bóng người. Từ cửa chính đi thẳng dọc theo hành lang, ở cuối có một cửa nhỏ, trên cửa treo tấm biển, viết hai chữ “Y thất”.
Y thất là phòng làm việc của Lý y sư, khi không có lớp thì sẽ dùng để nghỉ ngơi hoặc soạn bài. Nguyên Sưởng bước lên mấy bước gõ cửa, sau một hồi lâu vẫn không ai đáp.
“Không có ở đây?” Nguyên Sưởng hơi bực bội, nếu giờ mà Lý y sư không có ở đây thì e là y còn phải ở đây chờ với cô ngốc mặt liệt này. Hắn cũng chẳng muốn ở đây lãng phí thời gian xúc cúc quý giá, gõ mạnh lên cửa vài tiếng nữa. Thấy vẫn không ai đáp liền đi vài bước qua bên cạnh, bên cạnh là cửa sổ y thất có gắn kính, nhìn qua mặt kính vào bên trong. Sau đó Nguyên Sưởng liền “Ủa” một tiếng, bước về lại dùng sức phá cửa “Rầm rầm”.
[1] Cấp tiểu học ở Trung Quốc gồm 6 năm, từ 6 tuổi đến 12 tuổi.
[2] Áo quần loại này nè:

[3] Dương đà: Alpaca.
[4] 5/9/2020: 6000 tệ = hơn 20 triệu.
【Ngoài lề: Cẩm Tú】
Yến Thất: Tôi mới thấy tác giả lén lút quăng xuống đất một viên “Ui cha tự nhiên muốn diếm chương này quá đi” với một viên “Rảnh rỗi sinh nông nỗi chán quá trời ơi ai rảnh để lại một câu chọc tác giả đi”.
Yến Cửu: Tôi cũng thấy có vài độc giả ném dưới chân bả mấy viên “Một ngày trăm chương” và “Đậu mợ chịu hết nổi rồi muốn spoil nam chính là ai quá làm sao bây giờ”.
Yến Thất: …… Giang hồ thật hiểm ác.