Tags

Gửi tuổi thơ.


“Thư” trong cầm kỳ thư họa, ở đây cũng không đơn giản chỉ là thư pháp, mà là tất cả những lớp văn hoá trong nữ học đều nằm trong môn “Thư” này. Cũng may những loại sách như “Nữ đức”, “Nữ huấn”, “Nữ giới” gì gì lúc học vỡ lòng ai cũng học hết rồi, vào trường cấp cao thì chỉ cần học thẳng lên “Tứ thư”, “Ngũ kinh”.

Sách giáo khoa của Yến Thất do Chử Vũ đi lãnh về, sách đóng chỉ mới tinh còn vương mùi mực. Phương pháp in bằng chữ rời đã được sử dụng nhuần nhuyễn. Mở bìa sách ra, hít nhẹ một hơi, trong bụng lập tức như tràn đầy thơ văn hoa mỹ.

“Boong boong boong —” ngoài cửa sổ xa xa truyền đến tiếng chuông đi học. Đương nhiên, tiếng chuông này là được đánh vang, ngân nga hồi lâu, không khí trong phòng bỗng lập tức nghiêm trang hẳn.

Ngày đi học thứ hai, tiết học đầu tiên của các học sinh mới, lạ lẫm lại chờ mong.

Tiếng cửa vang lên, một người như du hồn rảo bước vào phòng. Người này mặc áo màu đen, đi đường không một tiếng động, mặt rất trắng, nam, khoảng 40 tuổi, dáng vẻ ít khi nói cười, tay cầm sách.

Ông đến án thư trước phòng học rồi lập tức ngồi xuống, vừa mở miệng là tiếng kim loại cạ nhau vang lên: “Nông [1], trước kia khi đức Trọng Ni mất, các đồ đệ thương nhớ tìm chép lại lời dạy của thầy, chính là “Luận Ngữ”…….”

Ê — từ từ — cái éo, mới vào đã bắt đầu bài giảng? Dạo đầu đâu?

Trong phòng học lập tức vang lên vô số tiếng lật sách đầy hoảng loạn.

Tách biệt nam nữ càng ngày càng thoáng, làm cho sự tồn tại của nam tiên sinh trong nữ học trở nên vô cùng bình thường, thậm chí trong trường còn có những giáo viên được cả hai viện nam nữ dùng chung. Cái gọi là “nhất nhật vi sư chung thân vi phụ”, ở thời đại tôn sư trọng đạo này, trong ý thức mọi người thì “thầy trò” đã trở thành một loại quan hệ không còn thuộc về phạm vi nam nữ.

Những kiến thức văn hóa dạy trong trường nữ đương nhiên sẽ dễ hiểu hơn so với trường nam. Con gái đi học cũng chẳng vì công danh, không cần học những gì quá cao siêu, hiểu nghĩa sơ sơ là được, khi giao tiếp với người khác dẫn chứng điển tích điển cố đừng lộ dốt là ổn.

Thế nên vị tiên sinh này cứ đứng ở trên nhắm mắt mà giảng a a ê ê, các người ở dưới ai muốn học thì học.

Một tiết học dài ba khắc, có thời gian nghỉ ngơi một khắc [2]. 

Lăng Hàn Hương xá thậm chí có cả phòng trà nước để các vị thiên kim quan lại nũng nịu này có thể uống trà dùng bánh giải lao.

Học xong lớp thi thư, tiên sinh còn để lại bài tập: về nhà chép lại bài giảng hôm nay mười lần, đồng thời viết xuống đạo lý và ý nghĩa trong đó.

“Cũng may không tính là khó.” Võ Nguyệt vươn vai, ngồi trong gian trà nước vừa uống trà vừa nói chuyện phiếm với Yến Thất, Lục Ngẫu.

Ba người khá may mắn, được chia vào cùng một lớp. Phần lớn các “bạn cùng lớp” còn lại đều hoàn toàn xa lạ với nhau, giờ này đều đang trong quá trình bắt đầu thử kết bạn tương đối ngại ngùng.

“Chỉ là tiên sinh hơi kì lạ.” Lục Ngẫu che miệng nói nhỏ.

“Nghe nói là thi tám lần liên tục đều rớt, cuối cùng đành phải đi làm tiên sinh dạy học, bảo thầy làm sao mà hòa nhã cho được?” Võ Nguyệt rất thính những tin đồn trong trường.

“A, chẳng lẽ đó chính là “Trần bát lạc”?” Lục Ngẫu càng nhỏ giọng, “Vì rớt tám lần liên tục nên mọi người mới đặt cho thầy tên hiệu “Trần bát lạc” phải không?”

“Chính hắn.” Võ Nguyệt cầm hạt dưa cắn, “Ngày mai tôi mang ít bánh tử đằng tới cho các cô ăn.”

“Nhà tôi mới tới một đầu bếp nữ, biết làm bánh ngọt phương Nam, vừa ngọt vừa mềm. Tối nay tôi về bảo bà làm một tráp, ngày mai mang đến cho các cô nếm thử mới lạ.” Lục Ngẫu nói.

“Đôi khuyên tai này là đôi cô mang hôm Tết phải không?”

“Không phải, đây là đôi khác, làm cùng lúc. Đôi kia là hoa hải đường, cái này là hoa hạnh.”

“Hôm kia Võ Thập tứ được một hộp phấn Lão Hương trai, dùng vừa trơn vừa mịn, tốt ghê lắm. Các cô đoán thử bao nhiêu tiền?”

“Đồ trong Lão Hương trai không rẻ đâu, thế nào cũng đến một lượng bạc đi?”

“Ha! Hai lượng! Mắc không!”

……

Đề tài của con gái chỉ đơn giản là ăn uống quần áo lặt vặt.

Yến Thất ngồi bên cửa sổ, tắm ánh nắng ấm dào dạt, nhìn ngoài xa xuân về hoa nở.

Tiết thứ hai là môn kì nghệ, mọi người tập thể dời bước đến kì thất.

Trong phòng bày sẵn mười chiếc bàn cờ. Ai nấy theo vị trí ngồi trong phòng học lần lượt ngồi xuống, hai người một bàn, cuối cùng lại dư ra bạn trẻ Yến Thất.

Cũng may là đủ bàn, mình mình độc chiếm một cái, ngồi trong một góc ánh mặt trời không chiếu tới, cùng mọi người chờ tiên sinh dạy cờ đến giảng bài.

Tiếng chuông vào học vang lên, một ông lão bước vào, bước lên giảng bài ba ba ba. Đều là những kiến thức cờ vây căn bản nhất, Yến Thất ở nhà đã được tiên sinh vỡ lòng dạy hết rồi, nghe giảng cũng không tốn sức mấy.

Tiết thứ ba học vẽ, Lăng Hàn Hương xá cũng có phòng vẽ chuyên dụng.

Tiết thứ tư học nữ công, môn này ai cũng có căn bản, đều đã học từ nhỏ, cho nên nữ tiên sinh dạy nữ công trước hết cho mỗi người tự thêu một bông hoa để nắm tình hình, sau đó mới chọn trình tự thích hợp bắt đầu giảng dạy.

Tiết đầu tiên buổi chiều là môn kiện thể, các cô bé ở trong phòng thay quần áo thay áo ngắn kiểu nữ bằng vải thô [3], chân mang ủng ngắn, tập thể kéo đến một khoảng đất bằng rộng lớn nằm giữa Cẩm viện và Tú viện.

Chỗ này gọi là “Đằng Phi tràng”, thật ra chính là sân thể dục của trường, viện nam và viện nữ cùng xài chung cho tiện.

Yến Thất nhìn ra vòng sân này cũng xấp xỉ chu vi 400m, mặt đất dùng đất đỏ ép đến cực kì bằng phẳng rắn chắc, cho dù có gió to thổi qua thì trên cơ bản cũng không có bụi nào bay nổi.

Vì là một sân được cả nam nữ dùng chung, cả hai viện lại nhiều lớp, nên khó tránh khỏi việc trong một tiết có hai hoặc nhiều lớp cùng sử dụng.

Lúc này giữa sân cũng đang có một lớp nam sinh ở đó chơi xúc cúc, thấy bên này có một đám cô nương như hoa như ngọc, không khỏi dừng lại nhìn sang cười hi hi ha ha.

Dân phong thoáng mà, các cô bé này thấy vậy cũng không đến mức xấu hổ lập tức quay đầu chạy trốn. Ai hơn hướng nội thì đỏ mặt cúi đầu, còn đa số đều mặc kệ cảm giác mất tự nhiên trong lòng, dù sao thì trông bề ngoài đều coi như bình tĩnh, mắt không nhìn bên cạnh mà chỉ lo nhìn thầy thể dục của mình.

Vị tiên sinh này cao to, đang mặc kính trang [4], làn da màu bánh mật lộ ra nét nam tính khỏe mạnh.

Thầy lướt mắt qua các cô bé mềm mại yếu đuối đứng trước mặt mình, cong miệng lộ ra một hàm răng trắng, cười: “Ý nghĩa của việc trong trường dạy môn kiện thể thì ta không cần trình bày lần nữa đúng không? Chư vị, trước tiên nói rõ, đến lớp của ta thì phải bỏ hết những thói nũng nịu bình thường đi, ta thì chẳng biết thương hương tiếc ngọc là gì đâu. Không cần biết nhà các trò quan hàng mấy phẩm quyền lớn bao nhiêu, ở trên Đằng Phi tràng, tất cả đều do ta quyết định! Các trò nghe rõ không?”

Không cần biết cả đám nghe câu này có vui vẻ gì không, ngoài miệng đều đáp vâng vâng dạ dạ. Chẳng ngờ vị này còn cố ý nhíu mày bồi thêm một câu: “Hoá ra ta đang dạy một đám muỗi đấy à, lớn giọng lên trả lời ta — nghe rõ không?”

“Nghe rõ!” Các cô bé kêu lên cao vút.

Tiếng kêu chưa dứt, cách đó không xa vang lên một tràng tiếng cười.

Nhìn qua thấy cũng là một lớp nữ sinh, cũng do một giáo viên nam vai u thịt bắp đứng lớp đang ở đó xếp hàng, xem ra cũng là tới học môn kiện thể, lúc này đều đang nhìn sang bên này mà cười. Các cô bé lớp Hoa Mai lập tức đều cảm thấy hết sức xấu hổ.

“Kỷ Hiểu Hoằng! Thầy cười gì mà cười!” Vị tiên sinh này rống về phía vị tiên sinh kia, “Lo dạy lớp thầy đi!”

“Tôi cười can chi đến thầy, thầy quản rộng quá nhỉ!” Vị tiên sinh Kỷ Hiểu Hoằng không rõ có quan hệ gì với Kỉ Hiểu Lam này không chịu yếu thế, rống ngược, “Lo mà tuốt thẳng đám liễu yếu đào tơ trong tay đi rồi hẵng nói!”

“Anh nói tay ai liễu yếu đào tơ?!” Vị này bắt đầu xốc tay áo, “Tôi bốc đại một đứa ở đây cũng có thể tùng xẻo một đám nhà anh đấy!”

“Chém! Chém nữa đi! Tôi thấy anh đừng bốc một đứa nữa, anh cứ chém thẳng bên này một nhát, tôi bảo đảm nhận thua ngay tắp lự!”

Tập thể học sinh lớp Hoa Mai đều trở nên bất ổn, mợ nó tìm đâu ra hai ông thầy ngốc thế này?

Lớp còn chưa dạy đã lo cãi nhau, bọn em còn đang đứng đực ở đây đây này, hai người có ân oán gì xin hãy giải quyết cá nhân được không?

Loại chuyện thế này đừng để người ta vây xem chứ? Chẳng kịp mang ghế với hạt dưa gì cả!

“Xì, cái trình đó của anh, dạy một đứa nát một đứa, dạy hai đứa nát cả đôi!” Hai vị này còn đang ầm ĩ, giờ đã đến giai đoạn công kích trình độ nghiệp vụ lẫn nhau.

“Ha hả, làm như lớp đứng đầu năm ngoái là anh dạy ấy!”

“Năm kia chính là tôi dạy đấy!”

“Năm kìa thì sao? Đừng nói với tôi anh chưa già đã lú quên mất là ai dạy!”

“Năm kìa kìa……”

Yến Thất đứng cuối đội, nghiêng đầu nhìn sân bên.

Trên sân thể dục bên đó có một đội đang xếp hàng ngay ngắn nghiêm chỉnh bước đến, là nam sinh Cẩm viện, mặc đồng phục áo ngắn vải thô, trông ai cũng hăng hái nhanh nhẹn.

Bọn họ đứng đối diện với lớp nam sinh đến trước lúc nãy, giáo viên hai bên nói ngắn gọn vài câu, sau đó dẫn học sinh mỗi người tự chiếm một bên. Điều binh khiển tướng một trận, đúng là sắp tiến hành thi đấu một trận xúc cúc.

Đây là nội dung môn kiện thể của nam sinh. Yến Thất nhìn thấy Yến Cửu thiếu gia chậm rì rì đi đến bên sân, đứng chung với vài vị nam sinh không cần vào sân khác.

Dựa theo cách nói chuyện hành sự vĩnh viễn đều chậm hơn người ta nửa nhịp của vị này, chắc chắn không thể nào vào sân.

Không biết có phải tâm linh tương thông hay không, Yến Cửu thiếu gia cũng bỗng nhiên xoay đầu nhìn về bên này, thấy Yến Thất một thân áo quần ngắn đầy ngốc nghếch, mặt không cảm xúc lại chậm rãi xoay về.

“Được rồi! Không nói chuyện trước kia nữa, có gan thì chúng ta đấu năm nay!” Hai vị tiên sinh dạy môn kiện thể bên này đã ầm ĩ đến một tầm cao mới rồi, Kỷ Hiểu Hoằng xốc tay áo kêu lên.

“Được a, so thì so, chờ xem lúc nào……”

“Đừng chờ, làm giờ luôn đi! Bây giờ liền so học sinh ai giỏi hơn. Đỗ Lãng, anh dám hay không?”

“Tới tới tới! Ông đây cũng không tin!”

……

Các nữ sinh hai lớp quay mặt nhìn nhau, đậu móa đây là nhà trẻ à, hai tiên sinh này sao ấu trĩ vậy!

Làm ơn, đây là tiết kiện thể đầu tiên của học sinh mới bọn em! Bọn em là con gái không phải con trai! So cái gì mà so! So ai chạy chậm hơn so ai té ngã nhiều kiểu hơn chắc?!

Hai vị tiên sinh này hiển nhiên đang có một mối quan hệ vô cùng khó ngửi, chỉ cần chạm mặt là pháo nổ tung tóe. Trong lúc ai cũng không chịu chịu thua, các cô nương liền trở thành ruỗi muỗi cho trâu bò húc.

“So cái gì?” Kỷ Hiểu Hoằng hỏi.

“Mấy đứa biết làm gì?” Đỗ Lãng quay đầu hỏi học sinh của mình.

Tất cả vội vàng đồng loạt lắc đầu: Không biết không biết, chú ơi bọn con không biết gì hết.

“Cũng đúng, ta xem mấy cô nhóc mấy đứa cũng chỉ biết đá cầu đu dây mà thôi.” Đỗ Lãng cười một tiếng, gã ngược lại chẳng lo lắng chút nào.

“Học trò còn biết đá bao cát!” Một vị cô nương mày mỏng mắt nhỏ trong đội không phục, trúng kế.

“Bao cát? Ừ, cái này không tệ.” Đỗ Lãng búng tay một cái, giống như có ý tưởng, lập tức quay đầu đi tìm Kỷ Hiểu Hoằng.

Mọi người ào ào nhìn sang cô nương kia. Nàng tự biết đã lỡ lời, rồi lại không chịu yếu thế, vung tay quay đầu nói với mọi người: “Sao vậy? Người ta đã khiêu khích đến tận mặt rồi, chẳng lẽ lùi bước? Không có lòng hiếu thắng, các người trăm phương nghìn kế để vào thư viện Cẩm Tú để làm gì?”

Cô nương này thật đúng là thẳng thắn trung thực. Ai cũng chen lấn vỡ đầu để vào trường này còn không phải là để giành được một phu quân tốt hôn nhân tốt tương lai tốt hay sao?

Ngày đầu tiên đi học đã thấy khó mà lui, sau này sẽ có càng nhiều đối thủ, càng nhiều thử thách, đến lúc đó phải đi đâu lấy can đảm chiến đấu đây?

Phút chốc ai nấy đều lặng thinh suy nghĩ, chợt nghe thấy Võ Nguyệt kêu một tiếng: “Nói đúng! Chúng ta và bọn họ đều gần bằng tuổi nhau, đều là mới nhập học, không lý nào lại kém hơn bọn họ được. So thì so, cho dù có thua đi nữa cũng chẳng mất miếng thịt nào. Chúng ta dù thua người cũng không thể thua thế!”

Mọi người nghe vậy, quả nhiên xốc lại tinh thần, sôi nổi đáp lời.

Các nàng biết rất rõ gánh nặng trên vai mình là gì, chuyện lớn nhất cả đời người con gái chỉ đơn giản là có một cuộc hôn nhân hoàn hảo mà thôi. Không chỉ là vì bản thân mình mà còn vì gia tộc.

Ở trong vòng quan lại, một cuộc hôn nhân không chỉ là thể kết thân hai họ, mà nó thậm chí còn có thể liên quan hệ vận mệnh, tương lai của toàn bộ dòng họ sau lưng mình.

Mỗi cô gái sắp vào thư viện Cẩm Tú trước khi nhập học đều đã được người lớn trong nhà dặn dò: Vào thư viện Cẩm Tú thì nhất định phải làm tốt nhất. Phải đi tranh, phải đi giành, muốn đi chứng minh, chứng minh cho mọi người xem, mình – mới chính là nhân trung chi phượng, mình – mới xứng với quyền quý, nhà cao cửa rộng, mình – mới là đệ nhất phu nhân đáng để cưới vào cửa rạng rỡ nhà chồng nhất!

Vừa nghĩ đến đó, những cô bé nũng nịu này cũng lập tức nảy sinh một cỗ ý chí chiến đấu. Ở đây không cho phép ngươi mềm yếu rụt rè, chỉ cần một bước theo không kịp, ngươi có thể sẽ bị cả đội bỏ rơi càng ngày càng xa.

Ít nhất ngươi phải dùng cơ hội này để chứng tỏ mình có một cơ thể đủ khỏe mạnh, đủ để gánh vác trách nhiệm vô cùng quan trọng: giúp nhà chồng sinh con đẻ cái.

Võ Nguyệt vung tay hô hào lại không nghĩ nhiều như vậy. Bị nhiễm từ môi trường gia đình võ tướng, vị này chỉ đơn giản là có lòng hiếu thắng cực mạnh mà thôi. Hơn nữa, không cần biết ngươi muốn so cái gì, người ta từ nhỏ đã lăn lê bò trườn đánh nhau với một đám anh em chú bác, đá trái bóng ném bao cát gì đó như nhét kẽ răng.

Hai vị tiên sinh rất mau thương lượng ra đề thi. Xét thấy đám cô nương này đều vừa mới nhập học, những gì cần học trong môn kiện thể ai cũng chưa học như nhau, cho nên liền chọn một trò chơi trên cơ bản hồi nhỏ ai cũng từng chơi để quyết đấu, chính là: ném bao cát.

Quy tắc đơn giản: Chơi đoán số chia ra hai bên công – thủ, bên công chia làm hai đội, đứng ở hai bên sân AB. Bên thủ đứng ở giữa AB, bên tấn công A ném bao cát về phía bên B tập kích bên phòng thủ ở giữa.

Bên thủ phải né tránh hoặc đón bao cát. Nếu bao cát chưa đánh trúng thành viên bên thủ thì thành viên tấn công bên B có thể nhặt lại bao cát tiếp tục ném mạnh về bên A để tấn công bên thủ, liên tục lặp lại.

Nếu như bao cát đánh trúng bất kì bộ phận nào trên người thành viên bên thủ thì người bị đánh trúng sẽ bị loại, rời khỏi sân chơi, đến khi thành viên cuối cùng bên thủ bị loại thì bên công thắng.

Mà nếu bên thủ có thể đón được bao cát bị ném tới hơn nữa không làm rơi xuống đất thì người ném bên công bị loại, đến khi người cuối cùng bên công bị loại thì bên thủ thắng.

Tuyên bố quy tắc xong, mỗi bên đều cử một người đại diện đội mình chơi đoán số. Đỗ Lãng chọn cô nương mày mỏng mắt nhỏ vừa rồi bước ra khỏi hàng.

Kết quả bên kia thắng, phòng thủ trước. Hai đội đếm số người, lớp Hoa Mai tổng cộng mười chín người, lớp Hoa Mận bên kia tổng cộng mười tám người, vậy lớp Hoa Mai phải bỏ một người. Yến Thất đứng cuối đội, vinh quang bị loại trừ ngoài cuộc đấu.


[1] Nông: tiếng đất Ngô, nghĩa là “ta”. Đọc thêm ở đây.

[2] Một khắc: 15 phút, ba khắc: 45 phút.

[3] Áo ngắn kiểu nữ: 

[4] Kính trang: 

Chương 11

 

【Ngoài lề: Cẩm Tú】

Yến Cửu: Chúc mừng tác giả Linh Tê Các Chủ thu hoạch được chiến lợi phẩm “Một ngày xong hai chương”, nói vậy hôm nay sẽ có hai chương đấy.

Yến Thất: Tôi mới nhìn thấy bả định lén lút ném vào bồn cầu.

Yến Cửu: Vậy ống thoát nước bồn cầu có bị tắc mỗi ngày hai lần không?

Yến Thất: Rủa ác chưa kìa.

Yến Cửu: Đối với thể loại tác giả vì-cảm-thấy-nội-dung-chương-rất-nhạt-nên-không-thể-không-đăng-hai-chương-nhằm-che-đậy-cảm-giác-tội-lỗi này thì nhất định phải bắt chước luồng không khí lạnh sắp đến mà lãnh khốc vô tình.

Yến Thất: …… Luồng không khí lạnh đột kích, xin các bạn đọc chú ý giữ gìn sức khỏe, hôm nay hai chương, chủ nhật vui vẻ~