Tags

Mỗi nhà mỗi cảnh.


Trong Yến phủ tuy có một bà lão mạnh mẽ nhưng thật ra chẳng có nhiều quy tắc. Đằng nào thì thời đại này cũng đã thoáng từ lâu, Yến lão thái thái tốt xấu gì cũng đã lớn lên từ nhỏ trong môi trường như vậy. Thế nên ở Yến gia không cần thỉnh an mỗi ngày, ba ngày một lần thể hiện lòng hiếu thảo là được.

Vì hôm nay là ngày sắp nhỏ “khai giảng” nên cả nhà thế nào cũng phải họp lại ăn sáng chung một bữa. Sau đó, lắng nghe chủ gia đình, Yến lão thái gia dạy bảo vài câu, coi như làm nghi thức. Vậy nên, hai chị em Yến Thất vừa ra khỏi Tọa Hạ cư liền sang Tứ Quý cư của hai vợ chồng lão thái gia.

Gíup Yến Cửu thiếu gia mang tráp sách là một cậu sai vặt nhành hai. Con cháu nhà quan khi đi học đều cần mang theo thư đồng, thư tì để tiện hầu hạ. Gã tớ Thủy Mặc và nha hoàn Chử Vũ chính là người sẽ theo hầu các chủ nhân nhành hai đi học.

Mấy chủ tớ ra Tọa Hạ cư, bước xuống bậc thềm đá bạch vân, dọc theo con đường nhỏ lát sỏi trắng băng qua rừng trúc đi ra.

Tọa Hạ cư bên ngoài có rừng trúc bao bọc, trong viện trồng đầy ngô đồng, chuối tây, hải đường, trong ngoài đều là những loài cây ưa mưa. Đẹp nhất là vào mùa hè, không khí vắng lặng yên tĩnh, có thể thưởng thức tiếng mưa rơi tí tách.

Con đường sỏi trắng uốn lượn quanh co, thông ra ngoài rừng. Ra khỏi rừng trúc, khung cảnh lập tức mở rộng thoáng đãng. Đình đài lầu các, núi non vườn hồ, hùng vĩ mà không kém phần tinh tế, đúng là phong cách kiến trúc kinh đô điển hình.

Hoàng đế thời này như sóng sau đè sóng trước so ai là trọc phú, vừa thích hưởng lạc lại ưa sĩ diện. Ra quy định bắt chúng thần xây nhà không được nhỏ hơn diện tích bao nhiêu bao nhiêu, cấp bậc càng cao phải xây càng lớn, miễn cho người ta nói trẫm làm Hoàng đế keo kiệt ngược đãi thần tử.

Không những thế, trong kinh còn thường xuyên có sứ thần lân bang đến thăm, có cả thương nhân ngoại quốc đến làm ăn buôn bán, các ngươi làm thần tử mà ở nhà mộc mạc quá thì bảo Hoàng đế trẫm đây biết giấu mặt vào đâu?

Cũng vì lẽ đó mà hiện giờ phủ quan tam phẩm nhà họ Yến đã to đến mức có thể so với một công viên cấp tỉnh, ngay ngoài rừng trúc có cả một cái hồ nhân tạo. Trong phủ, chỉ tính mỗi nhân viên chuyên dọn rác trong hồ cũng đã những mười người.

 Đi dọc bờ hồ về phía Nam, băng qua hành lang uốn lượn quanh hòn giả sơn, vòng đi vòng lại, ngước mắt đã đến Tứ Quý cư.

Tứ Quý cư cũng là nhà năm viện. Qua hết lớp này đến lớp khác, thẳng vào viện thứ tư, thấy trên biển ngoài phòng có ghi “Bách Chỉ đường” chính là chỗ vợ chồng lão thái gia sinh hoạt hàng ngày. Trong góc viện trồng một cây bồ đề lâu năm, càng làm tăng thêm vài phần ý thiền cổ kính.

Nha hoàn vén mành mời hai chị em Yến Thất vào phòng, thấy Yến Tam thái thái đã đưa Yến Thập thiếu gia và Yến Bát cô nương đến từ trước. Ba người đang ngồi ghế dưới trò chuyện với Yến lão thái thái, không biết đang nói gì mà làm lão thái thái bật cười.

Tuy gọi là “lão” nhưng thật ra Yến lão thái thái còn chưa đến 50, chỉ do kết hôn sớm sinh con cũng sớm mà thôi. Mười sáu tuổi đã sinh Yến Đại lão gia, Yến Đại lão gia mười sáu tuổi lại được con trai cả. Tuy con cả này hiện nay vẫn chưa tròn mười sáu nhưng Yến lão thái thái đã dự tính rồi, chờ đến khi mình 50 tuổi là sẽ được tứ đại đồng đường.

Yến lão thái thái sinh một hơi được bốn người con trai. Mấy thiếp thất thời trẻ của lão thái gia ai mất sớm thì mất sớm, ai bán đi thì bán đi hết rồi, không để lại nửa đứa con vợ lẽ để bà phiền lòng.

Cả đời bà có thể nói là thuận buồm xuôi gió, tâm tưởng sự thành, thân thể cũng ngày một nhuận sắc. Gương mặt bà vừa trắng vừa tròn, không một nếp nhăn.

Mái tóc bà giữ gìn rất tốt, lâu lâu có vài sợi bạc thì sai người nhổ đi. Thân hình hơi phát tướng, nói cho xuôi là trông phúc hậu. Tính tình tuy có hơi nghiêm nghị nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến việc ngậm kẹo đùa cháu, hưởng thụ gia đình êm ấm.

“Thỉnh an tổ mẫu.” Yến Thất và Yến Cửu thiếu gia nghiêm chỉnh bước lên hành lễ.

Trên búi tóc Yến lão thái thái cài vài đóa nghinh xuân mới hái vẫn còn đượm sương — lớn tuổi đến mấy cũng là phụ nữ, không có phụ nữ nào không thích làm đẹp, bây giờ đang thịnh cài hoa lên tóc.

Bà quay lại đánh giá hai chị em, thấy ai cũng ăn mặc chỉnh tề không sai sót gì thì cũng yên tâm. Chờ chúng hành lễ với Yến Tam thái thái rồi chào hỏi Yến Bát, Yến Thập xong, bà hơi nghiêng đầu ra hiệu cho ngồi.

Sau đó bà quay lại nghe Yến Tam thái thái tiếp tục câu chuyện lúc nãy, “…… Kết quả con lại gần nhìn chữ Tiểu Thập mới viết, thì ra nó viết ngược hết hai nét móc chữ “bỉ” (比) phía dưới chữ “côn” (昆)! Lẽ ra phải móc sang bên phải, đằng này lại móc hết sang trái! Làm bọn con cười nghiêng ngả……”

Yến lão thái thái nghe cũng phì cười, nói: “Tiểu Thập còn chưa tới sáu tuổi, biết cầm bút là đã tốt lắm rồi. Huống chi chữ “côn” lại còn phức tạp, Tiểu Thập thông minh mới nhớ được hình dạng chữ đấy, viết giông giống là giỏi rồi.”

Tính đến thời điểm hiện tại thì Thập thiếu gia nhành ba chính là người nhỏ tuổi nhất ở đời thứ ba của Yến gia. Cậu chàng ngồi đối diện Yến Thất, trông y như cục bột, đôi mắt to đen lay láy không ngừng chuyển động, nhìn hết sức thông minh, lanh lợi.

Yến Thất không nhịn được liếc sang Yến Cửu thiếu gia kề bên: Thứ này chưa đến sáu tuổi cũng đã viết được cả câu “Tức tức phục tức tức, nhất nhật lý vạn cơ” (唧唧复唧唧, 一日理万基) có được không.

Yến Cửu thiếu gia thản nhiên an tọa, tiếp tục “ẩn thân rừng núi kể gì tiếng tăm”.

“Tổ mẫu, nghe nói cha cháu ba tuổi đã có thể cầm bút viết chữ, là thật ạ?” Yến Bát cô nương chỉ nhỏ hơn Yến Thất năm tháng, có đôi mắt giống hệt mẹ đẻ – Triệu di nương, lóng lánh như đầy nước hồ xuân.

Không bà mẹ nào không thích khen con, Yến Bát cô nương hỏi câu này rất đúng ý Yến lão thái thái. Bà cười: “Đúng vậy, cha cháu ba tuổi đã biết trăm chữ, viết Bách Gia Tính không sai chữ nào. Đến mười tuổi đã có thể bảy bước thành thơ, mười hai tuổi đã được Mai Khê tiên sinh là một bậc đại nho thời ấy nhận làm quan môn đệ tử. Ai cũng nói cha cháu là sao Văn Khúc chuyển thế, tìm khắp mười thành tám xã cũng không ra cái nào được vậy……”

Yến lão thái thái ở trên blah blah, Yến Thất ở dưới lại bắt đầu mơ màng cung tiên.

Yến lão thái gia, Yến Khang Thái xuất thân thư sinh, trước giờ thích nhất là cậu Ba “sao Văn Khúc chuyển thế”. Còn Yến lão thái thái thì sao? Trong nhà này bà thương nhất là Yến Tứ lão gia, con mọn gần già mới có, nuông chiều thương yêu vô kể, giống như chỉ hận không thể đem cả kinh thành cho con út mới thôi.

Trong mấy người con, nếu nói Yến Tam lão gia xem như phụ trách trí tuệ, Tứ lão gia phụ trách được chiều, vậy Yến Đại lão gia chắc là phụ trách 2D hoặc “nhân tố thần kinh” gì đó.

Còn Yến Nhị lão gia thì sao? Từ lúc Yến Thất đường xa mà đến thì vị cha hờ nhà nàng đã ra biên quan trấn thủ, Yến Thất chưa từng gặp hai vợ chồng nhành hai lần nào.

Yến Nhị thái thái tốt xấu gì tháng nào cũng có thư từ qua lại, còn Yến Nhị lão gia đến tận bây giờ, cả cái rắm cũng chưa từng mang về lần nào.

Yến lão thái thái bình thường cũng hay nhắc tới người con thứ hai này, nhưng đương nhiên là chỉ nói đến lo lắng nhớ mong gì gì mà thôi.

Còn về phần Yến Nhị lão gia rốt cuộc tính tình thế nào, là quỷ súc là nhược thụ là mãnh nam hay lại là tâm thần, Yến Thất đều chẳng biết tí gì.

Con cái không có cha mẹ cạnh bên, ngay cả ánh mắt hiền từ của bà nội cũng không thể thêm được vài lần.

May mà chị em Yến Thất đã quen. Ai bảo quá trình trưởng thành của hai người bọn họ vừa đúng ngay lúc Yến lão thái thái đến thời kì mãn kinh cộng thêm con dâu vào nhà giành quyền lợi giành chồng/ con đang đến hồi căng thẳng gay cấn nhất làm chi?

Vậy nên Yến lão thái thái cũng chẳng chăm nom hai chị em được mấy bận. Dù là tình thân thì cũng phải dùng sớm chiều ở chung để từ từ bồi đắp, không có bồi đắp, đương nhiên tình cảm sẽ nhạt nhẽo hơn một tầng.

Đang nói chuyện thì rèm cửa lại được nô tỳ vén lên, giương mắt nhìn, thấy đội nhành trưởng đã đến.

Đi đầu là Yến Đại thái thái, mặc một bộ váy áo san hô đỏ thêu hoa mai chỉ vàng, tóc búi nghiêng vừa thanh lịch lại không kém phần quyến rũ. Trên đầu cài trang sức vàng khảm hồng ngọc, tôn lên làn da như ngọc, nhan sắc kiều diễm. Chưa mở miệng đã như làn gió xuân, ai cũng sinh cảm tình.

Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy trong đôi mắt có thần kia lại còn giấu vài phần lạnh lùng, khinh khi.

“Mẫu thân.” Yến Đại thái thái mỉm cười ấm áp, đưa bọn nhỏ nhành lớn bước lên hành lễ.

Yến lão thái thái không nóng không lạnh mà “Ừ” một tiếng, quay đầu tiếp tục nói chuyện với Yến Tam thái thái, chẳng buồn giấu vài phần cố ý.

Yến lão thái thái và Yến Đại thái thái là mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu điển hình – cả mặt lẫn lòng đều chẳng bằng nhau.

Yêu hận tình thù trong đó Yến Thất hoàn toàn chẳng có hứng thú.

Một là nàng không có hào quang nhân vật chính, cũng không có thuộc tính “ai ai cũng muốn bày mưu hãm hại” của nữ chính trạch đấu. Hai là thật sự thì trên người nàng cũng chẳng có gì đáng cho người ta thèm muốn, chỉ có ít quỹ đen tích cóp được từ tiền tiêu vặt hàng tháng mà thôi.

Quần áo, trang sức đều là trong nhà phát từng quý theo lệ, chỉ cần nàng không chủ động trêu chọc người khác thì cũng không ai ăn không ngồi rồi một hai phải làm khó một đứa con gái nhành hai không được thương yêu như nàng cả.

Bọn họ đấu của bọn họ, Yến Thất còn chẳng buồn xem diễn. Ngồi ngẩn người giả ngốc giả offline, ai làm gì thì làm.

Theo sau Yến Đại thái thái là Yến Nhất Nhị Tam Tứ Ngũ Lục, ba nam ba nữ, đối xứng chỉnh tề.

Trong đó, Nhất Nhị Tứ Ngũ là con vợ cả, Tam Lục là con vợ lẽ. Yến Đại thiếu gia lớn tuổi nhất năm nay cũng mới chỉ mười sáu, còn đang đi học, nên nếu xét về tuổi thì thật ra Yến phủ vẫn là một gia đình còn rất trẻ.

Hiện tại trong phòng chỉ toàn phụ nữ trẻ em, bình thường giờ này Yến lão thái gia còn đang luyện chữ ở thư phòng ngoài. Ông lão đã giữ thói quen này mấy chục năm nay, mỗi sáng phải luyện một ngàn chữ mới chịu về dùng bữa.

Yến Đại lão gia thì càng không cần nói, trời chưa sáng đã đi làm. Tam lão gia cũng là người có công việc, đã ra cửa từ sớm. Tứ lão gia thì còn ngủ nướng – làm một người có chỉ số cưng chiều cao nhất cả phủ, cho dù mười ngày nửa tháng liên tục không đi thỉnh an sớm cũng chẳng hề chi, cái này không ai so được, cũng chẳng ai dám so.

Mọi người ngồi xuống trò chuyện, nhưng thật ra quá nửa là Yến Tam thái thái nói chuyện với Yến lão thái thái, Yến Bát cô nương đánh đệm, những người còn lại ngồi nghe.

Yến Tam thái thái là cháu nhà mẹ đẻ của Yến lão thái thái, gả cho Yến Tam lão gia “thân càng thêm thân”. Yến lão thái thái đương nhiên thiên vị bà hơn, cộng thêm bất hòa với Yến Đại thái thái, nên thường xuyên cố ý nâng Yến Tam thái thái lên nhằm đạp Yến Đại thái thái.

Yến Đại thái thái ngược lại vẫn bình thản, chỉ ngồi yên mỉm cười, cũng không bận tâm việc mẹ chồng làm lơ.

Yến Thất cảm thấy bà là một người thông minh.

Bà là dâu trưởng nhà họ Yến, trước sau gì cả nhà này cũng sẽ trao cho Yến Đại lão gia. Không sớm thì muộn, quyền quản lí cũng sẽ rơi hết vào tay, chẳng có gì cần sốt ruột, trừ khi nào bất cẩn chết trước Yến lão thái thái mà thôi.

Mấy cô cậu nhành lớn thoạt nhìn cũng đã được Yến Đại thái thái dạy dỗ không tệ. Dù cho lúc này Yến lão thái thái đang làm lơ mẫu thân bọn họ rõ rành rành nhưng tất cả vẫn đều rất bình tĩnh.

Ngay cả người tính tình đỏng đảnh như Yến Ngũ cô nương, cho dù cũng có căm giận trừng mắt Yến Bát cô nương đang nịnh bợ lão thái thái, nhưng cái miệng trước giờ chưa từng cẩn ngôn vẫn đang đóng chặt, chẳng hề giận quá mất khôn.

Yến Tam thái thái và Yến lão thái thái cô cháu đồng lòng, lúc này lại càng thuận ý của lão thái thái. Bà hăng say vơ vét những chuyện đáng yêu buồn cười hằng ngày của Yến Thập thiếu gia kể cho Yến lão thái thái nghe, chọc bà cười không ngậm miệng, mẹ chồng nàng dâu hoà hợp êm thấm.

Tiết mục thế này gần như buổi thỉnh an nào cũng phải diễn đi diễn lại mấy lần, Yến Thất đã tự động miễn dịch, chỉ khẽ cúi đầu nhớ lại những trích đoạn đặc sắc trong tiểu thuyết vừa đọc tối qua.

Đúng lúc đang hồi tưởng đến đoạn Lý Nhị Cẩu một cây thương sắt đấu mười ba trại cướp không rớt một sợi tóc, đột nhiên nghe thấy Yến Ngũ cô nương ngồi bên cạnh đè nhỏ giọng nói chuyện với mình: “Hôm nay là phải đến trường đi học, cô đàng hoàng cho tôi, đừng làm Yến gia chúng ta mất mặt!”

Chuyển mục tiêu thù hận?

“À.” Yến Thất thành thật đáp.

Yến Ngũ cô nương không phải lần đầu đánh quyền vào bông, cũng may qua ngần ấy năm đã quen, trừng Yến Thất một cái, không nói nữa.

Lý Nhị Cẩu tiếp tục một mình đấu trại cướp thứ mười bốn.

Đấu đến trại thứ mười tám, có nha hoàn bước vào báo lão thái gia đã luyện chữ xong rồi, chuẩn bị ra sảnh trước, cả phòng liền đứng dậy theo Yến lão thái thái đi ra.

Ra ngoài đứng chờ một lát thì thấy Yến lão thái gia trở về từ thư phòng, trên người mặc một bộ áo choàng vải bông ở nhà, bước vào đầy vẻ tiên phong đạo cốt, ôn hòa nói: “Ngồi cả đi.”

So với Yến lão thái thái nghiêm nghị thì Yến lão thái gia tính tình hòa ái hơn rất nhiều, còn mỉm cười với Yến Cửu thiếu gia.

Mọi người lúc này mới ngồi xuống quanh bàn. Tổng cộng có hai bàn, cháu trai và lão thái gia ngồi một bàn, con dâu, các cháu gái và lão thái thái ngồi bàn còn lại.

Tuy quy tắc “khi ăn, khi ngủ không nói chuyện” đã hết thông dụng, nhưng thật sự cũng chẳng ai có gì để nói. Người nào cũng đói bụng, một lát còn phải đi học, thành ra ai cũng cắm đầu mà ăn.

Chốc lát đã dùng cơm xong, Yến lão thái gia dặn dò mấy đứa cháu gái mới bắt đầu đi học vài câu, đơn giản chỉ là ở trong trường nhất định phải tuân thủ kỷ luật yêu thương bạn bè đừng làm gia đình mất mặt gì gì. Mọi người đồng thanh đáp lời, quy trình buổi sáng đến đây mới tính là kết thúc.

Ra khỏi Tứ Quý cư, ai nấy gọi nha hoàn tôi tớ của mình, cùng nhau đi đến cửa phủ.

Ngoài cửa tổng cộng có bốn chiếc xe ngựa to, dành cho các thiếu gia, tiểu thư và tùy tùng cùng đi, nhưng đích đến lại chỉ có một — Thư viện Cẩm Tú.

Nghe đồn, ở kinh thành có ba trường nữ nổi tiếng nhất. Trong đó, một trường là hoàng gia mở, chỉ nhận hoàng thân quốc thích; một trường là cho quan lại, chỉ thu nữ quyến nhà quan; trường còn lại dành cho bá tánh bình thường, ai cũng nhận.

Đương nhiên, đằng nào thì hoàng thất, quan quyến tuyệt đối cũng sẽ không vào trường bình dân đi học, mất thân phận còn gì. Thời đại này dù có thoáng đến mấy thì quan niệm tôn ti thứ bậc cũng đã khắc sâu vào xương tủy con người từ lâu.

Trường học do hoàng tộc mở thì khắp thiên hạ chỉ có một cái, còn trường do quan và dân mở thì lại rất nhiều, chỉ mỗi kinh thành đã những mấy chục cái.

Trường cho quan nhiều là vì trong kinh có rất nhiều quan, lớn lớn bé bé lên đến cả ngàn. Quan viên cưới vợ nạp thiếp sinh con đẻ cái, trừ phi vì lí do cá nhân khó sinh con nối dõi thôi, nhà ai làm quan mà không có mười mấy đứa con?

Ví dụ như nhà Võ Nguyệt, quăng đại cục gạch trong kinh cũng có thể chọi gãy chân hai người có quan hàm, con ông cháu cha lại càng đông như kiến cỏ. Trường học nhà quan đương nhiên cũng phải có cầu có cung, trăm nhà đua tiếng.

Ngôi trường nổi tiếng nhất, chất lượng dạy học tốt nhất trong đó chính là trường mà Yến Thất sắp vào, “thư viện Cẩm Tú”.

Những cô gái bước ra từ ngôi trường này không ai không trở thành phu nhân nhà quan nức tiếng ngợi khen, thậm chí có vài người còn gả vào hoàng thất. Ngay cả đương kim Hoàng hậu nương nương và Mẫn Quý phi đang được sủng ái nhất hậu cung hiện nay đều đã từng “tốt nghiệp” tại đây.

Không thể phủ nhận, yếu tố này đã góp phần càng làm danh tiếng thư viện Cẩm Tú nổi như cồn, rất nhiều nhà quan to quyền quý khi chọn con dâu đều ưu tiên chọn nữ sinh của trường.

Khi đã có tiếng thì thư viện Cẩm Tú không cần phải lo nguồn học sinh nữa, nhưng hàng ngàn hàng vạn quan quyến kinh thành đều muốn đến đây đi học ta cũng đâu chứa nổi, làm sao bây giờ?

Xây cái ngạch cửa đi. Muốn vào học, thi đầu vào trước. Lấy tất cả các môn trong trường làm thành lá thăm, sau đó cho mi đi rút.

Rút sáu môn xong, cứ thế mà thi. Điểm thi chia làm bốn bậc Giáp Ất Bính Đinh, điểm trung bình của sáu môn phải từ 75 trở lên mới được trúng tuyển – đừng hỏi làm sao chuyển đổi giữa điểm số và “Giáp Ất Bính Đinh”, nói ngươi mấy điểm thì là mấy điểm, trường nổi tiếng tùy hứng vậy đấy.

Trải qua một cuộc tuyển sinh đầu vào cao cấp như vậy, nhìn chung chất lượng học sinh của thư viện Cẩm Tú càng được nâng cao một bậc. Tiếng tăm càng thêm lừng lẫy, lại càng có nhiều học sinh mộ danh đến xin vào, ngạch cửa càng phải xây cao.

Nếu Yến Thất phải nhập học theo đường chính quy thì chắc chắn chẳng hy vọng gì, nhưng quan trọng là vị này đúng là đã dùng thủ đoạn không chính quy mà vào — Yến Tam lão gia đang làm giáo viên dạy học ở thư viện Cẩm Tú, thư viện Cẩm Tú thì lại cho nhân viên chính thức một phúc lợi lớn chính là: Người nhà nhân viên có thể miễn thi, nhập học.

Yến Tam lão gia thân là sao Văn Khúc chuyển thế lại không có hứng thú làm quan, may mà Yến lão thái gia cũng không quá cố chấp chuyện con trai có làm quan hay không. Trong nhà đã có hai vị quan rồi, cậu Ba không thích làm thì không làm cũng được. Trở thành một giáo viên nhân dân ưu tú, bồi dưỡng nhân tài cho triều đình cũng coi như có đóng góp cho đất nước, rất tốt.

Yến lão thái gia cũng từng làm thầy giáo ở thư viện Cẩm Tú, giờ về hưu ở nhà tu thân dưỡng tính, hết lòng ủng hộ ý nguyện cha truyền con nối của con thứ ba.

Tiện thể nhắc một câu, trong thư viện Cẩm Tú vừa có trường nam vừa có trường nữ, trường nam gọi là “Cẩm viện”, trường nữ gọi là “Tú viện”.

Cả nhà họ Yến, từ Yến Đại lão gia cho đến học sinh nhỏ tuổi nhất còn đang đi học ở đời thứ ba – Yến Cửu thiếu gia, tất cả đều đã hoặc đang là học sinh của thư viện Cẩm Tú.

Một tiếng roi vang lên, xe ngựa nối đuôi nhau di chuyển, đón nắng xuân sớm, chạy về phía nhân gian nhộn nhịp một ngày mới.

Chương 9

【Ngoài lề: Cẩm Tú】

Yến Thất: Tức tức phục tức tức, nhất nhật lí vạn cơ. (Than thở lại thở than, một ngày lo bao việc.)

Yến Cửu: Bất văn cảo cơ thanh, duy văn nhĩ thán tức. (Không nghe tiếng chơi gay, chỉ nghe chị thở dài.)

Yến Thất: Vấn ngã hà sở tư, vấn ngã hà sở ức? (Xin hỏi người lo gì, xin hỏi người nhớ gì?)

Yến Cửu: Trung ngọ cật khảo ngư, vãn thượng khẳng thiêu kê. (Giữa trưa ăn cá nướng, buổi tối gặm gà quay.)

Yến Thất: ……

Ghi chú: Vế “Tức tức phục tức tức” là câu đầu tiên trong bài Mộc Lan từ, vốn là bài quân ca cổ của Trung Quốc kể về chuyện nàng Hoa Mộc Lan thay cha ra trận. Nguyên văn:

Tức tức phục tức tức, 
Mộc Lan đương hộ chức, 
Bất văn cơ trữ thanh, 
Duy văn nữ thán tức. 
Vấn nữ hà sở tư, 
Vấn nữ hà sở ức. 
Nữ diệc vô sở tư, 
Nữ diệc vô sở ức.

Bản dịch: Nam Trân

Than thở lại thở than, 
Mộc Lan dệt bên cửa. 
Không nghe tiếng thoi đưa 
Chỉ nghe cô than thở. 
Phải chăng buồn vì lo, 
Phải chăng buồn vì nhớ ? 
Không phải buồn vì lo, 
Không phải buồn vì nhớ.

Nguồn: 2zhaowei