Tags

[Xã đoàn: Câu lạc bộ.]

Đời học sinh của chúng ta tuyệt vời biết bao ~


Yến Thất thôi nhìn, cảm thấy cách này đúng là rất hay. Dù đỏ có tác dụng lọc ánh sáng, khi ánh mặt trời xuyên qua tán dù, những chùm sáng màu khác đều bị loại trừ, chỉ còn ánh sáng đỏ. Những vết bầm màu xanh tím cho dù đã gần như tan hết vẫn tương phản với màu đỏ, giúp người ta phân biệt dễ dàng.

Nguyên Sưởng cũng cười, lộ ra mỗi bên một cái răng nanh, nhìn sang Yến Thất dương dương tự đắc. Lại phát hiện cô béo này vốn chẳng hề chú ý gì đến hắn, gương mặt cứ đơ đơ chẳng biết nghĩ gì.

Đúng là một cô ngốc vô vị, Nguyên Sưởng hậm hực.

Tuy tìm được bằng chứng xác minh phương pháp gây án, nhưng vẫn rất khó xác định thời gian gây án, chỉ có thể bắt lấy manh mối trong quá trình thẩm vấn nghi phạm. May mà đã có phạm vi tình nghi sơ bộ, giờ chỉ cần đợi phó sơn trưởng đưa danh sách đến là có thể lập tức triển khai thẩm vấn.

“Ủa? Sao hai đứa còn ở đây?” Kiều Tri phủ cuối cùng cũng nhận ra, liếc qua liếc lại đánh giá Nguyên Sưởng và Yến Thất, “Về hết đi về hết đi, ở đây hết chuyện của mấy đứa rồi.”

Nguyên Sưởng hừ khẽ, nói thầm một câu “Qua cầu rút ván.”, giọng nhỏ xíu, không ai nghe thấy đương nhiên cũng không ai sửa lưng. Cậu liếc Yến Thất, xem nhỏ này có chịu đi không.

Yến Thất đầu tiên nhìn sang người bác, bác dặn dò một tiếng “Chơi ngoan.” Yến Thất đáp lời, hành lễ cáo từ.

Kiều Tri phủ nghe thấy, khóe miệng lại giật giật: Mợ nó câu này là câu một người làm bác nên nói đấy phỏng? Đáng lẽ phải là “Học ngoan” chứ? Chơi ngoan là cái quỷ gì! Chẳng lẽ ngươi xem cái trường “đệ nhất kinh thành” này thành nhà trẻ thiệt hả?! Rõ ràng không phải con ruột thì thể nào cũng kém một tầng mà, không chừng sau lưng còn đang ép con ruột học hành tử tế, sau này gả chồng cho tốt thế nào đâu.

Phí cả buổi trưa, không học được gì. Yến Thất về lại phòng học, ngẩn người ngồi nhìn chằm chằm tờ sáp tiên hoa mai trên bàn. Trên giấy viết từng dòng chữ nhỏ nhắn vô cùng xinh đẹp, nhưng nội dung lại đủ làm Yến Thất đậu xanh rau má hồi lâu.

Thư mời.

Mời gì? Vào hội.

Hội gì? Trong trường có lập nhiều loại hội: hội thơ, hội trà, hội cờ, hội võ, hội bắn tên, hội xúc cúc, hội mã cầu [Polo], hội ẩm thực, vân vân. Từ hiện đại chính là câu lạc bộ học sinh, một đám học sinh cùng sở thích với nhau ở chung làm một hội yêu thích, sinh hoạt với nhau. Những cô nương trong vụ án giết người ở chùa Liên Hoa trước đây chính là thành viên hội thơ thư viện Cẩm Tú.

Không chỉ mình Yến Thất nhận được thư mời mà trên bàn mỗi học sinh mới nhập học đều có. Mùa học sinh mới nhập học là thời điểm tốt để các câu lạc bộ mở rộng quy mô, tăng sức ảnh hưởng trong trường. Câu lạc bộ nào càng đông, càng nhiều hoạt động thì sức ảnh hưởng càng lớn, làm vẻ vang cho trường, những điều này đều có thể giúp câu lạc bộ nấy giành được tiền tài trợ của thư viện. Có tiền tài chống là có thể dùng phần cứng để tăng thành tích lẫn tầm ảnh hưởng của hội, có thành tích và tầm ảnh hưởng sẽ có thể nâng cao, tô điểm cho danh tiếng của mình. Đối với nam sinh, những thành tích và danh tiếng này có thể làm điểm cộng về tư cách và để bình xét nhập sĩ sau này. Đối với nữ sinh mà nói, vẫn chỉ có một — nhằm gả chồng cho nở mày nở mặt.

Vậy nên, hầu như học sinh nào ở thư viện Cẩm Tú đều sẽ chọn một câu lạc bộ để tham gia. Câu lạc bộ thì cũng có nổi tiếng và ít tiếng, những hội tương đối nổi tiếng thường là hội thơ, hội cờ, hội nhạc và hội vẽ. Đằng nào thì cầm kỳ thi họa cũng là tứ nghệ truyền thống, lúc nào cũng có rất nhiều người tham gia. Ít được chú ý thì có như hội đá — chính là hội những người thích chơi đá, cả đám rảnh rỗi ra ngoài tìm đá cục, thấy hòn nào đẹp, có giá trị nghệ thuật thì gói mang về, cùng nhau thưởng thức bình luận. Ngoài ra còn có hội sâu thích tìm sâu, hội rắn thích nuôi rắn, và hội mèo hội chó hội chim hội rùa hội heo… Người đời muôn hình vạn trạng, mỗi người một đam mê. Có người còn muốn tham gia từ hai đến ba câu lạc bộ cùng lúc cũng không phải không được, chỉ cần có thể thu xếp hết các thời gian sinh hoạt.

Danh sách tất cả các câu lạc bộ ở thư viện Cẩm Tú đều viết trên tấm sáp tiên này, nếu muốn tham gia câu lạc bộ nào thì viết một tờ đơn xin nhập hội, sau đó giao cho quản lý. Các câu lạc bộ có hai loại, một là hội yêu thích tự phát, do học sinh tự tổ chức tự quản lý. Loại còn lại là hội quan phương [1] do trường thành lập, trường sẽ cử giáo viên tổ chức và quản lý. Bình thường những hội quan phương đều là các câu lạc bộ có thể giúp nâng cao danh tiếng, mở rộng sức ảnh hưởng và tăng cao lợi ích cho trường. Ví dụ như câu lạc bộ chủ chốt của thư viện Cẩm Tú chính là hội xúc cúc, dựa vào thi đấu cùng những trường khác được thành tích cao giúp bùng nổ tiếng tăm. Thời này trọng võ, đá bóng cũng là một trong những cách thể hiện giá trị vũ lực. Làm vẻ vang, thêm vinh dự chỉ là thứ yếu, quan trọng là có thể được bề trên chú ý, khẳng định, đó mới là lợi ích lớn nhất.

“Cô định đăng kí hội nào?” Võ Nguyệt cầm thư mời của mình ngồi đối diện Yến Thất, Lục Ngẫu cũng lại hỏi chung.

“Cái nào cũng được.” Tên hội ngập cả trang giấy, Yến Thất đã đọc đến hoa mắt.

“Đăng kí hội võ nghệ với tôi, thế nào?” Võ Nguyệt nói. Tuy các chị em trong nhà đều xuất thân từ võ tướng thế gia nhưng lại chẳng mấy người thích múa kiếm đi quyền. Có điều, Võ Nguyệt là một ngoại lệ, ngày nào cũng làm mộng anh hùng.

“Thôi đừng đùa, hội võ nghệ đâu thiếu bao cát.” Yến Thất nói.

“Tôi đăng kí hội nhạc nghệ.” Lục Ngẫu nhoẻn miệng cười, “Tiểu Thất muốn đi không?”

Hội nhạc nghệ chính là hội âm nhạc, một đống người gom lại thổi kéo đàn hát. Lục Ngẫu đàn đàn tranh rất giỏi, đương nhiên sẽ chọn sở trường của mình.

“Tôi cũng chỉ biết thổi tiêu……” Yến Thất cảm thấy tài nghệ của mình thật biến thái, “Mẹ tôi gửi thư, nói con gái đừng thổi thứ đó nhiều, thổi nhiều dễ hô răng.”

“Bá mẫu gửi thư rồi? Chừng nào về được?” Võ Nguyệt đương nhiên là biết chuyện nhà Yến Thất.

“Chưa nói.” Yến Thất lắc đầu.

“Nghe nói mùa xuân bên đó gió cát lớn, quay đầu tôi đến cửa hàng hồi môn của mẹ lấy mấy bình kem dưỡng da, cô gửi cho bá mẫu dùng đi, tốt hơn đồ những tiệm khác một chút.” Lục Ngẫu nói.

“Được nhen, nhớ lấy mùi hoa nhài, mẹ tôi thích mùi hoa nhài.” Yến Thất cũng không khách sáo với nàng.

“Nói đến hoa nhài, hôm kia Võ Thập Thất lì lợm la liếm nài nỉ Nhị ca tôi kiếm cho nó một con mèo con mang về, đặt tên là Hoa Nhài. Mới nuôi hai ngày đã chán, nhưng lại không muốn cho bọn người hầu mang về nuôi bình dân. Hai cô ai muốn nuôi tôi sẽ đem đến nhà cho.”

“Lục Lí Ngư nhà tôi không thích mèo.”

“Nhà tôi không cho nuôi…… Hứa di nương dị ứng lông động vật.”

“Hừ, tôi xem ả hầu nhà cô chính là cậy sủng mà kiêu! Lục bá mẫu hiền quá rồi, nếu là mẹ tôi thì một côn đã đánh gãy chân ả! Bà ta dị ứng lông động vật đúng không? Vậy đúng lúc, cô cứ nuôi đi! Nuôi cho ả nổi sởi khắp người mới đáng!”

“Ai…… Cần gì phải thế, bà ta mà ầm ĩ lên còn không phải thêm phiền sao. Dù gì cũng chỉ là một nàng hầu, sủng ái đến mấy cũng làm sao lên trời được? Người không thể nghìn ngày đều tốt, hoa chẳng giữ trăm ngày thắm tươi, chờ xem bà ta còn vang vẻ được bao lâu đi……”

Yến Thất chống cằm nhìn ngoài cửa sổ, giữa nhành mai một con chú chim khách màu xám lẻ loi kéo chiếc đuôi dài bay qua góc mái.

Tiết thứ tư buổi chiều hằng ngày chính là thời gian sinh hoạt các câu lạc bộ. Những học sinh mới nộp đơn xin vào hội tạm thời chưa được thông báo cho phép vào hội, cho nên trong buổi sinh hoạt câu lạc bộ đầu tiên sau khi nhập học này, các tân sinh đều chỉ khảo sát là chủ yếu.

Yến Thất cuối cùng đăng kí hội y dược để tiện bổ trợ cho môn tự chọn. Có bệnh chữa bệnh, không bệnh thì dưỡng sinh, nữ nhân phải tốt với bản thân mình một chút.

Xét thấy “giáo viên phụ trách” hội y dược – Lý y sư – đã vinh quang nhập hộ khẩu ở địa phủ, hôm nay hội y dược cũng tạm ngừng sinh hoạt một buổi. Yến Thất không có chỗ đi, liền đi theo Võ Nguyệt, Lục Ngẫu tham quan câu lạc bộ của hai người họ. Lục Ngẫu đăng kí hội nhạc nghệ, địa điểm sinh hoạt ở Tẩy Nghiên hồ giữa Cẩm viện và Tú viện. Trên hồ có một khu nhà ngói gọi là “Linh Âm thủy tạ”, là nơi học sinh học môn nhạc nghệ mỗi ngày, tiết tư buổi chiều lại trở thành nơi sinh hoạt của hội nhạc nghệ.

“Ngày mai chúng ta có môn nhạc nghệ đấy, đến lúc đó sẽ học ở đây phải không?” Tổ ba người năm sáu bảy tựa vào lan can trên cầu cửu khúc nối đến nhà thuỷ tạ giữa hồ ngắm cảnh, “Nơi này cũng không tệ, cách nước nghe thanh âm, phảng phất như nhạc cõi thần tiên.”

“Xì, các cô xem kìa, từ đây có thể nhìn thấy lớp của Cẩm viện đấy.” Võ Nguyệt chỉ vào những tòa nhà thấp thoáng trong rừng cây bên bờ hồ bên kia.

“Bởi vì Linh Âm thủy tạ là phòng học hai viện dùng chung mà,” Lục Ngẫu nói, “Tất cả những phòng dùng chung đều xây ở những chỗ nối liền hai viện, ví dụ như Đằng Phi tràng, Tập Hiền bình, Tàng Thư các, Tàng Họa các. Cả bạn công thự của những tiên sinh chung hai viện cũng nằm trên con đường giữa này, hình như gọi là Đức Hinh đường thì phải.”

“Bạn công thự” chính là phòng giáo viên.

“Đi đi đi, đi Tập Hiền bình đi, xem hội võ nghệ đang làm gì!” Võ Nguyệt kéo gấp hai người lên bờ, tham quan chỗ của hội nhạc nghệ xong thì đương nhiên là phải mau chân đến xem các bạn trẻ hội võ nghệ rồi.

Tập Hiền bình ở phía Tây Linh Âm thủy tạ, là một quảng trường lát từng tảng gạch xanh lớn. Bốn góc quảng trường có những đài cao [2], từng tầng bậc thang xây bằng đá xanh, trông như là một tòa sân vận động ngoài trời, bình thường dùng để mở hội hoặc tổ chức một vài hoạt động đông người. Lúc này đang có hai nhóm người chia ra hai bên Đông, Tây luyện quyền. Một nhóm là nam sinh, một nhóm là nữ sinh, cùng do một giáo viên nam chỉ đạo. Tuy cùng là hội viên hội võ nghệ, nhưng ở trong vẫn chia nam nữ. Đằng nào thì luyện võ cũng là chuyện phải tự mình quyền quyền cước cước, dù dân phong thoáng mấy cũng phải bảo vệ hình tượng cho các cô nương một chút.

Trừ hai nhóm này ra còn có vài câu lạc bộ khác cũng đang sinh hoạt ở Tập Hiền bình, đều là những hoạt động liên quan đến thể dục thể thao.

Ba người năm, sáu, bảy ngồi trên bậc đá xanh quan sát một hồi, Võ Nguyệt tràn đầy tự tin nói: “Nhìn cũng không tệ, những kỹ năng bọn họ đang luyện cha tôi đã dạy ở nhà hết rồi, lần này gia nhập hẳn là cũng có thể theo kịp!”

“Thì ra đang lo chuyện này,” Lục Ngẫu phì cười, “Có Võ bá phụ từng là Võ Trạng nguyên ở đây, cô còn lo thua kém người ta sao?”

“Ai, người giỏi ắt có người giỏi hơn, không khinh địch được,” Võ Nguyệt nghiêm túc, “Nhất định không được làm cha tôi mất mặt.”

“Cô yên tâm.” Yến Thất nói, “Tám tuổi đã có thể lên cây bắt chim, tôi không tin có ai còn lì hơn cô đâu.”

“Đó là khen đấy hả?” Võ Nguyệt cười đẩy Yến Thất một cái, đứng dậy kéo cô và Lục Ngẫu lên, “Đi thôi, tiện thể dạo những hội khác cho biết.”

Ba người đang theo bậc thang xuống dưới, bỗng có trái bóng da to bằng bàn tay không biết từ đâu bay tới dừng bên chân. Nghe ở dưới có người kêu: “Làm phiền ném cầu về giúp!” Theo tiếng nhìn qua, thấy trong sân có một đám người áo ngắn đang dàn đội hình ở đó chơi trò giống như bóng ném. Trái bóng này là của bọn họ, bên sân để một giỏ tre, ở trong đựng đầy những trái dự phòng.

Quả bóng đang dừng bên chân Yến Thất, Yến Thất cong eo nhặt lên, ném đại vào giữa sân, sau đó liền theo Võ Nguyệt, Lục Ngẫu rời khỏi Tập Hiền bình. Lại không biết mấy người đang chơi bóng ném đã đứng hình tại chỗ — trái bóng mà Yến Thất ném về cực kì trùng hợp tự mình lọt vào chiếc giỏ bóng vô cùng chính xác không sai một ly.

Là trùng hợp ư?

[1] Quan phương: chính thức, phía chính phủ.

[2] Minh hoạ Tập Hiền bình:

20160508031740198

Chương 16

【Ngoài lề: Cẩm Tú】

Yến Cửu: Mọi người nói muốn tôi làm nam chính.

Yến Thất: Nhưng chị không thích đàn ông nhỏ hơn.

Yến Cửu: Ý chị là cân nặng à? Vậy đời này tôi chẳng còn hy vọng.

Yến Thất:……