Hoá ra chiều nay ai cũng thật rảnh.
“Vừa rồi ta lẻn vào tìm, phát hiện chiếc yếm đã biến mất,” Nguyên Sưởng khá đắc ý, lại nghiêm túc lạ lùng, “Ta rất hiểu Lý y sư này. Ta luyện võ thường xuyên bị thương ngoài da, lâu lâu phải nhờ thầy bôi thuốc cho, tới lui thường xuyên riết thành quen — Y không dám tự sát đâu, y còn sợ chết lắm! Mỗi ngày còn tự kê thuốc dưỡng sinh tráng dương cho mình……”
Tráng dương? Tội nghiệp Lý y sư.
Nguyên Sưởng buột miệng thốt ra hai chữ đó mới phản ứng lại, trên mặt hơi ngượng. Ngó Yến Thất thấy vẫn đơ đơ như cũ mới thoáng yên tâm, nói tiếp: “Mà y lại còn háo sắc, thường xuyên nhìn chằm chằm những nữ sinh xinh đẹp. Lúc ăn Tết ta từng thấy y trên phố, y không thấy ta, chỉ lo nói chuyện với người khác. Lúc ấy ta nghe được vài câu, y mặt mày rạng rỡ nói cho người nọ mình sắp cưới vợ — đến giờ mới được mấy ngày? Bảo y tự sát, ta không tin đâu!”
“Cậu nói với Kiều đại nhân chưa?” Yến Thất hỏi hắn.
“Sao ta phải nói cho ổng biết?” Nguyên Sưởng tức giận, “Nếu không phải ổng cản thì ta đã trèo cửa sổ chạy từ lâu rồi, làm gì đến nỗi bị phó sơn trưởng phát hiện!”
Không cho mi trèo cửa sổ là vì mi sẽ phá hỏng hiện trường chứ sao. Cửa sổ phòng đó không khoá, từ đó có thể vào được y thất, cửa phòng nhỏ lại khoá từ bên trong, cửa sổ y thất cũng khoá kín mít. Nếu Lý y sư đã bị giết thật, vậy cách duy nhất để hung thủ rời khỏi Bách Dược lư chính là trèo từ cửa sổ phòng nhỏ. Lỡ như cửa sổ còn để lại dấu chân, quỷ con nhà mi ra ra vào vào, không làm hỏng hiện trường mới lạ.
“Được rồi, tôi về đây.” Yến Thất không có hứng nghe chuyện thiên hạ, cất bước định đi.
“Ê! Cô —” Nguyên Sưởng cũng không biết vì sao mình cứ muốn cản cô nhóc này, mới cất tiếng đã nghe thấy đằng sau có tiếng bước chân vội vàng chạy tới. Là một nha dịch, thở gấp chạy đến trước mặt, nói: “Vị công tử này, đại nhân nhà ta mời cậu qua hỏi chuyện.”
Học sinh trong Cẩm Tú đều là con quan, đương nhiên nha dịch không dám ăn nói bất cẩn.
“Kiều đầu to sao phiền vậy?!” Nguyên Sưởng trừng mắt, nha dịch sợ tới mức rụt cổ.
Ai da vị công tử này rốt cuộc có thân phận gì? Dám kêu thẳng tên hiệu đại nhân nhà mình!
Nhưng cho dù thân phận có cao đến mấy, đã ở trong địa bàn Thái Bình thành, ai dưới tứ phẩm vẫn phải nghe lời của Kiều đầu to, huống chi Nguyên Sưởng lại chỉ là một quan quyến. Liếc qua Yến Thất bên cạnh nãy giờ vẫn cứ lén lút định nhấc chân đi, Nguyên Sưởng cong miệng: “Cô đi với ta!”
Liên quan mẹ gì ta?
“Cô đi theo làm chứng cho ta, ta vì tìm thuốc cho cô mới phải nhảy vào phòng nhỏ.” Nguyên Sưởng nâng cằm, liếc Yến Thất.
Rõ ràng là mi xem náo nhiệt không sợ phiền thì có.
“Vậy đi thôi.” Yến Thất nói.
“……” — chính là cái loại lập trường hoàn toàn không kiên định này quá làm người ta hận đến ngứa răng a a a! Nguyên Sưởng thật muốn nổi khùng, mẹ nó cô kiên quyết nói không một lần thì sẽ chết à? Chết à? Người ta nói gì thì cô nghe nấy à? Người ta kêu làm gì thì cô làm nấy à? Có tính cách không! Có tính tình không! Có nhân sinh quan đúng đắn hay không!
Nguyên Sưởng tự dưng nổi giận, mang Yến Thất theo nha dịch về Bách Dược lư lần nữa, trực tiếp bị dẫn đến gian phòng nhỏ bên cạnh y thất. Kiều đầu to Kiều Tri phủ lúc này đang đứng trước cái tủ gỗ dầu duy nhất trong phòng, cửa tủ mở ra, bên trong có ngăn tủ, ngăn kéo. Trên ngăn tủ nhét vài bộ quần áo lộn xộn, ngăn kéo đã bị kéo ra, để ít bạc vụn, giấy bản, lược vân vân. Giữa những thứ linh tinh đó có một cái tráp thon dài đã bị mở banh, nhưng bên trong trống rỗng, hẳn chính là cái tráp mà Lý y sư đã dùng giấu yếm đàn bà mà Nguyên Sưởng nhắc đến.
Quần áo nhét lộn xộn, bụi trong ngăn kéo, tất cả đều chứng minh chủ nhân căn phòng này, Lý y sư thật sự không phải một người tỉ mỉ, sạch sẽ. Vậy thì cây bút dùng xong được vuốt thuận kia……
“Mời Nguyên Tam công tử đến đây là muốn hỏi một câu,” Kiều Tri phủ thẳng vào vấn đề, nhìn Nguyên Sưởng, “Mới rồi khi cậu vào phòng này, có từng đụng vào đồ vật trong tủ này không?”
“Có.” Nguyên Sưởng bị Kiều Tri phủ bắt tại trận giữa lúc đang lục ngăn tủ, đương nhiên không thể phủ nhận.
“Đã đụng những gì?” Kiều Tri phủ hỏi. Mới nãy cũng từng hỏi Nguyên Sưởng những câu y chang, chẳng qua tên này cứ khăng khăng là tới tìm thuốc, hơn nữa đã xác nhận không có tình nghi gây án, cho nên mới tạm thả đi.
“Mở ngăn kéo.” Nguyên Sưởng cũng không cố tình giấu giếm, hai tay ôm ngực kiêu căng ngạo mạn, hoàn toàn chẳng để cái đầu to trước mặt vào mắt.
Kiều Tri phủ không để bụng, chỉ vào ngăn kéo nói: “Lúc nãy khi cậu mở ngăn kéo này ra, những đồ trong đó giống hệt như bây giờ à?”
“Cái tráp không bị mở ra.”
“À, cái này bổn phủ mới mở. Cậu có từng mở tráp ra xem?”
“Có, ở trong không có gì hết.”
“Theo bổn phủ biết, Nguyên Tam công tử là khách quen của Bách Dược lư này. Lý y sư để thuốc ở đâu, chẳng lẽ Nguyên Tam công tử không biết? Gian phòng nhỏ này cũng chỉ là chỗ sinh hoạt hằng ngày tạm thời của thầy, không thể có bất kì thuốc trị thương nào để ở đây. Tại sao Nguyên Tam công tử phải đến đây tìm thuốc mà không đến y thất bên cạnh?” Kiều Tri phủ dùng đôi mắt nhỏ sắc bén nhìn thẳng vào mặt Nguyên Sưởng.
“…… Tôi thích.” Con nít ranh tùy hứng vậy đấy.
“Khụ…… Ta thấy vẫn nên mời phó sơn trưởng đến đây hỏi tiếp đi.” Kiều Tri phủ lấy hiệu phó ra đè Nguyên Sưởng.
Làm học sinh ắt phải sợ thầy, quy luật muôn đời bất biến.
Sau đó Nguyên Sưởng liền bị hiệu phó xách đi mất, chỉ còn Yến Thất trong phòng đấu mắt với Kiều Tri phủ.
“Theo lời Nguyên Sưởng nói lúc nãy, cậu ấy đưa Thất cô nương tới tìm thuốc trị thương, vậy Thất cô nương có biết Nguyên Sưởng có từng vào gian phòng nhỏ này không?” Kiều Tri phủ lại nhận ra Yến Thất, dù rằng sống chết vẫn cảm thấy tên thần kinh như Yến Tử Khác mà lại có một cô cháu gái y như khúc gỗ, thật đúng là một trường hợp đột biến kỳ lạ của di truyền học.
“Ừm, cậu ta có vào.” Yến Thất nói.
“Sau đó thì sao?” Kiều Tri phủ hỏi.
“Sau đó thì tôi đi rồi.” Yến Thất nói.
“……” Tốt ở đây hết chuyện của bé rồi mau đi đi, đi đi.
Kiều Tri phủ đưa Yến Thất ra khỏi căn phòng nhỏ. Thi thể Lý y sư vẫn đang nằm trên sàn giữa nhà, các nha dịch còn đang khám xét hiện trường tỉ mỉ. Ngỗ tác đến gần nói nhỏ giọng với Kiều Tri phủ: “Đại nhân, vừa rồi thuộc hạ đã kiểm tra toàn thân nạn nhân, có thể khẳng định lúc còn sống nạn nhân đã từng làm chuyện vợ chồng……”
Vợ chồng? Xin hỏi thuốc tráng dương hiệu nghiệm như vậy đến cùng bán ở đâu?
Kiều Tri phủ liếc cô béo mặt đơ bên cạnh, dùng ánh mắt ra hiệu cho pháp y “ra kia nói tiếp” rồi hai người chạy ra một góc cắn lỗ tai thì thầm một trận. Yến Thất tiếp tục ra ngoài, mới vừa ra khỏi cửa đã đâm sầm vào lòng ai đó. Một đôi tay to mò tới, một trái một phải bẹo má xoa mặt Yến Thất một cái mới buông ra. Có giọng nói nhẹ nhàng bay xuống: “Đi đâu vậy?”
“Về phòng học.” Yến Thất ngẩng đầu, trong đồng tử ánh lên một gương mặt như trăng đáy nước, “Đại bá.”
Đại bá cô hôm nay mặc một bộ áo màu xanh men sứ, tơ trắng thêu vết rạn. Áo trong bằng lụa màu xanh ngọc óng ánh lộng lẫy, cổ áo đứng cao lộ ra. Bên hông là chiếc thắt lưng gấm cũng màu xanh ngọc, dải lụa treo ngọc thắt hình hoa mai, tua rua rũ dài đến gối. Tóc đen búi lên, cài một nhành mai mảnh, trên cành hai nụ mai trắng một lớn một bé, chưa kịp nở rộ đã bị hái hoa bẻ cành.
“Ồ, tới lớp gì?” “Hái hoa” chẳng vội vào nhà, chỉ lo thong thả hàn huyên cùng nàng béo.
“Không có lớp.” Nàng béo ăn ngay nói thật.
“Không có lớp thì ở đây chơi đi.” “Hái hoa” nói, đoạn rảo bước vào phòng.
“……”
Ở…… đây…… chơi…… đi…… Kiều Tri phủ bên kia mới nghe thấy đã giật giật khóe miệng, tên này coi đây là đâu vậy hả?! Hả?! Mẹ nó chỗ này là trường học! Mẹ nó là hiện trường! Mẹ nó không phải là nhà trẻ! Mẹ nó không phải là công viên giải trí! Mẹ nó không phải là giường đất nhà riêng các người! Mẹ nó giờ không phải là lúc để ngươi dỗ con nít chơi! Mẹ nó không phải đang giỡn với ngươi! Mẹ nó không được cho khùng điên đi vào!
“Khùng…… Khụ, Yến đại nhân, sao ngài lại đích thân đến đây?” Kiều Tri phủ hành lễ với Yến Tử Khác, người mà trong cảm nhận cá nhân của ngài luôn là một tên điên nặng. Ngài vốn chỉ sai người đi tìm tên này xin vài ý kiến, không ngờ hắn lại đích thân đến đây.
“Đằng nào cũng rỗi.” Thứ này đáp như thể hiển nhiên.
Hoá ra chiều nay ai cũng thật rảnh.
“Ngài nghi di chúc này là giả?” Yến Tử Khác lấy bức di thư của Lý y sư ra từ trong tay áo. Bức di thư này đương nhiên là do nha dịch được Kiều Tri phủ phái đi xin ý kiến đã đưa qua cùng, đồng thời cũng đã giới thiệu sơ lượt vụ án lần này cho y biết.
“Đúng vậy, hạ quan cho rằng vụ án lần này có rất nhiều điểm đáng ngờ, không hề giống một vụ tự sát, nên độ thật giả của bức di thư này còn phải xem xét lại. Tiếng lành đồn xa, nghe nói đại nhân có khả năng nhìn chữ biết người, bất đắc dĩ đành phải mượn gan hùm, làm phiền đại nhân giúp hạ quan chỉ ra một con đường sáng.” Kiều Tri phủ khách sáo.
“Ừ, di thư này là giả.” Yến Tử Khác nói.
Thiệt hay giả đấy? Nhanh thế đã cho đáp án rốt cuộc là mi có nghiêm túc mà xem không đấy?!
“Xin hỏi làm sao thấy được?” Kiều Tri phủ hỏi.