Tags

,

323

Review “Nhàn xem các con dâu đua nhan sắc” của Ngô Dạng.

Truyện 143 chương, không dài không ngắn. Xem liên tục 1 ngày 2 đêm thì hết.

Trọng sinh cả đôi, 2S, ngược trước ngọt sau. Kết HE. Convert ở đây.

Đọc xong không định viết, nhưng hôm nay nghe chuyện bạn tôi. Nên… viết một chút vậy.

Yêu hận tình thù của nam nữ chính, chung quy cũng chỉ là “vì yêu mà sợ hãi”. Nhưng nhân vật làm tôi chú ý nhất trong câu chuyện này lại là nam phụ, Khương Vực.

Dưới đây là nhiều đoạn trích những chương phiên ngoại của Khương Vực. 

Edit + Beta: Lãnh Nguyệt Phong

Khương Vực sinh ra là con út trong gia đình đế vương. Đế Hậu yêu thương nhau, có những sáu người con, mà hoàng đế cũng chỉ có sáu người con. Vì sinh ra mà làm mẹ chết, nên đành nhận lấy sự lạnh nhạt của cha và các huynh trưởng. Trừ vị đại ca lên kế vị.

[…] Ta biết mà, ngày nào không bắt nạt Tô Đắc Ý [thái giám] thì hắn [hoàng đế] sẽ khó chịu.

Nhưng không biết vì sao, thấy hắn êm đẹp, còn bắt nạt được người khác, cũng thấy trong lòng nổi lên một tia vui vẻ. Những ấm ức, bất mãn mấy năm nay, hình như… lần sau hẵng nói cũng được.

Dù sao thì hắn cũng có tặng ta kẹo hồ lô.

Tuy ta cũng biết là hắn cố ý làm vậy, muốn ta nguôi giận, hay nên nói là muốn lung lạc ta.

Nhưng ta vẫn cứ thích trò này. […]

Tôi có một cô bạn. Bạn tôi có hai người chị, đều hơn cô xấp xỉ một kỉ. Bạn tôi lớn lên giữa lúc cha bận mưu sinh, mẹ bận ghen tuông, các chị bận yêu đương, nên từ nhỏ đã biết tự chơi một mình. Tự đọc truyện cổ tích, tự nghe nhạc, tự học bài, tự dỗ bản thân. Bạn tôi hiểu chuyện sớm. Không khóc, ít nháo. Nhưng hình như trong lòng vẫn luôn có một chút xíu xiu cứ âm ỉ – khao khát được chú ý.

[…] Vì thể hiện công bằng, Khương Giới [hoàng đế] đương nhiên cũng phải sắp xếp cho ta ra khỏi kinh thành. 

Tuy chuyện là như vậy, nhưng từ miệng hắn nói ra lại thành một lý do khác, một người trước giờ lúc nào cũng ra vẻ lưu manh, ngôn ngữ thô tục như hắn, vậy mà lại đọc thơ cho ta nghe: […]

[…] Ta chấp nhận sự sắp xếp của hắn, nhưng vẫn muốn xác minh một chuyện: “Thần đệ còn được phép trở về không?”

“Gì, đương nhiên là đệ có thể trở về rồi! Như vầy đi, chờ đệ mười tám tuổi thì hẵng về, lúc đó, ca ca làm mai cho đệ, nhìn đệ lập gia đình.”

Ta không nhịn được muốn cười: “Hoàng huynh, huynh không sợ đệ học được bản lĩnh đầy người, trở về đoạt ngôi của A Chiếu [nam chính] à?”

Hắn nhìn ta, vẻ mặt nghiêm túc nhất từ trước đến nay ta từng thấy: “Trẫm không cho phép bất kì ai cướp đi ngai vàng của con trai trẫm, ngoại trừ Tiểu Vực đệ.”

Khương Giới mặt dày quá.

Hắn tưởng ta không nghe thấy hôm qua hắn nói chuyện với Kiều Thị lang sao. […]

[…] Khương Giới bảo ta đi Bắc cương, thật ra đã không tính cho ta trở về.

Nhưng hắn vẫn giả bộ với ta đến cùng, “Bắc cương lạnh lắm, đệ nhớ mang đủ áo bông chăn bông nhé, ca ca chờ đệ về,” dừng một chút, lại thêm một câu, “Sẽ mang kẹo hồ lô, chờ đệ trở về.”

Bài thơ mà hắn đọc, ta cũng nghe qua.

Là một tập thơ, phía trước còn có hai bài, ta rất thích một câu trong đó. […]

[…] Đi thôi, hắn bảo ta đi, vậy ta đi thôi.

“Vậy lúc huynh đến, mang cho đệ hai xâu hồ lô đi,” ta cười, “Một xâu không đủ ngọt.” […]

Bạn tôi khi còn nhỏ đã béo người, được ba mẹ cho đi học thể dục nhịp điệu, bị cười nhạo đến mức luôn trốn học. Lúc đó cũng không buồn mấy, chỉ cố gắng tránh xa những điều không vui thôi. 

“Hồi bằng tuổi con chị con được học sinh giỏi cấp thành phố.”

“Hồi bằng tuổi con chị con bơi giỏi lắm.”

“Hồi bằng tuổi con chị con cao nhất lớp nhất trường.”

“Hồi bằng tuổi con…”

Bạn tôi cố gắng không để tâm, cố gắng vực bản thân đi nghĩ những chuyện có ích, những chuyện vui vẻ. Sau này lớn lên, mới nhận ra cảm giác lúc đó là gì.

“Có phải bản thân con [chỉ là con] thì không xứng để được yêu thương phải không?”

63

[…] Sau mười bốn tuổi, Khương Sơ Chiếu [nam chính] dần dần lớn lên, ta mới phát hiện trên đời này không có ai lại tự nhiên tốt với ta đến móc ruột móc gan; lúc giữa ta và Khương Sơ Chiếu xuất hiện cạnh tranh lợi ích, Khương Giới đương nhiên sẽ nghiêng về con ruột. Nhưng ta cố ý tránh nghĩ đến điều này, vì bản thân ta cũng rất muốn nghiêng về A Chiếu, cũng hy vọng nó ngồi chắc ngai vàng, giữ vững giang sơn, khoẻ mạnh sống lâu, không lo không phiền.

Chỉ là… đôi khi ở một mình, nhìn sương mù trắng như tuyết lững lờ che phủ Bắc cương, lại nghĩ, có phải ta không đáng được người ta đối xử tốt, có phải không xứng có được một người chỉ toàn tâm toàn ý tốt với riêng ta? […]

[…] Có chớp mắt như thế, cảm thấy mình cũng xứng có được [những món quà] nàng tặng ta. Ta lớn đến từng này, chưa từng làm gì xấu, rất lâu, cũng chịu nghĩ cho người khác, cũng từng ở biên cương mò mẫm lăn lộn vào sinh ra tử, tận tuỵ hết mực bảo vệ Đại Kỳ [đất nước] chúng ta. 

Ta hẳn là cũng đáng để nàng thích.

Hẳn là đáng có được một vương phi đối xử tốt với ta.

Hẳn cũng có thể đi thích cô nương này.” […]

Sau này, bạn tôi nghe mẹ nói, vì đã có hai chị gái, nên thật ra ba mẹ bạn kì vọng đứa thứ ba là con trai. Lúc mẹ bạn sinh, nghe là con gái, ba bạn bỏ khỏi bệnh viện. Tuy bạn tôi biết rất có thể chỉ là dưa bở do mẹ bạn bán, nhưng vẫn không tự chủ được mà nghĩ.

“Có phải con không xứng được sinh ra?”

Giống như cuối cùng Khương Vực cũng không có được “nàng”.

1022351

Bạn tôi tính hay nghĩ nhiều, khi còn nhỏ cũng biết bệnh mình, nên thường cố gắng không đi suy nghĩ. Mấy năm gần đây, đi qua bốn mùa ấm lạnh, mới bắt đầu cho phép bản thân suy nghĩ những gì mình muốn, thả lỏng cho bản thân được chút, mới không bộc phát với người khác.

Nhưng dạo gần đây sức kềm chế càng ngày càng kém. Ngay cả vài lời khó nghe cũng làm bạn tôi yếu ớt. Tôi biết bạn tôi muốn hỏi gì. Nhưng tôi không trả lời được. Vì người ta chỉ tin những gì người ta muốn tin thôi. Bạn tôi đã có câu trả lời của mình rồi.

Những người đến mức như bạn tôi, phần nhiều sẽ tìm cách tự giải thoát. Nhưng con bạn tôi, nó vừa sợ đau, lại còn mê tín, dị đoan. Nó sợ tự tử thì sẽ vất va vất vưởng. Chẳng thà nhắm mắt sống tiếp, còn uống được thêm một ly trà sữa.

Nhưng giờ giờ khắc khắc, mỗi phút mỗi giây, đều phải ngăn bản thân suy nghĩ đến cách “ra biển làm khói”.

Người may mắn, có được một tuổi thơ có thể chữa lành vết thương cả đời hứng chịu.

Ngươi bất hạnh, phải dùng cả đời để chữa trị tuổi thơ.

Có lúc_Phạm Hoài Nam.