Nhân tính bản tham [1].
Đến khi tan học, tin Lý y sư tin mất mạng đã lan khắp toàn bộ thư viện. Nghe nói cũng đã bắt được hung thủ, hình như là một vị tiểu thư con vợ lẽ nhà đại nhân nào đấy.
Yến Thất như cũ về chung xe với Yến Nhị và Yến Ngũ, dọc đường nghe Yến Ngũ cô nương ríu rít kể cho Yến Nhị cô nương những chuyện ở trường hôm nay của mình. Yến Ngũ cô nương đăng kí hội múa. Đương kim thiên tử thích âm luật, chuộng ca múa, cho nên hội vũ đạo dần dần trở thành đoàn hội nổi tiếng nhất chỉ sau các hội tứ nghệ truyền thống. Trong mười người có đến năm, sáu muốn xin vào hội, “Nhưng vì số lượng có hạn, đâu thể cứ muốn vào là vào để cho vàng thau lẫn lộn. Những hội lớn như vậy đều phải trải qua chọn lọc mới có tư cách vào hội đấy nhé,” Yến Ngũ cô nương nói đầy hớn hở, giống như Yến Nhị cô nương mới là tân sinh vậy, “Cho nên đã chọn tiết thứ tư chiều mai bắt đầu thi tuyển, chỉ những ai ưu tú lắm mới được chọn thôi. Nhị tỷ, chị nói đến đó em nên nhảy điệu nào mới tốt? Nghê Thường? Phi Thiên? Hồ Toàn? Nghĩ giúp em đi mà!”
Yến Nhị cô nương buông quyển sách trong tay, nhấp miếng trà, nhẹ giọng: “Hội múa thư viện Cẩm Tú có tiếng lừng lẫy khắp các nữ học toàn thành, khi Hoàng hậu nương nương và Mẫn Quý phi chưa lấy chồng cũng từng là thành viên hội múa. Trình độ hội múa thư viện Cẩm Tú không phải chút kiến thức này của em là có thể tưởng tượng được đâu, đừng cứ nghĩ có thể một đêm thành danh. Chút tài múa của em, trong mắt các thành viên hội múa căn bản chẳng là gì cả, không bằng thành thành thật thật chọn một bài có thể biểu diễn những kỹ thuật căn bản vững chắc, tốt hơn những kẻ mặt hoa da phấn lòe thiên hạ kia.”
Yến Ngũ cô nương nghe vậy, mân miệng: “Hà tiên sinh cũng nói em múa đẹp, em không tin mình lại kém xa những người hội múa! Nhị tỷ chỉ biết ca ngợi chí khí người khác mà diệt oai nhà mình, ngày mai em nhất định sẽ nhảy điệu Nghê Thường!”
Hà tiên sinh là giáo viên dạy múa được Yến Đại thái thái mời về cho Yến Ngũ cô nương từ nhỏ, từng bị lui khỏi vũ đoàn trong cung. Trong cung, vũ nữ như Hà tiên sinh không ít, lui cung ra liền thành hàng phỏng tay. Một phần làm quý thiếp cho các quan lớn, một phần tự mình mở trường múa nhận học sinh, một phần khác thì được những gia tộc lớn mời làm Tây tịch [2], trở thành giáo viên tư nhân.
Vị Hà tiên sinh này từng là một trong những vũ nữ nhảy tốt nhất trong cung, sau vì bất cẩn khi luyện tập mà bị thương chân, không thể không lui ra sớm. Yến Đại thái thái biết tin đầu tiên, ra tay giành trước rất nhiều nhà như hổ rình mồi, lấy lương cao mời vào Yến phủ.
Yến Ngũ cô nương từ khi ba tuổi đã bắt đầu học múa. Thế giới của đứa trẻ ba tuổi còn đang ngây thơ, nếu muốn nói lúc ấy Yến Ngũ có thể thích nhảy múa được bao nhiêu thì e là chưa chắc, có thể thấy được điều này là xuất phát từ ý của Yến Đại thái thái. Mời tận vũ nữ từng đứng đầu cả cung làm thầy cho Yến Ngũ, hàm ý giấu bên trong cũng đáng nghiền ngẫm lắm.
Không thể không nói, Yến Đại thái thái thật sự là một người mẹ mẫu mực, tận tuỵ, đầy trách nhiệm. Giữa lúc bận rộn trăm bề lo việc nhà cửa, vẫn chăm sóc mấy đứa con cái của mình cực kì chu đáo, giúp chúng tính toán hoàn chỉnh kế hoạch cuộc đời. Mấy đứa con trai không nói, ngay cả hai cô con gái ruột cũng không bất công. Chẳng hạn như Yến Nhị cô nương, vì từ nhỏ tính tình đã thích yên lặng, Yến Đại thái thái liền dùng giá cao mời danh sư tăng cường đào tạo tứ nghệ cho nàng. Bây giờ trong vòng quan quyến kinh thành, Yến Nhị cô nương cũng đã có danh tài nữ to nhỏ, so với danh hiệu “tài nữ thư viện Cẩm Tú” của Lý Đào Mãn, Lương Tiên Huệ thì danh hiệu “một trong tứ đại tài nữ kinh thành” của Yến Nhị cô nương còn cao cấp, lừng lẫy hơn nhiều.
Lại ví dụ như Yến Ngũ, từ nhỏ tính tình hoạt bát hiếu động, Yến Đại thái thái cũng dẫn dắt theo đà, mời thầy dạy nàng tập múa, học cưỡi ngựa, bắn cung. Hai cô con gái một văn một võ, tuy không thể nói là nuôi đến xuất chúng nhưng cũng có thể coi như nổi bật một phương.
Ngay cả Yến Lục cô nương là con vợ lẽ, tính tình gọi dạ bảo vâng, Yến Đại thái thái cũng hết tình hết nghĩa sắp xếp cho nàng đi học cùng thầy nữ công với Yến Nhị, Yến Ngũ. Còn việc có thể học thành kiểu gì thì Yến Đại thái thái cũng không rảnh ở không lo nhiều như vậy. Cho mi cơ hội mi không biết tự cố gắng, còn có thể trách mẹ cả không lo cho hay sao?
Có điều cho dù các cô nhành trưởng có thế nào đi nữa thì cũng còn tốt hơn nhành hai chút ít, ai bảo nữ chủ nhân của nhành hai bị kẹt ngoài biên cương chưa về làm chi. Một cái nhà lớn đông đúc như vậy, trông cậy người ta lúc nào cũng nhớ thương mình, chỉ e hơi khó. Yến Cửu thiếu gia được hưởng ưu đãi là nam, cháu trai thì phải coi trọng. Cháu gái hả, chỉ cần không bệnh, còn sống được, thì cứ ráng tạm vậy đi.
Yến Đại thái thái làm dâu trưởng quản lý việc nhà cửa cả phủ, cũng không phải chưa từng hết trách nhiệm với con cái nhành hai. Lúc Yến Thất ba tuổi vỡ lòng, Đại thái thái cũng từng hỏi ý kiến Yến Đại lão gia Yến Tử Khác: “Cho Tiểu Thất học gì thì tốt nhỉ? Nhị đệ muội không có ở đây, thiếp thân cũng không tiện quyết định lung tung cho đứa nhỏ được.”
Yến Đại lão gia liền kêu Yến Thất mới vừa xuyên tới không lâu, hỏi: “Thích gì?”
“Ăn.”
“Vậy ăn.”
Trỏ một đầu bếp nữ làm bánh ngon nhất thêm vào bếp riêng của Tọa Hạ cư, sau đó liền không thêm gì nữa.
Yến Đại thái thái choáng váng, cũng không thể kệ Yến Thất thật được, thôi thì cũng ném cho giáo viên mấy đứa nhành trưởng, bảo nàng theo học. Muốn học gì thì học, thân là đại bá mẫu, bà cũng không thể nhúng tay quá nhiều.
Chuyện nhảy múa Yến Thất tuyệt đối sẽ không đụng vào, không thấy lúc Yến Ngũ luyện xoạc chân đau đến mức gọi là xoắn hết cả mặt, gào một cái nghe thấu tim gan. Yến Thất chức năng tưởng tượng phong phú, đứng một bên xem tới đó cũng gọi là không trứng cũng đau. Thế nên, xin miễn thứ cho kẻ bất tài, cô thà từ bỏ cơ hội tập luyện dáng người xinh đẹp khí chất cao quý còn hơn. Cứ thế mượt mà lớn lên thành một đống ú na ú nần.
Yến Ngũ còn đang ríu ra ríu rít nghiên cứu áo quần sẽ mặc thi tuyển ngày mai, Yến Thất đã chống cằm nhìn ngoài cửa sổ mơ màng được vài vòng. Hoàng hôn ánh trên dòng sông hữu tình, lấp loáng ánh vàng, một chiếc thuyền con lười biếng lay động trong sóng hoàng kim. Trên thuyền ngồi hai người, người đầu to đưa tay lên, dùng tay áo che ánh nước lóa mắt, người đón gió thì chắp tay sau lưng đứng ở mũi thuyền, để lại trong ánh tà dương cháy đỏ một bóng hình thanh cao tuấn tú.
Yến Thất nhìn theo dáng ấy, sóng nước xuyên qua cửa kính xe chập chờn trong đồng tử. Bóng người bỗng nhiên quay đầu, gương mặt vẫn mờ mờ như cũ, cổ, lưng hơi nghiêng, tạo thành một nhành thanh mai duyên dáng.
……
Yến Tử Khác cái tên điên khốn nạn! Mợ nó có ngựa không cho cưỡi, cứ nằng nặc kéo ông ngồi thuyền về nha môn! Hắt —xì— thấy chưa thấy chưa! Cảm rồi đấy! Đúng là đậu moá!
Kiều Tri phủ căm giận quệt nước mũi, sắp xếp lại vụ án hôm nay.
……
Những ngày không cần thỉnh an, các nhành đều tự dùng bữa trong viện của mình. Nhà bếp riêng xây ở góc Đông Nam nhà thứ nhất, mỗi ngày sẽ trình một tờ thực đơn hôm đó lên. Theo nguyên tắc, cơm trưa, cơm chiều mỗi người được gọi sáu món, một canh, bốn bánh, một cháo, cho nên mỗi khi hai chị em nhành hai ăn cơm thì có thể ăn mười hai món ăn, hai món canh, tám loại bánh, hai loại cháo. Nhành trưởng càng dữ, hai người lớn sáu đứa nhỏ, tiêu chuẩn cá nhân trực tiếp x8 — vợ lẽ thân phận nửa chủ nửa tớ không được hưởng tiêu chuẩn như vậy, cũng chẳng tư cách ngồi ăn chung phòng với chủ và con cái.
Phô trương ư? Ngây thơ. Trong chính sử, thực đơn bữa sáng của mỗi hậu phi nhà Thanh, chỉ riêng đồ hấp đã những mười ba loại, đồ ăn những mười bảy món. Y theo bản tính hào nhoáng nhất quán của Hoàng đế hiện nay, tiêu chuẩn thức ăn của Yến phủ xem như vẫn còn tiết kiệm lắm.
Đương nhiên, ăn cơm thường ngày, ăn không hết thì cũng không ép bữa nào bữa nấy mười mấy món thật. Yến lão thái gia là người có học, chưa từng cày ruộng cũng biết “một hạt thóc vàng, chín giọt mồ hôi”. Trừ khi thết khách phải hưởng ứng kêu gọi của Hoàng đế, khoe khoang trắng trợn một chút thì bình thường người thân trong nhà ai muốn làm sao thì làm. Dù sao bữa ăn chính của mỗi phòng đều do nhà chính chi trả, phần vượt mi phải tự dùng tiền riêng mà trả, nhưng ăn không hết thì cũng không quy thành bạc trả lại. Cho nên mới nói xưa nay ngành béo bở nhất trong các gia tộc quyền quý chính là nhà bếp, trừ phi mi thật sự gặp phải một người chủ phô trương lãng phí, bữa nào cũng phải kêu cơm cho đủ chỉ tiêu, bằng không thì đúng là có đầy kẻ hở cho lách. Liền ví dụ như nhành hai Yến phủ, tổng cộng chỉ hai chị em hai đứa nhỏ ăn cơm, bình thường bốn món một món là xong rồi. Mỗi bữa cơm chi phí mười lượng bạc, gần 3000 nhân dân tệ [3], hai đứa nhóc ăn được nhiều vậy ư? Đương nhiên là không, nhiều lắm chỉ ăn trên dưới trăm đồng là đụng nóc. Hơn hai ngàn đồng dư những người trong bếp chỉ cần khai khống lên chút là có thể chuyển thẳng vào túi.
Kiểm toán? Ai kiểm? Nhị lão gia, Nhị thái thái đều xa tận chân trời đâu. Lão thái thái bận đánh võ đài với Đại thái thái, Đại thái thái vừa bận đối phó với lão thái thái, vừa hiếu kính với lão thái gia, nuôi một đầu chồng sáu mống con, lâu lâu còn phải đề phòng chị em dâu Tam thái thái bắn lén. Ai có thời gian lo chút tiền bếp cho nhành hai các người chứ.
Đương sự nhành hai thì sao, Yến Thất lười quản, Yến Tiểu Cửu gia khinh thường quản. Dù sao không đói là được, muốn chuyển cho ngươi chuyển, muốn tham tùy ngươi tham. Bạc trong thiên hạ vô số kể, ngươi còn có thể chiếm hết một mình hay sao?
[1] Nhân tính bản tham: bản tính con người là tham lam. Chế từ câu “Nhân chi sơ tính bản thiện” (đọc thêm ở đây).
[2] Tây tịch: ghế phía Tây (ghế dành cho khách), ý chỉ gia sư.
[3] 29/8/2020: 3000 nhân dân tệ là khoảng 10 triệu; 100 nhân dân tệ khoảng hơn 300k.
【Ngoài lề: Cẩm Tú】
Yến Thất: Cậu nói xem, đọc hết chương này có khi nào mọi người sẽ cảm thấy tụi mình nhát quá, cả nô bộc cũng không quản nổi không?
Yến Cửu: Tôi còn nhỏ, mọi người sẽ không quá nghiêm khắc với tôi.
Yến Thất: Có lí, tôi cũng mới mười hai tuổi chứ mấy, làm sao đấu nổi điêu nô lăn lộn trong phủ mấy chục năm.
Yến Cửu: Nhưng cân nặng của chị đã đạt tới mười tám tuổi.
Yến Thất: ……
Yến Cửu: Để tri ân các tỷ tỷ độc giả đã cổ vũ mạnh mẽ cho đệ cố gắng đến gần vị trí nam chính, giờ phút này đệ xin thay mặt tác giả đang lăn lộn trên giường quyết định —— hôm nay hai chương, chương thứ hai chờ đến sáng tác giả phát hiện thông báo hai chương này thì sẽ khóc dâng. Xin các tỷ tỷ thưởng thêm nhiều bình luận và like ~ Tiểu Cửu bái tạ ở đây!