Tags

Thổi tiêu cho ta đi!


Tiết thứ hai là môn gia chính, một vị nữ giáo viên dạy. Lần này các học sinh lại đều nghe giảng cực kì nghiêm túc, dù gì đây cũng là kiến thức sau này gả chồng chắc chắn phải dùng, liên quan mật thiết đến bản thân, ai dám lười biếng.

Những thứ xã giao qua lại này, tuy Yến Thất cảm thấy rất nhức đầu nhưng cũng nghiêm túc ghi ghi chép chép. Song vị này thật sự không được trời cho kỹ năng chuyên nghiệp của nữ chính trạch đấu, nghe một hồi là rối loạn nội tiết tố, đành phải dựa cả vào đầu bút nát. Khó khăn lắm mới chịu đựng đến khi tan học, lập tức cảm thấy trên đầu mây mù tan hết, gió nhẹ thổi qua, sảng khoái như sắp bay lên.

Tiết thứ ba là môn nhạc nghệ, mọi người cùng đi qua Linh Âm thuỷ tạ trên hồ Tẩy Nghiên. Linh Âm thủy tạ là giảng đường dạy nhạc được dùng chung bởi cả hai viện Cẩm Tú, chia làm hai tầng trên dưới, có mấy chục phòng. Hai bờ Nam, Bắc mỗi bên xây một cây cầu cửu khúc bằng đá thông đến nhà thuỷ tạ. Vì học sinh hai viện đều không ít nên trên cơ bản ở nhà thuỷ tạ lúc nào cũng có ít nhất hai lớp cùng học môn âm nhạc.

Cho nên khi các học sinh lớp Hoa Mai chậm rãi đi đến Tẩy Nghiên hồ, xa xa có thể thấy trên cầu đã đứng không ít những học sinh lớp khác tụm năm tụm ba. Nam có nữ có, ai cũng mưu đồ đen tối mà càng đứng càng gần.

Xao động の tuổi trẻ.

“Tiểu Cửu nhà cô kìa!” Võ Nguyệt tinh mắt, chỉ vào Yến Cửu thiếu gia đang đứng dựa gần cửa nhà thuỷ tạ nói chuyện với người khác.

Ra lại trùng tiết với thứ này.

Yến Thất theo sau Võ Nguyệt, Lục Ngẫu dọc cầu cửu khúc qua bên kia. Chưa kịp tới nơi, đột nhiên cảm thấy tay bị bóp chặt, đã bị ai túm qua một bên. Bên cạnh là một lối rẽ trên cầu, người này túm Yến Thất đi một mạch dọc theo lối rẽ. Trong chốc lát đã vòng tới mặt sau Linh Âm thủy tạ, dừng bước quay người, một gương mặt bực bội đã áp sát lại: “Yến Thất! Cô cố ý hại ta!”

Thằng quỷ này sao còn chưa xong nữa.

“Chuyện gì?” Yến Thất nói.

“Còn giả bộ?! Bức thư kiểm điểm cô viết cho ta là sao!?” Giọng Nguyên Sưởng đã như vịt đực lại càng the thé.

…… Tên Yến Tiểu Cửu lại làm trò gì đấy.

“Sao là sao?” Yến Thất hỏi.

“— Cô còn dám hỏi ta?! Cô viết cô còn không biết?!” Nguyên Sưởng cáu kỉnh trừng mắt Yến Thất, hận không thể một ngụm nuốt sống cái đống ú nù này.

“Tôi hơi quên rồi, cậu nói lại xem?” Yến Thất nói.

Nguyên Sưởng tức sùi bọt mép, nghiến răng nghiến lợi trừng Yến Thất nửa buổi, mới giật ra một tờ giấy nhàu nát từ trong ngực nhét vào tay Yến Thất: “Giả ngu đúng không?! Cô đọc to cho ta!”

Yến Thất mở tờ giấy nhăn nhúm, thấy trên giấy ghi vài dòng chữ xiêu xiêu vẹo vẹo — thằng quỷ này cũng không ngốc, biết tự chép lại rồi mới nộp lên. Thấy trên đó viết:

“Ngô hàm quý tư khiên,
Nãi kim thành trí khiểm.
Tiên sinh chi giáo hối,
Sinh thế minh ngũ nội.
Tổ vọng bất cảm phụ,
Sư ân mạc khả khinh.
Đại đức bất du nhàn,
Gia nương úy lão hoài.” [1]

“……” Khó trách hôm qua Yến Tiểu Cửu lại chủ động đòi viết kiểm điểm giùm Nguyên Sưởng. Không biết thằng nhóc trước mặt này làm gì chọc tới nó, xem nó ác chưa này, không làm tiên sinh Nguyên Sưởng nổi trận lôi đình là may.

“Trò xấu hổ tự kiểm điểm, bây giờ chân thành thể hiện lòng xin lỗi. Lời thầy dạy bảo trò vĩnh viễn ghi khắc trong tim, không dám phụ lòng kỳ vọng của tổ tông, càng không dám xem nhẹ ân đức của thầy. Quốc gia đại sự……” Yến Thất mở kỹ năng phiên dịch.

“Cô đừng hòng giả ngu!” Nguyên Sưởng nổi khùng rống ngang Yến Thất, Ngô nãi tiên sinh tổ sư đại gia [2] là sao!” 

“Hả?”

“Thơ giấu đầu! Sao lại thế hả!” Nguyên Sưởng như muốn giậm chân.

“Trùng hợp thôi, cậu cứ nhất quyết phải nhìn theo kiểu giấu đầu à? Rõ ràng bài thơ này viết rất chân thành.” Yến Thất trả giấy cho Nguyên Sưởng, bị Nguyên Sưởng xé thành mấy mảnh ném xuống hồ.

“Cô cố ý phải không?!” Nguyên Sưởng sáp lại nhìn Yến Thất.

“Cậu nghĩ nhiều.” Yến Thất nói.

“Cô cố ý thì có!” Nguyên Sưởng cáu gắt quơ nắm đấm giữa không trung, “Giờ thầy nhất định phạt ta, đều tại cô hết!”

“Cho nên?” Yến Thất hỏi.

“Cô — cô xin lỗi cho ta!”

“Thật xin lỗi.”

“……” Nguyên Sưởng tức nghẹn họng, thế này căn bản chưa hả giận a chưa hả giận! “Cái này không tính!”

“Đừng bướng nữa, sắp vô học rồi. Các cậu cũng học môn nhạc nghệ đúng không? Cậu học nhạc cụ gì?”

“…… Đừng có đánh trống lảng!” Nguyên Sưởng tức giận đến nước miếng văng đầy mặt Yến Thất, “Ta nói cho cô — cô — cô phải bồi thường thiệt hại cho ta! Đừng hòng hết chuyện dễ dàng như vậy!”

Con nít quỷ chọc dễ quăng không dễ a.

“Cậu muốn thế nào?”

Giọng điệu nghe thật sợ hãi của Yến Thất tựa hồ mới giúp Nguyên Sưởng tìm được chút cân bằng tâm lý, tâm trạng dần trời quang mây tạnh. Nhướn mắt một cái, hừ giọng: “Đây là cô nợ ta, ta ghi nợ trước, có ngày cô sẽ phải trả lại!”

“Quyết định vậy đi, chúng ta đi học thôi.” Yến Thất quay đầu định đi, lại bị Nguyên Sưởng túm chặt.

“Cô từ từ đã!” Nguyên Sưởng đột nhiên vươn một ngón tay chọc nhẹ đầu Yến Thất một cái, “Đầu cô không sao chứ?”

“Đã không sao từ lâu rồi, cậu không cần nhớ thương.” Yến Thất nói.

“Vậy, gì đó, vụ án Lý y sư bị giết hôm qua đã phá án, cô biết rồi phải không?” Nguyên Sưởng ngó nàng.

“Biết rồi.” Nhưng liên quan gì đến ta.

“Cô biết hung thủ là ai không?” Nguyên Sưởng đè nhỏ giọng.

“Nghe nói là vị tiểu thư con vợ lẽ nhà đại nhân nào đấy.” Yến Thất nói.

“Biết tại sao cô ta muốn giết Lý y sư không?” Nguyên Sưởng tiếp tục tỏ ra huyền bí.

“Không biết.”

“Bởi vì —” Nguyên Sưởng ngó trái ngó phải, thấy bốn phía không người, đột nhiên kề sát bên tai Yến Thất, dùng giọng vịt đực nói nhỏ, “Lý y sư thèm thuồng nhan sắc cô ta, có một lần lấy cớ dạy bù môn y dược, lừa cô đến căn phòng nhỏ bên cạnh y thất kia, dùng thuốc mê cưỡng bức! Sau đó cướp cái yếm của cô ta làm điểm yếu, đe dọa cô ta thỉnh thoảng đến y thất làm chuyện ấy ấy với y……”

Sắc đảm bao thiên [3], chính là chỉ loại người như Lý y sư.

Một tên thầy thuốc nhỏ nhoi hèn mọn, làm sao dám cưỡng hiếp làm nhục con gái nhà quan?

Thế nhưng, sao y lại không dám? Cho dù dân tình có thoáng đến mấy, con gái mất trinh cũng vẫn bị xã hội lên án. Huống chi hung thủ cũng chỉ là một đứa con gái nàng hầu, mất trinh chỉ là thứ yếu, nhưng nếu vì vậy mà làm gia đình mất mặt thì mới là tội ác tày trời. Không chừng Lý Ý Đường đã bắt đúng sự e ngại này, đoán cô không dám làm lớn chuyện này. Cô chỉ còn hai sự lựa chọn, hoặc là tiếp tục bị y uy hiếp, hoặc là tự sát đền bù trong sạch. Cho dù là chọn đường nào, cũng chẳng có bất kì ảnh hưởng gì đến Lý Ý Đường cả.

“Vị tiểu thư kia không dám vì vậy mà tự sát, lại càng không dám nói cho người nhà, vì dưới cô còn một người em gái cùng mẹ,” Nguyên Sưởng tiếp tục nói, “Nếu đột nhiên chết không rõ nguyên nhân, sợ sẽ truyền ra điều tiếng không tốt, liên luỵ đến muội muội mình sau này không tìm được nhà chồng đàng hoàng. Vốn đã là con vợ lẽ, đến lúc đó càng không dễ sống. Lý Ý Đường biết được tình trạng ở nhà của vị tiểu thư này liền nắm ngay thất tấc [4], còn ép vị tiểu thư này gả cho y. Vị tiểu thư này vốn đang nhịn, nghĩ đi bước nào tính bước nấy, ai ngờ vài ngày trước lại phát hiện có thai. Định uống thuốc phá, lại bị Lý Ý Đường uy hiếp không cho, muốn nhân cơ hội xúc tiến việc kết hôn. Vị tiểu thư này thật sự không thể nhịn thêm nữa, bấy giờ mới nghĩ ra cách đó giết Lý Ý Đường.”

Tiểu tử này kể lại chi tiết vụ án rành mạch tỉ mỉ như vậy, e là hôm qua đã âm thầm lộn về nghe lén Kiều Tri phủ thẩm án rồi.

“Thì ra là vậy.” Yến Thất liền nói.

“Vậy cái gì?” Nguyên Sưởng trừng nàng, “Cô không biết gì hết! Vụ án này trông như đơn giản nhưng thật ra lại có vấn đề kỳ lạ. Hôm qua cái tên mặc áo xanh ngồi một bên nghe thẩm án lại hỏi ra một điều đáng ngờ không giải thích được!”

“Ừm.” Yến Thất nhìn hắn.

Nguyên Sưởng bị đôi mắt này nhìn, sinh ra vài phần đắc ý, giống như điều đáng ngờ đó là do chính hắn tìm ra vậy. Liếm môi, nói: “Cô nói có lạ không, trước khi vị tiểu thư kia có ý giết người, thật ra cũng không biết ấn huyệt nhân nghinh có thể làm người ta ngất xỉu, cũng hoàn toàn không biết đốt than trong phòng kín sẽ sinh ra độc than có thể gây chết người — hai điều này là có người dạy cho cô ta! Chỉ có điều cho dù Kiều đầu to với áo xanh có hỏi kiểu gì thì cô ta cũng không chịu khai ai đã dạy mình. Điều bí ẩn này, chỉ sợ sẽ không thể giải đáp.”

“Chuông vào học vang rồi, tôi đi đây.” Yến Thất nói.

“Ta cũng học môn nhạc nghệ,” Nguyên Sưởng cùng nàng đi về phía cửa trước của nhà thuỷ tạ, “Cô định học nhạc cụ nào?”

“Còn phải chọn nhạc cụ?” Cô mập này hơi ngẩn ra.

“Cô tưởng tiên sinh là vạn năng à nhạc cụ nào cũng biết?! Đương nhiên là phải chọn một loại nhạc cụ để học rồi. Ai học đàn thì vào chung một phòng, ai học tiêu thì ngồi chung với người học tiêu, chia ra từng thầy cô khác nhau.” Nguyên Sưởng liếc nàng một cái thật ghét bỏ, “Cô định học cái gì?”

“Chưa biết nữa.” Yến Thất nói.

“Học thổi tiêu đi.” Nguyên Sưởng nói.

“……” Mi đừng làm ta nghĩ nhiều.

“Đến lúc đó thổi cho ta.” Nguyên Sưởng cười xấu xa.

…… Ê!

Cuối cùng Yến Thất chọn học tranh, bởi vì Võ Nguyệt, Lục Ngẫu đều học tranh. Lục Ngẫu vốn đàn tranh rất giỏi, chọn nó để đào tạo sâu. Võ Nguyệt vốn chẳng có tế bào âm nhạc, chọn cái nào cũng được, vì tranh là nhạc cụ phổ biến nhất nên cũng chọn cái này. Hai người ở ngoài tìm Yến Thất nửa ngày trời, ai cũng không phát hiện rốt cuộc vị này đã biến mất không thấy từ hồi nào.

Cũng may ba người một lần nữa đụng nhau ngay ngoài cửa, cùng nhau đi theo dòng người vào nhà thuỷ tạ. Trong nhà thuỷ tạ có rất nhiều phòng, trên cạnh cửa mỗi gian phòng đều dán một tờ giấy kẻ ô nền xanh chữ đen, viết “Phòng cầm một”, “Phòng cầm hai”, “Phòng tiêu một”, “Phòng tỳ bà một” vân vân như là đánh dấu số phòng.

Những học sinh “lớp trên” học ở lầu hai, học sinh mới thì học ngay lầu một. Một vị tiên sinh cầm danh sách lại điểm danh từng người, gọi đến tên ai thì người nấy phải báo nhạc cụ mình muốn học. Tiên sinh đăng ký xong bắt đầu sắp xếp phòng học cho mọi người, từ đó về sau đều học môn nhạc nghệ ở phòng đã định.

Tập hợp năm sáu bảy được xếp vào “Phòng tranh chín”, có thể thấy có không ít người học tranh. Đẩy cửa bước vào, trong phòng bày sáu chiếc tú đôn, cửa sổ kính sát đất ánh lên sắc trời trên mặt hồ. Giáo viên là một cô gái, rất trẻ, trông không quá hai mươi, mặc một bộ váy dài may sát đường cong cơ thể. Lụa mỏng trắng hạnh, chỉ thêu một nhánh trúc Tương Phi ngay vạt áo, cả người trông thật yêu kiều duyên dáng. Cổ tay áo nhỏ hẹp, lộ ra một đoạn cổ tay như ngọc. Móng tay sạch sẽ trơn bóng, càng làm nổi bật thêm đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại xinh đẹp.

Giáo viên họ Tần, mày liễu mắt phượng mặt trái xoan, vẻ mặt cao ngạo lạnh lùng, rất có vài phần khí chất siêu phàm thoát tục của Đại Ngọc.

Tiết đầu chỉ dạy nhạc lý, trước khi tan học yêu cầu học sinh tiết học sau mang theo tranh của mình tới, Yến Thất liền hơi nhức đầu. Thật ra nàng cũng có đàn, đó là trong nhà đưa, Yến Đại thái thái phát cho nàng theo lệ, muốn học thì học, dù gì cũng có thể chưng trong phòng giả đò phong nhã, giờ mà muốn kiếm cây tranh thì phải tự mình mất máu sai người đi mua. Vị Tần tiên sinh này rất có vài phần khuynh hướng chủ nghĩa hoàn mỹ, cuối cùng còn đặc biệt ps riêng một câu: Tranh phải dùng tâm, đàn tranh là chuyện nhã, nhã là gì? Đại tục là đại nhã? Sai! Đó chỉ là lời bịa đặt của đám người thô bỉ để nâng phẩm vị cho mình mà thôi. Nhã chính là nhã, xa vời trên cao, không nhiễm bụi trần, không nhiễm tạp chất. Mua một cây tranh tạc bằng gỗ nát về có thể đàn ra một khúc hay được sao? Đừng ở đây làm bẩn chữ nhã, mau lăn về đập nồi bán sắt mua cây tranh tốt tới đây!

Yến Thất có tâm mua hai văn tiền một cân tranh về, lại sợ Tần tiên sinh sẽ lấy dây đàn xiết chết. Nhưng tranh tốt nó mắc nha, nàng có tích cóp quỹ đen bội thu đến mấy cũng không mua nổi một cây tranh tốt mười mấy lượng bạc, biết kêu ai đây? Biết sớm như thế còn không bằng chọn thổi tiêu. Chỉ cần giáo viên không bắt đi kiếm một cây bằng ngọc làm màu, thế nào cũng chơi nổi một cây không kém đi?

Theo dòng người đi ra nhà thuỷ tạ, đột nhiên bị ai đi ngang bên cạnh đụng vào bả vai, đau nhức một trận. Nhìn lại bóng dáng người nọ — khỏi nhìn, người nọ đang quay mặt lại đi ngược, vừa đi tiếp về phía trước vừa cười xấu xa với Yến Thất, không phải tên quỷ Nguyên Sưởng thì còn ai? Thật trẻ con, trò của bọn nhóc tiểu học, ai nói người cổ đại trưởng thành sớm? Lại đây cảm nhận thử con nít ranh mà xem.

“Hắn sao vậy?” Một giọng nói rét căm căm vang lên sau lưng Yến Thất.

Hồn ma sau lưng – Yến Cửu thiếu gia.

“Làm gì vậy làm tôi sợ nhảy dựng.” Yến Thất nói.

“Đừng điêu, trên người nhiều thịt như vậy nhảy nổi mới lạ.” Trong ánh mắt Yến Cửu thiếu gia lộ sự ghét bỏ trần trụi với cô chị mình, “Hắn tìm chị?”

“Ừ.” Yến Thất đáp đúng sự thật.

“Vì chuyện kiểm điểm?” Yến Cửu thiếu gia ánh mắt lạnh lùng.

“Ừ.”

“Có khó dễ chị không?”

“Không.”

“Đừng để ý tới hắn nữa.”

“Được.”

“Nói thêm một chữ sẽ béo à?”

“…… Không có.”

“Vì chị đã béo hết cỡ rồi chứ gì.”

“……”

“Ha ha ha!” Võ Nguyệt ở bên cạnh cười to, “Hai tỷ đệ các cô thật nghẹn nhau quá.”

…… Hơn bốn mươi huynh đệ tỷ muội các cô cũng được lắm.

[1] Dịch đại khái: Trò xấu hổ tự kiểm điểm, bây giờ thành tâm hối lối. Những lời dạy bảo của thầy không dám quên. Lòng kỳ vọng của tổ tông và ân đức của thầy không dám xem nhẹ. Cố gắng thay đổi phát triển tốt hơn.

[2] Dịch đại khái: Tao là ông cố nội cha thầy.

[3] Sắc đảm bao thiên: háo sắc đến liều mạng.

[4] Thất tấc: con rắn có một điểm yếu nằm ở chỗ khoảng bảy tấc, khi nắm vào đó thì sẽ bắt được rắn. Chỉ điểm yếu của một người.

Chương 19

【Ngoài lề: Cẩm Tú】

Võ Nguyệt: Mấy người biết thủ túc [chân tay] quá nhiều là cảm giác gì không?

Yến Thất: Chắc khi đi bộ dễ bị quẹo.

Yến Cửu: Đi hỏi con rết kìa.

Võ Nguyệt: Hai người đủ rồi nha! Đùa gì chẳng vui chút nào! Nhạt thấy mồ!