Chuyện ấy có rủi ro, chuyện ấy phải cẩn thận ~
“Tình chi hỉ nộ ai nhạc, các hữu phân sổ: Hỉ tắc khí hòa nhi tự thư, nộ tắc khí thô nhi tự hiểm, ai tắc khí úc nhi tự liễm, nhạc tắc khí bình nhi tự lệ. Tình hữu khinh trọng, tắc tự chi liễm thư hiểm lệ, diệc hữu thâm thiển [1].” Yến Tử Khác dùng hai ngón tay cầm tờ di thư lên, giọng lạnh nhạt, “Những chữ này gượng gạo khô cứng, hình dạng cảm xúc lộn xộn, hẳn là bắt chước chép lại từ nhiều bảng chữ mẫu khác nhau.” Nói đoạn, đến bên án thư, rút đại một tờ từ chồng giấy của Lý y sư, nhìn vài lần, kẹp chung vào tờ di chúc giơ cho Kiều Tri phủ xem, “Nét chữ đều là của nạn nhân, nhưng chữ trên di thư vừa không cảm xúc lại chẳng có hồn, ngoại trừ bắt chước ra thì không còn đáp án nào khác.”
“Quả nhiên…… Vụ án này có bí ẩn.” Kiều Tri phủ ngược lại khá tin tưởng vào kiến thức nghiệp vụ của tên thần kinh này, nghe vậy không còn nghi ngờ gì nữa, lại lâm vào suy nghĩ, “Nếu đã là chép thì bức di thư này chắc chắn không thể nào được viết ngay ngày hôm nay. Nếu đã xác định đây là vụ án giết người thì hung thủ chắc chắn đã lên kế hoạch từ trước. Những người có khả năng lấy được bút tích của Lý y sư hơn phân nửa là giáo viên, học sinh và bạn tốt trong trường. Nhưng những chữ trong di chúc cũng không phải là những từ thường gặp, chẳng hạn như hai chữ “tội” và “nghiệt” này, dù là lời bình cho học sinh hay viết đơn thuốc đều rất hiếm khi dùng đến. Vậy nên đương nhiên hung thủ đã có được rất nhiều bút tích của Lý y sư, vì thế có thể thấy được mối quan hệ giữa hung thủ và Lý y sư chắc chắn có thể khẳng định là rất thân thiết. Hơn nữa vừa rồi ngỗ tác nghiệm thi đã phát hiện trước khi chết Lý y sư từng làm chuyện vợ chồng, hung thủ này rất có thể là một nữ tử.”
Nói đến đây, Kiều Tri phủ hỏi nha dịch trong phòng: “Những người bổn phủ vừa nãy phái đi điều tra láng giềng bè bạn của Lý Ý Đường đã về chưa?”
“Về rồi ạ.” Có người lên tiếng đáp rồi bước vào, ôm quyền với Yến Tử Khác và Kiều Tri phủ, “Bọn thuộc hạ đã qua nơi ở của Lý Ý Đường tra hỏi. Lý Ý Đường này không phải người địa phương, nguyên quán Hà Tây, lẻ loi một mình đến kinh đô mưu sinh. Trước giờ chưa từng cưới vợ, có một chỗ ở ở phường Kê Lung, thường ngày không qua lại với hàng xóm xung quanh, cũng không có bạn bè. Mỗi ngày một là đến trường dạy học, hai là ở nhà không ra nửa bước, đôi khi có người từng nhìn thấy y đi mượn sách từ tiệm sách về. Thuộc hạ đến tiệm sách đó tra hỏi, chủ tiệm nói những sách Lý Ý Đường mượn về xem đều là những tiểu thuyết diễm tình, lần nào đến cũng lấm la lấm lét sợ bị người ta thấy, đến tận hôm qua còn mượn một quyển. Có điều người này lại không có sở thích lưu luyến thanh lâu, hẳn có liên quan đến quy định trong trường. Khi thuộc hạ mới trở lại có hỏi phó sơn trưởng, nói rõ trong nội quy có viết: nghiêm cấm giáo viên làm việc trường này đặt chân đến những nơi yên hoa. Cho nên có thể khẳng định ngày thường Lý Ý Đường không hề có hành xử hay phát ngôn gì bất thường.”
Đang nói chuyện, phó sơn trưởng cũng rảo bước vào phòng, sau lưng là Nguyên Sưởng. Tiếp lời nha dịch, phó sơn trưởng thuật lại những thông tin liên quan từ miệng Nguyên Sưởng. Kiều Tri phủ nghe xong quyết đoán ra lệnh: “Vụ án này đã có thể xác định là án mạng, từ giờ phút này chính thức lập án điều tra! Trương Giáp, dẫn người điều tra rõ quan hệ xã giao thường ngày của Lý Ý Đường; Vương Ất, dẫn người phong tỏa cổng trường, bất cứ kẻ nào chưa được bổn phủ cho phép không được ra ngoài; Lý Bính, dẫn người tiến hành điều tra trong trường, đặc biệt tra xét những người thường xuyên ra vào Bách Dược lư! Triệu Đinh, mang những người còn lại tiếp tục khám xét hiện trường kĩ lưỡng!”
Bốn người nha dịch Trương, Vương, Lý, Triệu cùng lên tiếng nhận lệnh.
“Về phạm vi nghi phạm của vụ án này, không biết đại nhân có cao kiến gì chăng?” Kiều Tri phủ nhìn sang Yến Tử Khác, tên này nếu đã dám tới thì đương nhiên không thể để hắn rảnh rỗi được, ngu sao không dùng, ngoan ngoãn lăn ra làm việc cho ông!
Yến Tử Khác lại đang dựa cạnh bàn đầy lười biếng, cúi đầu nghịch bút.
“Ta tự biết nghiệp chướng nặng nề, không xứng làm thầy người. Không còn mặt mũi nào sống tiếp trên đời, nay tự sát mong tạ tội.” Miệng đọc nội dung di thư, không nhanh không chậm ngước mắt, “Nếu di chúc đã là giả, vậy thì nội dung di chúc sẽ xuất phát từ nội tâm của hung thủ. “Nghiệp chướng nặng nề” chỉ rõ động cơ giết người là thù hận, Lý Ý Đường khi không ở trường thì chỉ luôn ru rú trong nhà, hiếm khi giao tiếp với người ngoài, rất ít cơ hội tạo nên thâm thù đại hận như thế. Cho nên, phạm vi nghi phạm đầu tiên là người ở trong trường. Những kẻ có thể làm giả chữ viết đương nhiên là những người thường xuyên ra vào dược lư, mà những người này chỉ đơn giản là nam sinh tập võ cùng với những nam nữ sinh chọn học môn y dược. Sở dĩ hung thủ phải làm giả di chúc, một là để làm giả hiện trường tự sát, hai là để vạch trần nhân phẩm của Lý Ý Đường. Mà sở dĩ trong di chúc chưa làm rõ Lý Ý Đường đã “nghiệp chướng nặng nề” như thế nào, hẳn là vì “tội” của Lý Ý Đường đối với hung thủ quả thật không thể nào nói ra miệng, lại thêm lời chứng vừa rồi của tên nhóc này,” vừa nói vừa chỉ tay vào Nguyên Sưởng, “Có thể thấy Lý Ý Đường là một tên ngầm háo sắc. Kết hợp với cái yếm trong tráp biến mất, đại khái có thể kết luận, phạm vi nghi phạm của vụ án này chính là những nữ sinh chọn học môn y dược.”
Kiều Tri phủ lập tức nói với phó sơn trưởng: “Làm phiền phó sơn trưởng cung cấp một bản danh sách những nữ sinh chọn học môn này cho bổn phủ.”
Hiệu phó đáp lời đi, Kiều tri phủ lại nói với Yến Tử Khác: “Hạ quan thật ra vẫn còn vài chỗ thắc mắc. Ngỗ tác đã nghiệm thi, trên người nạn nhân không hề có vết thương, nếu hung thủ là nữ thì làm sao có thể để nạn nhân không chút phản kháng mà ngồi trên ghế từ từ trúng độc than chết? Nạn nhân là thầy thuốc, sao có thể không biết đốt than trong phòng kín sẽ tạo thành độc than. Trước khi sinh ra độc than, làm sao hắn lại chịu ngồi yên trong phòng không chạy ra ngoài? Trên người hắn cũng không có bất kì vết trói nào, không có vết bầm tím do giãy giụa, lí do gì có thể khiến hắn bình tĩnh ngồi trong phòng đầy độc than tìm chết?”
“Đương nhiên là có cách rồi!” Người đáp lại là Nguyên Sưởng, đang liếc Kiều Tri phủ với vẻ mặt “nhân loại ngu xuẩn”.
Nhân loại ngu xuẩn khiêm tốn học hỏi: “Ồ? Nguyên Tam công tử hãy nói xem, có cách nào vừa không để lại vết thương ngoài da vừa có thể ép nạn nhân ngồi trên ghế này, ngoan ngoãn chờ chết?”
Nguyên Sưởng đi ra trước vài bước, ngẩng cổ, dùng tay chỉ ngay giữa cổ mình: “Hai bên hầu kết chừng một tấc rưỡi, ở ngay chỗ này, có một huyệt vị gọi là “huyệt nhân nghinh”. Chỉ cần ấn vào huyệt này, không đến một lát là có thể làm người ta ngất xỉu, nếu nghiêm trọng thậm chí có thể dẫn đến tử vong.”
Kiều Tri phủ “Ha” một tiếng, cười: “Bản thân Lý Ý Đường chính là một thầy thuốc, nếu huyệt này bị ấn, chẳng lẽ hắn lại không biết sẽ có hậu quả gì hay sao?”
Nguyên Sưởng cứng lưỡi, không phục lắm mà “Xì” một tiếng, nói ráng: “Nhỡ đâu hung thủ cũng có võ công như tôi thì sao? Chỉ cần lực tay đủ mạnh, đè lên huyệt nhân nghinh trong chớp mắt cũng đủ làm đối phương ngất xỉu rồi!”
Kiều Tri phủ chưa kịp đáp, Yến Tử Khác bỗng tiếp lời, khoan thai nói: “Không có võ công cũng chưa chắc không làm được điều đó.”
“Xin đại nhân chỉ giáo.” Kiều Tri phủ vội nói.
“Vừa rồi ngỗ tác nghiệm thi đã kết luận, khẳng định trước khi nạn nhân tử vong từng làm chuyện vợ chồng,” Yến Tử Khác rũ mắt, nhìn kiểu gì cũng như giấu ý xấu, “Nếu hung thủ nhân lúc đang tằng tịu, nắm ngay phút nạn nhân “thác nước tuôn trào từ vách đá”, trong đầu nhất thời hiện lên khoảng trống mà ra tay thì nạn nhân vô cùng có khả năng không thể chống cự. Nạn nhân và hung thủ đương nhiên đã từng tằng tịu không chỉ một lần, cho nên hung thủ tất biết rõ thói quen và phản ứng của nạn nhân trong chuyện này, lấy đó sắp xếp thích hợp cũng không phải chuyện khó. Vả lại cho dù có để lại vết bầm khi ấn huyệt nhân nghinh đi nữa, cũng có thể nhân lúc nạn nhân hôn mê chưa tử vong, máu trong người vẫn còn lưu động, chỉ cần dùng vài cách tan máu bầm là có thể xử lý hết đến không dễ phát hiện. Đây có lẽ cũng là một trong những lí do hung thủ chọn cách dùng độc than giết người. Lí do thứ hai chính là lợi dụng việc không thể xác định chính xác thời gian sinh ra độc than, nhân đó đảo lộn thời gian gây án, nhờ phạm vi rộng giúp mình thoát khỏi diện tình nghi.”
Khi trúng độc carbon monoxit, tùy vào diện tích phòng, tốc độ sinh ra khí than cùng với độ kín của phòng sẽ dẫn đến chênh lệch về thời gian đủ khiến người ta tử vong. Cho dù người xưa đã từng ghi chú điều này về trong sách pháp y nổi tiếng “Tẩy oan tập lục”, nhưng chung quy vẫn không đủ lý thuyết khoa học để suy đoán thời gian trúng độc của nạn nhân hay thời điểm căn phòng bắt đầu bị khoá.
“Nếu muốn xác minh điều nay, tốt nhất hãy xác định chỗ huyệt nhân nghinh của nạn nhân có từng bị đè vào trước.” Kiều Tri phủ cũng dự đoán được những điều này, ló đầu nhìn ngoài cửa sổ một cái, “Còn may, mặt trời còn đủ. Trần Mậu, đi kiếm ít nước tro; Lưu Kỷ, tìm cây dù đỏ tới đây.”
Những nha dịch bị gọi trúng nhận lệnh đi, Nguyên Sưởng bắt đầu tò mò lão đầu to đến tột cùng là muốn làm gì. Lại thấy nam nhân mặc áo xanh men sứ vẫn vẻ mặt thờ ơ, giống như một đống mệnh lệnh của Kiều đầu to đều nằm trong dự tính của y vậy.
Yến Thất đâu? Nguyên Sưởng quay đầu, thấy cô nhóc đang đơ mặt dựng ở bên đàng.
Sao nhỏ còn ở đây? Quan phủ phá án có gì hay mà xem? Nguyên Sưởng định qua đuổi nàng đi, lại sợ Kiều đầu to nhớ đến cũng đuổi hắn ra mất, đành phải nín thở cố hết sức giảm cảm giác tồn tại. Cậu còn muốn biết giả thuyết nhân nghinh của mình có đúng hay không nữa.
Không bao lâu, hai món Kiều tri phủ muốn đều đã được chuẩn bị đầy đủ. Pháp y đương nhiên biết ý đồ của sếp, nhanh nhẹn đầu tiên lấy nước tro chà lau trên huyệt nhân nghinh ngay cần cổ nạn nhân Lý Ý Đường, sau đó cùng hai gã nha dịch nâng thi thể ra khỏi phòng. Tất cả những người trong phòng đều ra xem, thấy một người nha dịch bung cây dù đỏ dưới ánh mặt trời, che trên thi thể. Kiều Tri phủ bước qua ngồi xổm xuống quan sát, một hồi sau quay đầu to về phía Yến Tử Khác, nhếch miệng cười: “Quả nhiên có vết bầm!”
[1] Đây là 1 đoạn trong tác phẩm “翰林要诀·变法 (Hàn lâm yếu quyết – biến pháp)” của Chúc Doãn Minh (tự Hy Triết, hiệu Chi Sơn).
Tạm dịch (bản dịch của Nam Phương Bùi):
Vui vẻ (hỉ), giận dữ (nộ), đau khổ (ai), hạnh phúc (lạc) – mỗi cái đều có nét riêng. Vui vẻ thì khí hài hòa (khí hòa) mà làm chữ trở nên phóng khoáng (thư), giận dữ thì khí trở nên thô ráp (khí thô) mà làm chữ hóa kì quái đáng sợ (hiểm). Đau khổ thì khí buồn bã (khí úc) mà làm chữ thu liễm lại (liễm – thu vén, cũng là liệm trong liệm người chết, chơi chữ để chỉ sự tang tóc), hạnh phúc thì khí ổn định (khí bình) làm chữ trở nên đẹp đẽ (lệ). Tình cảm có nặng có nhẹ, thì chữ cũng có thu liễm phóng khoáng kì quái đẹp đẽ (liễm thư hiểm lệ), cũng có sâu cạn khác nhau.
【Ngoài lề: Cẩm Tú】
[Nạn nhân] Lý Ý Đường: Không để cho người ta yên ổn bum ba là bum được hả?!
[Cẩu FA] Kiều Nhạc Tử: Hành vi của ngươi đã tổn thương cẩu FA một vạn phần, ngươi không chết ai chết?
[Bệnh thần kinh] Yến Tử Khác: Haha, hợp hoan ỷ thượng tử, tố quỷ dã phong lưu. [Chết trên ghế tình yêu, thành quỷ cũng phong lưu]
[Cái quỷ gì] Yến Tiểu Thất: “Hợp hoan ỷ” là gì?
[Bách khoa toàn thư] Yến Tiểu Cửu: Tôi đoán đến đây có độc giả nhất định sẽ lên mạng tra, dù sao tôi cũng không biết gì hết.
Các bé dưới 18 không nên tra nhé ~ *wink*