Xé bỏ phong ấn ký ức, mở ra kỹ năng cấp thần!
Ghét quá đi.
Làm gì có chuyện mới tiết đầu tiên đã kiểm tra.
Quân nhân ai cũng sấm rền gió cuốn nhắm thẳng mục tiêu vậy à?
Bày một cây cung ba mươi cân ở đây, thầy tính dọa ai?! Đằng nào thì bọn em cũng sẽ không đụng vào có được không!
Cả đám khuê tú ai cũng mặt nhăn như khỉ ăn ớt, muôn vàn không muốn cũng không làm gì được. Tôn sư trọng đạo là gốc của học hành, ai dám trái lệnh? Bất chấp tất cả, lên bằng niềm tin đi. May mà lúc vỡ lòng ở nhà cũng đã học vài kiến thức cơ bản, thi đầu vào của thư viện Cẩm Tú cũng có môn này, ai không biết bắn tên chắc chắn sẽ không đậu. Ngoại trừ những người là thân thích của giáo viên được tự động tuyển thẳng ra……
Võ Nguyệt thì càng không cần phải nói. Người ta hít đất một hơi hai mươi cái như lật hai mươi trang giấy, chẳng rớt nửa giọt mồ hôi, không chừng cây cung 30 cân kia cũng kéo ra nổi. Người nhà giáo viên thì sao? Hoàn cảnh gia đình chính là thứ có tầm ảnh hưởng lớn nhất đối với con người.
Nửa tiết đầu trôi qua trong sự hoảng hốt lo sợ của các vị khuê tú. Võ Trường Qua chủ yếu chỉ giảng những điểm quan trọng nhất khi dùng cung. Cũng may, ai cũng có chút căn bản, đều biết dùng cung tên, chỉ khác nhau ở chỗ có bắn thành thạo hay không thôi.
Sau đó chính là kiểm tra độ hiểu bài. Từng người từng người bước lên theo thứ tự chọn trong năm cây cung ra một cây thích hợp nhất với mình. Mỗi người có thể luyện tập mười mũi tên, sau đó bắt đầu tính thành tích. Khi kiểm tra cũng phải bắn mười mũi tên, lấy số tên bắn trúng bia chia tổng số làm thành tích cuối cùng. Mỗi bia có mười vòng, vẽ bằng sơn đỏ, nhìn từ xa vẫn thấy cực rõ.
Võ Trường Qua rút bừa một mũi tên trong sọt, vạch một đường ngang xuống đất: “Đứng sau đường này bắn bia, cự ly hai mươi bước.”
Một bước ở đây thật ra là chỉ một sải chân, khoảng 1m5, bởi vậy hai mươi bước chính là 30 mét. Với người mới học mà nói thì cũng là một thử thách không nhỏ.
Người đứng đầu hàng thứ nhất là một cô gái dáng cao cao, hồi hộp nơm nớp bước ra khỏi hàng, tới trước bàn dài chọn cung. Lấy một cây cung năm cân, sau đó đứng sau vạch kẻ dưới đất, giương cung liền ngắm bắn.
“Mũi tên đâu?” Võ Trường Qua đứng một bên nói.
Hồi hộp đến mức quên lấy mũi tên! Cô nương cao cao suýt nữa xấu hổ bật khóc, những người đứng nhìn tuy cũng thấy buồn cười, nhưng vì đều hồi hộp y chang lại vừa sợ Võ Trường Qua nên không dám thể hiện chút nào. Tất cả đều gồng mình nhìn chằm chằm từng động tác của cô nương này.
Cao kều rút một mũi tên, run rẩy gài lên cung kéo dây, không đợi kéo hết đã thả lỏng tay. Mũi tên đó bay được bốn, năm mét thì “bang” một tiếng rơi xuống đất.
Thiếu nữ lại sắp khóc, Võ Trường Qua chỉ lo ôm tay đứng một bên, không giục, không giận.
Thử ba bốn lần liên tục, cao kều mới tính tạm thời ổn định cảm xúc hồi hộp của mình. Những mũi tên sau cũng tính là không tệ, ít nhất cũng vào bia. Hết mười mũi tên bắt đầu tính thành tích, cô nương này lại bắt đầu hồi hộp tiếp. Trượt bốn lần liên tục, có lần thậm chí cả dây cũng không kéo đúng, bắn thẳng mũi tên về phía sau. Những người đằng sau sợ tới mức cả đám đều hét chói tai, sau đó những người đầu hàng thấy hoa mắt một cái, nhìn lại lần nữa đã thấy mũi tên đó không biết làm sao đã chạy vào tay Võ Trường Qua, mà hắn lại như vẫn luôn đứng tại chỗ chưa từng nhúc nhích.
Cao kều bắn xong đổi người thứ hai, tình hình cũng không khá hơn bao nhiêu. Năm người hàng thứ nhất tập thể sấp mặt.
Đứng đầu hàng thứ hai chính là Võ Nguyệt, thoải mái mạnh mẽ đi ra phía trước. Lập tức chọn ngay cây cung 30 cân, đùng một cái bắn vèo vèo hai mươi mũi tên cả luyện tập lẫn thành tích. Tất cả trúng bia, mũi nào cũng bảy vòng trở lên.
Mọi người không khỏi khâm phục một trận, người tiếp theo áp lực ngược lại lại nhỏ. Có lẽ là được ảnh hưởng từ màn biểu diễn bình thản ung dung của Võ Nguyệt, người thứ hai thể hiện cũng tính là không tệ, bắn không trúng bia rất ít, còn cả một lần mèo mù vớ cá rán, trúng giữa hồng tâm.
Các tiểu thư liễu yếu đào tơ lần lượt bước lên lăn lộn tứ tung, tình cảnh ấy nếu để đàn ông khác thấy, sợ là đã lăn ra cười bò từ lâu. Nhưng Võ Trường Qua lại vẫn nghiêm túc quan sát từ đầu đến cuối, không có chút mất kiên nhẫn nào.
Đương nhiên, hắn là thầy mà, dạy học mà mất kiên nhẫn thì còn làm thầy kiểu gì.
Nhưng ai biết lát nữa ông thầy này sẽ phạt người dở nhất thế nào, mỗi ngày bôi thuốc mờ sẹo lên mặt cho ổng hả?
Trong lúc đoán già đoán non, mười tám bạn học đều đã bắn xong hết rồi, lúc này đều đang vặn mặt đứng nhìn người cuối của hàng cuối – Yến Thất.
Là một đứa mập kìa, mau nhìn.
Sắp bị giễu cho xem.
Lỡ đứng không vững có khi nào bất cẩn lăn lông lốc ra ngoài không?
Đánh cược chắc chắn kéo nổi cây 30 cân.
Thịt bụng sẽ cản dây nhỉ?
Dây cung sẽ lõm vào mặt nhỉ?
Thịt bụng sẽ cản dây +1
Thịt bụng sẽ cản dây +2
Thịt bụng sẽ cản dây +10086
……
Yến Thất bước ra cuối đội, từng bước một đi tới. Trên chiếc bàn dài đã xếp năm cây cung ngay ngắn, chất liệu đã cũ nhưng vẫn còn rắn chắc. Kỹ thuật cổ xưa, mài khắc tỉ mỉ, hình dạng duyên dáng. Không có loại vũ khí lạnh nào có thể vừa cương vừa nhu như nó, xa gần đều hợp. Cũng không có thứ vũ khí lạnh nào có thể dùng một trọng lượng nhẹ mà xuyên thủng được chướng ngại vật dày nhất như nó.
Có người nói “thương thị bách binh chi vương, kiếm thị bách binh chi tú, côn thị bách binh chi thủ, đao thị bách binh chi bá” [1].
Cung thì sao?
Yến Thất cho rằng, cung tên, là “bách binh chi thần”.
Thần đến cỡ nào?
Trong “Chiến Quốc sách”, phần “Hàn sách” có ghi: “Cung cứng nỏ mạnh trong thiên hạ đều sản xuất ở Hàn; các loại tên Khê tử, Thiểu phủ, Thời lực và Cự lai đều bắn được xa ngoài 600 bước.” [2]
Thời Chiến Quốc một “bước” dài từ sáu thước đến tám thước, đó là tầm bắn xa đến mức nào? Đổi thành đơn vị “mét” thời hiện đại, một mũi tên nhẹ có thể đạt đến 320m, mũi tên nặng cũng có thể đạt đến 250m. Tầm sát thương hiệu quả đạt 150m, không thua gì súng tiểu liên.
Thời Đường sơ có danh tướng Tiết Nhân Quý, vào thời Cao Tông, nhận lệnh đem kỵ binh xuất chinh Tây Vực, trước khi đi Cao Tông ban yến trong điện để tiễn biệt. Trong bữa tiệc, Cao Tông nói: “Thiện xạ thời xưa có người bắn xuyên bảy chiếc trát, khanh hãy bắn năm giáp thử xem.” Kết quả Tiết Nhân Quý một tên xuyên thủng — một mũi tên xuyên thủng năm tầng áo giáp, đó là một loại sức mạnh khủng khiếp cỡ nào?
Có người cho rằng cung tên chỉ có thể làm vũ khí tầm xa, ở phạm vi gần thì không thể linh hoạt, thuận tiện bằng đao, kiếm. Hoàng tử tộc Tiên trong “Chúa tể của những chiếc nhẫn” sẽ nói cho mi biết, chỉ cần tay đủ nhanh, mũi tên đủ chuẩn, gần trong gang tấc cũng có thể diệt mi.
Xa được gần được, sức mạnh mười phần, không phải thần thì là gì?
Duỗi tay nắm lấy cây cung năm cân, phảng phất như đang cầm vào một đoạn hồi ức nóng hầm hập, theo đầu ngón tay luồn vào cơ thể, làm từng nhánh kinh mạch trong từng mạch máu đều sục sôi gào thét. Đầu ngón tay khẽ nhúc nhích, vuốt nhẹ hoa văn mờ nhạt trên thân cung, sau đó rụt ngón tay, lại một lần nữa nắm chặt.
Yến Thất cầm cung, bình tĩnh đi về phía sau vạch kẻ.
Rút một mũi tên nơi tay, hai chân đứng vững, thẳng lưng hóp bụng, nâng hàm so vai.
Giương cung.
Gài tên.
Nắm dây.
Kéo cung.
Nhắm chuẩn.
Thả dây.
“Vèo” một tiếng mũi tên lập tức bay ra.
“Băng” một tiếng bắn lên bia.
Chính giữa hồng tâm.
Không mất thời gian, từng tên nối từng tên, mười mũi tên liên tiếp. Mũi nào mũi nấy vào tâm, trên điểm đỏ giữa bia nở một đoá hoa bằng tên mười cánh.
Các bạn học đang còn mở miệng kinh ngạc vì mũi tên đầu tiên bắn trúng hồng tâm, miệng còn chưa kịp há hết, Yến Thất đã bắn xong mười mũi tên.
“Oa… ô…” cả đám lập tức như nước sôi trào. Các cô nương không kịp để ý đến uy nghiêm của Võ Trường Qua nữa, bắt đầu kinh hãi thán phục.
Thật là lợi hại!
Bắn đại đúng không?!
Ngươi bắn đại trúng nổi mười lần liên tục chắc?!
Thần quá! Trúng hết hồng tâm! Y như lấy tay cắm thẳng lên!
Làm sao làm được? Trong nhà có trưởng bối là võ tướng phải không?
Trưởng bối này cũng ác quá đi, chỉ có bắt con gái người ta tập cung từ nhỏ mới luyện nổi đến trình độ này đúng không?
Vậy mỗi ngày phải luyện mấy canh giờ? Khó trách tay thô, là do luyện bắn cung ư?
Đừng nói trên bụng đều là cơ bụng chữ điền [田] nha?
So với Tạ Phi ở hội kỵ xạ, hai người ai giỏi hơn đây?
Đương nhiên là Tạ Phi giỏi hơn rồi! Cô mập này chỉ dùng cây cung năm cân thôi được không, cự ly cũng mới hai mươi bước. Tạ Phi người ta dùng cây cung 30 cân ở ngoài trăm bước cũng có thể bắn vỡ chung trà nhỏ xíu, tên mập này còn kém xa lắm nghen!
— các cô đủ rồi nha, lảm nhảm trong bụng thì đừng nói thành tiếng chứ! Tôi nghe thấy hết rồi được không! Bụng các cô mới mọc cơ chữ điền thì có!
“Yến Tử Khác là gì của trò?” Võ Trường Qua cuối cùng cũng nhìn lên mặt Yến Thất.
“Là đại bá của học trò.” Yến Thất nói.
“Phụ thân trò là Yến Tử Thầm?” Đồng tử Võ Trường Qua đột nhiên hơi co lại.
“Đúng là gia phụ.” Yến Thất tự dưng nổi hết cả da gà da vịt, cả người đột nhiên phát lạnh là răng?
“Ha.” Võ Trường Qua thở ra một tiếng cười, nhưng trên mặt lại không thấy chút ý cười nào, chỉ lướt mắt trên mặt Yến Thất lần nữa, lãnh đạm, “Buổi chiều đến hội kỵ xạ điểm danh.”
“…… Học trò đã đăng ký hội y dược.” Yến Thất chẳng hề có sự tự giác của một cục vàng sắp sáng.
“Rút.” Võ Trường Qua nói dứt khoát.
“…… Học trò chỉ muốn học y dược……” Yến Thất thật sự không cảm thấy mình có chút đam mê ăn hành nào. Vị trước mắt này vừa nhìn đã thấy chính là nhân tài trong làng quỷ súc công, trốn còn không kịp, chẳng lẽ còn chờ ổng hành ra cơ bụng chữ điền thật chắc.
“’Muốn’ của trò có tác dụng không?” Võ Trường Qua nói thẳng một câu.
Thiên-địa-quân-thân-sư, một đứa học sinh mới vị thành niên như mi tính thứ gì mà dám “muốn”, muốn bậy muốn bạ muốn cái gì mà muốn.
“Được rồi.” Yến Thất nói.
“……” Tập thể quần chúng vây xem nhất thời hóa đá, mợ nó sửa miệng cũng sửa nhanh quá đi! Bộ giữ vững lập trường một chút là chết hả? Ngươi có cá tính không vậy! Ngươi có tự trọng không vậy! Đã nói bộ phim【☆ không. Số to tiếng ☆ thầy giáo quỷ súc mê の thiếu nữ quyến rũ máng sâu điên cuồng り hợp う.avi】 đâu?! Cởi hết Hồ phục rồi mà ngươi lại chỉ cho ta coi cái này thôi hả?!
[1] Dịch: Trong trăm loại binh khí, thương là vua, kiếm là xuất sắc nhất, côn là đứng đầu, đao là bá chủ.
[2] Bản dịch của Giản Chi – Nguyễn Hiến Lê; ở đây chú thích “Bốn loại tên đó đều rất tốt, có danh tiếng.”
[Tác giả có lời muốn nói]
Những chương này có nhiều chuyện lặt vặt trong trường, nhưng đó đều là nền tảng cần thiết cho câu chuyện bay cao bay xa sau này ~