Phiên nhược kinh hồng [1].
Nếu chủ nhân không xử lí, thường sẽ dẫn đến tình trạng tớ ăn hiếp chủ, khi Yến Thất còn nhỏ đã từng vì chuyện này mà chịu khổ rồi. Trước đây cũng đã nói, nô tài nhành hai được làm lơ quen thói, ai cũng ham ăn biếng làm bỏ bê công việc, làm Yến Thất 1.0 bất hạnh chết trẻ. 2.0 kế nhiệm xong nhưng vì cũng còn quá nhỏ, mới ba tuổi không thể trực tiếp tự tay hành chết điêu nô được. “Bách nhẫn thành quy” [2], hầm đến lớn hơn được chút, bọn điêu nô cũng không dám tiếp tục càn quấy ngay trước mặt nữa. Tuy hai chị em nhành hai không được lão thái thái thương yêu, nhưng lão thái gia lại rất mến Tiểu Cửu gia. Hơn nữa Đại lão gia tâm thần kia cũng thường xuyên đến nhành hai ngồi chơi, thấy tỳ nữ này có duyên, xách một cái đi luôn — đương nhiên không phải cho chính mình hưởng, mà ban cho tiểu nhị trong cửa hàng của Đại thái thái. Lại nhìn bà già kia rất thuận mắt, đưa đến thôn trang thưởng thức phong cảnh điền viên tiện thể từ từ dưỡng lão.
Dần dà mọi người phát hiện, những người được Đại lão gia đưa đi đều là những kẻ giảo hoạt nhất, tham nhất, hách nhất nhành hai. Tất cả vội vàng lật đật bỏ tính xấu, bắt đầu nghiêm túc hầu chủ. Nhưng vẫn trễ, kẻ hầu người hạ khắp viện không ai thoát khỏi móng vuốt của Đại lão gia. Ngay cả bà già họ Mã phụ trách đổ dạ hương [3] cũng bị Đại lão gia lấy cớ “Đổ dạ hương thật chuyên nghiệp”, xế chiều mùa đông nọ đột nhiên bị dời đến thôn trang xa kinh thành nhất tiếp tục phấn đấu gian khổ vì sự nghiệp đổ dạ hương của mình. Những kẻ còn lại chẳng phân biệt tuổi tác, kinh nghiệm, quan hệ xa gần, không nhanh không chậm, từng người từng người một đều biến mất khỏi danh sách người hầu nhành hai. Người hầu mới để thay đều được mua về ngay tại chỗ, Đại lão gia bảo Thất cô nương tự mình chọn. Thất cô nương làm sao biết chọn người, nói cả bọn nha đầu sắp mua thi chạy, ai chạy nhanh nhất thì giữ. Hai bác cháu cứ như bệnh thần kinh, cứ vậy mà quyết định những người bổ sung.
Chỉ có điều, chỗ béo bở nhất, phòng bếp riêng thì vẫn do Yến Đại thái thái điều động nhân lực.
Yến Thất không sao cả, có ăn là được. Trở về nhành hai, trước tiên rửa mặt chải đầu, thay áo ở nhà, ngồi xuống uống một chung trà, sau đó mới đến viện thứ ba dùng cơm chiều.
Hai chị em ở gian giữa, ngồi bên chiếc bàn gỗ đen khảm đá cẩm thạch có hoa văn thủy mặc [4], yên lặng chờ đồ ăn bưng ra. Bốn món ăn một món canh, có cá viên, cải trắng ngọc trúc, thịt băm xào rau thơm, đậu hũ rang, canh gà hoa nhài Long Tĩnh. Mỗi người một chén cơm trắng, ăn xong còn có hai loại bánh phục linh và bánh hổ phách đường phèn tráng miệng [5].
Yến Cửu thiếu gia ăn no, lấy khăn lau miệng xong liền ngồi bên cạnh nâng má nhìn Yến Thất ăn. Từng ngụm từng ngụm, không nhanh không chậm, dáng vẻ vừa cẩn thận vừa nghiêm túc, giống như ăn cơm là chuyện có nội hàm nhất, đáng giá phân tích, cảm nhận tỉ mỉ từng li từng tí nhất trên đời.
Nhìn người này ăn cơm, nhịn không được cũng thèm ăn.
Yến Cửu thiếu gia lại cầm một miếng bánh hổ phách đường phèn, ngẫm nghĩ, cảm thấy hơi to, bẻ một phần tư, còn lại đưa cho Yến Thất. Yến Thất rất tự nhiên đưa tay nhận lấy, tiếp tục nghiêm túc ăn vào bụng, trạng thái trước sau như một.
Ăn xong phải uống chung trà trợ tiêu. Nô tỳ vào dọn mâm, hai chị em dời bước đến ngồi bên bàn trà.
“Đầu còn đau không?” Yến Cửu thiếu gia hỏi.
“Đã hết đau lâu rồi.” Yến Thất uống trà.
“Bắc ở đâu?” Yến Cửu thiếu gia kiểm tra chỉ số thông minh của Yến Thất sau chấn thương não.
“Đừng giỡn nha, chẳng lẽ tôi còn không biết Bắc ở trên?” Yến Thất nói.
Bắc trên Nam dưới Tây trái Đông phải chứ gì.
“Đăng ký hội gì?” Yến Cửu thiếu gia hỏi.
“Y dược.”
“Y giả bất tự y, chị sẽ phải ngốc cả đời.” [Y giả bất tự y: người làm y không chữa được cho chính mình]
“……”
“Đặt tự chưa?”
“Đặt tự gì?”
“Đi học phải có tự, bình thường là người lớn ban cho, cũng có thể do tiên sinh ban.”
Gì? Không phải nam cập quan nữ cập kê [6] mới cho lấy tự à?
Được rồi, nguyên lý thời đại khác nhau.
“Tự của cậu thì sao?”
“Tổ phụ ban cho.”
“Ban cho hồi nào, sao tôi không biết?”
“…… Lúc nhập học tổ phụ đã đặt cho tôi rồi, rốt cuộc tôi có phải em ruột của chị không vậy.”
“Tự gì?”
“…… Phiên Nhiên.” [nghĩa là nhanh nhẹn :))]
“Yến Phiên Nhiên? Giống Quý Yến Nhiên [7].”
“Quý Yến Nhiên là ai?”
“…… Tưởng tượng, đừng để ý.”
“Tự của chị thì sao?”
“Đâu ai đặt cho tôi, bằng không để tôi gửi thư nhờ cha đặt cho tôi một cái.”
“Cha sẽ ban tự cho chị là “Thượng Võ”.”
“…… Thôi, chờ tiên sinh ban tự vậy.”
“Tôi về phòng đây.”
“Đúng rồi, Nguyên Sưởng bảo tôi viết thư kiểm điểm giùm cậu ta. Chờ lát nữa tôi viết xong đưa cho cậu, ngày mai cậu đưa cho cậu ta đi.”
“…… Tôi viết cho.”
“Hả? Cậu tốt như vậy từ bao giờ?”
“Ha ha.”
Sinh hoạt buổi tối của Yến Thất chỉ đơn giản là đọc sách, đọc sách, và đọc sách. Trên kệ sách chất một hàng các tác phẩm văn học nghệ thuật, phía sau giấu một loạt các tiểu thuyết đại chúng chọn lọc. Thứ sách này tuy không tính là sách cấm, nhưng cũng không thể công khai trưng bày trên giá sách của một vị thiên kim khuê tú được. Hình thức bên ngoài vẫn phải làm đủ, cho dù tất cả mọi người ai cũng ngầm hiểu không nói, ngay cả tủ sách của Yến Ngũ cũng có giấu vài bản ngôn tình.
Đầu tiên làm hết bài tập thầy giao, sau đó cầm sách đọc giải trí. Đến khoảng 9 giờ rưỡi tối, Yến Thất buông sách chuẩn bị tắm rửa ngủ, bỗng thấy nô tỳ Chử Vũ đi vào phòng, trong tay cầm một tờ lãnh kim tiên [8] được gấp lại: “Cô nương, Nhất Chi [9] đưa đến.”
Nhất Chi là thư đồng của Yến Đại lão gia, ngoài ra còn có Nhị Chi, Tam Chi, Tứ Chi, đều là người hầu của Yến Đại lão gia, đặt tên không thể nào chắp vá hơn.
“Anh ta đi rồi?” Yến Thất nhận tờ lãnh kim tiên.
“Đi rồi, cũng không nhắn gì thêm.” Chử Vũ nói. Nô tài tâm phúc như Nhất Chi tuy có thể đi lại trong viện chủ, nhưng nếu chưa được cho phép cũng không thể vào nhà trong truyền lời.
Chử Vũ ra cửa chuẩn bị nước ấm cho chủ tắm gội. Yến Thất ngồi trước cửa sổ, dưới ánh đèn chụp thủy tinh trên án mở lãnh kim tiên. Trên nền giấy là màu mực xanh lấp lánh, viết hai chữ thật mảnh:
An An.
……
“An An, tự này đặt thật hay. “Nghiêu điển” có câu: ‘Khâm minh văn tư an an’ [10], ý chỉ ôn hòa; “Thi · Đại nhã · Hoàng hỉ” lại rằng: ‘Chấp tấn liên liên, du quắc an an’, ý chỉ chậm rãi, từ tốn; “Lễ ký · Khúc lễ thượng” nói: ‘An an nhi năng thiên’ [11], trong “Tôn Hi Đán Tập” giải thích: ‘An an, vị tâm an vu sở an, phàm thân chi sở tập, sự chi sở tiện giả, giai thị dã’; ngoài ra còn có “Tế tạ tân khách văn” của Phạm Trọng Yêm: ‘Đại nho chi văn hề, thuần thuần nhi phất li; quân tử chi khí hề, an an nhi phất y’; “Tiềm thư · Cách quân” của Đường Chân rằng: ‘Thâm uyên minh minh, kiều nhạc an an, tĩnh chi thể dã’; “Vân Cấp Thất Thiêm” thì rằng: ‘Cửu chân an an, thất thần trữ trữ’, ý chỉ yên ả, an bình — giải nghĩa cách nào cũng tốt.” Lục Ngẫu mỉm cười khen ngợi.
“…… Nghe thật phức tạp, đột nhiên không muốn tự này nữa.” Yến Thất nói.
“Còn khá hơn tôi nhiều! Cô đoán xem lúc trước cha tôi đặt cho tôi tự gì?” Võ Nguyệt buồn bực, vỗ bàn một cái.
“Thượng Võ?” Yến Thất nói.
“A?! Sao cô biết?!” Võ Nguyệt giật mình nhìn Yến Thất.
“……” Các võ tướng có dám tăng cường học tập văn hóa lên không.
“Nhưng ‘Võ Thượng Võ’ có hơi khó đọc……” Lục Ngẫu nén cười.
“Đương nhiên rồi! Làm sao tôi có thể kêu như thế thật được! Sau đó vẫn là nhờ Nhị ca đặt cho tôi một cái, chính là cái tôi đang dùng, Minh Dương.” Võ Nguyệt nói hơi đắc ý.
“Phượng hoàng minh hĩ, vu bỉ cao cương, ngô đồng sinh hĩ, vu bỉ triêu dương. [12]” Lục Ngẫu gật đầu, “Đặt thật hay.”
“Tiểu Lục cô thì sao?” Võ Nguyệt hỏi Lục Ngẫu, Lục Ngẫu ở nhà đứng thứ sáu.
“Tự “Tam thập lục” [là “36”].” Yến Thất nói.
“Ha ha ha!” Võ Nguyệt cười to, “Sáu với sáu không phải là 36 sao [13], tự này tốt!”
“Là ‘Phi Yên’, đừng giỡn.” Lục Ngẫu cười giận.
“Điển cố gì?” Võ Nguyệt hỏi ngay.
“Thiên cầm tự trương, sơn hàm ảnh sắc, đích nhập hào quang, phi yên nhiễu khí, lục ngẫu khai phòng, trạch phổ tam giới, ân quân bát phương.” Lục Ngẫu chậm rãi ngâm, “Câu trong “Đại pháp tụng” của Giản Văn Đế nhà Lương nước Nam.” [14]
“Hay, hay.” Võ Nguyệt, Yến Thất hai người gật như giã tỏi, kỳ thật cả hai ai cũng không biết thơ này nói gì.
Buổi học chính thức thứ hai, tiết đầu tiên vẫn là văn hóa. Tiên sinh Trần bát lạc tiếp tục giảng “Luận Ngữ”. Thật ra trên cơ bản, lúc học vỡ lòng bọn học sinh đều đã được Tây tịch trong nhà dạy những bài này rồi. Hôm đầu tiên đi học còn ngồi nghe nghiêm túc, dù sao cũng là mới nhập học, ai cũng còn lạ lẫm, nhút nhát. Hôm nay lại nghe thầy này dùng giọng kim loại không dễ nghe mấy giảng những kiến thức nằm lòng từ lâu, đám con nít mười mấy tuổi đang tuổi năng động liền ngồi không yên, chỉ chốc lát trong phòng học đã vang lên tiếng nói chuyện riêng rì rầm. Trần tiên sinh đại khái vì thi rớt quá nhiều lần, cuộc sống chẳng còn gì tha thiết, chỉ lo ở trên giảng bài bất chấp, mí mắt chẳng nâng một chút. Các ngươi ở dưới thích làm gì thì làm, cuộc đời nhàm chán như vậy, có thể thử tìm chết xem sao.
Yến Thất móc cuốn “Đại kiếm khách Bàng Đại Hải” trong hộc bàn ra đọc, ở ngoài che cuốn “Luận Ngữ”. Đọc vài trang thì ngẩng đầu, người đằng trước đang che sách ăn bánh, bàn trên bên phải đang chuyền giấy với bàn trên nữa. Võ Nguyệt vẽ vời trên giấy, Lục Ngẫu nâng má như đang nghe thật nghiêm túc, nhưng trên mặt lâu lâu lại đột nhiên mỉm cười, bại lộ sự thật cô nàng đang mơ mơ màng màng.
Một tiết qua thật lộn xộn, Trần bát lạc kẹp sách lên, quăng một câu “Gỗ mục không thể đẽo”, đùng đùng lướt ra cửa. Mấy đứa con gái cười khanh khách, có người còn bắt chước dáng vẻ ông nói chuyện.
Giữa tiết có một khắc nghỉ ngơi, những cô nương hiếu động liền ra ngoài phòng học đi lại. Hoa mai còn chưa rụng, đúng lúc ứng với câu “Đãi đáo sơn hoa lạn mạc thì, tha tại tùng trung tiếu” [15]. Võ Nguyệt khom lưng nhặt một đóa mai lên, đưa tay cắm bừa lên tóc, quay đầu hỏi Yến Thất, Lục Ngẫu: “Hoa đào trên đường Lạc Anh nở rồi, chừng nào đi ngắm?”
“Nếu chỉ để xem đào thì tôi thấy không cần, mùa này hằng năm không phải Đại lý tự khanh, Thôi đại nhân đều đúng dịp mở tiệc mừng thọ sao?” Lục Ngẫu nói.
“À, đúng đúng, xem trí nhớ tôi này,” Võ Nguyệt vỗ trán, “Nhà họ trồng đầy cả rừng hoa đào, năm nào dịp này cũng mở tiệc, gửi thiếp mời. Nhà tôi đông người, mỗi năm luân phiên nhau đi. Tôi cũng chỉ mới đi một lần, khó trách không nhớ tới.”
“Tôi đi được ba bốn lần rồi, rừng đào đó đúng là hiếm có. Mỗi năm đi đều ngồi ở thưởng hiên [16] trong rừng, dùng trà, ngắm hoa, cũng có vài phần nhã thú.” Lục Ngẫu nói.
Yến Thất năm nào cũng đi, chút cảnh nhà họ Thôi cô đã ngắm đến phát ói.
“Lần này tôi cũng đi!” Võ Nguyệt vỗ bàn, quyết định giùm Thôi đại nhân ngay tại chỗ.
[1] Phiên nhược kinh hồng: nhẹ nhàng như chim hồng bay. Trích bài thơ “Lạc thần phú” – Tào Thực (Nguồn: thivien).
[2] “Bách nhẫn thành quy”: câu gốc là “bách nhẫn thành kim”; quy là con rùa.
[3] Đổ “dạ hương”: đổ bô (cách nói tránh).
[4] Đại khái là chiếc bàn như vầy:

[5] Tên món ăn mị đã cố hết sức.
[6] Cập quan: nam 20 tuổi, cập kê: nữ 15 tuổi. Đọc thêm ở đây.
[7] Nhân vật trong bộ đam mỹ “Nhất Kiếm Sương Hàn”.
[8] Lãnh kim tiên: giấy viết thơ ngày xưa, dùng bụi vàng phủ khắp mặt giấy.
[9] “Nhất Chi”: một cành, hoặc cành thứ nhất.
[10] “Khâm minh văn tư an an”: (Là người) khả kính, văn nhã, ý tứ, mềm mỏng.
[11] “An an nhi năng thiên”: Ở yên nơi yên ổn, mà nếu cần thì vẫn có thể dời đi.
Những câu còn lại không tìm ra.
[12] Trích “Kinh thi”, nghĩa là “Chim phượng, chim hoàng cùng hót ở trên đồi cao kia, cây ngô đồng đón ánh mặt trời mọc tốt tươi nơi sườn đồi”.
[13] Lục Ngẫu họ Lục (nghĩa là “6”), lại đứng thứ sáu trong nhà, 6 lần 6 là 36.
[14] Nghĩa câu lẫn cuốn sách đều kiếm không ra.
[15] “Đãi đáo sơn hoa lạn mạc thì, tha tại tùng trung tiếu”: trích bài thơ Vịnh mai – Bốc Toán Tử.
Dịch nghĩa: Đợi đến khi hoa nở rộ khắp núi, người đứng giữa cười.
Đọc thêm ở đây.
[16] Thưởng hiên: “thưởng” trong “thưởng thức”.
【Ngoài lề: Cẩm Tú】
Yến Tiểu Thất: Vậy thì đại bá, ngài ban cho cháu cái tự “An An” rốt cuộc là vì lý do gì?
Yến Tử Khác: Ban tự? Ban tự gì?
Yến Tiểu Thất: ……Tối hôm qua ngài viết giấy bảo Nhất Chi đưa cho cháu ấy……
Yến Tử Khác: À ha ha ha, đó là viết chúc cháu ngủ ngon, không phải các cô nương trên mạng khi chúc ngủ ngon hay nói “An an~” đấy à, nghe dễ thương.
Yến Tiểu Thất:……#bikhungha#
