Tags

Gió rất nhẹ, rất mát, mang theo mùi hương thảo mộc và đồng cỏ bát ngát, trong đó còn lẫn hương hoa mơ hồ, đó là mùi tử hương nàng cực thích, không giống huân hương hay đốt trong tẩm cung nàng, cũng không phải mùi son phấn nữ tử hay dùng, đó là một thứ mùi thiên nhiên rất nhẹ, nàng yên lặng ngửi, khép hờ đôi mắt, cong khóe môi, một tiếng thở dài nghe không rõ tràn ra bờ môi mỏng.

Xa xa, tiếng ve kêu còn đang âm ỉ, vang vọng bi thương.

Đã cuối hè, đầu thu, thời tiết vẫn oi bức đến vậy.

Tiếng bước chân thong thả bên người vẫn luôn theo sát, tiếng hít thở trầm ổn.

Nhưng bọn họ ai cũng không mở miệng nói trước!

Đi sau lưng nàng, Tả Dận Hạo không biết nên nói gì, nên mở miệng giữ lại, hay là?

Trên bầu trời kéo mây dày đặc, làm người ta cảm giác như gió thổi mưa giông trước cơn bão!

“Hoàng huynh, đến giờ Nhạn Nhi cũng không biết Long Ngâm Điện của huynh lại còn một mảnh trời khác.” Tả Phỉ Nhạn nói đầy hâm mộ.

Từ cửa hông Long Ngâm Điện đi ra là một khu rừng rậm nhỏ, còn có một cái hồ be bé, bên hồ xây một căn nhà gỗ đơn sơ, phía sau nhà gỗ trồng đầy hoa.

“Nơi này ta làm sau khi đăng cơ, mỗi khi phiền lòng hoặc có chuyện quốc gia đại sự không thể quyết định, ta sẽ đến đây giải sầu, tập trung suy nghĩ.” Nói đến đây, Tả Dận Hạo liền cảm thấy tự hào, chỗ này mỗi một nhánh cây ngọn cỏ, hồ nước, nhà gỗ, con đường đá cuội đều do hắn tự tay làm lấy.

Dáng vẻ tự hào đó làm Tả Phỉ Nhạn mơ hồ biết được tầm quan trọng của nơi này đối với hắn. Hôm nay nàng đến được chỗ này, hoàn toàn là hắn đặc biệt cho phép nàng đến.

Nàng có phải là người đầu tiên đặt chân đến đây không?

“Nhạn Nhi, từng ngọn cây cọng cỏ nơi đây với ta đều cực kỳ trân quý. Hôm nay, ta dẫn muội đến đây, là muốn chia sẻ với muội, chỗ này, chỉ có muội xứng đến!” Tả Dận Hạo nói vô cùng chân thành.

Nàng nên vui vẻ, nhưng nàng vui không nổi!

Giờ phút này trong lòng còn đang canh cánh một chuyện! Nàng muốn hỏi cho rõ ràng, nhưng lại không tìm được từ ngữ thích hợp, nói không nên lời.

“Nhạn Nhi, đừng theo hắn về!” Tả Dận Hạo bắt chặt lấy tay nàng, “Ta cần muội.” Đây là lần đầu tiên hắn nói những lời như vậy với người khác.

“Dận Hạo, vì để muội ở lại mà huynh có thể nói như vậy, muội rất vui!” Nếu sau lưng không có ràng buộc, nàng sẽ ở lại không chút do dự!

“Muội không ở lại được! Muội phải theo huynh ấy trở về, muội là thê tử của huynh ấy.”

“Nếu hắn không phải Phò mã của muội thì sao?”

“Đó chỉ là giả thiết, khắp thiên hạ ai cũng biết huynh ấy là Phò mã của muội, do Lục Điệp công chúa muội đích thân lựa chọn, hoàng huynh đừng quên.”

“Muội muốn cùng huynh chứng thực một chuyện, chuyện đó vẫn cứ canh cánh trong lòng muội, một tháng rồi!” Ôm ngực, cảm giác phiền muộn này vẫn bồi hồi không dứt!

“Chuyện gì?” Tả Dận Hạo mơ hồ biết là chuyện gì, nhưng vẫn muốn hỏi lại, cuối cùng hoàng muội cũng nhịn không được muốn biết rồi sao?

“Đêm hôm đó là huynh ư?” Đưa lưng về phía hắn, Tả Phỉ Nhạn không dám nhìn vào mắt hắn.

“Đêm nào?” Trong mắt nhiễm ý cười, Nhạn Nhi không dám đối diện hắn, có phải còn không chắc chắn? Hay đang sợ sẽ nhận được đáp án thất vọng?

Giữa lúc này, nàng nghe thấy tiếng nhịn cười thật khẽ, hơi phẫn nộ quay người lại, nghiến răng nghiến lợi hỏi, “Đêm tân hôn, người cùng muội phù dung trướng ấm là huynh ư?” Vì sao nhất định phải bắt nàng nói trắng ra mới được? Tên đàn ông này nhất định là cố ý, hắn xấu xa thế nào, nàng hẳn phải biết từ lâu.

“Thế Nhạn Nhi nghĩ sao?” Tả Dận Hạo không trả lời thẳng, mà lại hỏi ngược lại, hai mắt nhìn chằm chằm vào nàng – vì nổi giận mà càng thêm mê người.

“Muội nghĩ đó là huynh! Nhất định là huynh!” Giọng nói đó, không có bất cứ ai có thể phát ra được, chỉ có hắn! Chỉ có hắn mới có thể thay đổi giọng nói vào những lúc như vậy, trở nên ưu thương, mị hoặc.

“Nhạn Nhi nói là ta thì chính là ta!” Tả Dận Hạo cười cười, lại là kiểu cười quyến rũ đó.

“Nhưng mà, muội không muốn là huynh!” Nàng nói dịu dàng, sóng mắt lãnh mị, nửa thật nửa giận, nói.

Tả Dận Hạo không ngờ nàng lại nói như vậy, cảm xúc như bị một chậu nước lạnh xối đầu, dập tắt.

Có thứ gì lướt thật nhanh trong đầu nàng, nàng cứng đờ, hơi giật mình để mặc hắn đến gần cơ thể mình.

“Vì sao?”

Trên gương mặt tuấn mỹ quá đáng hiện lên một chút tăm tối, đôi đồng tử đen như đêm đông nhìn chằm chằm vào nàng không nhúc nhích.

“Bởi vì, đó là đêm động phòng hoa chúc của muội và huynh ấy!” Ngoài miệng cười rất sáng lạn, nhưng trong lòng nàng cũng rất chua xót.

“Nhạn Nhi…” Hắn thấy nỗi đau trong lòng nàng, nhưng tại sao nàng cứ phải nhắc nhở hắn hết lần này đến lần khác, rằng đó là đêm tân hôn của nàng với hắn ta chứ?

“Ở đây,” Tay đè bụng, “Cũng là con của muội và phu quân!” Khóe miệng tràn ra một nụ cười ấm áp, ôn hoà như vậy, chói mắt như vậy.

“Nhạn Nhi muội chắc không?” Giọng nói rất dịu, dịu như nước Giang Nam.

“Đúng vậy! Muội rất chắc chắn, đứa nhỏ này, chỉ nên thuộc về một mình muội, muội chỉ mượn họ của phu quân thôi.” Nhìn về phương xa, nơi đó, có người nhà của nàng, nàng muốn nói thật to với họ, họ sắp làm ông ngoại bà ngoại rồi. Khoé mắt nóng lên, từng giọt nước mắt long lanh rơi xuống, đó là vui quá mà khóc.

“Thế vì sao muốn hỏi ta ai đã cùng muội đêm đó? Muội không muốn biết đêm đó cuối cùng đã xảy ra chuyện gì ư?” Tả Dận Hạo dò hỏi, câu nói vừa rồi của Nhạn Nhi chính là đang muốn tuyên bố với hắn, đứa bé thuộc về một mình nàng! Không cho bất cứ ai tranh giành.

Lại muốn cười khổ, trước giờ hắn chưa từng nghĩ muốn tranh với Nhạn Nhi điều gì, hắn chỉ mong Nhạn Nhi vui vẻ, muốn ở lúc nàng vấp ngã có thể được giang đôi tay ôm nàng vào lòng.

“Đó là bởi vì muội không muốn mơ hồ cả đời, một lần duy nhất quý giá nhất đời người con gái nếu không biết mình cho ai, giống như người chết cuối cùng vẫn không biết đã bị ai giết vậy, rất oan! Quá trình, muội không muốn tìm hiểu, muội nghĩ đến một ngày sẽ có ai đó trong các huynh nói cho muội biết, mà muội bây giờ, chỉ muốn tìm hiểu người sẽ sống bên muội cả đời, hạnh phúc viên mãn, muội rất vui vẻ! Cũng rất hạnh phúc, cám ơn huynh, Dận Hạo! Nhờ huynh cho muội một tấm bùa hộ mệnh an toàn nhất, một nơi để nhớ về.” Nhẹ nhàng vỗ về phần bụng còn chưa lộ, cục cưng con có cảm nhận được không? Trước mặt con là phụ vương con đấy, là một người đàn ông mẹ chỉ có thể yêu mà không thể có được!

Huynh ấy rất ưu tú, năng lực rất mạnh, sau này cục cưng phải lấy huynh ấy làm gương.

Tả Dận Hạo hít một hơi thật sâu, “Đêm đó đã xảy ra rất nhiều việc. Đêm hôm đó, lúc đầu vốn là đêm tân hôn của muội và hắn. Đêm đó, ta tưởng rằng ta có thể đợi, nhưng trời cao chắc chắn đã an bài, ta không hối hận chuyện đã xảy ra ngày ấy! Chỉ cần muội được bình an là tốt rồi!”

Đó là tình yêu sâu sắc, vô tư thế nào, hoàn toàn không thể tìm được một tia ích kỷ nào.

Nàng tin, nhưng giờ phút này nàng phải quyết đoán! Bởi vì có quá nhiều chuyện nàng không thể nào nắm trong tay, có quá nhiều người không thể bị tổn thương, hai người họ chỉ có thể là hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau.

“Hoàng huynh, xem như Nhạn Nhi chưa từng hỏi, Nhạn Nhi đến để từ biệt hoàng huynh, Nhạn Nhi muốn cùng phu quân hồi phủ.”