Tạo ra cự thần.
Tiếng lên án xé lòng thấm đẫm bi, hận của Lý Đào Mãn như làm đêm đông chốn núi rừng càng thêm âm u, lạnh lẽo. Dường như những người còn lại trong phòng cũng bị bầu không khí này ảnh hưởng, tất cả bỗng đều trầm mặc. Kiều Tri phủ thầm nghĩ mấy người này vậy mà cũng đa cảm thật, lướt mắt nhìn qua một lượt.
Sau đó nhìn thấy Yến Thất đánh ngáp một cái. Đứa nhỏ này sao còn ở đây?
Yến Cửu thiếu gia một tay nâng má, một tay cầm bút còn đang ghi chép, tư thế vô cùng không nghiêm túc.
Lang quân nhắm mắt tựa lưng vào ghế, không biết ngủ rồi hay đã lén lút chết mất.
—— Này, mấy người các người sao không có ai bình thường hết vậy?! Cô bé này rất đáng thương mà, làm gì cả đám đều như chán sắp chết đến nơi vậy hả?!
Kiều Tri phủ đành phải phất tay lệnh cho nha sai áp giải Lý Đào Mãn về phủ nha trong kinh, tiện thể báo nhà họ Lương đến nhận xác.
Thấy đã xong việc, Kiều Tri phủ sờ cái bụng trống rỗng, tính ở lại chùa xin một bữa cơm chay. Ngài ôm quyền cười, nói với lang quân: “Không biết đại nhân có chịu hạ cố dùng bữa cơm chay với hạ quan chăng?”
Đại nhân? Nha sai trẻ mới vào làm không lâu, đang phụ trách sắp xếp những ghi chép của Yến Cửu thiếu gia, nghe vậy không khỏi kinh ngạc.
Đại nhân nhà mình đã là quan tứ phẩm, người này trông còn trẻ hơn vậy mà quan còn to hơn cả ngài ấy ư?
Rốt cuộc người đó là ai vậy? Vừa tuấn tú vừa trẻ tuổi lại còn làm to, đúng là làm người ta hâm mộ quá!
“Đến nhà khách của ta đi,” Lang quân đáp, đứng dậy phủi phủi vạt áo rồi đưa tay về phía Yến Thất, “Lại đây.”
Sau đó Kiều Tri phủ liền trợn tròn mắt nhìn kẻ biến thái nắm bàn tay núc ních dắt bé loli bước ra cửa, Yến gia Tiểu Cửu gia chậm rì rì theo sau.
—— mẹ nó cái này là sao?! Cái “thói quen” quỷ dị này ở đâu ra?! Huynh đệ không phải ngươi nên nắm tay Yến Tiểu Cửu gia mới đúng hả?! Cô nhóc này rốt cuộc là ai? Khẩu cung còn chưa kịp ghi chẳng biết kêu tên gì đâu!
Kiều Tri phủ rối rắm theo sau ba người, nghe lang quân hỏi cô bé: “Tiểu Thất thấy Lý Đào Mãn đáng thương không?”
Tiểu Thất? Yến Tiểu Cửu gia? Ai da! Chẳng lẽ cô nhỏ này là……
“Cũng bình thường đi.” —— Ê ê, trả lời kiểu gì vậy!
“Tiểu Cửu thì sao?” Lại hỏi Yến Cửu thiếu gia.
“Không đáng thương.” Yến Cửu thiếu gia lãnh đạm.
“Ồ, vì sao?”
“Cô ta trách danh tiếng của mình bị người ta cướp mất, chứng tỏ bản thân vẫn còn thua kém người khác. Cho dù Lương Tiên Huệ có trộm tài, trộm nghệ của ai đi nữa, thì vẫn là có người giỏi hơn Lý Đào Mãn này. Cô ta không tự nghĩ cách tiến bộ, còn trách ngược người khác cướp mất danh tiếng, lý lẽ này nghe cũng say mất [1],” Yến Cửu thiếu gia thong thả đáp, văn phong lại hiện đại kinh.
“Bạn thân bị Lương Tiên Huệ nắm nhược điểm uy hiếp, cô ta không thèm nghĩ cách giúp bạn thì lại có tư cách gì oán trách?”
“Lâm công tử kia đã tâm đầu ý hợp với cô ta, lại nghe lời riêng của Lương Tiên Huệ mà hiểu lầm, có thể thấy đây là một kẻ chỉ biết nghe từ một phía. Chỉ có vậy đã chuyển sang mến mộ Lương Tiên Huệ, lại thấy được đây không phải một người trọng tình, loại nhân phẩm này dù có mất cũng không đáng tiếc.”
“Lý Đào Mãn không biết nhìn người, oán Lương Tiên Huệ lấy sắc quyến rũ người khác, chứ không phải vì chính cô ta vô năng ư? Không phải chính cô ta cũng ghen ghét Lương Tiên Huệ đấy thôi? Lấy danh nghĩa ái tình mà thật sự ra tay giết người, mà thứ tình cảm này cũng chỉ mình cô ta nghĩ có, cô ta nói Lương Tiên Huệ ngứa mắt hạnh phúc của người khác, chẳng phải chính cô ta cũng vậy hay sao?”
“Bản thân không tự nghĩ cách đoạt lại những gì đã mất, chỉ biết đem hết hận thù cá nhân hóa thành hung ác, cháu cũng không biết rốt cuộc cô ta đáng thương chỗ nào.”
Kiều Tri phủ ở sau, nghe xong cũng phải gật gù. Tên nhóc này tuy còn ít tuổi mà đã có thể suy xét sự tình thấu đáo như vậy, không hổ là đích thân Yến lão thái gia dạy dỗ, quả nhiên là nhân tài tuấn kiệt. Tiếc là mình không có con gái, nếu không ghép cho tên này cũng được một chuyện tốt.
—— Ngay cả vợ mi còn méo có đâu đừng ở đó mà nghĩ nhiều! Trong đầu Kiều Tri phủ lập tức vang tiếng quát mắng.
Vừa đến ngoài cửa nhà khách Yến gia đã thấy một đám người đang đứng chờ, nhìn về phía này, sắc mặt đầy lo lắng.
Kiều Tri phủ biết người đứng ngay đầu, chính là Yến Ngũ cô nương, con gái rượu nhành lớn nhà họ Yến. Vừa thấy bọn họ nàng đã vui mừng la lên chạy như bay lại.
Nhưng đằng nào cũng là gia đình có gia giáo, khi đến gần, nàng hành lễ trước với Kiều Tri phủ, sau đó mới rảo bước tiến đến gạt phăng bàn tay Yến Thất trong tay lang quân ra, ngẩng đầu nhìn lang quân cười thật ngọt: “Cha, sao trễ vậy mới về, nữ nhi lo cho người muốn chết!”
Nha sai theo hầu Kiều Tri phủ bừng tỉnh đại ngộ: Thì ra vị này chính là Đại lão gia đích tôn nhà họ Yến, người nhậm chức Thị lang bộ Hình chính tam phẩm – Yến đại nhân, Yến Tử Khác!
Chẳng trách đại nhân nhà mình gặp cũng phải xưng “hạ quan”.
Chỉ có điều sao ngài ấy lại trẻ thế nhỉ?
Giữ gìn tốt chứ sao. Kiều Tri phủ hơi ghen ghét nhìn Yến Tử Khác đứng chung với con gái ruột mà trông chỉ như hai anh em cách nhau hơi nhiều tuổi. Chẳng trách đã sinh một đống rồi mà vẫn có phụ nữ một lòng một dạ muốn gả cho hắn, mẹ kiếp có còn cho cẩu độc thân một con đường sống hay không!
……
“Ngài về đến nơi nhớ thẩm tra Lý Đào Mãn,” cơm canh no đủ xong, Yến Tử Khác nói với Kiều Tri phủ, “Ta muốn biết ai đã dạy cô ta cách giết người đó.”
Kiều Tri phủ sửng sốt: “Cách đó cũng không phức tạp lắm, tuổi này hẳn cũng nghĩ ra được, vì sao đại nhân cho rằng có người khác dạy?”
“Ngài có thấy kinh thành từng chế ra loại giấy nào hình vuông chưa?” Yến Tử Khác lấy từ tay áo ra một tờ tuyết kim sáp tiên của Lý Đào Mãn, không biết đã giấu trộm hồi nào.
“Trò rút thăm tuy đơn giản, nhưng điều kiện tiên quyết là miếng giấy hình vuông này phải có bốn cạnh bén nguyên như giấy thường. Nhưng tờ giấy này nhiều lắm chỉ lớn bằng bàn tay, làm giấy hình vuông nhỏ như vậy có thể dùng vào việc gì?”
“Khắp kinh thành đều không có khuôn giấy này, chưa nói đến việc trước giờ giá thành làm ra tuyết kim sáp tiên vốn đã mắc, trình tự chế tác còn phức tạp, nếu không thể sử dụng phổ biến thì làm ra chắc chắn sẽ lỗ.”
“Tờ giấy này Lý Đào Mãn không thể nào mua được trong kinh thành, vậy chỉ còn những tỉnh khác, nhưng cũng gần như rất ít có giấy kiểu này. Cô ta chỉ là một tiểu thư khuê các, làm sao biết ở đâu có bán giấy hình vuông kích cỡ như thế?”
“Cho dù có sai gia nhân tin cậy đi mua thì cũng phải qua tỉnh khác, đi tỉnh khác phải làm lộ dẫn [2], nếu đúng như thế, trong nha môn của ngài chắc chắn có ghi lại. Còn nếu không phải sai người mua tới, vậy giấy này từ đâu mà đến?”
“Ta không cho là Lý Đào Mãn tự mình nghĩ ra cách giết người này xong mới không tiếc nhân lực tài lực mà lập tức làm cho ra loại giấy như vậy, làm rùm beng lên không sợ người khác biết?”
“Ta càng nghiêng về phía có loại giấy này trước rồi mới có trò này, nhưng giấy này lại rất có khả năng chính là được làm để thực hiện trò này. Vậy cho nên, kẻ đã tạo ra giấy này đưa cho Lý Đào Mãn, nói không chừng…… cũng là người đã dạy trò này cho cô ta.”
Kiều Tri phủ nghĩ thầm, cho dù trò này có người dạy cho Lý Đào Mãn thật đi chăng nữa thì người ta cũng có giết người đâu, kẻ giết người là Lý Đào Mãn. Nói nhẹ thì người đó chỉ dạy Lý Đào Mãn một mẹo vận dụng thường thức mà thôi, nói nặng thì nhiều lắm cũng chỉ xem như xúi giục phạm tội……
Được được, xúi giục phạm tội cũng là tội, ngươi muốn tra thì tra, ngươi vui là được.
……
Bởi vì đột nhiên xảy ra án mạng nên tất cả hành khách đều không muốn ở lâu trong chùa, sáng sớm hôm sau liền sôi nổi dọn dẹp sạch sẽ lên xe về thành. Cả đám người phần phật rộn ràng lao xuống núi, phút chốc người ngã ngựa đổ rối loạn ì xèo.
Yến Thất bị nhét đại vào một chiếc xe, ngồi chung với Yến Ngũ, Yến Lục nhành lớn và Yến Bát nhành ba. Bốn người chia ra hai bên, mỗi người đều ôm một lò sưởi tay, ai cũng không nói câu nào. Bầu không khí trang nghiêm thành kính giống như đang cử hành một nghi lễ tà giáo.
Bốn chị em đều im thin thít không phải vì ai cũng hướng nội ngoài lạnh trong nóng thích móc méo trong đầu.
Yến Ngũ cô nương là con út bà cả nhành lớn, trên có hai anh một chị cùng cha cùng mẹ, được nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, cưng chiều như một nàng công chúa.
Đãi ngộ giống, tính cách càng giống, muốn hái sao không được đưa trăng, kiêu kì đến bling bling [3]. Giờ lại chẳng thèm nói câu nào, một là để bảo vệ hình tượng công chúa cao quý, hai là vốn xem thường những cô chị em này.
Yến Lục cô nương là con thứ nhành trưởng. Không có con bà lớn nào lại yêu thương nổi con cái bà nhỏ cha mình, đương nhiên Yến Ngũ cô nương lại càng không thích.
Hơn nữa, Yến Lục cô nương còn là kiểu thích im như thóc, người kiêu ngạo như Yến Ngũ cô nương lại càng chướng mắt cô em cùng cha khác mẹ này, chủ động nói chuyện với nó? Xí, chẳng phải tự hạ thấp bản thân hay sao.
Yến Bát cô nương còn lại là con thứ nhành ba, ở giữa cách những hai tầng, Yến Ngũ cô nương lại càng chẳng để vào mắt.
Về phần Yến Thất, tuy cũng là con đích nhành hai, nhưng Yến Ngũ cô nương lại thấy cô em họ này mới là đáng ghét nhất.
Rõ ràng cái mặt đần độn chẳng có chút cảm giác tồn tại nào, từ đầu đến chân toàn thân phì lũ, từ nhỏ không mẹ quản không cha dạy, không khí chất không thẩm mỹ, một đứa cậu không thương bà ngoại không yêu, với Yến Ngũ nàng, thiên kim bảo bối được cưng chiều nhất trong cái phủ này, lại dám vừa không kính sợ như Yến Lục lại chẳng nịnh nọt như Yến Bát. Rốt cuộc là ai bảo kê cho nó để nó tự tin như vậy, dám cả gan đi ngay ngồi thẳng trước mặt công chúa Yến Ngũ nàng?!
Con hoang từ nhỏ không ai quản đem ra ngoài sẽ làm Yến phủ chúng ta mất mặt biết không?!
Nguyên cái mặt tiền cứ như bị liệt ấy cười một cái thì co giật à?
Nhìn bộ dạng lù đù chậm chạp đó chị cũng chẳng còn mặt mũi nào nói với người khác mi là con của em ruột cha mình!
Nhìn kiểu gì cũng thấy ghét, tốt nhất là ngoan ngoãn ngồi yên ở đó cho chị không được nói chuyện, dám bắt chuyện với chị chị lập tức cho mi xéo khỏi kịch bản ngay.
Yến Thất cũng không định bắt chuyện với các vị tiểu thư này, nghiêng đầu nhìn xuyên qua kính xe ngắm cảnh ngoài đường.
Thời này dân phong rất thoáng, phụ nữ bước chân ra đường cũng chẳng phải chuyện gì lớn. Nhà Võ Nguyệt cả trai lẫn gái đều trực tiếp cưỡi ngựa tới —— người ta là dòng dõi võ tướng, tuy con gái trong nhà không phải ai cũng học võ, nhưng tất cả đều sáng sủa lanh lẹ, không giống nhà quan văn chú trọng nhiều lễ nghi.
Yến Thất mới ngó ra ngoài còn chưa kịp thấy cảnh gì, trước hết đã thấy một bản mặt bự chảng cách cửa kính dán sát lại, nói câu “Lên đường”, sau đó cưỡi ngựa đi về phía đầu hàng. Vạt áo thêu hải đường tím lại phủ thêm một chiếc áo khoác xanh sẫm đính lông thỏ trắng, đón gió sớm, trông như một con sói mới vừa tỉnh giấc.
Cưỡi trên một con ngựa.
Xiếc thú à?
Xe ngựa bắt đầu lăn bánh, dọc theo quan đạo bằng phẳng rộng lớn dưới chân núi hướng về kinh đô.
Quan đạo gần kinh đều được làm vô cùng khí phái, có thể chạy song song tám chiếc xe sáu ngựa.
Hai bên quan đạo trồng những cây bạch dương cao ngất, mùa này chỉ còn những cành trụi lủi, trông như từng hàng cột ngọc chống trời, cắt vạt nắng vàng thành từng mảnh nhỏ.
Trong ánh nắng, Thái Bình thành rộng lớn tráng lệ như tự kèm hiệu ứng âm thanh ánh sáng, từ từ xuất hiện trong tầm mắt.
Thành Thái Bình ở kinh, dân cư hơn trăm vạn, diện tích đến ngàn khoảnh, bốn tường thành mười hai cổng, sông hồ phố hẻm 108 phường, nghiễm nhiên là một tiểu thế giới trong đại thế giới.
Có người cả đời chưa từng ra khỏi cổng thành, nó rộng lớn, phồn hoa, mộng ảo đến vậy, vì sao phải ra? Trên đời này còn tòa thành nào có thể hơn được nó?
Mười hai cổng thành kinh đô lấy tên của mười hai địa chi [4]. Vào thành từ cổng “Tử môn” nằm giữa tường thành phía Bắc, dọc theo đường chính Thiên Tạo đi thẳng một đường về hướng Nam sẽ lập tức thấy nhà liền nhà hiên kề hiên, phố hẻm như lưới lầu cao san sát, người và xe chia đường mà đi, từ Nam ra Bắc trật tự rõ ràng.
Con đường này thật sự rất rộng, thời nhà Đường ở thành Trường An có đường Chu Tước rộng đến hơn 150m, Yến Thất lấy mắt đo thử con đường Thiên Tạo này so với Chu Tước e chỉ rộng hơn chứ chắc chắn không hẹp.
Gạch lát trên phố là một loại đá hoa cương gọi là “kim sa đen” [5] được mài dũa đến bằng phẳng trơn bóng, nền đen xuyết chấm vàng. Khi ánh mặt trời chiếu vào, màu đen sang trọng bóng loáng sẽ lấp lánh đầy sắc hoàng kim lộng lẫy, giống như ngàn vạn ánh sao trên màn trời đêm, thể hiện ra khí thế đế vương trầm hậu, khí phách, tôn quý lại còn không kém phần huyền bí.
Lối đi bộ hai bên Thiên Tạo thì dùng đá hoa cương đỏ huyết dụ [6] lát đất. Đỏ huyết dụ chính là màu đỏ tím gần như đỏ thẫm, giữa từng mảng đỏ pha lẫn những nét trắng tinh, như cành mai trong tranh quốc hoạ [7], màu sắc cao nhã, phong thái phóng khoáng, tôn lên một thiên đô thánh kinh tao nhã, phóng khoáng, lịch sự.
Hai màu đen, đỏ chính là “quốc sắc” đương triều.
Kim sa đen và đỏ huyết dụ đều là chất liệu đá giá thành không thấp. Dám dùng để lát một con phố trăm mét rộng, vạn mét dài, có thể thấy được một phần quốc lực đương triều hùng mạnh, cũng đủ thấy rõ Hoàng đế đại gia phá của cỡ nào.
—— Nhưng đó còn chưa hết. Nhớ lần đầu Yến Thất ra cửa đặt chân lên đường Thiên Tạo, vị “dân nhập cư” này đến từ thời đại “kiến thức phong phú tin tức cập nhật Trái Đất chỉ là cái làng nhỏ xíu nhỏ xíu xìu xiu” lập tức bị dọa són dọa quỳ cả người đều dọa sang chấn —— đậu moá nước các người hai bên đường trồng con mẹ nó cái quỷ gì vậy!
Nói tôi biết các người không có giỡn chơi cái này là sam đại thụ [8] thật đấy phỏng?!
Sam đại thụ! Trời đất quỷ thần! Cao nhất biết chúng có thể cao bao nhiêu không?
110m! Đường kính thân cây có thể lên đến hơn mười mét! Mười bảy mười tám người trưởng thành mới ôm hết nổi một ông nội này!
Trong tất cả các loài cây trên đời, sam đại thụ là loài thô to nhất. Nó không chỉ là loài cây gỗ đỏ lớn nhất, mà còn là sinh vật bự nhất còn sống trên Trái Đất.
Tuổi thọ của sam đại thụ có thể lên đến hơn ba ngàn năm, có lẽ đó chính là nguyên nhân Hoàng đế đương triều chọn nó làm “quốc thụ” —— vừa thô vừa to vừa cứng, thời gian kéo dài lại lâu, biểu tượng có ngụ ý tốt biết mấy nha.
Những cây sam đại thụ trồng hai bên đường Thiên Tạo nghe nói do Hoàng đế khai quốc sai người trồng từ khi mới định đô. Đến nay đã hơn mấy trăm năm, chiều cao đã lên đến xấp xỉ từ 50-60m trở lên, vỏ cây màu vàng ròng [9], khiến cho hoàng thành vốn đã giàu có phồn vinh trông càng thêm xa hoa tráng lệ.
Những cây đại thụ này xếp thành hàng nối nhau, ngạo nghễ giữa trời, như một thần tích [10] thời viễn cổ được các vị thần để lại. Toàn bộ hoàng thành đều bị những cây đại thụ này vòng lại biệt lập.
Ở đây trời như cao hơn bình thường, đất như cũng rộng hơn bình thường. Thế giới tựa như càng thêm rộng đến đáng sợ, con người như đang sống trong vùng đất được người khổng lồ che chở. Sống trong môi trường hùng vĩ rộng rãi như vậy, người dân kinh thành cũng đem lòng tự tin và hào khí được đất đai hun đúc cả đời khắc vào xương tuỷ, truyền từ đời này qua đời khác.
Người nơi khác vào kinh rất dễ nhận ra sự khác biệt giữa mình và người kinh thành.
Thật sự không phải người trong kinh kiêu căng ngạo mạn coi trời bằng vung gì, mà đó chỉ là một loại phong thái ung dung, điềm đạm của những người quen nhìn biển lớn rồi lại nhìn sang khe nhỏ mà thôi. Bọn họ giống như có thể lấy từ bầu không khí này sức mạnh để vững vàng và lòng dũng cảm để thay đổi, làm cho những chuyện đủ gây hoảng loạn trong mắt người nơi khác nhưng không thể nào ảnh hưởng đến lòng “sủng nhục bất kinh” [11] của người kinh thành.
Đừng nói người nơi khác, ngay cả sứ giả ngoại bang mỗi khi vào kinh lần đầu đều sẽ bị những cây đại thụ to lớn, hùng vĩ, khí thế hù sợ són ra quần, vừa quỳ vừa đi đến gặp Hoàng đế. Cái gọi là “khí phách thượng bang”, “quốc gia cường thịnh”, chính là như vậy.
Ngoại giao còn chưa bắt đầu, tinh thần đã bị khí thế hùng bá này đánh cho khuất phục.
Yến Thất mất những hai ba năm cuối cùng mới giải quyết được hai tầng áp lực tâm sinh lý mỗi khi ra đường đều muốn quỳ lạy này, hơn nữa nàng còn nảy sinh ra một thắc mắc: Hoàng đế đại gia ngài trồng cây cao như vậy không sợ nửa đêm có người trèo lên ngọn cây rình coi sinh hoạt cá nhân của ngài trong cung à?
Sau đó khi Yến Thất nghe xong đáp án thì lại sụm tiếp, nát cả đầu gối —— hoàng cung à, nó xây ngay giữa kinh thành, ở giữa có địa thế thiên nhiên cao, nếu ngươi muốn đem độ cao vuông góc đổi thành bậc thang tương đương thì sao nhỉ? Những 108 bậc, cho dù có thể đứng ngay ngọn cây cao 60m thật đi nữa thì ngươi cũng chỉ thể nhìn đến chân tường hoàng cung mà thôi.
Yến Thất đột nhiên thấy hơi tội nghiệp cho người bác Yến Tử Khác, mỗi ngày vào triều đi làm thì đầu tiên là phải leo cầu thang, cũng thật vất vả. Nếu có phản tặc muốn vào cung cướp ngôi như trong tiểu thuyết thì trước hết cũng phải rèn luyện sức khỏe cho tốt, bằng không lúc ngươi mang cả đám quân còn đang leo cầu thang hự hự hự thì Hoàng đế người ta ở trong cung thong thả từ tốn ăn cháo nuốt bánh quẩy xong xuôi vẫn kịp kéo người ra xử ngươi như thường.
Đương nhiên Yến Thất cũng chỉ lo hão mà thôi. Người ngoài vào cung có đường riêng cho xe ngựa, gần giống đường đèo, ngồi xe là được.
Hoàng cung vốn có địa thế cao, đây là chỗ kì diệu của tạo hóa. Nhà bá tánh bình thường chẳng thể nào có phong thủy tốt như vậy, cho nên quốc gia này vẫn có luật quy định: Cấm tất cả dân chúng leo lên thần sam —— ở đây sam đại thụ gọi là “thần sam”. Ai phạm luật, nặng nhất có thể tử hình, nhẹ nhất cũng bị lưu đày.
Cho dù có người to gan lớn mật dám lén lút trèo lên cây thật đi nữa thì thật ra bá tánh trong kinh cũng chẳng để ý mấy.
Thời đại cởi mở mà, chẳng lẽ ngươi nhìn xuyên được tường chắc? Rình coi nhà người ta thì cũng chỉ có thể nhìn đến ngoài cửa phòng, nhìn thì nhìn đi, có ai mà không mỗi ngày ở truồng trong sân móc chân đâu. Bây giờ phụ nữ đều đã đi bộ đầy đường rồi, còn thèm quan tâm có người dòm từ xa tít ngọn cây chắc?
Hơn nữa, không phải khắp kinh thành chỗ nào cũng trồng thần sam, chỉ có hai bên những đường quốc lộ Thiên Tạo, Địa Thiết nối thông Đông-Tây, Nam-Bắc mới có. Mà hai bên hai con đường này thì chỉ được phép xây cửa hàng, không được xây nhà ở. Nhà ở cũng xây thật xa, dù có thị lực tốt cũng gần như nhìn không tới.
Bá tánh trong kinh, dưới sự ảnh hưởng của thần sam cực đại, tư tưởng thoáng đến bất ngờ, nhiều chỗ còn thoáng đến cả Yến Thất cũng xấu hổ.
Thân là “dân nhập cư”, Yến Thất thật ra rất thích thời đại và thành phố này. Dù chúng có phù hợp với quy luật vũ trụ logic không gian thời gian hay không, nàng đều muốn ở đây nghiêm túc sống thêm một lần nữa.
[1] “Lý lẽ này nghe cũng say mất” là một câu lóng của giới trẻ bên Trung, nghĩa là phi lý, vô lý, bất hợp lý, không có lý.
[2] Lộ dẫn: giấy phép đi đường.
[3] “Ngạo kiều đến bling bling”: nguyên tác, nghĩa là kiêu căng đến tận trời.
[4] Địa chi: Tý, Sửu, Dần, Mẹo, Thìn, Tỵ, Ngọ, Mùi, Thân, Dậu, Tuất, Hợi.
[5] Đá kim sa đen:

[6] Đá huyết dụ đỏ:

[7] Tranh quốc hoạ Trung Quốc:

[8] Cây sam đại thụ:
[9] Màu vàng ròng thật đấy: (theo nguyên tác)

[10] Thần tích: Dấu vết của thần tiên.
[11] Sủng nhục bất kinh: Lên voi xuống chó đều không hoảng sợ.
Trích trong “Sủng nhục bất kinh, khán đình tiền hoa khai hoa lạc. Khứ lưu vô ý, vọng vân không vân quyển vân thư.” (Tiểu U Song Ký – Trần Kế Nho)
Tạm dịch: “Vinh nhục không lo, trước sân ngắm hoa tàn hoa nở. Đến đi không nhớ, nhìn trời kìa mây hợp mây tan.” (Đinh Quang Châu dịch).