Tags
Tạ Thư Dật cũng rơm rớm, cười nói: “Đúng, chính là em, Nhạc Nhạc, chúc mừng em cuối cùng cũng đã trở về gương mặt trước kia!”
Hải Nhạc rơi nước mắt, cô buông chiếc gương, đứng dậy nhào vào lòng Tạ Thư Dật, ôm anh thật chặt: “Thư Dật, thật tốt! Em đã trở về! Cuối cùng em cũng được trở về!”
“Ừ, em về rồi, cuối cùng em cũng về rồi! Nhạc Nhạc, em bây giờ thật hoàn hảo, hoàn hảo đến mức tôi hơi bắt đầu tự ti có còn xứng với em không!” Tạ Thư Dật cũng ôm chặt Hải Nhạc, mắt còn vương lệ, cười.
“Anh lại đùa nữa!” Hải Nhạc cười, đánh yêu vào ngực anh.
“Thật mà, sau này em không được bỏ mặc tôi đâu đấy, em mà không quan tâm tôi, tôi sẽ tội nghiệp lắm.” Tạ Thư Dật vẫn cười, nhưng nước mắt càng đọng lại trong mắt anh, anh thật vui sướng, anh thật sự vô cùng vui sướng, Nhạc Nhạc của anh đã hết sẹo, Nhạc Nhạc hết sẹo, Nhạc Nhạc đã lấy lại khuôn mặt, không bao giờ phải lo được lo mất nữa, tương lai sau này của anh và Nhạc Nhạc chỉ còn hạnh phúc!
“Thư Dật, em vui quá, thật hạnh phúc, nhưng em vẫn muốn khóc! Em muốn khóc!” Hải Nhạc nói rồi oà khóc nức nở.
“Khóc đi, khóc đi, tôi sẽ khóc cùng em.” Tạ Thư dật cũng không khỏi nghẹn ngào.
Hải Nhạc khóc một hồi lâu mới ngẩng đầu lên, nói: “Thư Dật, nếu em về nhà, chắc Tiểu Bảo, Tiểu Bối sẽ không nhận ra em, không biết tụi nó có còn gọi em là mẹ không.”
Tạ Thư Dật bật cười: “Sao em lại lo chuyện này chứ? Mặt em đổi nhưng người em không đổi a, làm sao bọn nó có thể không gọi em là mẹ?”
“Chúng có tưởng nhầm em là Hải Hoan không? Dù sao chúng nó cũng không thích Hải Hoan lắm.” Hải Nhạc hơi ngượng ngùng.
“Em là em, Hải Hoan là Hải Hoan, Tiểu Bảo, Tiểu Bối đều có thể cảm nhận được, chúng nó cũng biết em với Hải Nhạc đều là sinh đôi như hai đứa chúng nó, sinh đôi bình thường đều rất giống nhau, không cần lo chuyện đấy.” Tạ Thư Dật nói.
“Vâng, em cũng chỉ nói vậy thôi.” Hải Nhạc lau nước mắt, mỉm cười.
“Chúng ta cũng nên về nhà thôi, nếu cha mẹ gặp lại em không biết sẽ vui đến cỡ nào.” Tạ Thư Dật hôn lên gương mặt Hải Nhạc đã một lần nữa láng mịn.
Khi Hải Nhạc, Thư Dật bước xuống máy bay, Hải Nhạc vẫn hơi lo âu, nói: “Cũng tại anh, không chịu báo cha mẹ chúng ta về nhà, em sợ đến lúc đó sẽ doạ bọn họ mất, còn nữa, có khi nào còn doạ cả Tiểu Bảo, Tiểu Bối không?”
“Sao lại doạ chứ? Mẹ vui mừng còn không kịp.” Thư Dật nói.
“Chúng ta vẫn nên gọi về nhà một cuộc đi.” Hải Nhạc đáp.
“Em bỗng nhiên xuất hiện trước cửa nhà chắc chắn sẽ là một cái bất ngờ cực lớn! Em phải tin tôi!” Thư Dật nói với Hải Nhạc.
Gương mặt như đoá hoa sen bỗng nhiên thoáng buồn. “Nhìn gương mặt này, em vẫn còn có chút không quen, đột nhiên lại nhớ khuôn mặt lúc còn sẹo, lúc trước hẳn nên chụp tấm ảnh làm kỷ niệm, dù sao cũng là mặt của em.” Hải Nhạc sờ mặt mình, mỉm cười nói.
Tạ Thư dật nở nụ cười bí hiểm, nói: “Chuyện đó em không cần phải lo.”
“Vì sao?” Hải Nhạc khó hiểu.
“Bởi vì hồi trước tôi từng lén chụp em.” Tạ Thư Dật nhếch miệng cười.
“Anh dám chụp trộm em?” Hải Nhạc giả bộ tức giận, rượt theo.
“Người ta không phải sợ nhớ em mà, chụp có một tấm, không tính là chụp lén, giờ lại vừa hay có thể dùng kỷ niệm, em phải cảm ơn tôi mới đúng.” Tạ Thư Dật cười, chạy về phía trước.
Hai người ngoại hình vừa đẹp vừa ngọt ngào chạy đuổi theo nhau, khiến nhiều người cùng nhìn qua, có người tinh mắt, hét to một tiếng: “Đó không phải là Tạ Thư Dật ư? Người đó, người đó, không phải Tạ Hải Nhạc à? Không phải nói không ở bên nhau ư? Sao giờ lại đi chung với nhau?”
Tạ Thư Dật, Hải Nhạc giật nảy người, không ngờ nhanh như vậy đã bị nhận ra, anh kéo Hải Nhạc chạy như bay, vừa mới chạy tất cả mọi người đã lấy di động hoặc máy chụp hình ra chạy theo hai người họ, vừa chạy vừa gào lên hỏi: “Tạ thiếu! Tạ thiếu! Chừng nào hai người kết hôn? Chúng tôi cũng muốn chúc mừng cho hai người!”
Tạ Thư Dật nghe người ta la như vậy, đột nhiên ngoái đầu cười: “Cám ơn mọi người chúc phúc, chúng tôi sẽ ghi nhớ trong lòng!”
Tạ Hải Nhạc cũng quay đầu cười cảm ơn bọn họ, sau đó bị Tạ Thư Dật kéo đi thật nhanh.
Mọi người bị hai người “ngoái đầu cười” mê hoặc choáng váng, trời ơi người đâu cười đẹp trai quá xinh đẹp quá đi mất! Giết người không chớp mắt a!

“Đúng là duyên trời định a! Xứng còn hơi tiên đồng ngọc nữ!” Có người tán thưởng, sau đó mọi người như bừng tỉnh, bắt đầu nhìn lại, hai người đã bước lên một chiếc xe, biến mất khỏi tầm mắt của đám đông, chờ đến khi bọn họ đuổi ra kịp, xe đã chạy xa.
Tạ Thư Dật kéo Hải Nhạc ngồi lên xe, Hải Nhạc vẫn còn cười cười.
“Thì ra mọi người vẫn còn nhận ra em.” Hải Nhạc mỉm cười nói.
“Đó không phải trọng điểm có được không?” Tạ Thư Dật hôn lên đôi mày Hải Nhạc đầy yêu thương, “Ai cũng thúc giục chúng ta mau kết hôn, chúng ta cũng thoả mãn bọn họ đi.”
Hải Nhạc không khỏi phì cười, Thư Dật anh sắp đợi không nổi nữa.
“Thư Dật, cách nhà càng gần, em càng nhớ Tiểu Bảo, Tiểu Bối.” Hải Nhạc nói, giọng trần đầy nỗi nhớ.
“Tôi biết.” Tạ Thư Dật cũng vậy, “Em đi lâu như vậy, hai đứa chúng nó không biết nhớ em đến mức nào.”
Đến khi hai người về nhà, Hoà thúc ra mở cửa trợn mắt nhìn chằm chằm vào Hải Nhạc, Hải Nhạc mỉm cười với ông: “Hoà thúc, con là Hải Nhạc, con đã về.”
[Lâuuuuuu thật lâu thật lâu thật lâu mới edit lại truyện này, chợt nhớ đến một người từng nhận xét truyện này bị hội chứng Stockholm. Thật ra đến giờ Shi vẫn không nghĩ đó là Stockholm, cơ mà nữ chính quá thánh mẫu @@]
[Chợt nhớ lời bình của độc giả dành cho bà Mặc Hương, “Bà viết như vậy không sợ bị xuyên không sao?”]