Tags
Anh thật lo lắng, nếu Nhạc Nhạc hiểu lầm thì anh thảm mất.
“Nhạc Nhạc, em đừng chạy! Nghe tôi nói! Tôi thật sự chưa từng có suy nghĩ đó!” Anh vọt tới trước mặt Hải Nhạc ngăn cô lại, nhưng khi anh nhìn thấy ý cười trong mắt Hải Nhạc, anh mới biết cô chỉ đang đùa anh mà thôi!
“Em cái cô này! Xem tôi phạt em thế nào!” Tạ Thư Dật cạn lời kéo Hải Nhạc cất bước, bước đến trước xe của mình, đẩy Hải Nhạc vào, sau đó anh cũng theo vào, không nói không rằng kéo khăn mặt của cô xuống, cho cô một nụ hôn nồng cháy.
Hôn xong, Tạ Thư Dật sờ nhẹ mũi Hải Nhạc, nói: “Giờ em càng ngày càng hư, còn dám chọc tôi cơ đấy.”
“Em chọc anh hồi nào chứ?” Hải Nhạc vênh miệng.
Tạ Thư Dật nhẹ nhàng ôm cô vào lòng: “Nhạc Nhạc, cho dù cô ta phát điên thì vẫn phải ngồi tù, cô ta không thể nào làm hại em được nữa.”
“Đúng vậy, từ nay về sau, chúng ta đều không cần lo sợ chị ấy lại muốn giở trò gì nữa.” Hải Nhạc cười, nói.
“Ừ, hoàng tử và công chúa cuối cùng cũng hạnh phúc vui vẻ ở bên nhau, sẽ hạnh phúc mãi mãi.” Tạ Thư Dật hôn lên trán Hải Nhạc thật ấm áp.
Bỗng có người gõ lên cửa kính xe, Thư Dật ngước nhìn, là cha.
Anh nhanh chóng hạ kiếng xe xuống, hỏi: “Cha, sao vậy?”
“Hai đứa chưa đi à? Cha với mẹ con đi trước.” Tạ ba ba nói.
“Dạ, hai người đi trước đi, con với Hải Nhạc chắc phải muộn một chút mới về đến nhà, hai người trông Tiểu Bảo, Tiểu Bối giúp con.” Tạ Thư Dật nói.
Mấy hôm nay vì những chuyện này mà anh và Hải Nhạc gần như không có lúc nào ở riêng với nhau, ở nhà Hải Nhạc nhất định sẽ bị hai tên tiểu quỷ quấn quít, hại anh ngay cả cơ hội hôn Hải Nhạc một cái cũng không có, có bài học lần trước, bây giờ anh cũng không dám tuỳ tiện hôn Hải Nhạc trong nhà nữa, bây giờ, Hải Hoan cuối cùng cũng bị pháp luật trừng trị rồi, sợi dây đàn lúc nào cũng căng chặt nhất trong lòng cuối cùng cũng thả lỏng, anh muốn cùng Hải Nhạc hưởng thụ thế giới hai người thật trọn vẹn! Anh quyết định muốn nhân ngày vui hôm nay, làm một sự kiện trọng đại!
“Được, cha mẹ đi trước.” Tạ ba ba nói, nắm tay mẹ Hải Nhạc rời đi.
Tạ Thư Dật nhìn sang Hải Nhạc, cười: “Tiểu thư, có thể mời cô cùng đi hóng gió với tôi chăng?”
“Tôi rất vinh hạnh!” Hải Nhạc cười thật tươi, nói.
Trì Hải Hoan cứ vậy rời khỏi cuộc đời của cô và Thư Dật, cuối cùng cũng không thể nào làm hại cô được nữa! Cô không bao giờ phải sợ hãi sự tồn tại của chị ta nữa!
Hải Nhạc đứng trong xe thể thao của Tạ Thư Dật giang hai tay thoải mái hưởng thụ ánh mặt trời, trong lòng cũng hoàn toàn thoát khỏi bóng ma tăm tối của Trì Hải Hoan.
“Thư Dật, anh muốn dẫn em đi đâu?” Cô lớn tiếng hỏi Thư Dật.
“Dẫn em đi một chỗ tốt!” Tạ Thư Dật nói.
“Dạ!” Hải Nhạc gật đầu.
Đến khi Tạ Thư Dật lái xe quẹo qua một con đường núi thì Hải Nhạc mơ hồ cảm thấy hơi quen quen.
“Thư Dật, con đường này, hình như là đường đến chỗ bác gái.” Hải Nhạc nói.
“Đúng rồi, trí nhớ của em thật tốt, có điều, em cũng phải đổi thành “mẹ”, không phải bác gái.” Tạ Thư Dật mỉm cười nắm trọn bàn tay Hải Nhạc trong tay mình.
“Vâng, nhưng mà Thư Dật, ít nhất phải mua một ít giấy đèn, hoa tươi đến thăm mẹ chứ.” Hải Nhạc nói với Thư Dật.
“Không sao, bà sẽ không để ý mấy thứ lễ tiết đó đâu, tôi nghĩ, hẳn là bà cũng rất nhớ cô con dâu tương lai này, cho nên tôi đưa em đến đây cho bà xem.” Tạ Thư Dật nói.
“Thư Dật, em cảm động lắm.” Trong lòng Hải Nhạc tràn đầy mật ngọt.
“Mới vậy em đã cảm động à?” Thư Dật “chỉ tiếc rèn sắt không thành thép”, lắc đầu, “Con gái như em đúng là thật dễ thỏa mãn.”
“‘Tri túc thường nhạc’ a, như vậy mỗi ngày mới có tư có vị.” Hải Nhạc cười nói.
*Tri túc thường nhạc: biết đủ thì luôn vui.
Hai người ngừng xe ở ngoài nghĩa trang công cộng, chậm rãi đi bộ đến trước mộ mẹ ruột của Tạ Thư Dật.
Tạ Thư Dật ôm vai Hải Nhạc, nhìn ảnh chụp mẹ mình trên bia mộ, nói: “Mẹ, con mang Hải Nhạc đến thăm mẹ đây, chắc mẹ còn nhớ phải không? Con từng mang cô ấy đến thăm mẹ rồi, lần trước, con nhờ mẹ làm chứng cho con suốt đời này chỉ yêu một mình cô ấy, lần này, con vẫn muốn nhờ mẹ làm chứng cho con lần nữa, mẹ, con muốn cưới cô ấy làm vợ, xin mẹ chúc phúc cho con!”
Hải Nhạc giật mình kinh ngạc bật thốt ra tiếng, anh đưa cô đến đây, tuy cô có linh cảm nhưng cũng không dám nghĩ nhiều, Tạ Thư Dật đã xoay người đối diện với cô, lấy từ túi quần ra một chiếc hộp nhung đỏ, quỳ một chân dưới đất, đưa đến trước mặt Hải Nhạc, nhìn cô nồng nàn: “Nhạc Nhạc, gả cho tôi! Tôi sẽ làm cho em mãi mãi hạnh phúc!
Hải Nhạc hơi nghẹn ngào nhìn Tạ Thư Dật, thì ra, anh đưa cô đến đây là muốn cầu hôn cô ngay trước mặt mẹ ruột!
Tuy cô đã về nhà lâu như vậy nhưng trước giờ anh vẫn chưa từng nhắc tới vấn đề này, cô vẫn hơi có chút lo lắng, anh có định cầu hôn với cô không? Dù sao hai người đã có con rồi, hơn nữa anh vẫn luôn yêu cô chưa từng thay đổi, nhưng cô vẫn hơi lo là anh sẽ không cầu hôn, không ngờ, anh không cầu hôn thì thôi, đã cầu thì phải làm lớn, dám đưa cô đến trước mặt mẹ anh để cầu hôn!
“Thư Dật…” Cổ họng cô đã nghẹn ngào.
Tạ Thư Dật tự tay mở hộp nhung, chiếc nhẫn bên trong lấp lánh rực rỡ dưới nắng.
“Công chúa xinh đẹp, đeo chiếc nhẫn này có thể mãi mãi ở bên hoàng tử trọn đời hạnh phúc! Còn chờ gì nữa?” Tạ Thư Dật hơi lo, thúc giục.
[Hot trend 2020: Mãi mãi là bao lâu, 11 tháng, 5 năm, hay 9 năm, phụ thuộc vào tên bạn bắt đầu bằng chữ cái nào.] [Không phải spoil]