Tags
Bắt đầu vào tháng sáu, Nam Kinh đột nhiên thật oi bức.
Ở Nam Kinh gần bốn năm, cảm nghĩ lớn nhất của tôi chính là Nam Kinh hình như không có mùa xuân hay mùa thu, không nóng thì lạnh, áo tay dài ít khi có dịp mặc, ở đây có thể từ áo thun ngắn tay chuyển thẳng sang áo lông và ngược lại.
Có điều thời tiết nóng bức như thế, lại rất phù hợp với tâm trạng nôn nao lúc này của tôi ––– không phải bởi vì bảo vệ luận văn, mà là vì em họ tôi sắp thi đại học.
Cậu mợ đương nhiên là như sắp ra trận, ngay cả cha tôi cũng gọi điện hỏi thăm, mặc dù cậu tôi chẳng vui vẻ gì cho cam. Tôi cũng không nhịn được bắt đầu lo lắng, lúc đi ngang phòng nó cũng bất giác rón rén, sợ quấy rầy nó nghỉ ngơi. Nhưng trong bầu không khí lo lắng đậm đặc này, chàng tuyển thủ của chúng ta lại ung dung tự tại tới mức đáng đánh đòn, trông chẳng có vẻ gì là quan tâm. Ngày bảy là thi tốt nghiệp cấp ba, ngày sáu nó còn đang nghiên cứu sổ tay du học.
“Trường này đẹp ghê.”
“… Cậu thi xong đi rồi hẵng nói.”
Chuyện thằng em họ tôi thi đại học xong được đi du học châu Âu hai tháng đã được quyết định từ lâu, có điều tôi không ngờ là tôi cũng bị kéo đi theo, lúc đầu nói là mợ đi. Ai ngờ bây giờ mợ lại có chuyện không đi được, đành phải đẩy tôi ra chịu trận, vừa nghĩ tới phải ngồi trên máy bay mười mấy tiếng đồng hồ, tôi lại bắt đầu thấy sợ.
“Khương Duệ, cậu có cần học bài lại không, mai thi rồi đấy.”
“Ai mà học bài trước ngày thi chứ.” Nó khinh bỉ tôi, “Nước tới chân mới nhảy thì làm được gì.”
Ai nói không làm được gì. Tôi khinh bỉ ngược lại nó, hồi xưa tôi nước tới chân mới nhảy mới thi đậu kia kìa.
Hồi đó lúc biết tôi muốn thi vào đại học A, cha tôi đã chuẩn bị lo lót một đống mối quan hệ rồi, ai ngờ lúc có kết quả, tôi lại vừa đủ điểm đậu mới hay. Trong nhà ai cũng vui mừng không hiểu, thiếu chút nữa đã xem tôi như một thiên tài bình thường thâm tàng bất lộ. Thật ra cũng chỉ là ăn may mà thôi. Vừa vào đại học tôi lại lười như cũ, bây giờ điểm không cao không thấp, chắc tôi chỉ thuộc loại học sinh đi thi kiểu đó.
Đứng dậy xuống bếp múc một chén chè đậu xanh ăn, sẵn tiện đem cho thằng em một chén, nó ăn cái rột, nói: “À đúng rồi, Nhiếp Hi Quang, ngày mai chị đi thi với em nha.”
“Mợ nói mai mợ đưa cậu đi.”
Nó bĩu môi nói: “Không được. Ba mẹ em thấy ghê lắm, sẽ làm em lo lắng cho xem.”
Thế là, sau bốn năm, tôi lại một lần nữa bước vào trường đi đại học. Sáng sớm, ông Trương chở hai chúng tôi đến cửa trường thi rồi về, vừa xuống xe Khương Duệ liền ngó quanh.
“Cậu tìm cái gì?”
“Haiz, em phải vào đây, chị, nhớ để ý mấy người đưa thi xung quanh nha, không chừng sẽ có “duyên phận” đó.”
Nó nháy mắt với tôi mấy cái, sau đó cười mờ ám đi vào. Tôi ngơ ngác, nghe lời nó nhìn những người đưa thi xung quanh, toàn là cô dì chú bác… Duyên phận… Tôi rợn cả người.
Tranh thủ lúc Khương Duệ thi, tôi đến nhà trọ gần trường đặt một phòng ăn gia đình, sau đó đứng trong sảnh nhà trọ nghiên cứu thực đơn cả buổi trời, cuối cùng gọi vài món ăn, dặn người ta canh thời gian dọn ra. Chuẩn bị xong xuôi tôi lại đi dạo lòng vòng xung quanh, nhìn đồng hồ thấy gần tới giờ, tôi lại trở về cổng trường chờ Khương Duệ.
Khương Duệ ra cực sớm, nhìn vẻ hớn hở sáng láng của nó là biết thi không tệ, tôi bước lên đón, híp mắt cười nói: “Chúc mừng chúc mừng, cuối cùng cũng xong được một môn.”
Khương Duệ hất tóc, cực kì sang chảnh nói: “Chị, lỡ em đậu thủ khoa thì làm sao bây giờ?”
Tôi đờ ra, cạn lời cả buổi mới ra vẻ nặng nề vỗ vỗ vai nó: “Thế thì cậu đành phải nén bi thương thuận theo ý trời thôi.”
Khương Duệ xì một cái: “Chị không nói câu nào nghe được hay sao hả.” Nó vừa nói vừa dòm xung quanh láo liên: “Chị, gặp “duyên phận” chưa?”
Tôi tức giận, “Duyên phận cái đầu cậu á. Đi ăn cơm.”
“Dạ dạ dạ dạ,” Nó vẫn chưa bỏ cuộc mà tiếp tục ngó dáo dác xung quanh, sau đó kéo tay tôi, “Chỗ này.”
Tôi còn chưa hiểu chuyện gì, đã bị nó kéo đến trước mặt một cậu học trò khác, Khương Duệ vỗ vai cậu ta, gọi: “Trang Phi.”
Sau đó quay đầu giới thiệu với tôi: “Chị, nó là Trang Phi.”
Trang Phi?
Tên này nghe quen quen, tôi còn chưa phản ứng lại, Khương Duệ nói: “Bạn học của em, em của Trang ca, chị quên rồi hả? À, Trang Phi, đây là chị mình.”
Thì ra, là cậu ta.
Tôi quan sát cậu học trò ấy một chút, bộ dạng cao gầy tuấn tú đúng là có vài phần giống Trang Tự, tôi cười cười nói: “À, nãy đột nhiên quá chị không phản ứng kịp, hai đứa thi chung trường này à?”
Khương Duệ gật gật đầu, hỏi Trang Phi: “Nhà cậu không có ai đi chung với cậu hả?”
Trang Phi lắc đầu: “Không có.” Sau đó như sợ chúng tôi nói gì, cậu ta vội vàng giải thích: “Mình kêu họ đừng tới, lúc anh mình thi tốt nghiệp trung học cũng đi một mình, mình cũng làm được.”
Khương Duệ nói: “Nhà cậu xa vậy, chắc chắn không về nhà ăn cơm được, hay là đi ăn chung với mình đi?”
Vừa nói vừa nhìn tôi, tôi đương nhiên cũng chỉ có thể gật đầu: “Hoan nghênh hoan nghênh.”
Tính tình Trang Phi chắc cũng hay thẹn thùng, ngoan, hiểu chuyện, nói sao cũng không chịu đi, nhưng cậu em họ tôi rất biết cách thuyết phục người khác, từ “Thi chung trường mà” đến “Chiều thi môn này có câu hỏi muốn hỏi cậu”, nói vài câu đã gạt được người ta ăn cơm chung với chúng tôi rồi.
Tôi đứng bên cạnh nghe mà cạn lời.
Chúng tôi đến nhà trọ sớm hơn tôi tưởng một chút, nên đồ ăn còn chưa dọn ra, tôi kêu mấy ly nước trà cho tụi nhỏ giải khát trước.
Trang Phi vẫn hơi trầm tĩnh, yên lặng nghe Khương Duệ nói chuyện trên trời dưới đất, tôi lén liếc sang nó vài lần, thấy tinh thần nó hình như không tốt lắm, mặt hơi nhợt nhạt, bầu mắt hơi sưng, cả người nhìn như đang tâm sự trùng trùng.
Tôi nghĩ nghĩ, hỏi thẳng: “Em sao vậy, khó chịu hay sao?”
Trang Phi lắc đầu, ngừng một lát mới nhỏ giọng nói: “Hồi sáng lúc em dậy có hơi sốt, chóng mặt.”
Trong lúc thi đại học bất kì cái gì cũng là chuyện lớn, tôi vội vàng hỏi: “Bây giờ còn chóng mặt?”
“Giờ không chóng mặt nữa.” Trang Phi lắc đầu, “Em chỉ hơi lo bài hồi sáng làm không tốt lắm.”
Khương Duệ nói như đinh đóng cột: “Không chóng mặt là tốt rồi, mấy bài hồi sáng nhắm mắt cậu cũng làm được mà, yên tâm đi.”
Trang Phi gật đầu: “Bài thì làm được hết.”
“Vậy còn lo lắng gì nữa, cậu thế này không gọi là tinh thần không tốt, mà là quá phấn khích, y như chị mình.”
Tôi thế nào? Tôi ngồi kế bên trừng Khương Duệ.
Khương Duệ nói như đúng rồi, bắt đầu mở đài: “Cậu không biết chị mình đâu, bình thường thành tích khá lắm cũng chỉ trung bình khá thôi, chỉ có mấy tháng trước khi thi đại học mới lao đầu vào cày, ai ngờ bữa thi còn bị sốt, nhà mình ai cũng tưởng chị ấy tiêu rồi, ai ngờ cuối cùng có kết quả điểm thi còn cao hơn bình thường mấy chục lần, nhà mình ai cũng nói nhờ sốt chị ấy mới thi tốt như vậy.”
“Đó là thực lực, thực lực.” Haha, đúng nha, sao lại quên khuấy chuyện này chứ, đó là chuyện khiến tôi đắc ý nhất trên đời, tôi phải khoác lác một phen.
“Thật à?”
“Đương nhiên là thật. Thật ra bình thường chị cũng có thực lực lắm, nhưng vì một vài lý do không rõ nên mới không phát huy được, đúng lúc hôm đó bị sốt, thực lực của chị rốt cuộc cũng được bùng nổ…”
Tôi hùa theo Khương Duệ nói hươu nói vượn, cuối cùng Trang Phi cũng trông đỡ căng thẳng hơn chút xíu, nó thẹn thùng cười cười, nhẹ nhàng nói một câu: “Chị không giống như chị Dung Dung nói lắm.”
Vừa nói ra khỏi miệng, hình như nó cũng tự biết mình lỡ lời, vội vàng nhìn tôi lo sợ. Tôi thầm đứng hình một giây, thấy nó sợ, tôi giả bộ không để ý, quay đầu ngó xung quanh: “Đồ ăn đâu, đồ ăn đâu, sao còn chưa ra nữa.”
Khương Duệ hỉ hả nói sang chuyện khác với Trang Phi, Trang Phi vừa nói chuyện với nó, vừa len lén nhìn tôi, trên mặt lúc nào cũng hiện chữ lo lắng.
Nó đúng là một đứa mẫn cảm. Sau đó thấy tôi lúc nào cũng tỏ vẻ bình thường, nó mới hoàn toàn yên lòng, thở phào một hơi.
Tôi thấy nó thở phào một hơi mà cũng thở phào một hơi.
Cơm nước nhanh chóng được bưng lên đúng giờ, Khương Duệ lướt qua những món ăn, oán giận: “Chị, sao chị keo thế, sao không gọi món ngon chút, hôm nay em đi thi đấy có được không?”
Tôi trừng nó một cái: “Thi mới càng phải ăn bình thường đấy.”
Cho dù tôi chỉ gọi phần ăn hai người, nhưng ba người ăn vẫn đủ. Ăn uống xong tôi đuổi hết tụi nó lên lầu nghỉ ngơi, còn tôi ngồi một mình ở dưới lầu, không thể không nhớ đến câu nói kia của Trang Phi. Dung Dung và Trang Tự là hàng xóm nhiều năm, Trang Phi thân với cô ta là chuyện đương nhiên, tôi không ngờ cô ta lại nhắc tới tôi trước mặt em trai Trang Tự. Không biết có nên xem là vinh hạnh không nữa.
Dung Dung nói với Trang Phi cái gì về tôi tôi không muốn nghĩ tới, chỉ cảm thấy thật vô vị, thậm chí còn có một tia hối hận nữa, lẽ ra không nên kêu Trang Phi đi ăn cơm chung với bọn tôi, nếu lòng tốt của tôi mà bị người ta nghĩ là dụng tâm hiểm ác (*ý đồ xấu xa) thì làm sao tôi chịu nổi.
Có điều hối hận thì hối hận, đến chiều lúc thi đại số xong, tôi vẫn kêu Trang Phi đi chung, tôi nhớ hình như chúng tôi tiện đường. Trang Phi không từ chối, ngại ngùng lên xe bọn tôi.