Tags

Lúc gần ra tới cổng trường lại gặp Tư Tịnh, cô ấy hiếm khi gọi tôi không thục nữ như vậy, giọng to đến mức tôi muốn giả vờ không nghe thấy cũng không được.

“Hi Quang.”

Tôi dừng xe, “Tư Tịnh.”

Cô ấy liếc nhìn luận văn trong tay tôi, “Tới xin ý kiến tham khảo à?”

“Ừ.”

“Luận văn thế nào?”

“Hỏng bét.”

“Về kí túc xá đi, mọi người góp ý cho, dù sau cũng sắp tốt nghiệp rồi, thời gian được ở chung với nhau cũng không còn bao nhiêu nữa đâu.” Cô ấy thấy tôi không nói gì thì ngừng lại đôi chút, nhìn tôi, “Cậu còn để bụng chuyện kia hả? Chuyện đó chỉ là hiểu lầm thôi mà, Dung Dung cũng không ác ý, cậu đừng có nhỏ nhen vậy chứ.”

Tôi nghiêng đầu một chút, thật ra tôi luôn thấy khó hiểu tại sao cô ta lại luôn nhiệt tình với chuyện giữa tôi và Dung Dung, Trang Tự đến vậy, ngay từ đầu đã thế.

Tôi suy nghĩ một chút, nói: “Tư Tịnh, cậu thật sự cảm thấy Dung Dung không có ác ý với mình à?”

“Có gì mà ác ý chứ?” Cô ta cười.

“Có một lần, lúc cậu với Dung Dung ở trong kí túc xá, mình cũng ở đó, nhưng có tấm màn nên chắc các cậu không thấy mình, mình nghe thấy cậu hỏi Dung Dung, có sợ Trang Tự bị mình cướp đi không.”

Nụ cười cô ta cứng đờ.

“Cậu còn nhớ Dung Dung trả lời như thế nào không ––– Chẳng lẽ cậu không thấy cô ta là cục đá thử vàng tốt nhất à? Nhà có tiền có thế, ngoại hình cũng không tệ, nếu Trang Tự có thể bỏ chiếc thang lên trời này thì mình mới có thể tin là sau này cậu ấy sẽ không bao giờ thay lòng đổi dạ.”

Tôi bắt chước giống y như đúc dáng vẻ của Dung Dung khi nói ra câu từng làm tôi thẫn thờ cả buổi. Tôi nhìn vẻ mặt xấu hổ của Tư Tịnh, cười cười: “Ngay hôm đó mình về Vô Tích.”

Tư Tịnh không nói tiếng nào nhìn tôi lên xe, không cản tôi nữa.

Tôi nghĩ qua một lần nói chuyện như vậy, chắc chắn Tư Tịnh sẽ không tiếp tục giả vờ làm người tốt kêu tôi về hoà giải nữa. Quả nhiên, những hôm sau di động tôi im lặng hơn nhiều.

Thật ra tôi cũng không còn lòng dạ nào mà suy nghĩ mấy thứ đó, theo ý của giáo sư hướng dẫn, tôi nhất định phải viết lại luận văn từ đầu, tôi đau đầu như búa bổ, không biết nên viết từ đâu nữa. Chỉ có thể tự trách bản thân trước đây chọn cái đề tài khó hiểu này làm gì, giờ có hối hận cũng vô dụng.

Tôi đang thừ người chống cằm nhìn chăm chăm vào màn hình máy tính, điện thoại bỗng vang lên, là một dãy số trông quen quen.

Tôi do dự một chút, ấn phím nhận.

“Nhiếp Hi Quang?”

Tôi ngạc nhiên.

“Tôi là Trang Tự.”

Tôi biết là cậu. Tôi nghĩ thầm, nhưng chỉ vừa bình tĩnh vừa lạnh nhạt nói: “À, là cậu à.”

Sau đó không nói gì nữa.

Đầu bên kia dừng lại một chút, hình như cũng đang mất tự nhiên như tôi. “Cậu xem email đi, tôi có gửi email cho cậu.”

Thư xin lỗi? Thư khen ngợi? Chắc chắn không phải thư tình đúng không?

Trước khi mở email, trong đầu tôi hiện lên đủ loại suy đoán, nhưng tôi hoàn toàn không nghĩ tới một thứ, luận văn.

Tôi nhìn file word tải về đang mở, tựa bài in đậm thật to chính là nguyên nhân của sự phiền não mấy ngày nay của tôi ––– Phân tích sự lũng đoạn của những đầu sỏ trong nền kinh tế mạng.

Tôi chưa cúp điện thoại, Trang Tự ở bên kia nói: “Luận văn này tôi viết lại từ đầu, hoàn toàn khác với bài của tôi hôm trước, cậu có thể dùng ngay, không cần lo gì hết.”

Tôi đã hoàn toàn không biết phải nói gì.

Tức giận và mừng rỡ hình như đều không phù hợp lắm, nhưng nhịp tim đang gia tốc này cứ làm tôi càng lúc càng khó chịu.

Cậu ta chờ mãi không thấy tôi trả lời, nói ngắn gọn vài câu: “Vậy đi… Tôi cúp máy đây, có gì gọi tôi.”

Sau đó cúp điện thoại.

Tôi ngẩn ngơ một hồi, mới nhớ tới đọc luận văn. Quả không hổ danh là thần đồng khoa kinh tế, luận văn của Trang Tự rõ ràng mạch lạc, luận cứ đầy đủ, chẳng như luận văn của tôi, vì gom đủ số chữ mà viết nhăng viết cuội, không có chút logic nào.

Nhưng… tại sao cậu ta lại viết bài này cho tôi?

Trang Tự rất cao ngạo. Nghe nói năm ngoái có đàn anh năm tư muốn nhờ cậu ta viết luận văn tốt nghiệp giùm, ra giá những năm nghìn, cậu ta vẫn từ chối thẳng. Dung Dung hay nói cậu ta quá cứng nhắc không biết đưa đẩy, vậy mà giờ cậu ta lại vi phạm nguyên tắc của mình mà viết luận văn cho tôi, thậm chí còn nói thẳng với tôi là có thể dùng luôn.

(*Tính đến 15/8/2020: 5000 tệ = hơn 16 triệu rưỡi VND.)

Tôi nằm sấp trước máy tính, tự lẩm bẩm: “Chẳng lẽ, người mới nãy gọi cho mình là người ngoài hành tinh ư…”

Được rồi, tôi thừa nhận, sau nỗi kinh ngạc, sau nỗi xấu hổ viết luận không tốt, còn lại trong tim tôi chính là một tia ngọt ngào, ngọt ngào của sự mờ ám, giống như bỗng nhiên lại được kéo gần hơn với người đó dù chỉ là một chút, được giữ chung một bí mật chỉ riêng hai người.

Tôi kéo chuột xuống đọc lướt qua luận văn. Trong đầu suy nghĩ loạn xạ, cậu ta làm vậy là một cách xin lỗi chăng? Hay là…

Đột nhiên một tia suy nghĩ lóe lên trong đầu tôi, ngón tay đang đặt trên con chuột dừng lại, nhất thời như bị điểm huyệt không cử động được, niềm vui nho nhỏ vừa mới nhen nhóm trong lòng lập tức tan thành mây khói.

Hay là… Cậu ta đang xin lỗi thay Dung Dung?

Tôi nhìn chằm chằm vào bài luận văn, càng nghĩ càng thấy có lí. Từ sau khi giải quyết chuyện hiểu lầm, Tiểu Phượng đã gọi tôi nhiều lần xin lỗi, mấy người Tư Tịnh, A Phân cũng gọi điện hỏi thăm tôi, vậy mà hôm đó người chỉ trích, công kích tôi nhiều nhất là Dung Dung thì từ đó tới giờ vẫn chưa nói nửa lời.

Hơn nữa, không phải trước giờ Trang Tự lúc nào cũng ghét tôi hay sao, làm sao lại đi viết luận văn giùm tôi chỉ vì tôi bị oan chứ.

Vì vậy… Chỉ có cách giải thích này mới là hợp lí nhất.

Tôi thẫn thờ đóng hộp thư. May mà hồi nãy xao xuyến chỉ mới là nghĩ thầm trong bụng, không có ai biết, bằng không lại bị cười nhạo một phen.

Nằm trên giường một hồi, tôi cầm di động lên, nghĩ ra mấy câu hoàn chỉnh, gọi lại dãy số lúc nãy, định lịch sự trả lại bài luận văn.

Người bắt điện thoại là bạn cùng phòng Trang Tự. “Bạn tìm Trang Tự à, chờ một chút.”

Hồi sau người đó lại bắt điện thoại tiếp. “Bạn có việc gì gấp không? Không thì hay là tối gọi lại nha, Trang Tự đang ngủ, gọi mấy lần không dậy.”

“Giờ đang ngủ?” Bây giờ đang là giờ ăn tối mà.

“Ừ.” Đầu bên kia nói: “Dạo này cậu ta đang nghiên cứu tài liệu gì mà thức khuya mấy bữa nay… A, hình như cậu ta dậy rồi, để mình chuyển máy.”

Thức khuya mấy bữa? Tôi ngẩn ra, vì bài luận này ư?

Từ hôm gặp nhau trong văn phòng giáo sư tới nay cũng chỉ mới mấy ngày, trong khoảng thời gian ngắn như vậy mà phải viết một bài luận văn một vạn chữ cùng một đề tài mà lại hoàn toàn khác với bài của mình, cho dù là Trang Tự đi nữa, chắc hẳn cũng không phải là chuyện đơn giản.

Chẳng biết vì sao bỗng nhiên tôi cũng thấy hơi mềm lòng. Tôi thầm nghĩ, cho dù cậu ta không phải trực tiếp làm vì tôi thì cũng là gián tiếp mà. Nhưng nghĩ vậy thì lại càng khó chịu, chắc là tôi đang đố kị khi thấy Trang Tự có thể vì Dung Dung mà làm tới mức này. Chìm trong đống cảm xúc rối nùi mà chính tôi cũng sắp không phân biệt rõ ràng được nữa, tôi bắt đầu thấy hối hận vì đã gọi số điện thoại này.

Nhưng không kịp cúp điện thoại nữa, bên kia Trang Tự đã bắt máy rồi.

“Ơi.” Giọng nói còn hơi buồn ngủ.

“À… Mình…” Lòng tôi rối bời, mấy câu từ chối không kiêu không nịnh lúc nãy chuẩn bị sẵn đã bay sạch, “Mình… Ờ…”

Bên kia im lặng một hồi, hỏi: “Nhiếp Hi Quang?”

“Ừ, mình đây…”

“Luận văn có vấn đề gì à?”

“Không, không có.”

Sau đó lại là sự im lặng.

“Nếu như có vấn đề gì thì có thể hỏi tôi.”

“À, được rồi… Vậy tạm biệt.” Lần này không đợi cậu ta trả lời, tôi lập tức cúp điện thoại.

Tôi nghĩ bên kia đầu dây chắc Trang Tự đang rất khó hiểu, chẳng biết tôi gọi qua nói mấy câu vô nghĩa làm gì.

Cuối cùng tôi vẫn không dùng luận văn của cậu ta.

Nhưng giống như được cao thủ võ lâm đả thông kinh mạch vậy, đầu óc của tôi tự nhiên sáng hẳn ra, có rất nhiều ý tưởng và lập luận, sau đó nỗ lực gấp mấy lần hồi trước, thức trắng mấy đêm, tự mình tìm tài liệu viết lại một bài hoàn toàn mới.

Đôi khi trong lúc bận rộn bỗng nhiên ngừng lại, nhớ cậu ta nói nếu có vấn đề gì thì cứ hỏi. Cậu ta còn nói những hai lần, chắc không phải chỉ là có lệ. Nếu tôi đi hỏi cậu ta thật, chắc cậu ta cũng sẽ kiên nhẫn giải thích cho tôi hiểu, giống như hồi còn làm gia sư cho em họ tôi vậy. Nếu vậy thì mục đích chọn cùng đề tài với cậu ta hồi đó cũng đã đạt được rồi.

Chỉ có điều, bây giờ cho dù da mặt tôi có dày hơn da trâu thì cũng không dám làm vậy nữa.

Cậu ta đã thể hiện rất rõ ràng, cậu ta có người trong lòng rồi.

Tôi nộp lại luận văn lần nữa, giáo sư hướng dẫn rõ ràng hài lòng hơn nhiều, ông ấy chỉ phê mấy chỗ cần sửa chữa, còn lại trên cơ bản là đã hoàn thành.

Sau khi sửa chữ bản thảo lần ba xong, đã gần đến ngày bảo vệ đề tài.

Đã cuối tháng năm.

Còn nửa tháng nữa, tôi chính thức tốt nghiệp.