Tags

Cuộc sống của tôi trở nên tĩnh lặng, có quy luật. Bây giờ chẳng còn phải lên lớp nữa, lâu lâu tôi lên thư viện trường, tìm tư liệu viết luận văn, những thứ liên quan đều photo về nhà nghiên cứu.

Sau đó nghiên cứu tới mức bắt đầu chơi game.

Cậu em họ tôi sắp phải thi đại học, đang lúc nước sôi lửa bỏng, thấy tôi lúc nào cũng rảnh rỗi nên cực kì ghen tị, tôi nói với nó: “Chị đây sắp phải đi làm rồi, nghỉ hè với nghỉ đông đều bị cắt hết, cậu thì thi xong là được chơi bốn năm rồi, sướng quá còn gì.”

Nó đột nhiên nói nghiêm túc: “Chị, em vào đại học là phải nỗ lực, ba em đã dốc lòng xây dựng nền móng cho em rồi, em phải trở thành một nhà kinh doanh thành đạt, chị nghĩ ai cũng không có chí tiến thủ như chị hay sao chứ.”

“Haiz, thật ra trước đây lúc chị bằng cậu cũng có hoài bão lắm, bằng không sao chị lại liều mạng thi vào đại học nổi tiếng cơ chứ, nhưng giờ chị đã giác ngộ rồi, Khương Duệ, tốt nhất là cậu cả đời đừng bao giờ giác ngộ, sau này nỗ lực lao động làm trâu làm ngựa cày kiếm tiền đi nhé, chị đây phải nhờ cậu nuôi rồi.”

Nó làm mặt đau khổ: “Sau này nếu không ai thèm lấy thì em sẽ nuôi chị.”

“Khương Duệ, không phải chứ, đừng nói cậu yêu thầm chị nha.”

Nó nổi giận: “Nhiếp Hi Quang, logic của chị gì kì cục vậy.”

Dưới lầu có tiếng chuông điện thoại, tôi cười hì hì chạy xuống nghe điện thoại.

“A lô.”

“Hi Quang, là mình.”

Tôi dừng lại một chút, “À, Tư Tịnh –– có chuyện gì không?”

“Không có gì không gọi cậu được hả, cậu to quá ha.”

Tôi cười hai tiếng, hơi gượng gạo, tâm trạng tôi vốn đã dần dần tốt hơn rồi, nhưng nghe giọng cô nàng tôi lại cảm thấy như mây đen kéo đến.

Hôm đó trong kí túc xá, không có lấy một người mở miệng nói chuyện giùm tôi. Đúng là họ không có nghĩa vụ này thật, cũng đúng là mối quan hệ giữa chúng tôi còn chưa đủ để bọn họ có thể tin tưởng tôi vô điều kiện.

Nhưng dù vậy trái tim tôi vẫn như đóng băng.

“Hi Quang.” Một lúc lâu Tư Tịnh mới mở miệng, “Hôm qua Tiểu Phượng từ Thượng Hải về, nó nói cú điện thoại đó là nó bắt, hôm đó nó đã ra đến ga rồi lại phát hiện quên đem chứng minh thư, lúc về kí túc xá lấy thì đúng lúc nhận cuộc điện thoại đó, cúp máy còn định ghi giấy lại, ai ngờ đi vội quá nên quên luôn. Haiz, cái con điên làm sai chuyện này, cho dù Dung Dung có bỏ qua đi nữa thì cũng phải bao mọi người một chầu chuộc tội mới được, chừng nào cậu về, bọn mình cùng nhau dợt cậu ta một trận.”

Giọng Tư Tịnh êm ái vui vẻ, tôi nghĩ chắc cô ấy muốn tạo không khí kiểu “chuyện cũ đã qua, dĩ hoà vi quý”, nhưng giải quyết hời hợt như vậy chỉ làm tôi càng thêm đau lòng mà thôi, tôi chỉ có thể đơ đơ giọng: “Vậy hả, mình biết rồi, mình không về đâu, ở nhà cậu chuẩn bị bảo vệ luận án.”

Tư Tịnh nói: “Về cũng chuẩn bị được mà, hơn nữa càng đông người càng có thể cùng nhau thảo luận tìm cách đối phó với giáo viên.”

“Thôi, trong kí túc xá nóng lắm, nhà cậu mình có máy lạnh.”

Tôi trợn mắt nói dối, giờ còn chưa tới tháng năm, làm sao nóng được.

Tư Tịnh cũng không nói gì thêm.

Sau đó Tiểu Phượng, A Phân lần lượt nhắn tin cho tôi báo có liên hoan gì đó, tôi cũng kiếm cớ từ chối, bỗng cảm thấy thật lười.

Giống như cho dù có chuyện gì thì cũng không sao nữa.

Dù sao…

Sắp tốt nghiệp rồi, không kết thúc cũng phải kết thúc.

Ngày hai mươi mấy tháng tư, giáo sư hướng dẫn luận văn của tôi gọi điện, kêu tôi đi lấy ý kiến sửa chữa luận văn. Thế là sáng sớm tôi cưỡi chiếc xe đạp của cậu em họ tới đại học A.

Chắc là hôm nay không thích hợp xuất hành, trên đường vì né một con chó chạy loạn mà tôi bị ngã mạnh, về nhà thay đồ thì sẽ trễ giờ hẹn với giáo sư, thế là tôi đành mang cả người đầy bụi đất đi tới khoa kinh tế đại học A.

Tìm phòng làm việc của giáo sư, gõ cửa.

“Vào đi.”

Tôi thấp thỏm đẩy cửa ra, người đầu tiên tôi thấy lại là Trang Tự. Cậu ta đứng bên cạnh giáo sư, nghe tiếng mở cửa, ngẩng đầu thấy là tôi, khựng lại một chút, rồi nhanh chóng quay đi.

Tôi đơ người ngay cửa. Tại sao cậu ta ở đây?

Giáo sư hướng dẫn của tôi là phó trưởng khoa bọn tôi, một ông già nổi tiếng nghiêm khắc. Ông ấy liếc tôi một cái, đẩy kính mắt, “Chị đứng bên kia chờ một chút.” Sau đó tiếp tục nói chuyện với Trang Tự.

Nghe cuộc đối thoại của bọn họ, cũng đang nói chuyện luận văn. Nói vậy chẳng lẽ tôi và Trang Tự rút thăm được chung một giáo sư hướng dẫn à? Cho dù bọn tôi không cùng chuyên ngành nhưng đều cùng là khoa kinh tế, chuyện rút thăm trùng một giáo sư hướng dẫn cũng có thể có, nhưng xác suất rất thấp.

Một chuyện trùng hợp như vậy, nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ rất hưng phấn, nhưng giờ thì chỉ cảm thấy xui xẻo vô cùng, nhất là khi tôi biết chắc hôm nay tới là để ăn chửi. Trong lòng chỉ thầm mong cậu ta nói xong đi lẹ giùm.

Ai ngờ đợi mấy phút, Trang Tự định đi thật, nhưng giáo sư lại không cho. “Em khoan đi đã, lát nữa tôi sẽ nói kỹ hơn với em, để tôi nói với cô này mấy câu đã.”

Sau đó giáo sư liền kêu tôi qua. “Nhiếp Hi Quang phải không?”

Tôi gật đầu.

Giáo sư rút luận văn của tôi ra, sau đó nhìn chằm chằm luận văn không nói lời nào, cả phòng làm việc im như thóc, tôi thì sợ muốn chết.

Cuối cùng, giáo sư lên tiếng. “Trong những sinh viên tôi phụ trách, chị là người nộp sơ thảo trễ nhất.”

“Thưa thầy, em…” Bải sơ thảo của tôi nộp quá trễ, trước khi tới tôi đã biết chắc sẽ bị giáo sư la, tôi cũng đã bịa được lí do rồi, nhưng có Trang Tự ở đây tôi liền cứng họng, những lí do đã chuẩn bị cẩn thận chẳng nói ra được câu nào.

“Cũng là bài viết kém nhất, toàn là chắp vá.”

Lời chê bai không chút lưu tình làm mặt tôi nóng lên, hận dưới đất không có cái lỗ nào để chui vào cho đỡ xấu hổ.

Giáo sư vẫn tiếp tục phê bình: “Bài sơ thảo của chị không đạt tiêu chuẩn, tôi chắc chắn sẽ không để một người như vậy tham gia bảo vệ luận văn. Chị bỏ lần bảo vệ này đi, về chuẩn bị kĩ càng, năm sau làm lại.”

Mặc dù trước đây tôi từng nghe nói năm nào ông thầy này cũng doạ sinh viên sợ vỡ mật, nhưng khi chính tai nghe thấy, tôi vẫn bị những lời phê bình nghiêm trọng đó làm bối rối. Hơn nữa một màn đáng xấu hổ như vậy lại bị Trang Tự đích thân chứng kiến, tôi vừa xấu hổ vừa giận, rất muốn cãi lại nhưng lại như bị cái gì bóp nghẹt ngay cổ, những câu nịnh bợ năn nỉ tôi không tài nào thốt nên lời.

Đột nhiên, Trang Tự vốn im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng. “Thưa thầy.”

Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ta khó hiểu, nghĩ thầm hiểu lầm cũng đã giải quyết rồi, không phải cậu còn định bỏ đá xuống giếng đấy chứ?

“Thưa thầy, có thể bản thảo lần hai của bạn ấy sẽ tốt hơn, bình thường luận văn phải trau chuốt mới hoàn thiện được.”

Giọng nói lúc nào cũng rất chững chạc, nhưng hồi lâu tôi mới hiểu được ý cậu ta. Cậu ta đang… xin giúp tôi ư?

Cậu ta nói giúp tôi, lẽ ra tôi phải thấy mãn nguyện, thế nhưng không biết vì sao, ngược lại trong lòng tôi lại bùng lên cơn giận.

Làm gì vậy? Tôi không thèm cậu giúp!

Tôi nói: “Thưa thầy, sang năm em sẽ bảo vệ lại ạ.”

Nghe vậy, cả giáo sư lẫn Trang Tự đều ngẩn người. Trang Tự nhìn tôi rất phức tạp, lùi sang một bên, không nói nữa.

Giáo sư hơi giận, đập bàn. “Chị xem chị kìa, nói chị mấy câu là chị làm mình làm mẩy. Sinh viên bây giờ, lớp sau thua lớp trước, kéo dài thời gian mà có viết được bài luận nào ra hồn đâu? Đứa nào đứa nấy lại còn bướng nữa.”

Giáo sư vừa viết vừa lắc đầu, vừa để một bài luận văn khác trước mặt tôi. “Chị nhìn đi, cùng một đề tài, tại sao người ta có thể viết vừa chặt chẽ vừa tỉ mỉ, còn có nhiều ý tưởng mới nữa, người ta còn sắp hoàn thiện luận văn rồi, còn chị mới chỉ tới sơ thảo.”

Tôi nhìn vào, chỉ nhìn thấy hai chữ “Trang Tự” trên đầu tờ giấy. Đúng rồi, tôi và Trang Tự có cùng đề tài luận văn mà. Hồi đó tôi chọn theo Trang Tự, vì lúc đó chưa có nhiều chuyện xảy ra, tôi chỉ nghĩ chọn chung đề tài thì có thể tranh thủ tạo cơ hội tiếp xúc với cậu ta nhiều hơn thôi.

Giáo sư hướng dẫn đương nhiên sẽ không đưa bài của người khác cho tôi đọc, ông ấy rút về, quăng trả luận văn của tôi. “Ý kiến tôi đã viết hết trong đó rồi, tôi cũng không còn gì cần nói nữa. Chị tự đi mà sửa, nếu bản thảo lần hai của chị mà còn không đạt yêu cầu thì tôi nhất định sẽ không cho chị tham gia bảo vệ đâu đấy.”

Bị giáo sư đuổi ra, tôi mới tạm thở phào một hơi, cuối cùng cũng còn cơ hội, không bị kéo dài thời gian tốt nghiệp. Tôi đi từ từ tới cửa thang máy, chờ một hồi thang máy mới xuống, lúc tôi vừa đi vào nhấn nút đóng cửa, bỗng nghe có tiếng ai kêu chờ một chút.

Tôi phản xạ bấm mở cửa ngay, đến khi nhớ ra giọng nói đó của ai thì đã muộn rồi.

Trang Tự sải bước vào thang máy.

Sau đó cánh tay chen trước tôi bấm nút lầu một.

Thang máy đi xuống.

Không gian trong thang máy yên lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập, tôi cứ nhìn chằm chằm vào những chữ số trên màn hình LCD. Lần đầu tiên tôi mới cảm thấy thang máy trường mình thật là chậm quá đáng, rõ ràng lâu như vậy rồi mà chỉ mới chạy xuống có một nửa.

“Chắc tôi có thể giúp cậu.”

Một giọng nói đột nhiên vang lên, tôi tưởng mình nghe nhầm, chần chừ một chút mới nhìn qua Trang Tự.

Trong thang máy chỉ có tôi và cậu ta, vì vậy chắc chắn là cậu ta đang nói chuyện với tôi rồi, nhưng cậu ta muốn giúp tôi? Giúp cái gì?

Có lẽ là nhìn thấu suy nghĩ của tôi, ánh mắt cậu ta rơi xuống xấp giấy trên tay tôi, nói ngắn gọn: “Luận văn.”

Mặt tôi lập tức ửng đỏ. Lúc nãy khi giáo sư hướng dẫn sỉ vả luận văn của tôi không đáng một xu, cậu ta cũng đứng cạnh bên nghe từ đầu tới cuối.

Lại mất mặt.

Nhưng tôi cũng không nói được gì, đúng lúc đó thang máy tới tầng trệt, tôi bước nhanh ra ngoài, không quay đầu lại.