Tags

Chạy ra ngoài kí túc xá, cảm nhận được làn gió đêm thổi tới, tôi mới tỉnh táo lại một chút, trong đầu còn mơ hồ nghĩ, tôi cứ vậy mà chạy đi, bọn họ sẽ nghĩ như thế nào?

Có tật giật mình? Hay là sợ tội bỏ trốn?

Người khác tôi không biết, nhưng với cách nhìn của Trang Tự đối với tôi, mười phần có chín là sẽ nghĩ vậy đi. 

Thật buồn cười, trước ngày hôm nay tôi còn mơ mộng hão huyền rằng cho dù Trang Tự không thích tôi, cho dù không vừa mắt chuyện tôi không có chí tiến thủ đi nữa, thì ít nhất cũng sẽ cảm kích tôi, cảm thấy tôi là một người không tệ. Dù gì tôi cũng từng giúp đỡ cậu ta, không phải sao?

Kết quả lại một lần nữa chứng minh tôi thật là ngu ngốc.

Từ khi biết Trang Tự, hình như tôi lúc nào cũng gắn liền với hai chữ ngu ngốc. Lúc đầu là màn theo đuổi khôi hài, tôi sắm vai thằng hề không biết gì lại còn dương dương tự đắc, sau này biết rõ ràng, thu dọn tình cảm rời đi, thậm chí còn nhắn tin giải thích ––– “Xin lỗi, mình không biết cậu và Dung Dung quen nhau, bằng không mình đã không nói với cậu như vậy. Mong là không làm phiền cậu.”

Giải thích cho sự thích của mình, nghĩ thôi cũng thấy nực cười.

Nhưng tôi không muốn cậu ta hiểu lầm là tôi cố ý cướp đoạt gì của ai.

Tin nhắn đó cũng giống như đại đa số tin nhắn trước đây tôi từng gửi cho cậu ta, không có hồi âm. Giờ nghĩ lại, chắc cậu ta vốn chẳng hề tin tôi.

Đúng vậy, sao cậu ta tin được.

Làm sao cậu ta tin được tôi ở chung kí túc xá với Dung Dung mà lại không hề biết sự mờ ám giữa hai người họ. Làm sao cậu ta tin được hồi đó tôi thậm chí từng hỏi Dung Dung rồi nhận được câu trả lời là “Mặc dù bọn mình là hàng xóm, nhưng cũng không thân nhau lắm.”

Mắt càng lúc càng cay, giơ tay lên lau hai cái muốn ngừng nước mắt, ai ngờ càng lau càng nhiều, suy nghĩ trong lòng giữa muôn vàn xót xa làm cho người ta chỉ muốn khóc thật to một trận. Trước giờ tôi vẫn nghĩ, thích một người lẽ ra phải cảm thấy vui như trẩy hội trăm hoa đua nở mới đúng, tại sao lại khó chịu, đau đớn như vậy.

Tôi ngồi lặng yên trong rừng cây trường đến tối mịt, cho đến khi bụng đói cồn cào mới đứng lên. Ngẩng đầu nhìn, trời đã tối đen, không biết mấy giờ rồi, di động với ví gì gì đó tôi đều quăng hết trong kí túc xá không mang theo, may mà trong túi không biết nhét vào mấy chục đồng từ hồi nào, không thì đã vừa bị oan vừa bị đói, có hơi thê thảm quá.

Nhét tay vào túi quần, tôi lững thững ra khỏi trường học, chợ đêm ngoài cửa Bắc đang lúc náo nhiệt, đập vào mặt tôi là những ca khúc hot trộn với tiếng người ồn ào náo động, cơn phiền muộn của tôi bỗng như được hoà tan không ít, tôi hít sâu một hơi, cảm thấy tâm trạng mình như được ổn định ít nhiều, chỉ có đôi mắt bị ánh đèn chợ đêm chói đau quá. Đến một quán mì thịt bò bên cạnh chợ đêm bình thường hay đi, ngồi xuống gọi một tô mì, sau đó tôi liền xoay đũa thừ người tiếp.

Xoay bút xoay đũa là thói quen tôi có từ hồi cấp ba, tôi bỏ đã nhiều năm, hôm nay bất giác lại chơi, chiếc đũa nhanh chóng xoay tròn trên tay tôi, tựa như chưa từng lạ tay.

Nhưng khi nhìn thấy hai người đang bước vào tiệm mì, ngón tay tôi bỗng lệch nhịp, chiếc đũa văng đi, văng trúng cô học sinh đang ngồi ăn đối diện.

Là Trang Tự và Dung Dung. Dung Dung kéo tay Trang Tự, mỉm cười đi tới.

Đây chắc là cái gọi là “oan gia ngõ hẹp” rồi.

Bọn họ tới đây cũng không có gì lạ, sinh viên đại học A rất hay ra đây ăn mì, mì thịt bò quán này không đâu sánh bằng, nổi danh khắp cả Nam Kinh. Nhưng tại sao lại là lúc này?

Dung Dung kéo Trang Tự ngồi xuống một góc mặt bên kia quán, hình như cũng không thấy tôi, gương mặt cười tươi rói nói chuyện liến thoắng với Trang Tự, tôi ngồi xa như vậy cũng có thể cảm nhận được tâm trạng vui vẻ của cô ta, trái ngược hoàn toàn với tâm trạng đáng sợ của tôi lúc này.

Đây cũng là lần đầu tiên tôi thấy bọn họ công khai thân mật như vậy, lúc nào Dung Dung cũng cực kì kín tiếng, gặp ai cũng nói chỉ là bạn bè của Trang Tự. Bây giờ thân mật như vậy đừng nói là nhờ công lao của tôi đấy chứ. Nói vậy thì tôi đúng là chất xúc tác có hiệu suất cao quá.

Tôi tự giễu, nỗi chua chát đang nén dưới đáy lòng như lại bắt đầu rục rịch.

Xin lỗi cô bạn đối diện, lấy cây đũa lại. Nhân viên cũng đúng lúc mang mì của tôi ra, tôi cúi đầu ăn mì, định thừa dịp bọn họ còn chưa thấy tôi thì ăn lẹ rồi đi.

Đáng tiếc ông trời không toại lòng người. Cô gái đối diện ăn xong rồi nhưng lại không tìm được ví trả tiền. Thái độ của nhân viên phục vụ cũng không tệ lắm, chỉ có điều giọng nói hơi to. Một câu “Không có tiền?”, làm không ít người quay đầu nhìn qua đây.

Mặc dù hai người Trang Tự còn chưa nhìn sang đây, nhưng nếu anh chàng này cứ tiếp tục lớn giọng nữa thì chưa chắc hai người họ sẽ không quay đầu lại. Tôi cũng không còn lòng dạ nào ăn nữa, giành trước khi anh ta mở miệng, móc một tờ hai mươi đồng từ trong túi quần ra đưa cho anh ta: “Tính tiền, tôi với cô ấy chung với nhau.”

Tôi nghĩ nhân viên phục vụ cầm tiền rồi đi, ai ngờ anh ta lại nhiệt tình bắt đầu lải nhải, nói cô nàng không mang tiền may mắn gì gì đó. Tôi bị anh ta nói nhức đầu, không đợi anh ta thối tiền, tôi đứng dậy đi luôn.

Dung Dung vẫn nhìn thấy tôi, tôi đứng dậy đúng lúc chạm mắt cô ta, cô ta hừ một tiếng quay đầu, ra vẻ không muốn nhìn mặt tôi thêm một giây nào nữa.

Tôi nắm chặt nắm đấm, ráng nhịn không đi qua cãi nhau với cô ta, cứng đờ đi ra khỏi quán mì.

Tâm trạng tôi càng lúc càng tệ.

Kí túc xá hôm nay bất luận thế nào tôi cũng không muốn về, tôi đi về phía trạm xe buýt, tính qua nhà cậu ngủ một đêm.

Tới nhà cậu, cậu em họ đã học bài buổi tối xong, đang ngồi trên sô pha ăn khuya xem ti vi, vừa nhìn thấy tôi là phản xạ ôm cái khay vào lòng. “Chị, sao hôm nay lại về nhà. Em đang đói gần chết, chị đừng giành của em.”

“Cậu tự ăn đi.” Tôi không lòng dạ nào quan tâm nó, nói một câu có lệ rồi đi lên lầu.

Vừa nằm trên giường vài phút, cậu em họ lại tới gõ cửa. “Ê, Nhiếp Hi Quang, em ăn không hết chị có muốn ăn không, bánh bao dì Trương làm, có thịt nè.”

Tôi không để ý tới nó.

Nó cứ đứng bên ngoài đập cửa ầm ĩ, “Chị, không phải chị lại thất tình đấy chứ?”

Sao hôm nay ai cũng phiền thế này? Tôi xuống giường, mở cửa, lạnh mặt nói: “Đúng thì sao?”

“Lại thất nữa hả?” Nó đầu tiên là há hốc mồm, sau đó lại bắt đầu cười trộm, “Không phải lại là Trang ca chứ, không phải chị đã bỏ cuộc rồi sao?”

Cuối cùng bị tôi trợn mắt nó mới ráng trái lương tâm an ủi tôi: “Được rồi chị, không phải thất thân là được rồi.”

“…” Tôi nhìn nó hai giây, đóng sập cánh cửa ngay trước mặt nó.

Ở nhà cậu là con rùa đen rút đầu hai ngày, tôi vẫn không thể không trở về, laptop của tôi còn đang ở kí túc xá, có bài sơ thảo luận văn trong đó.

Không biết có phải do tâm lý không, lúc đi trong trường tôi cứ cảm thấy những bạn học cùng ngành chẳng quen biết cứ nhìn tôi là lạ, nhưng tôi lại chẳng thể tới hỏi gì người ta được. Sau này vật đổi sao dời, A Phân nói với tôi lúc đó chuyện đó nhanh chóng truyền đi khắp khoa, nói rất khó nghe, nào là Nhiếp Hi Quang hãm hại tình địch gì gì những mấy phiên bản, phát huy toàn bộ trí tưởng tượng của sinh viên đại học, ngay cả giáo viên phụ đạo cũng gọi điện an ủi Dung Dung.

Tôi vốn nghĩ buổi chiều bình thường trong kí túc xá không có ai mới chọn đi lúc hơn ba giờ. Ai ngờ vừa đẩy cửa đã thấy ai cũng có mặt đông đủ, Dung Dung đứng ở giữa phòng, vẻ mặt tươi cười có vẻ tâm trạng rất tốt, vừa thấy tôi thì khựng lại một chút, nhưng sau đó tiếp tục mỉm cười.

“Nhiếp Hi Quang, chuyện đó xem như cho qua đi, coi như nể mặt mọi người học chung mấy năm.”

Tôi đã chẳng còn muốn giải thích nữa, nhìn cô ta đờ đẫn.

Cô ta vọc chiếc điện thoại trong tay: “Cái này hôm qua Trang Tự tặng, quà sinh nhật sớm, chuyện gì cũng có được có mất, người xưa nói rất đúng, có khi cần gì phải trộm gà không được còn mất nắm gạo.”

Cô ta nói chuyện trong bông có kim, những người còn lại trong kí túc xá đều im lặng, tôi nhìn chiếc điện thoại màu thật chói của cô ta, nhàn nhạt nói: “Một cái điện thoại bình thường như vậy có gì đáng để khoe chứ.”

Cô ta đỏ mặt, nhưng lại lập tức bình thường trở lại: “Đúng vậy, di động rất bình thường, chỉ hơn một ngàn đồng, Nhiếp đại tiểu thư đương nhiên sẽ không để vào mắt, có điều chẳng lẽ cậu chưa nghe nói à?” Cô ta nhấn từng chữ: “Dịch cầu vô giá bảo, nan đắc hữu tình lang.” (*Bảo bối thế gian dễ có, người chồng như ý mới khó tìm).

(*Tính đến 15/8/2020: 1000 tệ = hơn 3 triệu VND.)

Tôi ngây người, sau đó từ tốn nói: “Đúng vậy, nan đắc hữu tình lang, vậy chúc mừng.”

Tôi không thể nào ở lại kí túc xá này được nữa, thu dọn chút liền quay về nhà cậu.

Có lẽ trước đây tôi vốn không nên dọn về.