Tags

Tôi ngạc nhiên, từ từ quay đầu lại, cả nét mặt lẫn giọng nói của Trang Tự đều lạnh như băng. Cả bàn bỗng yên tĩnh lại, giống như bầu không khí vui vẻ một phút trước đã biến mất không còn chút nào.

“Không phải…” Một hồi sau tôi mới nghẹn ra được hai chữ, định giải thích thật ra tôi cũng không phải soi mói gì, chỉ là lúc trước nghe những nhân viên cũ trong văn phòng thực tập nói vậy thì tôi cũng thuận miệng nhắc lại thôi. Nhưng giải thích kiểu đó chắc nghe càng giống nguỵ biện hơn.

Tôi im lặng.

“Tại sao không tự mình đi xin việc làm, cứ sống bám vào cha mẹ như vậy không thấy xấu hổ à?”

“…” Tôi nghẹn họng cả buổi, nói: “Không thấy.”

Cậu ta không nói gì nữa, ánh mắt nhìn tôi như đang viết hai chữ “thất vọng”.

Tôi uể oải vọc đôi đũa. Trước đây, tôi từng có suy nghĩ “thôi thì làm bạn bè bình thường cũng tốt” quả nhiên là sai lầm. Trang Tự chắc là ghét tôi từ đầu đến chân. Có lẽ cho dù chúng tôi có làm bạn đi nữa thì cũng chẳng thân nhau nổi.

“Trang Tự.” Tư Tịnh ngắt lời cậu ta. “Cậu nói vậy là không đúng, rất nhiều người đều như vậy, không phải mỗi mình Hi Quang.”

“Vậy à? Tôi chỉ biết mỗi cậu ta thôi.” Cậu ta dừng lại một chút, nói rất nghiêm túc. “Hơn nữa, tôi đúng là nghĩ như vậy đấy.”

“Thịt kho đậu hũ tới đây!” Phục vụ la to mang dĩa thịt của tôi tới, món ăn của những người còn lại cũng lần lượt được đem ra, Tư Tịnh chuyển đề tài, bắt đầu nói sang chuyện khác.

Tôi ăn xong vội vàng kiếm cớ chạy. Bữa cơm này đã giúp tôi hiểu được cái gì gọi là “ăn như nhai sáp”.

Mấy ngày tiếp theo chính là đường ba điểm: ký túc xá – thư viện – căn tin. Đến khi bắt đầu đặt bút viết luận văn, tôi mới nhận ra luận văn tốt nghiệp khó viết hơn tôi tưởng nhiều, hoàn toàn khác xa những bài luận văn lặt vặt cuối mỗi năm học. Thời gian chưa đầy một tháng còn lại hoàn toàn không đủ, nhất là với cái loại học sinh bình thường chẳng hề chăm chỉ, bài chuyên ngành thì học hành chẳng ra sao như tôi.

Nhưng cho dù bây giờ có hối hận thì cũng không kịp nữa rồi, tôi đành phải chăm chỉ mỗi ngày lên thư viện thôi.

Nháy mắt đã đến cuối tháng.

Tối hôm đó, trong ký túc xá chỉ có tôi và Tiểu Phượng, tôi thì nằm bẹp trên giường nghiên cứu tài liệu, Tiểu Phượng thì vừa khẽ hát vừa đánh sơ yếu lý lịch trên máy tính tôi.

Một lát sau, tôi đẩy đống tài liệu đang xoắn não sang một bên, nói với Tiểu Phượng. “Không phải cậu thi đậu nghiên cứu sinh rồi à, còn dự hội thảo tuyển dụng làm gì?”

“Thì đi xem xem có cơ hội nào tốt hơn nữa không.” Tiểu Phượng vừa trả lời tôi vừa đánh máy cực nhanh. “Nhân tiện trải nghiệm quá trình tham gia hội thảo tuyển dụng, ba năm nữa mình cũng phải xin việc mà.”

Không ngờ bình thường Tiểu Phượng nhìn ngơ ngác, lộn xộn vậy mà cũng tính xa như thế. Cũng đúng, trong trường đại học nổi tiếng toàn quốc này, đa số sinh viên vào đây ai có hoài bão to lớn, lười biếng như tôi mới là hiện tượng lạ.

Tôi nằm úp sấp thêm lát nữa, mở miệng nói: “Tớ đi nữa.”

“Đi đâu? Đi dự hội thảo tuyển dụng?” Tiểu Phượng giật mình quay đầu nhìn. “Dưa Hấu, cậu bị cái gì kích thích hả?”

Tôi lơ cậu ta, lật mình, nhìn lên trần nhà, trong đầu hiện lên dáng vẻ gay gắt của Trang Tự trong buổi cơm hôm đó… Đúng vậy, tôi bị kích thích rồi.

Có điều, rất nhanh tôi liền hối hận =.=

Bởi vì tôi phát hiện ra viết sơ yếu lý lịch không dễ hơn viết luận văn chút nào, nhất là khi tôi còn thiếu thời gian hoàn thiện.

Trước ngày hội thảo tuyển dụng một hôm, tôi ngồi cắn đầu bút nửa ngày trời, cuối cùng cũng có thể đem một nội dung có thể tóm gọn trong 100 chữ viết thành năm trang giấy, sau đó tám giờ tối chạy đi in, dán hồ sơ. Tiệm in kế bên trường mắc cắt cổ, hơn nữa bình thường giờ này là giờ cao điểm, đợi đến khi tôi chuẩn bị xong hết thì đã là mười một giờ khuya, may mà trước khi đi có xin phép dì quản lý ký túc xá rồi.

 Sáng hôm sau lúc phải dậy thì tôi lại càng thêm hối hận. Bởi vì hội thảo tuyển dụng bắt đầu đúng tám giờ rưỡi, từ trường tôi đến chỗ hội thảo tuyển dụng lại xa, cho nên đúng sáu giờ là phải rời giường rồi. 

Sáu giờ sáng ơi sáu giờ sáng. Từ hồi vĩnh biệt cấp ba thì đây là lần đầu tiên tôi phải dậy lúc sáu giờ sáng.

Sau đó đến trạm xe buýt, khi nhìn thấy đám người trong ký túc xá Trang Tự, nỗi hối hận của tôi đã dâng cao tột bậc.

Tại sao không ai nói cho tôi biết là Trang Tự cũng đi vậy! Không phải cậu ta đã tìm được việc làm rồi sao?

Với lại, đừng nói là cậu ta thấy tôi sẽ nghĩ rằng tôi bị cậu ta nói nên mới đi nha, cho dù sự thật đúng là như vậy, nhưng mà nhưng mà…

Tôi u sầu leo lên xe buýt.

May mà nỗi phiền muộn của tôi nhanh chóng bị cơn buồn ngủ bao phủ, buồn ngủ quá đi, tôi cầm lấy tay nắm, không nhịn được bắt đầu ngáp.

Buồn ngủ!

Tôi mơ màng thấy Trang Tự nhìn tôi vài lần.

Tôi biết là tôi rất mất hình tượng, nhưng tôi mặc kệ, dù sao tôi có giả bộ thục nữ đi nữa thì cậu ta cũng không thích tôi.

Hơn một tiếng sau, chúng tôi đến hội trường buổi hội thảo tuyển dụng.

Đây là lần đầu tiên tôi tham dự một buổi hội thảo tuyển dụng, vừa mới bước vào sảnh, tôi thật sự sợ chết khiếp. Người ơi là người, đâu đâu cũng là người, lần đầu tiên tôi mới thấy có một chỗ có mật độ dân số cao đến mức có thể so với xe buýt công cộng Nam Kinh.

Cùng lúc đó lại cảm thấy Trang Tự nói đúng, tôi dựa vào những mối quan hệ của mẹ để có việc làm thật đúng là quá mất mặt.

Bởi vì thời buổi bây giờ tìm việc làm thật sự quá khó khăn.

Người người chen chúc nhau, vì mỗi người ai cũng có những mục tiêu khác nhau, thời gian dừng lại ở mỗi gian hàng cũng lâu mau khác nhau, đám bọn tôi nhanh chóng tản ra. Đi được vài bước, tôi liền nhận ra mình đi không nổi nữa, vừa khó thở vừa khó đi, nghĩ thử xem một cái hội trường mà nhét mấy vạn sinh viên sắp ra trường, người chen lấn người, người xô đẩy người, quầy nào cũng có mấy vòng người từ trong ra ngoài, đừng nói là nộp sơ yếu lí lịch, cho dù là muốn nhìn quầy này của công ty nào thôi cũng đã đủ khó rồi.

Từ trong biển người sống sót chen ra, tôi đã sắp mệt gần chết, liền tìm đại một chỗ ngồi xuống, thở hổn hển.

Không tham gia hội thảo tuyển dụng thì sẽ không biết thì ra hội thảo tuyển dụng kinh khủng như vậy. Tôi chỉ nộp một bản sơ yếu lí lịch thì đã chen ra ngoài, hít được không khí trong lành, tôi mới có cảm giác như sống lại.

Khoảng nửa giờ sau mới thấy đám Tư Tịnh đi ra. Trước đó tôi dựa vào gốc cây ngủ bù =.=

“Dưa Hấu sao cậu nhanh thế?”

Tôi kiêu ngạo giơ đống hồ sơ trong tay lên nói, “Tớ mới nộp có một bản thôi.”

Tiểu Phượng ngao ngán nhìn tôi, “Vậy cậu tới đây để làm gì hả?”

Tôi đang định trả lời, đột nhiên đống sơ yếu lí lịch trên tay bị ai giật lấy, tôi giật nảy người, ngẩng đầu, lại là Trang Tự.

Cậu ta lật nhanh qua, “Vậy đống sơ yếu lí lịch này cậu định làm gì? Quăng hết?”

“Ờ thì…” Tôi chưa nghĩ tới. Chắc là cũng sẽ để sang một bên, đến khi tốt nghiệp thì quăng đi thôi. Nghĩ lại thì cũng hơi tiếc thật, dù mấy chục xu cũng không là gì, nhưng nếu đổi thành món mì thịt bò thơm ngon kế trường tôi, thì hình như cũng hơi phí tiền thật.

Nghĩ đến đó tôi lại hơi hối hận, lúc nãy đáng lí tôi nên bất chấp thủ đoạn nộp đi hết mới đúng.

“Nhưng bây giờ đi vào nộp cũng không kịp rồi, ai cũng nhận đủ hết rồi còn đâu.”

Cậu ta nhíu mày, quay đầu lại nhìn hội trường, đúng là đã sắp kết thúc. “Tôi có một đàn chị cùng ngành năm nay phụ trách thông báo tuyển dụng cho Thịnh Viễn, để tôi nộp giúp cậu.”

Không đợi tôi từ chối, cậu ta đã xoay người vào hội trường, tôi theo phản xạ nhìn Dung Dung, cô ấy đang nói chuyện phiếm với Tư Tịnh, giống như không nghe thấy gì.

Qua một hồi mới thấy Trang Tự đi ra, hai tay trống trơn, đống sơ yếu lí lịch lúc nãy cầm đi đã biến mất.

“Thấy có mấy công ty chưa đi nên sẵn tiện nộp luôn.”

“Công ty nào thế? Người ta chịu lấy à?”

“Mấy công ty Thượng Hải.” Trang Tự có vẻ không muốn nói nhiều về chuyện này, tôi cũng không hỏi thêm nữa, chắc là cũng chỉ quăng hồ sơ lên bàn người ta thôi, mà sao lại lâu như vậy nhỉ?

Dung Dung cười cười: “Hồi nãy sao cậu không nói cậu có người quen làm thông báo tuyển dụng?”

Trang Tự vẫn lạnh lùng nhìn cô ấy, “Chẳng lẽ cậu cần đi cửa sau?”

Dung Dụng nghẹn một chút, hừ một tiếng không nói gì nữa.

Tôi vò tóc một chút, không biết nên nói gì. Tiểu Phượng kéo tôi, tôi biết ý đi lên trước chung với cô ấy, cô ấy nhỏ giọng hỏi tôi: “Dưa Hấu, cậu nói xem có phải Trang Tự cố ý chọc tức Dung Dung không?”

Tôi không trả lời.

Tiểu Phượng tiếp tục kéo tôi, “Phải không?”

“Làm sao mình biết!” Tôi giận dỗi nói, bước nhanh đi trước.

Buổi hội thảo tuyển dụng này tôi cũng không ôm hy vọng gì nhiều, mỗi ngày báo chí truyền thông đều thông báo năm nay có bao nhiêu vạn người tốt nghiệp, tình trạng kiếm việc làm không khả quan thế nào, đã vậy tình trạng của tôi lại còn không tốt lắm, đống hồ sơ kia chắc đã đá chìm đáy bể rồi.

Vậy mà không lâu sau, ngày một tháng năm, tôi nhận được điện thoại hẹn phỏng vấn của Thịnh Viễn, kêu tôi ngày kia đi phỏng vấn.

Vì tôi nghe điện thoại trong kí túc xá nên tất cả mọi người trong kí túc xá đều biết hết, tôi còn chưa cúp điện thoại, Tiểu Phượng đã kêu to: “Dưa Hấu cậu phát rồi, Thịnh Viễn siêu nổi tiếng, siêu giàu luôn.”

Hình như cô ấy còn hưng phấn hơn cả tôi nữa, hô hào một trận xong, teo não hay sao mà lại quay sang hỏi Dung Dung, “Dung Dung, người ta gọi cậu chưa?”

Dung Dung trắng bệch cả mặt, không nói lời nào cầm cuốn sách bước ra ngoài.

Cả đám nhìn cái mặt ngơ ngác của Tiểu Phượng, ai cũng im lặng thở dài. Cô bạn này của tôi có khi đại ngu nhược trí (*cực kì ngu ngốc), có khi đại trí giả ngu (*thông minh mà giả vờ ngu), chỉ số thông minh lên xuống thất thường.

Niềm vui lúc đầu qua đi, tôi lại thấy khó hiểu. Thật ra với một hồ sơ như của tôi, tiếng Anh cấp bốn, tin học cấp hai, chưa từng nhận học bổng, cho dù có bằng tốt nghiệp của đại học A đi nữa thì vẫn không được tính là tốt lắm, chứ đừng nói là đi so với đống bằng khen của Dung Dung.

Vì sao tôi lại nhận được điện thoại phỏng vấn còn Dung Dung thì không? Chẳng lẽ là người chị kia nể mặt Trang Tự thật?

Khó trách Dung Dung tức giận như vậy.

Trước đây tôi làm việc gì cũng thờ ơ, vậy mà lần này đi phỏng vấn lại nơm nớp lo sợ chuẩn bị rất nhiều, học thuộc lòng đoạn tự giới thiệu bằng tiếng Anh, còn dợt thử trước với Tiểu Phượng vài lần, có lẽ… Là vì cơ hội phỏng vấn này là Trang Tự lấy giúp tôi đi.

Có khi tôi lại suy nghĩ vẩn vơ, Trang Tự nói tôi nhờ cha mẹ kiếm được việc làm là đáng xấu hổ, vậy thì công việc này có tính là nhờ cậu ta mới kiếm được không?

Nghĩ như vậy tôi lại thấy lòng mình vừa chua xót vừa ngọt ngào.