Tags
Ngủ ở nhà cậu một đêm, tôi lại phải trở về đại học A, bởi vì tôi sắp trễ luận văn rồi.
Đề tài luận văn tốt nghiệp của tôi là “Phân tích sự lũng đoạn của những đầu sỏ nền kinh tế mạng”, về cơ bản, uhm, cho đến giờ tôi vẫn chưa biết đề tài này nói về cái gì nữa. Ba tháng trước lúc mới chia đề tài tôi còn đang lăn lộn trong văn phòng thực tập, đương nhiên chưa hề đụng vào luận văn miếng nào, bây giờ mới biết lo, gọi điện cho giáo sư hướng dẫn bị thầy đe doạ một trận xong, lòng càng như lửa đốt bắt đầu ăn dầm nằm dề trong thư viện.
Lúc Tiểu Phượng gửi tin nhắn tới tôi đang tìm tài liệu trong thư viện, nhưng vừa nhìn thấy dòng chữ “Tẩy Mặc Đình, ba thiếu một” (*đánh bài), tôi vẫn cứ vội vội vàng vàng mượn mấy quyển sách tham khảo, chạy một mạch đi cứu hoả.
Trong đám sinh viên năm tư sắp tốt nghiệp, đánh bài tiến lên nhất định là hoạt động phổ biến nhất. Ký túc xá chúng tôi sáu người, trừ Dung Dung không biết đánh, tôi và Tiểu Phượng mới học chơi thì ba người còn lại đều là dân đỏ đen chính hiệu.
Đến khi tôi hưng phấn chạy đến được Tẩy Mặc Đình, thứ đầu tiên tôi thấy lại chính là cái lưng của Trang Tự, Dung Dung đang ngồi kế bên cậu ta nhìn bài, có lẽ do nghe thấy tiếng bước chân của tôi, cô ấy quay đầu lại.
“Hi Quang, cậu đến rồi à.”
“Ừ.” Tôi gật đầu, bước chậm lại.
Bọn họ đã bắt đầu đánh rồi, còn gọi tôi đến làm gì?
Tiểu Phượng ngẩng đầu lên thấy tôi, la to: “Dưa Hấu, Dưa Hấu, mau tới đây nhìn phụ mình xem bài này nên đánh như thế nào!”
Tôi đi ra sau lưng cô nàng, liếc nhìn bài. Toàn là mấy con xấu, hơn nữa còn xấu vô phương cứu vãn, tôi nói: “Đánh đại đi.”
Dù sao cũng thua chắc rồi.
Quả nhiên ván này Tiểu Phượng và Tư Tịnh bị đánh thua sạch bách, Trang Tự thì chẳng bị gì, chị đại hợp tác với Trang Tự vui như trẩy hội, vừa cười hớn hở xào bài vừa hỏi tôi: “Sao cậu tới đây?”
Tôi đắng lòng. “Là các cậu kêu mình tới có được không.”
Tiểu Phượng cười xin lỗi, “Xin lỗi ngại ghê á Dưa Hấu. Tớ vừa nhắn tin cho cậu xong là thấy Dung Dung với Trang Tự qua đây, nên mới kéo bọn họ vô đánh luôn.”
“Không sao, tối bao tớ ăn lẩu chua cay, giờ tớ về ký túc xá cất sách đã.”
Tiểu Phượng còn đang kháng nghị ầm ĩ tôi đã quay lưng định chạy, chị đại bỗng có điện thoại, nghe điện thoại xong la lên. “Ông thầy chết tiệt! Giờ lại bắt mình đến phòng làm việc! Tay đang hên mà lại!”
“Ai vậy?” Tư Tịnh hỏi.
“Địa Trung Hải.” “Địa Trung Hải” là biệt danh chúng tôi gọi thầy chủ nhiệm hói đầu.
Chị đại quăng bài, nhìn tôi một cái, lại nhìn sang Dung Dung, do dự một chút rồi nói: “Dung Dung, cậu thay mình đi.”
Dung Dung lắc đầu, cười: “Cậu biết là mình không biết chơi mà.”
Chị đại cười ha hả, lúc quay sang tôi thì trở mặt, hung dữ ra lệnh. “Dưa Hấu, qua đây đánh bài, chỉ được thắng không được thua!”
… Hợp tác với Trang Tự?
Tôi ngạc nhiên một chút, còn chưa mở miệng, Tư Tịnh đã xuỳ cười: “Nghĩ sao vậy, trình cậu ấy tới đó chắc.”
Năm tư tôi dọn về ký túc xá ở nửa học kỳ đầu mới biết chơi được gần 80%, tính nguyên cả ký túc xá thì trình tôi cũng như Tiểu Phượng, đều thấp kém tận cùng đáy xã hội, ai mà hợp tác với tôi thì chỉ có nước đau khổ chịu trận, người nào tính tình không tốt lắm như chị đại sẽ cằn nhằn la lối liên tục cho coi.
Trang Tự không nóng tính đến vậy đâu nhỉ?
Tôi bị chị đại nhấn xuống ghế, xào bài, bốc bài.
Lượt tẩy đầu tiên là tôi.
Tôi sợ nhất là ra tẩy, lật thì sợ bị người ta ăn, úp thì sợ bị người ta lật. May mà bài của tôi rất tốt, nhiều át, phó bài cũng rất lớn, còn có đôi, ha ha, tôi khoái chí úp bài, giấu hết phía dưới.
Bài của tôi thật là quá hay, phối hợp với Trang Tự cũng nhịp nhàng. Tiểu Phượng và Tư Tịnh đương nhiên không đỡ nổi, Tiểu Phượng bị đánh tanh bành kêu la, Tư Tịnh thì đang lẩm nhẩm gì đó.
Tôi ra bài rất nhanh, trên tay còn lại 3 lá, đều là to hết, tôi thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng không bị mất mặt trước mặt Trang Tự nữa, ông trời phù hộ.
Bỗng nhiên Tư Tịnh kêu lên, “Chờ chút, trong tay cậu còn mấy lá bài?”
“Ba lá.”
“Tại sao bọn mình ai cũng còn bốn lá?”
…
Trang Tự giơ tay đếm số bài chưa lật còn lại trên bài, ngẩng đầu nói: “Cậu rút chín lá rồi.”
Tiểu Phượng và Tư Tịnh cười phá lên, quăng bài, “Tự rút lui, tự rút lui.”
Trang Tự cũng cười, đưa tay xào bài chuyên nghiệp. “Lần sau cẩn thận một chút.”
Tôi còn tưởng cho dù không ăn mắng cũng bị làm mặt lạnh chứ. Vậy mà tâm tình cậu ta lại rất tốt, chẳng lẽ tôi rút bài sai còn mang tính hài hước hả ta?
Ván thứ hai bài ai cũng bình thường, tôi tập trung để ý Trang Tự ra bài, cẩn thận đánh.
Mỗi bước tiếp theo tôi đều đánh cực kì cẩn thận, xem Tiểu Phượng, Tư Tịnh ra cái gì, suy nghĩ theo cách ra bài của Trang Tự… Lần đầu tiên tôi chơi bài mà mệt đến thế, trước đây thua bài đều mặt dày nói bài xấu thôi, chứ tôi ít khi nào tính toán cẩn thận từng li từng tí như vậy cả.
Thấy tôi sắp về nhất, Tiểu Phượng thở dài như bỏ cuộc, “Ê! Sao các cậu ăn ý quá vậy.”
Rõ ràng chỉ là một câu nói bình thường chẳng có tí gì mờ ám, tôi nghe vào tai tim lại đập thình thịch, theo quán tính ngẩng đầu nhìn Trang Tự, cậu ta vẫn đang tập trung nhìn bài, khoé miệng hình như còn mang nét cười, đột nhiên biến mất.
Thuận lợi về nhất, Tư Tịnh quăng bài. “Không đánh nữa đâu, các cậu đãi tụi tớ ăn cơm đi!”
“Gì? Tại sao là tụi tớ đãi?” Ai thua người đó bao mới đúng chứ.
“Trước khi đánh bài đã nói rồi mà, ai thắng bao cơm.” Tư Tịnh nghẹn cười, “Không tin cậu đi hỏi chị đại đi, Trang Tự cũng biết mà.”
Tôi té xỉu, nhịn không được nói với Trang Tự: “Vậy cậu đánh nghiêm túc như thế làm gì, cậu mà nói trước cho tớ biết, đánh thắng thì tớ không dám cam đoan chứ đánh thua thì ăn chắc trăm phần trăm.”
Trang Tự khẽ cười nói: “Lừa dối là không tốt.”
… Cậu ta đang nói đùa ư? Tôi hoài nghi nhìn sang Dung Dung, Dung Dung cũng đang mỉm cười, xem ra hôm nay tâm trạng bọn họ rất tốt, chắc là tối qua đi chơi vui lắm.
Thật ra như vậy cũng tốt. Cứ như bây giờ, đánh bài cười nói tán dóc như bạn bè bình thường, thật ra cũng không sai…
Dù cho không thành người yêu, cũng không sao…
“Ê, đừng có ủ rũ như vậy chứ, cái mặt cậu vậy là sao?” Tiểu Phượng nhìn tôi đầy khinh bỉ, “Đại tiểu thư, đại gia, đừng có keo kiệt như vậy chứ. Hơn nữa cậu đánh thắng bài thì đã được thoả mãn tinh thần rồi, ra chút máu mới cân đối hài hoà biết chưa?”
Nhưng rõ ràng là tôi vừa bị suy sụp tinh thần vừa bị bóc lột túi tiền mà?
Vừa đi vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc đã đến quán ông Lâm. Tôi gọi một dĩa thịt kho đậu hũ, Tiểu Phượng nói: “Dưa Hấu, lúc nào cậu cũng ăn thịt hết, “khẩu vị” nặng quá nha.”
“Thịt”…
Phụt!
Tôi còn đang uống nước nữa chứ, đương nhiên là bị sặc, ho liên tục. Chị hai à, có con trai ngồi đây đó.
Tiểu Phượng còn trưng ra vẻ mặt ngây thơ vô tội nữa. Tư Tịnh đánh cô ấy một cái, hỏi tôi: “Hi Quang, cậu có việc làm rồi phải không?”
“Ừ.” Tôi gật đầu, “Chỗ văn phòng kế toán mình thực tập đó.”
“Người nhà xin giùm cậu?”
“Ừ.”
“Ở Vô Tích?” Câu này lại là Trang Tự hỏi.
Tiếp tục gật đầu.
“Sướng ghê.” Tiểu Phượng thở dài.
“Cậu mới sướng đó, được làm trong Hoa Chính.” (*Học viện chính trị pháp luật Đông Trung Hoa) Tôi trừng cô ấy, “Hơn nữa, làm văn phòng mệt quá trời, nghe nói lúc bận có khi phải tăng ca đến ba giờ sáng, với lại mới vào làm tiền lương ít lắm.”
Trong tiệm cơm đầy mùi thức ăn, con sâu trong bụng tôi cũng ngọ nguậy chui ra đòi ăn, tôi đang quay đầu xem thịt kho đậu hũ của mình ra chưa, lại nghe thấy tiếng Trang Tự lạnh lùng nói.
“Không thích thì tự mình đi xin việc, việc dâng đến tận miệng mà còn đòi hỏi gì nữa.”