Tags

Hơn một tiếng sau, cả đám mới cơm nước no nê đi ra khỏi phòng ăn. Trang Tự đi ra quầy tính tiền trước, tôi cố gắng đi càng sau đuôi càng tốt, cách mọi người rất xa, bởi vì tôi đột nhiên bị ợ.

=.=‘’

Muốn ra khỏi tiệm nhất định phải đi ngang qua quầy tính tiền chỗ Trang Tự đứng, tôi đang che miệng tính đi qua thật nhanh, không ngờ ngay lúc này cổ họng lại cực kì bất hợp tác mà đánh hai cái ợ to tướng.

Tôi đứng hình, nhìn dáng lưng cao ngất của Trang Tự.

Cậu không nghe thấy không nghe thấy, nhất định làm ơn đừng quay đầu lại…

Đáng tiếc ông trời không giúp tôi, Trang Tự đang đứng tính tiền bỗng quay đầu nhìn, thấy là tôi thì lạnh mặt quay trở lại.

Tôi vội vàng bước nhanh ra ngoài, đúng là mất mặt chết đi được.

Ra ngoài xong lại bị chị đại với Tiểu Phượng không chút lưu tình cười nhạo một phen, buồn gấp đôi. Đám Tư Tịnh đang thảo luận tiếp theo nên đi đâu chơi, Trang Tự đã ra tới, cậu ta lúc nào cũng im lặng là vàng, vậy mà lần này lại đề nghị: “Đi hát karaoke đi.”

“Wow, hôm nay Trang Tự hào phóng ghê ta, giờ này đi hát karaoke mắc lắm nha.”

“Đúng vậy, không phải đã nói là sẽ đi uống nước, đi đánh bài, không thì đi dạo chợ đêm à?”

“Không có gì, tự nhiên có hứng thôi.” Trang Tự đang nói bỗng dưng nhìn tôi một cái, đôi mắt như đáy đầm sâu, khoé miệng lại mang ý cười nhẹ như có như không.

Tôi ngẩn ngơ.

Mọi người đều sôi nổi tán thành, bàn luận náo nhiệt, chỉ có Tiểu Phượng phản đối. “Không đi được đâu, Dưa Hấu cứ ợ miết thế này làm sao hát hò gì được?”

Đúng vậy, tôi như thế này, chẳng lẽ hát một câu ợ một câu sao? Chỉ nghĩ thôi cũng thấy buồn cười.

Trang Tự cậu ta biết rất rõ, như vậy… là cố ý ư? Suy nghĩ này làm tôi hơi xấu hổ, mặt không kiềm được đã hơi nóng bừng lên rồi.

Song cũng có lẽ chỉ là trùng hợp thôi, tôi không nên nhạy cảm quá như vậy, dù gì cậu ta cũng không có lý do gì để làm vậy cả. Thế nhưng, ánh mắt lúc nãy là có ý gì nhỉ?

Nghe Tiểu Phượng nói vậy, mọi người đều có vẻ hơi tụt hứng. Chị đại bóp tôi cái nữa: “Cậu cứ lắm chuyện, không được ợ nữa.”

“Haiz, tớ không đi, các cậu đi chơi đi.” Tôi nói.

“Cậu về một mình rồi làm gì.” Tư Tịnh nói.

“Tớ…” Đang kiếm cớ, di động bỗng vang lên, tôi vội vàng móc điện thoại bước ra xa mấy bước, bắt máy.

Là cậu gọi.

“Hi Quang, mẹ con nói con về Nam Kinh, sao không gọi điện cho cậu?”

“Con mới lên, đúng lúc bạn rủ đi chơi.”

“Đi chơi xong chưa, tối qua nhà cậu ở, cậu nói thím Trương dọn dẹp cho con xong rồi.”

“Dạ… Con đang chuẩn bị qua nè.”

“Con đang ở đâu, cậu kêu chú Trương qua đón con.”

“Không cần đâu ạ, con tự đi xe về được rồi.”

Nói thêm với cậu mấy câu, tôi cúp máy, quay đầu lại. Cách đó không xa, bọn họ đã lần nữa cười nói rộn ràng, nhớ lại bầu không khí vừa nãy, có lẽ tôi không đi cũng tốt.

Có lẽ nửa năm trước tôi vốn không nên dọn về ký túc xá.

“Mình không đi đâu.” Tôi bước đến bên cạnh họ nói. “Mình qua nhà họ hàng.”

Tôi không kềm được nhìn về phía Trang Tự, tôi nói vậy chắc cậu ta dễ chịu hơn nhiều, nhưng lại thấy cậu ta nghiêng đầu, mặt lạnh lùng như không có bất kì cảm xúc nào, nụ cười bên khoé miệng đã biến mất từ bao giờ.

“Lát nữa đi không được à?” Tư Tịnh giữ tôi lại.

“Thôi, ngồi xe mệt chết đi được, tớ đi hết nổi rồi.” Tôi phất tay, “Đi trước, tạm biệt.”

Chào bọn họ xong tôi mới thong thả đi về phía trạm xe buýt, từng chiếc từng chiếc một đến rồi đi, nhưng đợi mãi vẫn chẳng thấy chiếc 12X của tôi đâu. Xe buýt Nam Kinh nói chung cũng thất thường, có khi mấy chiếc đến cùng một lúc, có khi đợi hoài chẳng thấy đâu.

Đang chờ xe điện thoại lại vang lên lần nữa, lần này là cậu em họ gọi.

“Chị ơi lên xe chưa?”

“Chưa.”

“Nhớ mang cái PSP của em theo nha, chị quên hoài.” (*PSP: PlayStation Portable, máy chơi game cầm tay.)

“Haiz~” Đúng rồi, nó cho tôi mượn một cái PSP lâu lắm rồi, lần nào định trả cũng quên béng đi mất. Có điều cái đó còn ở trong ký túc xá, chẳng lẽ còn phải quay về một chuyến để lấy hả trời.

“Lần sau chị mang cho cậu được không?” Tôi thương lượng.

“Không được.” Giọng nó cực kì kiên quyết, “Tại chị có bệnh đãng trí của người già đó, lần sau sẽ có lần sau nữa, em không tin chị đâu.”

Bệnh đãng trí của người già…

Tuổi tôi thế này, đáng lí ra phải là bệnh đãng trí của thiếu nữ mới đúng chứ =.=, đúng là thằng nhóc đáng ghét.

Bất đắc dĩ, tôi đành quay về ký túc xá, may mà ký túc xá của tôi cách trạm xe buýt không xa lắm, chỉ là phải leo bốn tầng lầu mà thôi.

Giường của tôi là giường đôi, giống như những chiếc giường khác, có một cái màn giường, đóng lại là thành một không gian cá nhân. Tôi vốn không thích đóng, nhưng ai cũng đóng, mình không đóng thì thành ra kì.

Tôi bò lên giường, đang kiếm cái máy PSP, cửa phòng bỗng nhiên bị đẩy ra, tôi nghe thấy giọng Tư Tịnh. “Nói cả buổi cuối cùng vẫn là đi dạo phố.”

“Nguyên cái KTV mà chẳng còn phòng trống, hôm nay cũng có phải cuối tuần đâu, sao lại đông vậy chứ. Hèn chi Trang Tự cứ xụ mặt mãi.” (*KTV: tiệm karaoke)

Giọng này của Tiểu Phượng, kì vậy, sao họ lại về hết vậy?

“Thay giày lẹ lên, bọn họ đang đứng dưới lầu đợi tụi mình kìa.”

“Chờ chút, tớ lấy cái áo khoác trên giường đã, tối lạnh đó.”

“Cậu lộn xộn quá.”

Nhìn qua khe màn giường, Tự Tịnh và Dung Dung đang ngồi trên giường họ thay giày thể thao, còn Tiểu Phượng thì đang bò lên giường mình.

Đang định mở miệng kêu bọn họ, bỗng nhiên nghe Tư Tịnh nói: “Dung Dung, hôm nay cậu với Trang Tự sao vậy? Chẳng nói với nhau câu nào.”

Trái tim bỗng nhiên lệch nhịp, tôi im lặng.

Dung Dung khẽ cười: “Bọn mình có quan hệ gì với nhau chứ? Ai bắt bọn mình nhất định phải nói chuyện với nhau?”

“Các cậu có quan hệ gì?! Thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, kim đồng ngọc nữ nổi tiếng cả khoa kinh tế đại học A, Dung Dung, tớ thật không hiểu các cậu đang làm cái gì nữa, rõ ràng cả hai đều có ý với nhau, vậy mà ai cũng không chịu nói rõ, nếu các cậu làm rõ sớm một chút, lúc trước Dưa Hấu cũng sẽ không…” Tiểu Phượng dừng lại, hừ khẽ một tiếng.

Cuối cùng vẫn là giọng Tư Tịnh dịu dàng hơn rất nhiều: “Rốt cuộc các cậu tính như thế nào, cứ cương với nhau như vậy mãi à? Sắp tốt nghiệp đến nơi rồi, Dung Dung, hai người ai cũng quá kiêu ngạo, đôi khi lùi trước một bước không có nghĩa là thua.”

Lát sau Dung Dung mới cất giọng, tự giễu. “Diệp Dung hôm nay vẫn là Diệp Dung lúc trước, nhưng các cậu tưởng Trang Tự hôm nay vẫn còn là Trang Tự khi xưa ư?”

Tiểu Phượng hoang mang: “Cậu nói vậy là sao? Chẳng lẽ Trang Tự lại vì tiền lương hơn vạn mà coi thường cậu?”

Tư Tịnh lại tựa như hiểu được điều gì: “Dung Dung, cậu hối hận phải không?”

Dung Dung đứng lên: “Tiểu Phượng, cậu lấy quần áo xong chưa, đi thôi.”

Sau khi bọn họ đi hết, tôi tìm một hồi nữa mới thấy cái PSP, sau đó rời khỏi ký túc xá, tôi không ngồi xe, mà chậm rì rì đi bộ về phía nhà cậu.

Nhà cậu không xa, từ đại học A ngồi xe buýt khoảng 15 phút là đến. Từ năm nhất đến năm ba, tôi sống ở đó ba năm.

Cậu mợ đều là người kinh doanh, bay tới bay lui khắp cả nước, ở nhà mặc dù có thuê bảo mẫu chăm sóc cho cậu em họ tôi nhưng họ vẫn không an tâm, lo nó học cái xấu, nên lúc đầu vừa biết tôi thi đậu đại học A, cậu đã lập tức kêu tôi dọn đến nhà họ ở.

Thế nên tôi chỉ có quân sự với tháng đầu tiên năm nhất đại học là ở lại trường, từ đó về sau đều cứ nhà cậu thẳng tiến.

Khai giảng năm tư tôi mới chuyển về ký túc xá lần nữa, lý do nói với cậu là để tiện tìm việc làm và lên thư viện nghiên cứu viết luận văn, thằng em họ lại lén cười nhạo tôi là tuý ông ý bất tại tửu (*ý không ở trong lời).

Tôi chưa bao giờ thấy cậu em họ tôi trước giờ chưa từng đạt chuẩn môn ngữ văn bao giờ lần đầu tiên biết áp dụng thành ngữ chính xác như vậy.

Lúc đó, nghỉ hè năm ba, tôi mới vừa quen Trang Tự, giáo viên dạy kèm ở nhà của em họ tôi, mới biết cậu ấy cũng là sinh viên kinh tế đại học A.