Tags

Gió đêm thổi gợn làn váy của tôi, qua hồi lâu tôi mới tìm được giọng nói của mình: “Sao cậu còn ở đây?”

Lúc tiễn A Phân, đám kí túc xá Trang Tự cũng tới, tôi không để ý hành tung cậu ta lắm, nhưng sao cậu ta cũng không lên xe?

Đôi mắt cậu ta loé một chút, “Tôi đứng sau cậu, cậu lên không được đương nhiên tôi cũng lên không được.”

Câu này nghe như đang trách tôi, tôi suy ngẫm lại quá trình tôi từ phía trước bị đẩy về phía sau đầy bi thảm hồi nãy, không khỏi hơi ngại, “Xin lỗi.”

“Cậu nên nói cảm ơn.”

Giọng cậu ta hơi nhẹ, nhưng tôi nghe rất rõ ràng, hơi ngạc nhiên không hiểu lắm, nhưng cũng không suy nghĩ gì nhiều, tôi hỏi: “Mấy người kia đâu?”

“Không biết.” Cậu ta dừng một chút rồi trả lời gọn gàng dứt khoát, thậm chí còn có vẻ hơi hờn dỗi.

Chỉ hại cậu ta lỡ mất chuyến xe buýt, không đến mức tội ác tày trời đi. Tôi đang định nói đại vài câu rồi ai đi đường nấy, điện thoại cậu ta bỗng vang lên.

Cậu ta lấy di động ra, nhìn những chữ phát sáng trên màn hình, sau đó mới bắt.

“Ừ.”

“Mình không lên được.”

Bên kia chắc đang hỏi cậu ta đang ở đâu, vậy… là Dung Dung gọi ư? Tôi đang suy đoán, thình lình nghe cậu ta nói: “Mình đang ở chung với Nhiếp Hi Quang.”

Tim tôi ngừng một nhịp.

Cuộc gọi của cậu ta sắp kết thúc, nói chữ “Được” xong, cậu ta cúp máy.

“Bạn cùng phòng?” Tôi đoán, nếu không chắc cậu ta đã không nói thẳng đang ở chung với tôi.

Cậu ta nhìn tôi chằm chằm, nói: “Dung Dung.”

Tôi nhất thời á khẩu, hồi sau mới hỏi: “Cô ấy nói gì?”

“Bọn họ lên xe buýt rồi, kêu tụi mình gọi xe về.”

“… Vậy gọi xe đi.”

Cậu ta gật đầu.

Tôi sờ túi, mới nhớ hồi nãy tiễn A Phân tới trạm xe lửa chỉ do một phút nổi hứng thôi, trong túi không mang theo đồng nào, ngay cả tiền đi xe buýt cũng là Tiểu Phượng cho, có chút lúng túng nói: “Mình không mang tiền, cậu có đem không?”

Cậu ta nhìn tôi, có lẽ vì trời đang tối, đôi mắt cậu ta nhìn đặc biệt sâu thẳm, cậu ta dừng một chút, như đang nghĩ xem mình có đem theo tiền hay không vậy, sau đó nói: “Tôi cũng không.”

“Hả?” Tôi không khỏi ngạc nhiên: “Vậy làm sao bây giờ?”

Cậu ta nhìn tôi một cái, quay người bước đi trước: “Đi bộ.”

Tôi vẫn còn đứng tại chỗ, cậu ta đi một đoạn, dừng bước, xoay người từ đằng xa nhìn tôi, cũng không nói gì, im lặng đứng đó. Tôi nhấp môi dưới, cất bước đi theo.

Không ngờ, sau khi xảy ra nhiều chuyện như vậy, chúng tôi còn có thể có một buổi tối cùng nhau đi bộ trên con đường trống trải như thế này.

Chỉ đi bộ thôi, ai cũng không nói gì, nhưng tôi vẫn bất an suốt, cuối cùng không thể không bắt đầu đếm bước chân mình, miễn cho đại não không có chuyện gì làm lại nghĩ ngợi lung tung. Lúc tôi đếm sai đến lần thứ n, đang chuẩn bị đếm lại, chợt nghe giọng nói có phần hơi mất mát của Trang Tự vang lên trong gió đêm: “Cậu không dùng luận văn của tôi.”

Cậu ta vừa mở miệng, tôi lại đếm nhầm số, dừng một chút nói: “Ừ, dù gì làm vậy cũng không tốt.”

Tôi tưởng nói vậy thì đề tài này sẽ dừng ở đây, ai ngờ cậu ta lại cố chấp hỏi tới: “Không tốt chỗ nào?”

Tôi cứng họng, chẳng lẽ cậu muốn tôi nói bởi vì bài luận văn này cậu viết để xin lỗi giùm Dung Dung nên tôi mới thấy không tốt sao?

“…Dù sao cũng là cậu viết.”

“Vậy à? Tôi viết thì cậu không dùng?” Cậu ta nói với giọng ngờ vực, “Năm ba, lúc chúng ta mới biết nhau không lâu, cậu đã hỏi tôi muốn mượn bài luận văn chuyên ngành tham khảo…”

Nhưng lần đó cậu cũng có cho tôi đâu, tôi thầm trả lời đầy cay đắng, hơn nữa lần đó tôi cũng đã viết xong rồi, chỉ là muốn mượn cớ gặp gỡ nói chuyện với cậu nhiều hơn mà thôi.

“… Cậu cứ cho là mình muốn tiến bộ đi.”

Tôi không hề muốn nhớ lại chuyện quá khứ một chút xíu nào cả, mỗi một chi tiết nhớ lại đều cảm thấy mình thật quá ngốc, làm tôi hận không thể huỷ thi diệt tích. May mà cũng chỉ có tôi và cậu ta biết.

Có điều, có lẽ Dung Dung cũng biết chăng? Lúc bọn họ ở bên nhau, có khi nào cậu ta đã nhắc đến tôi, rồi kể những câu ngốc nghếch của tôi cho Dung Dung nghe để chiếm được một nụ cười giận dỗi của người đẹp chăng.

Loại suy nghĩ này thật đáng sợ, càng lúc càng có chiều hướng sắp tẩu hoả nhập ma bất cứ lúc nào, tôi hơi khó chịu không muốn đi chung với cậu ta nữa, một buổi tối yên tĩnh, một con đường trống trải như thế này, hoàn toàn không thích hợp với hai người như chúng tôi.

Bước chân của tôi dần chậm lại.

“Cậu đi trước đi.” Tôi nói, “Mình đi không nổi nữa, cậu không cần chờ mình đâu.”

Cậu ta đứng lại, nhíu mày nhìn tôi, “Cậu… rốt cuộc là tiểu thư đến mức nào vậy.”

… Tôi chỉ tìm cớ đại thôi mà…

Ánh mắt cậu ta rơi xuống chân tôi, đôi mày nhíu chặt thể hiện một sự phản đối mãnh liệt. “Sao cậu lại mang giày này đi chứ, chỉ biết đẹp, không hề…”

Có lẽ cậu ta cũng nhận ra giọng điệu của mình không đúng, bỗng ngưng bặt.

Tôi nhìn xuống đôi giày xăng đan vô tội tự dưng trúng đạn trên chân mình, nhịn không được giải oan cho nó: “Mình không ngờ hôm nay phải đi bộ nhiều như vậy, với lại giày này cũng bình thường mà, đang mốt năm nay, mỗi người trong phòng bọn mình đều có một đôi gần giống vậy.”

Hơn nữa nếu tôi nhớ không lầm thì hôm nay Dung Dung cũng mang loại giày này đi mà. Quả nhiên, đã ghét ai thì đến đôi giày cô ta mang cũng là sai.

“Vậy à?” Cậu ta dừng một chút, nói, “Tôi không để ý.”

Tôi trầm mặc một chút, hỏi: “Trang Tự, có phải cậu rất không thích mình không?”

“Cảm thấy mình lúc nào cũng vừa lười biếng vừa không cầu tiến…”

Còn tiểu thư nữa chứ?

Mấy chữ cuối cùng tôi không nói ra nổi, kiểu gì cũng thấy nhục nhã. Hồi nhỏ ba mẹ bận việc, tôi cũng bị ném ở nhà bà nội ở ngoài quê lâu thật lâu, không phải vẫn sống tốt đấy thôi, bây giờ tối đa là tay chân hơi vụng về chút xíu… Chỉ có vậy mà vào mắt cậu ta cũng thành “tiểu thư” ư.

“Đúng vậy.” Cậu ta trả lời nửa câu hỏi trước của tôi không hề do dự. 

… Cậu ta cũng thật là, chưa bao giờ cho tôi chút xíu mặt mũi nào.

Tôi nhịn không được nói: “Nhưng như vậy có gì không tốt chứ? Ai cũng nhất định phải có một mục tiêu vĩ đại à? Bản thân mình sống vui vẻ, không động chạm đến người khác là được rồi, tại sao lại phải suy nghĩ nhiều như vậy chứ?”

Cậu ta im lặng lắng nghe, cũng không nói gì. Chắc chắn cậu ta sẽ không đồng ý với quan điểm của tôi, cậu ta là kiểu người rất có định hướng, đồng thời cũng phải thực hiện mục tiêu của mình cho bằng được mà. Tôi cũng không biết tại sao mình lại muốn nói với cậu ta những lời này , có lẽ chỉ là muốn cho cậu ta biết, có thể tôi đúng là hơi bình bình một chút, nhưng đó là thiên tính của tôi rồi, tôi thích một cuộc sống như vậy cũng không có gì sai cả.

Tôi nhớ gần đây có làm một bài trắc nghiệm nhỏ với Khương Duệ về trái nho to và trái nho nhỏ. “Có một câu trắc nghiệm, hỏi nếu cậu ăn nho, cậu sẽ ăn trái to trước hay trái nhỏ trước. Mình chắc là cái loại người lúc nào cũng phải ăn trái nho to trước. Nếu như ăn trái nhỏ trước, ai biết có còn muốn ăn trái to nữa không? Nếu hiện giờ có thể hài lòng với cuộc sống của mình, tại sao cứ phải nghĩ xa xôi đến vậy?”

Cậu ta nhẹ nhàng nói: “Nếu trước giờ chưa từng có trái to thì sao?”

“A…” Tôi sửng sốt, nhớ tới gia đình cậu ta, đáy lòng chợt gợn lên một trận đau lòng, chưa bao giờ cảm thấy mình miệng ăn mắm ăn muối như bây giờ.

“Không, đã từng có.” Cậu ta đột nhiên lại nói, “Có điều trái nho to duy nhất kia đã bị tôi chọc giận chạy mất rồi.”

Bị cậu ta chọc giận chạy mất… Là Dung Dung ư? Tôi mới nhớ đến, mấy bữa liên hoan dạo này, bọn họ cũng không ngồi cạnh nhau nữa, cũng không nói chuyện nhiều…

Tưởng tượng hình ảnh Dung Dung thon thả biến thành một trái nho tròn vo, tôi đang buồn cũng không nhịn được phì cười, thế nhưng thấy cậu ta nghiêm túc như vậy, tôi cũng không dám cười, chỉ nói: “Nó sẽ chạy về thôi.”

“Thật không?”

Trang Tự lại nghiêm túc truy vấn, làm tôi cảm thấy như câu trả lời của tôi rất quan trọng vậy. Nhưng tôi không phải Dung Dung.

Nhưng thái độ cần ngay một câu trả lời khẳng định của cậu ta làm tôi bất giác gật đầu, có lẽ cậu ta chỉ đang cần một câu an ủi từ một người ngoài cuộc thôi.

“Thật.” Tôi nói cực kì nghiêm túc.

Cậu ta không nói nữa, chỉ mỉm cười, giống như đột nhiên lại yên tâm vậy.

Trong kí ức tôi Trang Tự chưa bao giờ cười như vậy, giống như mây mù tan hết, trăng tròn toả sáng. Tôi bị cậu ta cười đến hơi ngây người, lấy lại tinh thần rồi lại mất mát gấp đôi.

Nụ cười như vậy cũng không phải vì tôi, sau này tôi cũng sẽ không được thấy nữa. Tôi bị nỗi thất vọng bất ngờ ập đến này xô đẩy, chợt gọi tên cậu ta, “Trang Tự!”

Trong mắt cậu ta còn mang ý cười chưa tan. “Sao?”

Trong chớp mắt tôi muốn nói gì đó, xem như là sự cố gắng cuối cùng, nhưng rồi bỗng nhiên lại nghĩ đến, sự cố gắng cuối cùng, không phải từ lâu đã làm thật nhiều lần sao?

Hơn nữa, lúc đó tôi còn chưa biết cậu ta và Dung Dung có ý với nhau, giờ biết rồi, thế nào cũng phải rút quân mới đúng.

“Không có gì, kêu cho vui thôi.”

Cậu ta nhìn tôi không chớp mắt, giống như đang cố chờ tôi nói ra điều gì vậy.

“Kêu cho vui thật mà.”

Trong mắt cậu ta dường như lan một tia thất vọng, trong lòng tôi nghĩ có lẽ mình nhìn nhầm rồi, lại cảm thấy chắc cậu ta chỉ nghĩ tôi trẻ con, đang mất kiên nhẫn thôi.

Yên lặng một chút, cậu ta dời mắt, “Đi mấy bước nữa hình như có chỗ bán giày, cậu đổi đôi giày đi.”

Tối vầy còn có người bán hàng à? Nhưng mà có cũng vô dụng mà.

“Mình không có tiền.” Tôi không thể không nhắc, “Không phải cậu cũng không mang tiền à?”

Trông cậu ta có vẻ hơi cứng họng.

“Cứ đi vầy đi, không phải tại giày.” Tôi nói.

Sau đó chúng tôi cũng không nói gì nữa, một đường không nhanh không chậm đi về tới trường, tới ngã ba trước cửa kí túc xá, tôi nói một câu nghĩ thầm nãy giờ: “Tạm biệt”.

Tôi đang định dùng sức cất bước đi, không ngờ lại nghe cậu ta nói: “Mình đưa cậu đến dưới lầu.”

“Không…” Tôi định nói không cần, nhưng vừa ngẩng đầu thấy vẻ mặt cậu ấy, trong bóng đêm lại dịu dàng lưu luyến đến vậy, thế là từ còn lại đành ngậm trong miệng.

Vẻ mặt như vậy, đáng lí không nên xuất hiện giờ này với tôi, cho nên chắc không phải vì tiễn tôi đâu? Có lẽ Dung Dung đang chờ cậu ta dưới lầu?

Vậy tôi cần gì phải mơ hão mà từ chối nữa, thế là tôi không nói gì thêm, trầm mặc đi về kí túc xá, lúc sắp tới, tôi nhịn không được nhìn về phía dưới lầu, xem có phải Dung Dung đang chờ cậu ta như tôi đoán hay không.

Dưới lầu trống hoác.

Tôi hơi bất ngờ, nhưng chuyện này cũng không làm tôi vui hơn được bao nhiêu.

Tôi quả thật đã hi vọng Dung Dung đang chờ ở đó, như vậy là tôi có thể gọn gàng dứt khoát bước lên phòng, quăng hết bọn họ sau đầu, mà không phải cứ phải suy nghĩ tới lui về chuyện chúng tôi lại ở chung thêm mấy phút nữa.

Đáng thương biết bao.

Hơn nữa, lại còn phải nói thêm một câu “Tạm biệt”.

Lần này thực sự tạm biệt rồi, không có thêm đoạn đường nào để cậu ta tiễn tôi nữa đâu.

Chúng tôi không hẹn mà cùng dừng chân trước cửa kí túc xá.

Trong nháy mắt chúng tôi lại đứng đó trầm mặc, tôi lại mất đi niềm can đảm nói tạm biệt thẳng thừng lúc nãy. Có lẽ sự can đảm đó chỉ đủ dùng một lần duy nhất.

Tôi bước lên bậc thềm, không nhịn được lại xoay người lại.

“Trang Tự.”

“Ừ?” Cậu ta chưa đi, đang đứng dưới bậc thềm, nghe vậy ngẩng đầu nhìn tôi. Từ trước tới giờ tôi chưa từng nhìn cậu ta từ góc độ này bao giờ, thế nên cũng chưa bao giờ biết, dáng vẻ khẽ ngẩng đầu lên nhìn người khác như vậy của cậu ta đẹp trai đến thế.

Cảm xúc không rõ từ đâu ùa đến, tôi chưa kịp suy nghĩ đã nói: “Cậu tóc ngắn xíu nữa thì đẹp hơn.”

Tốt nhất là mặc áo sơ mi trắng, quần jean xanh bạc màu…

Tựa như chàng trai mà tôi nhìn thấy hôm đó, khi đang ăn cơm ở nhà cậu, nghe tiếng chuông cửa, tôi chạy ra mở.

“Xin chào, cho hỏi đây có phải nhà bác Khương không, tôi là Trang Tự.” Chàng trai ấy nói đầy nho nhã lịch sự.

Sau đó tôi giật mình nhìn cậu: “Trang Tự?”

Cậu bình tĩnh thong thả trả lời: “Đúng vậy.”

Tôi giật mình ngẩn ngơ, giống như một giây đó đang ở ngay trước mắt.

“Còn gì nữa không?” Cậu ta vậy mà không hề mất kiên nhẫn, vô cùng nhẫn nại hỏi tôi.

“Hết rồi.” Tôi cúi đầu.

Giữa hai người lại yên tĩnh trở lại, không còn bất cứ đề tài nào để nói, tôi hẳn là nên lên lầu, nhưng tôi lại nuối tiếc, khoảnh khắc thế này sẽ không bao giờ lặp lại lần nữa.

Nếu như đêm tối vĩnh viễn không tan biến thì tốt biết mấy.

Nếu như những vì sao vĩnh viễn không rơi thì tốt biết mấy.

Nếu như cậu có thể đứng đây cùng tôi mãi mãi thì tốt biết mấy.

Nhưng không có “nếu như”, đã không có, vậy thì hôm nay chính là kết thúc.

Rõ ràng là giây phút ly biệt, thế nhưng trong đầu tôi lại chứa đầy “vĩnh viễn”, mặt dày cứ đứng không nói tạm biệt, chỉ biết trầm mặc, vậy mà cậu ta cũng chẳng nói gì, trầm mặc đứng chung với tôi.

Thế nhưng, cho dù có thể kéo dài giây phút này thì cũng có thể kéo dài đến đâu chứ? Tôi hít thở một hơi thật sâu, nhìn về phía cậu ta.

“Mình lên đây.”

Tôi chạy lên lầu, từ cửa sổ lầu hai nhìn xuống, cậu ta đã sắp biến mất khỏi tầm mắt của tôi rồi. Trước khi đám cây xanh hoàn toàn che khuất bóng lưng cậu ấy, tôi bỗng không tự chủ được mà lớn tiếng gọi tên cậu ta.

“Trang Tự.”

Cậu ta dừng bước, quay đầu lại.

Cậu ta đã quá xa, tôi không thể thấy rõ nét mặt nữa, cho nên chắc chắn cậu ta cũng không thể thấy rõ vẻ mặt của tôi đâu.

Thế nên tôi không còn cố kị gì nữa, để mặc mình rơi nước mắt, dùng hết sức vẫy tay với cậu ta.

Tạm biệt, Trang Tự!

Tôi vẫn thích cậu, vẫn còn thích cậu, thế nhưng giống như đột nhiên cảm thấy thật an lòng.

Chỉ cần biết lúc nào cậu cũng ở đâu đó trên thế gian này là tốt rồi, Trang Tự.

Để rồi, từ nay về sau, không thích cậu nữa, trời cao biển rộng.

Kết thúc phần đại học.

––––– Đêm hôm đó chúng ta chia tay, một người nghĩ từ biệt, một người nghĩ tương lai.