Tags
Thẳng đến ngày biện hộ luận văn, tôi mới tình cờ gặp lại những người trong kí túc xá. Tiểu Phượng vừa thấy tôi đã nhào tới, bấu vai tôi lắc lắc: “Dưa Hấu xin lỗi cậu, tại tớ đãng trí hại cậu bị oan uổng, cậu phải tha thứ cho tớ!”
Như muốn chứng minh thành ý của mình, lực bóp vai tôi của cậu ta có thể sánh với lực quắp mồi của móng ưng, tôi cảm thấy vai mình hình như sắp nát…
“… Cậu tưởng chỉ cần làm vai mình tàn phế thì mình sẽ tha thứ cho cậu hả?”
“Ha ha, xin lỗi, kích động thôi!” Cậu ấy xấu hổ ngừng tay, “Dưa Hấu cậu yên tâm, mấy ngày nay tớ đã đi khắp nơi giải thích chuyện này với tất cả mọi người rồi.”
“Giải thích gì?”
“Thì gặp ai cũng nói tớ là con heo, quên nói với bạn có điện thoại phỏng vấn chứ còn gì nữa.”
Bị oan mà không giải thích được đương nhiên là không dễ chịu, nghe cô ấy nói vậy, trong lòng tôi cũng thấy được an ủi phần nào.
Đám chị đại, A Phân cũng đứng gần bên, tôi mỉm cười với họ.
Lúc trước không phải tôi không giận bọn họ, nhưng suy đi nghĩ lại, cả tôi và Dung Dung đều là bạn cùng phòng, Dung Dung lại đưa ra chứng cứ rõ ràng chính xác như vậy, tôi cũng không thể bắt người khác tin tôi, đứng về phía tôi vô điều kiện được.
Có lẽ hạ thấp kì vọng với người khác, bản thân mình cũng sẽ hạnh phúc hơn chút.
Thái độ của tôi rõ ràng đã làm cho cả chị đại lẫn A Phân thở phào nhẹ nhõm, ùa đến nói về kì biện hộ hôm nay. Phòng chúng tôi trừ Tư Tịnh và Dung Dung thì đều chung tổ biện hộ, chắc đến chiều là biện hộ xong hết.
Tôi bốc thăm thứ tự cũng may mắn được đứng gần cuối, lúc đến phiên tôi biện hộ thì sinh viên cũng đã về gần hết, đám Tiểu Phượng muốn ở lại chờ tôi, bị tôi đuổi về, có người quen xem mình nói có khi còn hồi hộp hơn. Có điều lúc đứng trên bục giảng, đang định chào thầy cô, vừa ngước mắt lên, tôi lại thấy Trang Tự đang đứng sau cửa, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi.
Tôi ngạc nhiên.
Cậu ta đi nhầm phòng phải không nhỉ? Dung Dung đâu ở trong đây…
Trong đầu vừa nổi lên ý nghĩ này, tôi lập tức không dám phân tâm nữa, bắt đầu tập trung trình bày và phân tích luận văn, thuyết trình xong trong lúc chờ các thầy cô chỉ ra khuyết điểm, tôi vô thức nhìn qua phía cửa, nhưng nơi đó đã không một bóng người.
Lúc bước ra phòng học thì cũng không còn sớm nữa, tôi vốn định về thẳng nhà cậu luôn, nhưng vừa đi tới ngã ba thì sực nhớ còn vài thứ trong kí túc xá chưa dọn, tôi liền quẹo về kí túc xá.
Trong kí túc xá chỉ có mỗi Tư Tịnh, tôi hoà nhã chào một tiếng, bắt đầu dọn dẹp mấy thứ lặt vặt dễ ôm về nhà.
Dọn dẹp một hồi, phát hiện không biết từ lúc nào Tư Tịnh đã đứng sau lưng tôi.
“Hi Quang, hôm nay mình bao cậu ăn cơm.”
“…Thôi không cần đâu?”
“Không được.”
“…”
“Vậy chờ đám Tiểu Phượng về đi chung?”
“Hai đứa mình thôi.”
Tôi vốn nghĩ chỉ là ăn cơm một bữa, chắc cô ấy định giải thích chuyện gì với tôi, không ngờ trong suốt bữa cơm cô ấy chẳng nói tiếng nào, ăn xong lại kéo tôi vào một cửa hàng nhỏ mua một túi bia, sau đó hai đứa đi vào rừng cây sau trường cho muỗi ăn.
Đúng là càng sắp tốt nghiệp thì người ta càng bất bình thường hả ta?
“Cậu cảm thấy mình là một đứa hai mặt, thích bày trò nói xấu sau lưng người khác phải không?”
“… Cậu nghĩ quá rồi.”
Chắc là do uống hơi nhiều, tôi đếm những lon bia không bên cạnh, ba bốn, trong đó không lon nào là do tôi cống hiến. Những lời tiếp theo của Tư Tịnh càng chứng thật phỏng đoán của tôi.
“Chắc cậu cũng không biết mình chính là đề tài bàn tán của mọi người trong trường, rõ ràng không phải người bản địa mà không ở trong trường, trong lớp còn có đứa thấy cậu từ trên xe hơi sang trọng bước xuống, sau này nhờ bạn cấp ba của cậu mọi người mới biết thì ra nhà cậu giàu có, danh giá như vậy.”
“Cả cái cách cưa trai “cả vú lấp miệng em” của cậu nữa.”
Cả vú lấp miệng em?
Tôi không bao giờ ngờ có ngày mình sẽ bị gắn với những chữ này.
Thật ra tôi chỉ do sợ hãi mà thôi, chính vì không suy nghĩ nhiều, nên ngược lại mới muốn nói to ra, tự cổ vũ cho mình, thoải mái theo đuổi người khác, cho dù có thất bại, bị từ chối đi chăng nữa thì cũng thất bại một cách thoải mái hơn.
“Sau đó lúc mẹ Trang Tự bệnh, cậu lại có thể lập tức lấy ra cả đống tiền như vậy.” Tư Tịnh cười tự giễu, “Hi Quang cậu biết không, lúc đó cả mình đều thấy sợ, thấy cậu không cần hỏi bố mẹ mà cứ thoải mái lấy ra mấy vạn như vậy, lần đầu tiên mình mới ý thức được sự chênh lệch giữa người với người. Còn lúc tụi mình tới ngân hàng rút tiền nữa, hôm đó ngân hàng cực kì đông, máy ATM lại bị hư, trước cửa sổ giao dịch rất đông người xếp hàng, vậy mà cậu vừa bước vào đã được quản lý chi nhánh ra chào hỏi. Giống như chỉ nhìn là biết cậu khác với những người còn lại vậy. Cậu chỉ cần nói một tiếng với quản lý ngân hàng là có thể đi vào phòng VIP lấy tiền, hoàn toàn không cần xếp hàng, mình chưa bao giờ cảm thấy sâu sắc chuyện có tiền là không cần xếp hàng đến vậy.”
Tôi cũng không nhớ rõ những chi tiết này cho lắm, hình như là vậy thật, tôi không khỏi giải thích một chút: “Không phải lúc đó Trang Tự đang chờ tiền gấp à? Quản lý ngân hàng hỏi khách đến cần gì cũng bình thường mà, với lại hình như lúc đó chỗ bọn mình đứng cũng là cửa sổ VIP mà.”
“Đúng rồi, cửa sổ VIP, hiển nhiên như vậy, cậu xem, trên đời này đúng là không bao giờ có bình đẳng.”
Tôi thì lại nghĩ, trên đời này người tốt rất nhiều, cho dù hôm đó tôi không có thẻ VIP đi nữa, chỉ cần nói với những người đang xếp hàng là bệnh viện đang chờ tiền này để làm phẫu thuật thì những người xếp hàng cũng sẽ cho chúng tôi rút tiền trước thôi.
Tại sao các cậu không quan tâm kết quả mà chỉ muốn để ý những chuyện nhỏ nhặt như vậy chứ.
Tôi trầm mặc nhìn mặt đất dưới chân, sau đó đột ngột hỏi: “Tư Tịnh, có phải cậu thích Trang Tự không?”
Tôi hỏi rất bất ngờ, nhưng thật ra tôi đã nghi ngờ từ lâu, Tư Tịnh quan tâm đến chuyện giữa tôi và Dung Dung, Trang Tự đã vượt quá giới hạn, tôi không thể không nghĩ nhiều. Tôi tưởng Tư Tịnh sẽ né tránh không đáp, trước giờ cô ấy luôn có khiếu ngoại giao, nhưng Tư Tịnh lại thẳng thắn đến ngạc nhiên.
“Đúng, mình thích đấy. Một người như Trang Tự, vừa đẹp trai vừa học giỏi, ai mà không thích? Nhưng cậu ta nghèo như vậy, mẹ thì bệnh em thì nhỏ, mình không thể không cẩn thận. Cậu tưởng trước đây tại sao Dung Dung cứ thả neo cậu ta, thật là cái gì kiêu ngạo thối nát, xem ai ngỏ lời trước ư? Hừ, nếu Trang Tự không có nhiều gánh nặng như vậy, cậu xem cô ta có nhào tới hay không? Giờ cô ta không muốn thả nữa, nhưng ngược lại, ha~”
Tôi há hốc miệng nhìn Tư Tịch thao thao bất tuyệt. “Hơn nữa, cho dù mình không để ý đến nhà cậu ấy, cũng còn Dung Dung đứng chắn, cái gì có người tranh thì cũng thơm, cậu không phải là ví dụ tốt nhất sao? Hai người họ thanh mai trúc mã, cho dù mình có dốc hết toàn lực cũng chưa chắc có thể có được cậu ấy. Thế là sau này cậu tới, nhìn một cái là biết cậu thích Trang Tự, huống chi cậu cũng chẳng thèm che giấu, cậu biết không? Mình vừa mong cậu thắng, lại vừa sợ cậu sẽ thắng.”
Thì ra Tư Tịnh say rượu sẽ lại bộc trực như vậy, tôi ngạc nhiên, thậm chí có phần thú vị. Tôi thậm chí có thể đoán được, ngày mai Tư Tịnh tỉnh rượu rồi nhớ lại tất cả thì sẽ hối hận như thế nào.
Cảm xúc Tư Tịnh đã có hơi mất kiểm soát, tôi vừa an ủi vừa cảm thán: “Cậu thông minh hơn mình nhiều còn gì, có gì có thể vượt qua thanh mai trúc mã chứ?”
Cô ấy giật mình, bỗng nhiên cười phá lên, nhìn tôi nói: “Hi Quang, cậu tưởng cậu ta…”
“Hửm? Gì?” Tôi thờ ơ.
Cô ấy nhìn tôi chằm chằm, rồi bỗng đứng phắt dậy, vung ba lô nói: “Hứ, mình không nói cho cậu biết đâu.”
Cô ấy cứ vậy mà đi mất, tôi ngây ra nhìn theo bóng lưng cô ấy.
Tư Tịnh lúc nào cũng tỏ ra là người thông thái, khéo léo, tinh tế, chưa bao giờ tỏ ra trẻ con như vậy, tôi ngây người xong lại cười chua xót, lẩm bẩm một mình: “Cậu thì có thể nói cho mình biết cái gì chứ?”
Hôm sau Tư Tịnh gọi điện cho tôi, vừa nhấc máy lên là: “Nhiếp Hi Quang, hôm qua mình nói gì mình quên hết rồi.”
Tôi đơ ra rồi bật cười: “À mình cũng quên rồi.”
“Vậy tối nay mình mời mọi người đi ăn lẩu, cậu nhớ tới đó.”
“Ờ, biết rồi.” Tôi cười cười, nói: “Có uống nữa không?”
Tư Tịnh cúp điện thoại cái bụp.
Đến chiều đúng giờ tôi tới nơi, Dung Dung, Trang Tự đã ngồi đó rồi. Trong lòng tôi không phải không có khúc mắc, nhưng sắp chia tay rồi, tôi cũng không còn để ý nhiều như vậy.
Trong ký ức tôi mấy ngày cuối cùng này chỉ toàn ăn cơm, đánh bài, một đám ăn uống đàn hát chỗ này chỗ kia, hôm phát bằng tốt nghiệp, cả lớp tụ tập một lần cuối cùng, đây là lần gặp nhau cuối cùng, ai cũng biết đã đến lúc nói lời tạm biệt thật sự.
Không đợi được đến ngày hôm sau, tối đó trong ký túc xá đã có người rời đi. Liên hoan vừa kết thúc, A Phân đã mang hết đồ đạc bốn năm, trở thành người đầu tiên lên đường về quê.
Lúc đầu tôi thật sự không buồn tí xíu nào cả, thế nhưng lúc A Phân đi, đứng trước cổng trường, nhìn cô ấy sắp lên xe, nước mắt tôi bỗng dưng rơi xuống.
Tôi hoàn toàn không chuẩn bị tâm lý để khóc, những người khác hình như cũng không, thế nhưng cuối cùng tất cả mọi người lại cùng nhau oà khóc, không ngừng lại được. Sau đó trong một phút xúc động, ai cũng theo A Phân đến trạm xe lửa, mua vé, tiễn cô ấy đến tận sân ga.
Ôm tới ôm lui, cuối cùng xe lửa cũng đi.
Tôi đứng trên sân ga, nhìn xe lửa chạy đi vội vã, cảm giác như đang tiễn đưa một phần thanh xuân của mình vậy.
Năm tháng ngây ngô ra đi vội vã.
Một đi không bao giờ trở lại.
Ai cũng không có hứng nói chuyện, trầm mặc đi ra nhà ga.
Trạm xe buýt gần nhà ga lúc nào cũng đông như kiến, tôi vốn đang đứng chung với đám Tiểu Phượng, đứng ngay đầu, vậy mà chỉ nhường người khác xách hành lý chút xíu là bị đẩy ra ngay. Sém tí là ngã rồi, may mà sau lưng có người đỡ tôi một chút.
Cuối cùng nhìn chiếc xe buýt chật như nêm cối kia, tôi bỏ cuộc, nhìn nó chạy đi, định lát nữa sẽ ngồi chuyến cuối cùng. Ai ngờ lúc tôi đến bảng hướng dẫn nhìn thời gian, mới phát hiện đó đã là chuyến cuối cùng.
“Khỏi nhìn, đó là chuyến cuối.”
Giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh, tôi bỗng quay đầu, thấy sườn mặt đẹp trai rạng ngời của Trang Tự.