Tags
Hôm sau tôi vẫn đi theo Khương Duệ đến trường thi, xuống xe, Khương Duệ nhìn ra, lập tức hưng phấn. “Oa, chị, em không có lừa chị phải không, duyên phận của chị tới thật kìa!”
Nó vẫn chứng nào tật nấy kéo tôi vọt tới trước mặt người ta, cực kì happy chào hỏi: “Trang Phi, Trang ca.”
Thế là tôi nhìn thấy Trang Tự.
Đột nhiên lúc đó trong tai tôi chỉ còn giọng nói nhạt nhoà của Khương Duệ, Trang Phi đang nói chuyện với nó, Trang Tự im lặng đứng bên cạnh tôi, đẹp trai rạng ngời nổi bật giữa đám đông. Bây giờ tôi mới hiểu “duyên phận” của Khương Duệ nghĩa là gì, tôi bắt đầu nổi giận, chẳng hiểu tại sao nó đã tốt nghiệp cấp ba rồi mà còn thích chơi mấy trò này nữa.
Một hồi lâu sau mới nghe Trang Tự nói: “Hai đứa vào thi đi.”
“Đi thôi.”
Khương Duệ nháy mắt với tôi mấy cái rồi đi vào cổng trường với Trang Phi, ta giả bộ nhìn theo tụi nó, nhưng chớp mắt tụi nó đã biến mất rồi, tôi cũng không thể giả bộ được nữa, đành phải chào một tiếng: “Trùng hợp quá.”
“Không trùng hợp lắm.” Trang Tự nói, “Lúc đầu tôi không định tới.”
Câu này nếu do một người khác nói ra, chắc tôi sẽ suy diễn ra đủ thứ, nào là lúc đầu không định tới, biết tôi tới mới tới gì gì đó, nhưng nếu là Trang Tự… Thôi bỏ đi thì hơn. Tôi thấy đã chào hỏi rồi, bắt đầu tính rút lui.
Nhưng chưa kịp mở miệng đã nghe cậu ta hỏi: “Hôm qua ba người ăn trưa ở đâu?”
Tôi hơi ngạc nhiên nhìn cậu ta, không hiểu tại sao cậu ta lại hỏi chuyện đó.
“Cảm ơn cậu đã chăm sóc Trang Phi, hôm nay tôi mời hai người.” Cậu ta vừa nói vừa nhìn sang chỗ khác.
Lúc này tôi mới chợt hiểu ra, thì ra vì vậy Trang Tự mới tới. Trang Tự lúc nào cũng như vậy, một đồng cũng không muốn “mắc nợ” tôi, tôi mời em cậu ta một bữa cơm, thế là cho dù có đang bận tối mặt cậu ta cũng phải chạy tới đãi bọn tôi một bữa.
Tôi nhớ hồi đó lúc tôi cho cậu ta mượn tiền, đến khi trả tiền cậu ta lại đưa cho tôi thêm 10% lãi suất, làm như tôi đang cho vay nặng lãi vậy.
Cậu ấy và tôi, hình như nhất định phải không nợ gì nhau thì mới an tâm hay sao ấy.
“Nhiếp Hi Quang.”
Nghe cậu ta gọi, tôi mới phát hiện mình đã thất thần, mắt tôi hơi xót, tôi không muốn nhìn cậu ta, nhẹ giọng nói: “Mình dẫn cậu qua đó.”
Tới tiệm cơm hôm qua, chúng tôi tìm chỗ ngồi xuống, sau đó mỗi người một cuốn thực đơn bắt đầu kêu đồ ăn, tôi nhìn hình đồ ăn trong quyển thực đơn bắt đầu ngẩn người, cảm giác hình như Trang Tự có liếc nhìn tôi một cái, sau đó cũng không hỏi gì mà gọi món xong xuôi.
Đồ ăn hôm nay nhiều hơn hôm qua tôi kêu rất rất nhiều.
Sau khi phục vụ ghi món xong bước đi, cậu ta im lặng một chút rồi nói: “Hôm qua cậu chở em tôi về…”
Không đợi cậu ta nói xong tôi đã ngắt lời: “Không cần cảm ơn, tiền đồ ăn này đã đủ trả tiền xăng luôn rồi.”
Vừa dứt lời, tôi nhìn qua khoé mắt thấy bàn tay đang cầm thực đơn của cậu ta bỗng nhiên nắm chặt lại, tôi không khỏi nhìn lên, đúng lúc bắt được nét xấu hổ trong đôi mắt cậu ta.
Tôi biết mình hơi quá đáng, nhưng tôi cứ nói như không thể kiểm soát cơ thể mình vậy. Cả hai chúng tôi đều im lặng, tôi không nói nổi câu xin lỗi, mà cũng không thể nào ngồi chung với cậu ta nữa, đứng dậy nói nhanh: “Mình ra ngoài đi một vòng, chừng nào đến giờ mình quay lại.”
Thật ra gần đó cũng không có gì hay để đi, nhưng tôi vẫn cứ đi hết vòng này tới vòng khác, khi gần tới giờ tôi ghé mua một cuốn sách rồi quay về. Cuốn sách đó tôi chỉ tiện tay mua, đến tên sách tôi còn không nhìn kĩ, chủ yếu là để chứng minh tôi thật sự đi dạo phố có mục đích thôi.
Quẹo qua góc đường là có thể thấy tiệm cơm, tôi đứng ngay ngã tư, từ xa nhìn bóng dáng Trang Tự bên trong cửa sổ thuỷ tinh.
Một mình cậu ta ngồi đấy, bóng lưng cao ngạo mà chính trực, cậu ta đang ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ, toàn thân toát lên vẻ cô liêu.
Hình như bị cậu ta lây, bỗng nhiên tôi cũng thấy buồn.
Hôm nay lúc cậu ta tới đây cũng không như vậy, vậy là tôi đã làm cậu ấy tổn thương ư?
Đúng là tôi đã mất kiểm soát thật. Cậu ấy không thích tôi cũng không phải là lỗi của cậu ấy, tôi cần gì phải châm chích người khác như thế, nhận lời cảm ơn của cậu ta cũng không chết, bị đối xử sòng phẳng rõ ràng cũng không có gì không tốt.
Tôi đứng đó nhìn cậu ta suy nghĩ lan man, một hồi sau tựa như cảm thấy gì, cậu ta khẽ động, quay đầu nhìn qua hướng tôi, lập tức bắt được ánh mắt tôi.
Đại khác là chúng tôi nhìn nhau chằm chằm một hồi.
Sau đó cậu ta đứng dậy đi ra ngoài, đến trước mặt tôi, “Tụi nó sắp thi xong rồi.”
Tôi gật đầu, không nói gì, cùng cậu ta đi đến trường đón người.
Khương Duệ vẫn cứ hưng phấn như cũ, Trang Phi hình như tâm trạng cũng khá hơn hôm qua nhiều, chắc là do có anh hai ở đây nên nó mới thoải mái hơn một chút. Vào tiệm cơm ngồi xuống, đồ ăn vừa bưng lên Khương Duệ liền kêu to gọi nhỏ: “Oa, hôm nay quá trời đồ ăn hơn hôm qua luôn. Trang ca gọi đúng không, chỉ là đàn ông mới hiểu đàn ông.”
Mặc dù lòng tôi đang rối như tơ vò, lúc này tôi vẫn muốn đánh nó dễ sợ.
“Ha ha, có cả sườn yêu của em nữa! Chị, thịt bò xào thơm chị thích nè, ăn nhiều lên.” Nó gắp cho tôi một miếng, vừa gắp vừa nháy mắt với tôi.
Trang Phi xấu hổ cười cười: “Hôm qua anh hai hỏi bọn mình ăn gì.”
Khương Duệ nháy mắt ra hiệu: “Trang ca có tâm ghê ~~~”
Ăn cơm xong, Khương Duệ và Trang Phi vẫn đi nghỉ ngơi, đợi tụi nó lên phòng xong, tôi đang định kiếm cớ chuồn đi giết thời gian, Trang Tự đã mở miệng nói trước: “Tôi có việc cần đi một chút.”
Tôi gật đầu: “Ừ.”
“Nhớ…”
Cậu ta bỗng dừng lại, tôi nhìn cậu ta khó hiểu.
“Không có gì.” Sau đó cậu ta xoay người đi ra ngoài tiệm ăn.
Cuốn sách tôi mua đại hồi nãy coi vậy mà rất hay, có điều tôi không tài nào vào đầu được, cuối cùng bỏ qua không đọc nữa, đỡ phải lãng phí tâm sức của tác giả.
Ngẩn người một hồi, tôi thấy cũng sắp tới giờ nên chuẩn bị đi kêu tụi Khương Duệ dậy. Mới đứng lên, điện thoại đã kêu.
Là Trang Tự gọi. Chẳng lẽ có gì muốn tôi nói với Trang Phi? Tôi bấm nhận, lại là nhắc nhở tôi. “Sắp tới giờ rồi, nhớ kêu tụi nó dậy.”
“Ừ, mình đang định đi.”
“Tụi nó thi gần xong tôi mới qua được.”
“Ừ, mình sẽ báo Trang Phi.”
Bên kia im lặng, nhưng không kết thúc cuộc gọi, hay là lịch sự chờ tôi bấm tắt trước? Chần chừ một chút, tôi nhẹ nhàng ấn tay lên nút đỏ.
Đưa Khương Duệ và Trang Phi vào trường thi xong tôi cũng không quay lại tiệm ăn nữa, mà tìm đại một chỗ gần trường ngồi đợi. Mặc dù trời đang nắng như đổ lửa, ngồi nghe cô dì chú bác nói chuyện qua lại cũng đỡ hơn ngồi đợi một mình. Ngồi một hồi, bác gái bên cạnh bắt đầu bắt chuyện với tôi.
“Con đưa em đi thi phải không?”
“Dạ, em trai con.”
“Em con học hành sao?”
“Dạ cũng tốt, hồi đó nó được giải nhất học sinh giỏi cấp thành phố nữa.”
Nói chuyện câu được câu không, chẳng mấy chốc đã sắp hết hai tiếng, tôi nghe thấy có người kêu mình, “Nhiếp Hi Quang.”
Bác gái cười híp mắt nói: “Ái chà, bạn trai tới đón kìa.”
Hình như cậu ta cũng nghe thấy, đứng đó không bước tới nữa. Tôi nhìn cậu ta, thấy vẻ mặt cậu ta rất bình tĩnh, nhìn lại tôi, cũng không lên tiếng giải thích, chắc là để tôi tự giải thích cho đỡ phải xấu hổ chăng?
Tôi đã hiểu ý, lễ phép nói với bác gái: “Không phải đâu ạ, cậu ấy cũng đưa em đi thi.”
Chúng tôi cùng đi về phía cổng trường học.
“Nhiếp Hi Quang, hôm qua cậu chở em tôi về…”
Tôi cười khổ, chẳng lẽ cậu ta nhất định cứ phải cảm ơn tôi thì mới yên tâm hay sao? Mặc dù trong lòng đã hiểu rõ, nhưng tôi vẫn thấy tim mình hơi nhói đau.
“… nghĩa là cậu đã hết giận tôi phải không?”
Tôi ngơ ngác, ánh nắng buổi chiều rất chói, tôi đứng ngược sáng nên không thấy rõ vẻ mặt của cậu ta.
“Việc mình chở em cậu với cậu, không liên quan gì đến nhau.” Tôi chậm rãi nói: “Nhưng mình cũng không còn giận nữa.”
Và còn.
“Cảm ơn luận văn của cậu.”
Mặc dù cậu chỉ vì Dung Dung.
Cậu ta dừng một chút, dời mắt ra chỗ khác: “Không có gì.”
Khương Duệ và Trang Phi đi ra, cả hai đều như trút được gánh nặng, Khương Duệ tiếp tục mời Trang Phi và Trang Tự về chung với chúng tôi.
Trang Phi lại lắc đầu: “Không được, hôm nay bọn mình đi qua chỗ đầu khu phố mới bên kia, không tiện đường.”
Trang Tự cau mày: “Đi qua đó làm gì?”
Trang Phi ngạc nhiên: “Chị Dung Dung không nói với anh à, chị ấy nói tối nay mời bọn mình đi ăn mừng em thi xong, mẹ cũng đi nữa.”
Trang Tự ngẩn ra, lập tức nhìn tôi.
Tôi không biết cậu ta nhìn tôi làm gì, tôi gật đầu, nói: “Vậy bọn mình đi trước.”
Cậu ấy nhìn rất ngạc nhiên, chẳng lẽ Dung Dung muốn cho cậu ta bất ngờ?
Tôi quay người lên xe, xe đi được một đoạn, tình cờ quay đầu nhìn, thấy Trang Tự vẫn đứng ở chỗ cũ.
Chắc đang đợi xe… Giờ này cũng không dễ bắt taxi cho lắm.
Tôi không nhìn nữa, lặng yên nhìn ra dòng xe cộ ngoài cửa kính, Khương Duệ bỗng nhiên kêu tôi, “Chị.”
Tôi quay đầu nhìn nó.
Nó nói: “Không tiện đường thì thôi.”
“Tụi mình tìm người nào tốt hơn tiện đường, chị của em mà, hừ hừ –––––“
Tôi buồn cười, cuối cùng cũng thực thi được ý nghĩ hồi nãy ––––– đánh nó hai cái.