Tags
Ba tháng cuối cùng năm thứ tư đại học, tôi vừa kết thúc thời gian thực tập ở một văn phòng kế toán cao cấp ở Vô Tích, đang trở về đại học Nam Kinh. Thật ra tôi rất muốn ở nhà ăn chơi thêm mười ngày nửa tháng nữa, nhưng hiển nhiên là tình mẫu tử của mẹ tôi đã sắp cạn kiệt đến nơi, cho nên tôi đành xám xịt càn quét hết cái tủ lạnh trong nhà rồi mới gạt lệ nén đau thương về Nam Kinh.
Đang ở trên xe tôi liền nhắn tin cho mọi người trong ký túc xá: Dưa Hấu ta đây đang chạy về Nam Kinh, các ngươi ai cũng phải đứng xếp hàng ngoài cổng trường đón ta về nghe chưa!
*Nữ chính tên Hi Quang, đồng âm với từ “tây qua” nghĩa là dưa hấu nên có biệt danh là “Dưa Hấu”.
Mười phút sau mới nhận được tin nhắn của Tư Tịnh: Ngươi là ai, ta không biết ngươi.
Tôi cười hắc hắc, đảo bàn phím: Haiz, thế thì thôi vậy, tội nghiệp ta tay trái một con gà, tay phải một con vịt (*lời bài hát), nặng ơi là nặng, thôi ta đành quăng lại trên xe vậy.
Lần này chỉ cần mười giây, mà còn không chỉ một tin tới.
Tư Tịnh: A! Em yêu thì ra cưng đã về rồi à, đứng ở cổng trường đừng nhúc nhích, chị đi đón em đây.
Tiểu Phượng: Dưa Hấu, mỗi nhớ tìm nhau nào có thấy, cùng nhau gặm chân vịt. (*Bốc Toán Tử)
… Thật đúng là nhiệt tình tới mức làm người ta rợn tóc gáy.
Vừa mới xuống taxi, tôi quả nhiên thấy được một đám đông người đứng ở cổng trường học, ký túc xá chúng tôi tổng cộng sáu người, vậy mà đám này lại có tới chín, năm nữ bốn nam…
Tổng cộng chỉ có một con gà một con vịt, không phải bọn họ kêu cả nhà tới ăn chung đấy chứ? Tôi thầm hối hận khi nãy trên xe không tranh thủ gặm trước một cái đùi gà rồi mới xuống.
“Ha ha ha ha… Mọi người thật là quá long trọng…”
Chị đại bước lại nhéo tai tôi: “Con nhỏ đáng chết, cậu biết chọn ngày về quá ha, hôm nay mọi người đi Hà Thịnh liên hoan.”
Tôi vừa nghe hai chữ Hà Thịnh đã có phản xạ có điều kiện: Hà Thịnh = cá nấu cải chua ngon nhất = thịt băm mùi tàu ngon nhất = đậu hũ gạch cua ngon nhất…
Tôi vừa nuốt nước miếng, vừa giơ gà vịt lên: “Tớ có thể được tính là có cống hiến đặc biệt, miễn trả tiền được không?”
Tư Tịnh khinh bỉ tôi ra mặt: “Cậu đừng có làm cả phòng bọn mình mất mặt nữa, hôm nay Trang Tự mời.”
Tôi ngạc nhiên, Trang Tự a… Tôi nhìn về phía người đang đứng đằng xa xa kia, khi thấy tôi đến, mọi người ít nhiều gì cũng lại gần mấy bước, chỉ có cậu ta vẫn còn đứng nguyên chỗ cũ, mặc một cái áo lông màu xám nhạt, mặt lạnh như tiền.
Đối với tôi, hai chữ Trang Tự cũng làm cho tôi có phản xạ có điều kiện, Trang Tự = học sinh nổi tiếng nhất khoa kinh tế = nam sinh mà chỉ cần nhắc tên ra là có thể nâng cấp tất cả nam sinh trường chúng tôi lên một tầm cao mới = “bạn” mờ ám của Dung Dung…
Đồng nghĩa với –––
Nhiếp Hi Quang là con ngốc, con ngốc, con đại ngốc!
Hình như mắt hơi cay, lâu như vậy mà còn… thật là chẳng tiến bộ chút nào… Hình như có cái gì sắp trào ra…
Tôi lập tức ngẩng đầu nhìn trời, một giây, hai giây…
“Cậu đang nhìn cái gì vậy hả?” Chị đại nổi tiếng bạo lực lại đến véo tai tôi.
Chắc bọn họ cũng đã nhìn lên trời theo tôi một hồi, tôi cười khúc khích, nháy mắt mấy cái đầy vô tội. “Lạ ghê, hôm nay không đổ mưa đỏ ta.”
Trang Tự không bao giờ đãi người khác ăn, kể cả khi giành được học bổng hạng nhất. Ai cũng biết cha cậu ấy mất sớm, trong nhà chỉ còn một người mẹ hay đau ốm và một cậu em trai đang học cấp ba, nhưng ngay cả trợ cấp học sinh khó khăn cậu ấy cũng không xin.
Nói xong mới nhận ra câu này giống như đang châm chọc người ta, ai cũng trở nên hơi gượng gạo, A Phân trừng tôi, trước mặt mọi người véo tay tôi một cái.
Đau! Con nhỏ này bao lâu rồi không chịu cắt móng tay vậy! Véo một cái muốn rơi nước mắt luôn.
Đáng thương cho tôi lúc nào cũng bị đám bạn ký túc xá này ngược đãi, riết rồi quen luôn, đâu dám chống đối, nhưng trong lòng lại uất ức quá trời –– Tôi đâu phải cố ý nói vậy đâu, chó bị dồn chân tường sẽ cắn người… Tôi bị ép quá đương nhiên cũng sẽ….
Cuối cùng lại là Dung Dung cười hoà giải. “Trang Tự kí hợp đồng với ngân hàng A ở Thượng Hải, tiền lương hơn một vạn.”
*Tính đến 15/8/2020, 1 vạn tệ = hơn 33 triệu VND.
“Wow.” Ngân hàng A, tiền lương hơn một vạn, mức lương này ngay cả nghiên cứu sinh cũng chưa chắc đã lấy được!
Tôi lại nhìn về phía Trang Tự đầy ngạc nhiên, cậu ta cũng đang ngẩng đầu nhìn tôi, con ngươi đen nhánh nhìn tôi chăm chăm, như đang muốn biết tôi sẽ phản ứng như thế nào vậy.
Cái này… chắc tôi nhìn nhầm rồi phải không?
Dù sao đi nữa tôi cũng nên chúc mừng cậu ta, tôi bước lên phía trước, chân thành nói: “Chúc mừng, Trang Tự… Ờ, gì đó ta, sau này đến Thượng Hải chơi là phải nhờ cậu bao ăn bao ở bao chơi rồi…”
“Không phải ngày mai cậu mới về sao?”
Những lời nói hươu nói vượn của tôi bị tiếng nói trầm thấp rõ ràng của cậu ta cắt ngang, tôi khẽ giật mình nhìn thái độ trịch thượng của cậu ta, đầu óc hơi lộn xộn, cậu ta đang hỏi tôi cái gì vậy?
A Phân đột nhiên bước qua kéo tay tôi đi về phía Hà Thịnh. “Trang Tự, cầu xin cậu mau đãi tụi tớ đi, tớ sắp chết đói rồi nè!”
Sau đó, khi tôi nhìn cả bàn đầy món ngon ở Hà Thịnh mới sực nhớ ra, nếu không phải mẹ tôi đuổi tôi về thì đúng là ngày mai tôi mới có mặt ở đây, hôm qua lúc tôi gọi về nói chuyện với những người trong ký túc xá cũng đã nói là ngày mai tôi mới về.
Trang Tự cậu ta… vốn không muốn mời tôi đi.
Đáng lý ra, ai mà có lòng tự trọng một chút thì đều đã quăng đũa bỏ đi, nhưng… tôi lại là người tự trọng đến vậy ư?
Hừ! Tôi cắn phập miếng sườn đầy tàn bạo, ăn gấp đôi mới là bản chất của tôi. Thế là tôi chỉ ăn món không ăn cơm, món cũng chỉ chọn đồ đắt tiền mà ăn, nước uống phải là nước trái cây tươi mới ép…
Gió cuốn mây tan, rồng bay phượng cuốn, ăn sạch sành sanh…
“Dưa Hấu, cậu thật là giống con gì đó đó.” Tiểu Phượng ngồi bên trái nhìn tôi bái phục.
Bấy giờ tôi mới phát hiện mình đã trở thành tiêu điểm của cả bàn, chẳng biết từ bao giờ mọi người đều đã dừng đũa ngồi nhìn tôi ăn. Trang Tự ngồi đối diện tôi, nhìn tôi một cái, sau đó giơ tay gọi nhân viên phục vụ.
“Chúng tôi muốn gọi thêm đồ ăn.”
Mặt tôi còn chưa kịp đỏ, chị đại ngồi bên phải đã nhéo chân tôi rõ đau, “Cậu bớt lại ngay cho tớ.”
Nhéo tôi hoài…
Buồn ghê, tôi chỉ hoá đau thương thành sức mạnh thôi mà, có cần phải bạo lực như vậy không?
Không ăn thì thôi, dù sao tôi cũng ăn không vô nữa, cầm đũa đâm đâm miếng giò trong chén, có chút không hiểu nổi tại sao khi nãy tôi lại có thể ăn vào được, món gì mà mỡ không.
Không khí trong bàn ăn lại nhanh chóng náo nhiệt lên, chủ đề chính đương nhiên là công việc của Trang Tự. Bạn trai của A Phân và Tư Tịnh đều ở chung ký túc xá với Trang Tự, hai người uống ngà ngà say mỗi người một bên khoác vai Trang Tự lè nhè: “Trang Tự, khoa mình giỏi nhất là cậu, sau này anh em phải nhờ vả cậu rồi…”
A Phân và Tư Tịnh nhìn cười khúc khích, Tư Tịnh nói: “Vậy là Dung Dung phải kiếm việc làm khác rồi.”
Tiểu Phượng vừa ăn vừa ngồm ngoàm nói: “Tại sao phải kiếm việc khác, việc bây giờ tốt mà.”
“Bởi vì chỗ làm này ở Nam Kinh, cách Thượng Hải quá xa.” Tư Tịnh nói đầy mờ ám, nháy mắt mấy cái.
“À~~~” Tiểu Phượng cười hiểu ý, à lên dài thòng, bỗng nhiên chuyển giọng sang tôi: “Dưa Hấu!”
“Hả!” Tôi đang rất nghiêm túc đâm miếng giò trong chén, bị cô nàng gọi giật mình, không phải đang nói chuyện với Dung Dung sao, kêu tôi làm gì.
“Gà cậu mang lên ăn ngon dễ sợ.” Cô nàng nói vô cùng thoả mãn.
Tôi cạn lời –––
Tiểu Phượng, cậu mới là heo.
“Cậu đúng là heo.”
Chị đại thẳng thừng nói ra suy nghĩ trong lòng tôi, xem ra không chỉ một mình tôi nghĩ vậy.
Tư Tịnh cười cười, kéo đề tài trở lại: “Hình như sắp tới có một buổi thông báo tuyển dụng dành riêng cho những công ty ở Thượng Hải, Dung Dung cậu có đi không?”
“Sao cậu lại hỏi như vậy, đương nhiên phải đi chứ.” Dung Dung nhã nhặn đặt đũa xuống. “Thượng Hải nhiều cơ hội phát triển hơn, trước đây lúc nào mình cũng để là nguyện vọng ưu tiên trong hồ sơ mà.”
Tư Tịnh chớp chớp mắt: “Bọn mình đâu có nói gì đâu, tự nhiên cậu thanh minh thanh nga cái gì?”
Cuối cùng tôi cũng nhét miếng thịt bị hành hạ nãy giờ vào miệng, đột nhiên cảm thấy bữa cơm này vừa chán vừa dài lê thê, có lẽ bởi vì lúc nãy đã ăn quá no rồi. Đôi mắt tôi không kềm được nhìn về phía Trang Tự, cậu ta đang nghiêng đầu nói gì đó với Trác Huy, bạn trai của Tư Tịnh, có vẻ cũng không chú ý lắm đến đề tài nói chuyện của đám nữ sinh bên này.